Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Trở Lại Hạ Nhai Trấn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm chưa tan, hơi nước lạnh buốt từ cơn mưa giông đêm qua vẫn còn đọng lại trên những tán lá thông già ở bìa rừng hoang dã. Lôi Kính Trần nép sát thân hình gầy gò, ướt sũng của mình sau thân cây cổ thụ ẩm ướt. Tấm áo choàng xám rách nát dính chặt vào da thịt, mang theo cái lạnh thấu xương của nước ngầm U Minh Thủy vừa mới tịnh hóa xong kinh mạch.


Lúc này, cơ thể hắn trống rỗng đến cực điểm. Đan điền bị phế bỏ mười năm trước nay tuy đã được tịnh hóa sạch sẽ hắc độc ma lôi tà hỏa, nhưng Lôi Tâm Nguyên Thủy bên trong lại đang ở trạng thái ngủ đông, cạn kiệt hoàn toàn lôi lực tích trữ sau cú bộc phát tự sát của chiêu thức Lôi Bộc. Cánh tay phải của hắn vẫn tê liệt nhẹ, vô lực buông thõng dọc theo thân người như một khúc gỗ mục. Mỗi một nhịp thở khẽ khàng đều kéo theo cơn đau nhói buốt nhói từ hai chiếc xương sườn bị gãy dưới đáy vực sâu. Thảm thương nhất là mười đầu ngón tay trái, nơi da thịt bị dây lôi ti của Cổ Nhạc Lôi Cầm cứa rách nát, nay đã ngừng chảy máu và đóng lại những vệt vảy lạnh dính máu khô đen xám.


Hắn nín thở, đôi mắt sắc lạnh như dã thú nhìn chằm chằm về phía trạm gác tuần tra ngoại môn của Ngự Lôi Tông cách đó chỉ hơn ba mươi trượng.


Một toán đệ tử tuần tra khoảng mười người mặc y phục xám thêu lôi văn đang ráo riết giăng những sợi xích sắt dẫn điện rực lửa lôi quang ngang qua con đường độc đạo dẫn ra khỏi bìa rừng. Tên đội trưởng tuần tra đứng ở trung tâm, tay cầm một chiếc Thần Triều Sát Lệnh bằng đồng đen. Chiếc lệnh bài thỉnh thoảng lại phát ra những luồng sáng đỏ nhấp nháy đầy đe dọa, quét qua quét lại trong không khí để dò tìm bất kỳ dao động lôi khí biến dị nào.


Lôi Kính Trần biết, nếu hắn cứ thế bước ra ngoài, dù lôi lực trong người đã cạn kiệt, nhưng tàn dư lôi khí cổ đại ẩn sâu trong Thái Cổ Lôi Thể vẫn có thể kích hoạt Thần Triều Sát Lệnh từ xa. Trong tình trạng nhục thân suy kiệt này, đối đầu trực diện với mười tên tu sĩ Luyện Khí trung kỳ là con đường chết.


"Phải ẩn khí hoàn toàn..."


Lôi Kính Trần khẽ nhắm mắt, vận hành Tịch Tức Quy Thần Pháp.


Hắn bắt đầu khống chế nhịp tim của mình chậm lại, từng nhịp, từng nhịp một, cho đến khi lồng ngực gần như không còn phập phồng. Dòng máu ấm áp trong người lạnh đi, lỗ chân lông co thắt chặt chẽ, thu hồi toàn bộ hơi ấm và tàn dư lôi khí cổ đại vào sâu trong đan điền, phong tỏa hoàn toàn xung quanh Lôi Tâm Nguyên Thủy đang ngủ đông. Nhục thân của hắn trong phút chốc trở nên lạnh lẽo, không còn một chút dao động sinh mệnh lực hay linh khí nào, tựa như một khúc gỗ mục hay một xác chết phàm nhân không hơn không kém.


Hắn khẽ lướt đi. Dù cánh tay phải vô lực và hai xương sườn gãy đau đớn, hắn vẫn dùng cánh tay trái bấu chặt vào các vách đá tối tăm, thi triển U Minh Bộ một cách thầm lặng. Thân hình hắn nhấp nháy mờ ảo trong bóng tối của sương mù sương sớm, nương theo những điểm mù của la bàn tuần tra để lách qua trạm gác.


