Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Dấu Vết Kẻ Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong phòng mật dưới lòng đất của Phong Lôi Khách Sạn, ánh sáng từ viên lôi thạch hạ phẩm tù mù hắt lên vách đá xám ẩm ướt, tạo thành những bóng đen loang lổ nhảy múa. Tần nương tử đứng đó, chiếc quạt tròn bằng gấm đỏ rực đã ngừng lay động. Gương mặt quyến rũ thường ngày vốn treo nụ cười phong tình cợt nhả giờ đây ngập tràn vẻ nghiêm nghị và lo lắng.


Lôi Kính Trần đứng đối diện nàng, bóng dáng gầy gò khuất trong bóng tối. Tay trái hắn siết chặt chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay. Chiếc vòng sắt sần sùi bỗng chốc rung lên bần bật, phát ra tiếng sấm oán khí rền vang thầm lặng từ sâu trong huyết mạch.


"Lôi Hạo..."


Hắn khẽ lặp lại cái tên này, giọng nói khàn khàn, lạnh lùng như băng đá vạn năm. Mỗi một chữ thốt ra đều mang theo sát khí huyết cốt sục sôi, khiến nhiệt độ trong phòng mật dường như hạ xuống vài phần.


Mười năm trước, chính gã tộc thúc đê tiện này đã bán đứng sơ đồ phòng ngự của Lôi gia cho Ngự Lôi Tông để đổi lấy một vị trí ngoại môn đệ tử rách nát. Chính gã đã gián tiếp đẩy phụ thân hắn – Lôi Viễn Sơn – vào cõi chết trên Lôi Hình Đài, khiến gia tộc sụp đổ, đẩy hắn vào kiếp nô lệ tàn khốc. Nợ máu này, dù có qua vạn kiếp cũng không thể xóa nhòa.


"Ngươi định đi ngay bây giờ sao?" Tần nương tử khẽ cau mày, đôi mắt phượng nhìn lướt qua cánh tay phải đang buông thõng vô lực của hắn. "Nhục thân của ngươi vừa mới tịnh hóa xong hắc độc ma lôi, kinh mạch tuy đã giãn nở rộng gấp đôi nhưng vẫn còn cực kỳ yếu ớt. Cánh tay phải hoàn toàn tê liệt, mười đầu ngón tay trái thì rách nát đóng vảy. Đi lúc này chẳng khác nào tự nộp mạng."


"Hắn đang vây bắt tộc nhân cuối cùng của ta." Lôi Kính Trần ngẩng đầu, đôi mắt rực lên tia sáng màu xanh tím lạnh lẽo dưới vành mũ rơm rách nát. "Ta không thể chờ."


Tần nương tử thở dài một tiếng, chiếc quạt tròn khẽ gõ nhẹ lên lòng bàn tay. Nàng biết ý chí nghịch cảnh của thiếu niên này kiên định như sắt đá, một khi đã quyết định thì không ai có thể lay chuyển. Nàng khẽ nghiêng người, ghé sát tai hắn thì thầm:


"Lôi Hạo đang dẫn theo một toán đệ tử chấp pháp của Tào Phong lùng sục ở bìa rừng đá phía đông Hạ Nhai Trấn, nơi tiếp giáp với Hôi Sâm Lâm. Tào Phong là đệ tử chấp pháp đường có tu vi Luyện Khí tầng 7, thủ đoạn tàn độc, lại mang theo roi sét Lôi Tiên cực kỳ lợi hại. Ngươi phải cẩn thận."


Lôi Kính Trần không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu. Hắn kéo thấp vành mũ rơm, dùng tay trái siết chặt chiếc áo choàng xám che giấu chiếc Cổ Nhạc Lôi Cầm bọc trong bao tải rách trên lưng. Hắn lầm lũi bước ra khỏi phòng mật, bóng dáng gầy gò nhanh chóng chìm vào làn sương mù xám độc hại của đêm tối Hạ Nhai Trấn.


***


Mưa giông nhẹ bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước lạnh buốt xối xả dội xuống những phiến đá xám cằn cỗi của Thiên Hà Phủ. Không khí đậm đặc điện tích và mùi ozone sấm sét khiến bả vai trái bị rách da của Lôi Kính Trần nhói lên đau đớn. Vết bỏng sẹo do độc tính của lôi thú biến dị trước đó tuy đã đóng vảy nhờ Tịnh Lôi Đan, nhưng dưới thời tiết ẩm ướt này vẫn âm ỉ tỏa ra luồng khí lạnh buốt.


Hắn cắn chặt răng, cố chịu đựng cơn đau nhức nhối từ hai chiếc xương sườn bị gãy sâu trong lồng ngực. Cánh tay phải của hắn vẫn tê liệt hoàn toàn, vô lực buông thõng dọc theo thân người. Để tránh cản trở chuyển động, hắn dùng một sợi dây thừng bện thô buộc chặt cánh tay phải vào thắt lưng.