Chiếc Thần Triều Sát Lệnh trên tay tên đội trưởng tuần tra khẽ run lên, luồng sáng đỏ hơi lòe ra rồi lại tắt ngấm khi Lôi Kính Trần lướt qua ranh giới tầm quét. Tên đội trưởng nhíu mày nhìn la bàn, lầm bầm chửi rủa vài câu về thời tiết ẩm ướt làm nhiễu loạn pháp bảo, rồi lại quay sang quát tháo đám thuộc hạ.


Vượt qua trạm gác phong tỏa thành công, Lôi Kính Trần không hề dừng lại. Hắn kéo thấp chiếc mũ rơm rách nát che khuất khuôn mặt loang lổ sẹo bỏng, dùng tay trái siết chặt chiếc áo choàng xám che giấu chiếc Cổ Nhạc Lôi Cầm bọc trong bao tải rách trên lưng, lầm lũi tiến về phía Hạ Nhai Trấn.


***


Hạ Nhai Trấn hiện ra sau làn sương mù xám độc hại của vùng biên cảnh.


Đây là một thị trấn hỗn loạn, vô pháp luật nằm ở rìa Thiên Hà Phủ, nơi giao nhau giữa các mạch quặng lôi thạch hoang dã và hoang mạc cằn cỗi. Con đường chính của thị trấn ngập tràn bùn đất nhão nhẹt dính đầy bụi than đen đúa từ các khu mỏ. Không khí nơi đây lúc nào cũng mang một mùi tanh nồng của sắt rỉ, ozone sấm sét và mùi rượu rẻ tiền nồng nặc.


Hai bên đường, những dãy nhà bằng đá xám rách nát dựng lên tạm bợ. Những tán tu nghèo khổ mặc y phục rách rưới, những kẻ tội phạm trốn chạy mang khuôn mặt hung tợn, và cả những kiếp nô đào tẩu tàn phế hai chân do lôi độc thạch hóa đang ngồi lay lắt bên lề đường, đôi mắt đờ đẫn nhìn những kẻ qua lại. Đây là nơi duy nhất ở Thiên Hà Phủ nằm ngoài tầm kiểm soát trực tiếp của Ngự Lôi Tông, nhưng cũng là cái hố bùn tàn khốc nhất, nơi mạng người rẻ rúng hơn cỏ rác và cướp bóc giết người đoạt bảo xảy ra thường xuyên trong các ngõ tối.


Lôi Kính Trần lầm lũi đi qua con phố hỗn loạn, drag theo cánh tay phải vô lực. Hắn bước vào Phong Lôi Khách Sạn – khách sạn duy nhất nằm trên con đường độc đạo biên giới.


*Két...*


Cánh cửa gỗ mục nát mở ra, một luồng hơi nóng mang theo mùi thịt nướng mỡ màng, mùi rượu mạnh và tiếng ồn ào hỗn tạp phả thẳng vào mặt hắn. Khách sạn khá rộng nhưng tối tăm, chỉ được thắp sáng bởi vài viên lôi thạch hạ phẩm phát ra ánh sáng xanh lam nhạt tù mù trên vách đá.


Nơi quầy rượu, một nữ tử trung niên quyến rũ đang khẽ lay động chiếc quạt tròn bằng gấm đỏ rực. Nàng mặc một bộ sườn xám màu đỏ thêu hoa văn mây trắng bó sát thân hình phong tình vạn chủng, mái tóc búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần. Đôi mắt phượng của nàng khẽ liếc qua lối vào, dừng lại trên thân hình gầy gò rách rưới của Lôi Kính Trần trong một phần mười giây rồi lại dời đi như không có chuyện gì xảy ra.


Đó chính là Tần nương tử, chủ nhân của khách sạn này, một tu sĩ Luyện Khí tầng 8 khôn ngoan, nắm giữ mạng lưới thông tin tình báo ngầm khổng lồ ở biên cảnh.


Lôi Kính Trần bước đến một góc tối tăm nhất dưới gầm cầu thang đá, lặng lẽ ngồi xuống một chiếc bàn gỗ sứt sẹo. Ở chiếc bàn bên cạnh, một lão đạo sĩ lôi thôi nhếch nhác đang gục đầu ngủ gật, râu tóc rối bù như tổ quạ, chân đi giày cỏ rách nát. Thắt lưng lão treo một hồ lô rượu bằng đồng cổ rỉ sét loang lổ.