"U Minh Bộ..."


Lôi Kính Trần khẽ vận hành lôi lực thô sơ mỏng manh còn sót lại trong Lôi Tâm Nguyên Thủy. Hắn không dám bộc phát linh lực ra ngoài để tránh kích hoạt Thần Triều Sát Lệnh của tuần tra, mà chỉ tập trung một luồng điện tích cực nhỏ vào hai gót chân.


Thân hình hắn nhấp nháy mờ ảo, lướt nhẹ trên mặt đất bùn nhão không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Bộ pháp di chuyển thầm lặng này giúp hắn nhanh chóng băng qua những con ngõ tối tăm của Hạ Nhai Trấn, tiến thẳng về phía rừng đá phía đông.


Càng tiến gần đến rìa Hôi Sâm Lâm, địa hình càng trở nên hiểm trở với những cột đá xám khổng lồ mọc lởm chởm như những chiếc răng nanh của dị thú cổ đại. Sương mù xám độc hại từ rừng sâm lâm tràn ra, che khuất hoàn toàn tầm nhìn vật lý.


Lôi Kính Trần nép mình vào bóng tối của một khe đá lớn, nín thở quan sát phía trước.


Cách đó khoảng năm mươi trượng, ánh sáng xanh lam nhạt từ những viên lôi thạch hạ phẩm gắn trên đèn lồng tuần tra chập chờn trong màn sương. Tiếng bước chân rầm rập của giày sắt nện xuống nền đá và tiếng xiềng xích va chạm loảng xoảng rền vang phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm tối.


"Lục soát kỹ cho ta! Tên nghiệt súc Lôi Kính Trần kia chắc chắn đang lẩn trốn quanh khu vực này. Chỉ cần tìm được gia đình tộc nhân của hắn, chúng ta sẽ ép được hắn phải lộ diện!"


Một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ nịnh bợt và đê tiện vang lên.


Lôi Kính Trần siết chặt nắm đấm tay trái, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn. Hắn nhận ra giọng nói đó. Đó chính là Lôi Hạo – gã tộc thúc phản bội dòng họ Lôi gia.


Qua làn sương mù mỏng, hắn nhìn thấy Lôi Hạo đang mặc một bộ y phục ngoại môn bằng gấm vóc rẻ tiền rách nát, dáng vẻ béo tốt khúm núm đi bên cạnh một thanh niên mặc y phục chấp pháp đen kịt.


Thanh niên kia có khuôn mặt mặt dơi tai chuột, ánh mắt tàn nhẫn xảo quyệt, hông đeo một chiếc roi sét Lôi Tiên rực sáng những tia điện màu tím tàn bạo. Đó chính là Tào Phong, đệ tử chấp pháp đường có tu vi Luyện Khí tầng 7.


Đi sau họ là một toán đệ tử tuần tra khoảng tám người, tất cả đều mang theo trường thương dẫn điện và la bàn tầm bảo cấp thấp.


Lôi Kính Trần khẽ nheo mắt. Hắn lập tức đánh giá thế cục chiến thuật.


"Tào Phong có tu vi Luyện Khí tầng 7, lại mang theo roi sét cực phẩm phàm binh. Với nhục thân suy kiệt và Lôi Tâm cạn kiệt năng lượng hiện tại của mình, nếu đối đầu trực diện với cả toán quân này, mình chắc chắn sẽ chết dưới loạn thương của chúng."


"Phải tỉa sạch tai mắt vòng ngoài trước, cô lập Lôi Hạo rồi mới ra tay bắt giữ."


Lôi Kính Trần đưa ra quyết định nhanh chóng. Hắn khẽ nhắm mắt, vận hành Thần Thức Lôi Hóa (Sơ kỳ).


Thần thức của hắn phóng ra những tia điện nhỏ vô hình, lan tỏa vào không khí ẩm ướt xung quanh. Trong thức hải của hắn, cấu trúc năng lượng của toán tuần tra hiện lên rõ rệt. Hắn phát hiện có hai tên đệ tử tuần tra đang đứng gác cách xa đội hình chính khoảng mười lăm trượng, phụ trách cảnh giới vòng ngoài cạnh một vách đá dốc.


"Cơ hội đến rồi."


Lôi Kính Trần vận hành U Minh Bộ, thân hình lướt đi như một tàn ảnh điện không tiếng động nương theo những bóng tối của các cột đá xám. Cơn đau nhói từ hai chiếc xương sườn bị gãy mỗi khi hắn chuyển động cực tốc khiến trán hắn rịn ra những giọt mồ hôi lạnh, nhưng ý chí sắt đá đã giúp hắn bỏ qua hoàn toàn nỗi đau thể xác thực tế.


Hắn âm thầm áp sát từ phía sau tên đệ tử tuần tra thứ nhất đang đứng gác sau một cột đá lớn. Tên này đang lơ là nhìn về phía rừng sương mù, hoàn toàn không hề hay biết tử thần đã tiến sát sau lưng.


*Rắc!*


Bàn tay trái mang theo vân sét Thái Cổ Lôi Thể của Lôi Kính Trần đột ngột vươn ra từ bóng tối, bóp chặt lấy cằm và gáy của tên đệ tử, vặn mạnh một cú dứt khoát. Tiếng xương cổ gãy vụn thảm khốc bị tiếng mưa giông xối xả che lấp hoàn toàn.


Lôi Kính Trần khéo léo đỡ lấy cái xác đang đổ sụp xuống, đặt nhẹ nhàng nằm sát vào kẽ đá ẩm ướt để tránh tạo ra tiếng động vật lý.


Hắn tiếp tục thi triển U Minh Bộ, lướt nhanh sang vị trí của tên đệ tử tuần tra thứ hai cách đó năm trượng. Tên này đang cầm một chiếc la bàn tầm bảo cấp thấp, lầm bầm chửi rủa thời tiết mưa gió làm hỏng pháp bảo.


Ngay khi gã vừa ngẩng đầu lên định quay lại nhìn, một bàn tay lạnh lẽo như băng đá đã khóa chặt lấy họng gã. Lôi Kính Trần dồn một tia oán lôi màu đen cực nhỏ từ Lôi Tâm vào đầu ngón tay trái, đâm mạnh vào huyệt đạo sau gáy đối phương.


Dòng điện tà tính lập tức làm tê liệt toàn bộ hệ thống thần kinh của tên tuần tra, khiến gã không thể hét lên báo động. Lôi Kính Trần bẻ gãy cổ gã một cách thầm lặng, thu hồi chiếc la bàn tầm bảo bị hỏng của gã nhét vào ngực áo rách nát.


Giải quyết xong hai tên gác vòng ngoài, Lôi Kính Trần khẽ thở ra một luồng khí lạnh mang điện tích mỏng manh. Thể lực phàm nhân của hắn tiêu hao nghiêm trọng, lồng ngực bỏng sẹo rỉ máu nhẹ dưới lớp băng vải thô.


Hắn khẽ lướt nhìn về phía đội hình chính của Lôi Hạo.


Đột ngột, Lôi Hạo dừng lại bước chân béo tốt của mình. Gã nhíu mày nhìn chiếc la bàn tầm bảo cấp thấp trên tay, rồi lại nhìn xung quanh màn sương mù xám dày đặc.


"Tào sư huynh... hình như có gì đó không đúng." Lôi Hạo run rẩy nói, giọng nói đầy vẻ nghi ngờ. "Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên lạnh lẽo lạ thường... linh khí tuần hoàn dường như vừa bị mất đi một phần."


Tào Phong dừng lại, ánh mắt mặt dơi tai chuột quét qua quét lại đầy khinh bỉ:


"Nhát gan như chuột! Có ta ở đây, tên kiếp nô phế thải kia dám xuất hiện sao? Mau dẫn đường cho ta tìm đến chỗ ẩn nấp của gia đình hắn!"


Lôi Hạo khúm núm cúi đầu, nhưng gã vẫn dừng lại nghi ngờ. Sự sụt giảm linh lực đột ngột của hai tên gác vòng ngoài vừa bị giết đã làm nhiễu loạn nhẹ lôi khí xung quanh, khiến bản năng xảo quyệt của kẻ phản bội trỗi dậy.


Để giải tỏa sự nghi ngờ và tức giận trong lòng, Lôi Hạo đột ngột quay sang nhìn một đứa trẻ kiếp nô gầy gò trơ xương đang bị xích sắt trói chặt hai tay, bị kéo lê lết đi sau toán tuần tra. Đó chính là Tiểu Mộc – đứa trẻ kiếp nô nhỏ tuổi đang gào khóc cầu xin thảm thiết.


"Nghiệt súc! Câm miệng cho ta!" Lôi Hạo gầm lên một tiếng tàn bạo.


Gã đột ngột rút ra từ thắt lưng chiếc roi sắt dẫn điện chuyên dùng hành hình trên Lôi Hình Đài – chiếc roi sắt sần sùi bốc lên những tia điện màu xanh lam tà ác nóng bỏng.


Lôi Hạo giơ cao chiếc roi sắt nung đỏ rực sấm sét, gương mặt béo tốt méo mó đầy vẻ tàn nhẫn, chuẩn bị quất mạnh xuống đầu đứa trẻ kiếp nô đang co rúm người khóc lóc cầu xin dưới đất bùn nhão.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!