Đó là Cố lão đạo, một tán tu bán bộ Trúc Cơ am hiểu thế sự biên cảnh. Lão khẽ hé mở một con mắt đục ngầu nhìn Lôi Kính Trần, rồi lại ngửa cổ nốc một ngụm rượu lớn từ chiếc hồ lô đồng cổ. Một mùi hương sấm sét nhạt pha lẫn vị rượu nồng tỏa ra – hồ lô rượu của lão thực chất chứa lôi dịch tự nhiên được cất giữ tinh tế.


Tần nương tử khẽ bước đến bàn của Lôi Kính Trần, chiếc quạt tròn che khuất nửa khuôn mặt quyến rũ, giọng nói phong tình nhưng cực kỳ nhỏ nhẹ truyền âm:


"Khách quý đào tẩu từ Lôi Hình Đài, mạng giá ba ngàn linh thạch ngoại môn truy nã đỏ, lại dám ngang nhiên bước vào tiệm của ta sao?"


Lôi Kính Trần không ngẩng đầu, tay trái thò vào ngực áo rách nát, lôi ra một viên Lôi Thạch Cực Phẩm màu tím đậm lấp lánh ánh điện tinh khiết đặt thầm lặng lên mặt bàn gỗ dưới bóng tối của chiếc quạt tròn.


"Phí che giấu." Giọng nói của hắn khàn khàn, lạnh lùng không một chút cảm xúc.


Tần nương tử nhìn thấy viên lôi thạch cực phẩm, đôi mắt phượng khẽ sáng lên một tia tham lam tinh tế. Nàng khéo léo dùng quạt gạt viên đá vào tay áo rộng thêu hoa của mình, nụ cười trên môi càng thêm phần quyến rũ:


"Giao dịch thành công. Ở lại đây ba ngày, ta bảo đảm la bàn tuần tra ngoại môn không quét được đến góc này của ngươi."


Nàng vừa dứt lời, Cố lão đạo ở bàn bên cạnh bỗng chốc cười khà khà, đặt mạnh chiếc hồ lô đồng cổ xuống bàn, giọng nói khàn khàn mang theo vẻ say khướt nói lớn:


"Tiểu tử, có lôi thạch cực phẩm như vậy mà lại đi nộp mạng cho nữ nhân hám lợi này sao? Thà mua cho lão đạo một bầu rượu ngon, lão đạo sẽ chỉ cho ngươi cách giữ mạng thực sự trước cái hệ thống Hộ Kiếp Đài Quy Tắc tàn tạ kia!"


Lôi Kính Trần khẽ nhíu mày dưới vành mũ rơm. Hắn biết Cố lão đạo là cao nhân ẩn thế biết nhiều hiểu rộng, liền quay sang nhìn lão, khàn giọng hỏi:


"Hộ Kiếp Đài Quy Tắc thực chất là gì?"


Cố lão đạo nốc thêm một ngụm rượu lôi dịch, đôi mắt đục ngầu bỗng chốc trở nên sâu thẳm, lạnh lẽo đến đáng sợ. Lão ghé sát tai Lôi Kính Trần, hạ thấp giọng nói rít qua kẽ răng:


"Ngươi tưởng thiên lôi giáng xuống là ý trời công bằng sao? Sai lầm! Ở cái tiên giới thối nát này, thiên kiếp thực chất là một nguồn năng lượng quy luật nguyên thủy bị Thần Điện thượng giới lọc và khống chế. Ba vị Tiên Đế tối cao xây dựng nên hệ thống Hộ Kiếp Đài khổng lồ để làm gì? Để hút cạn khí vận và vận mệnh của hạ giới! Khi các thiên kiêu thế gia đột phá, họ dùng Khóa Lôi Xích để kết nối nhân quả sinh mệnh với những kiếp nô như ngươi. Sét đánh xuống, kiếp nô gánh chịu toàn bộ sát thương hủy diệt và thọ nguyên tiêu hao, còn thiên kiêu thì nhận lấy đạo cơ hoàn mỹ không một chút tỳ vết. Đó không phải là tu tiên, đó là bóc lột sinh mạng có hệ thống!"


Lòng ngực Lôi Kính Trần bỗng chốc thắt chặt lại. Lời nói của Cố lão đạo như xé toạc bức màn sương mù giả tạo nhân danh thiên đạo bấy lâu nay. Hắn nhớ đến cái chết bạo thể tàn khốc của Đường ca Lôi Thanh Diệp, nhớ đến biểu tỷ Lôi Ngọc Châu bị ép làm lô đỉnh, nhớ đến muội muội Lôi Tĩnh bị bắt đi biệt tích.


Sức mạnh nghịch thiên của Lôi Tâm Nguyên Thủy trong đan điền hắn chính là mảnh vỡ của Thiên Quy cũ bị phá hủy. Vận mệnh của hắn không phải là gánh kiếp hộ, mà là chém đứt cái hệ thống bất công này!


*RẦM!*


Cánh cửa gỗ của Phong Lôi Khách Sạn đột ngột bị một lực lượng cuồng bạo đá văng ra ngoài, vỡ vụn thành nhiều mảnh dưới nền đất bùn nhão.


Sát khí lạnh lẽo cùng tiếng xích sắt loảng xoảng rền vang lập tức tràn vào không gian ấm áp của quán rượu.


"Tất cả đứng im! Chấp pháp ngoại môn Ngự Lôi Tông khám xét! Kẻ nào dám cử động, giết không tha!"


Một giọng nói hống hách, tàn bạo vang lên.


Một toán đệ tử chấp pháp gồm sáu tên mặc y phục đen kịt, hông đeo roi sắt dẫn điện rực sáng tia điện bừng bừng bước vào. Dẫn đầu là một tên đội trưởng tuần tra ngoại môn có tu vi Luyện Khí tầng 6, khuôn mặt vuông vức lạnh lùng, tay cầm một chiếc la bàn dò tìm lôi khí biến dị phát ra luồng sáng đỏ nhấp nháy liên tục.


Không khí trong quán rượu lập tức đóng băng hoàn toàn. Đám tán tu nghèo khổ và tội phạm lẩn trốn xung quanh đều tái mét mặt mày, cúi gục đầu xuống bàn không dám thở mạnh.


Lôi Kính Trần ngồi trong góc tối tăm nhất dưới gầm cầu thang đá. Trái tim hắn đập mạnh một nhịp. Hắn cảm nhận được chiếc la bàn dò tìm trên tay tên đội trưởng đang hướng thẳng về phía góc tối của mình, luồng sáng đỏ trên la bàn bắt đầu nhấp nháy nhanh hơn do tàn dư lôi khí Thái Cổ Lôi Thể trong người hắn vẫn còn sót lại.


*Nguy hiểm!*


Cánh tay trái của Lôi Kính Trần khẽ siết chặt dưới lớp áo choàng xám. Hắn định dồn chút lôi lực mỏng manh còn sót lại trong Lôi Tâm để bộc phát một đòn quyết tử trốn chạy, nhưng lý trí nhanh chóng ngăn hắn lại. Xung quanh khách sạn này đầy rẫy tai mắt của chợ đen và truy binh, nếu bộc phát lôi lực lúc này, Thần Triều Sát Lệnh gần đó sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ thị trấn, hắn sẽ rơi vào tuyệt lộ khi nhục thân đang trọng thương.


Hắn buộc phải ẩn nhẫn.


Lôi Kính Trần lập tức vận hành Tịch Tức Quy Thần Pháp đến cực hạn, đưa nhục thân về trạng thái phàm nhân vô khí lực hoàn toàn, nhịp tim gần như ngừng đập, sắc mặt nhợt nhạt như một xác chết lạnh lẽo.


Tên đội trưởng chấp pháp cầm la bàn dò tìm bước từng bước nặng nề về phía góc tối gầm cầu thang, đôi mắt ti hí gian xảo quét qua quét lại đầy nghi ngờ. Chiếc la bàn trên tay gã nhấp nháy luồng sáng đỏ nhạt, chỉ thẳng vào vị trí của Lôi Kính Trần.


"Ngươi! Đứng dậy cho ta!" Tên đội trưởng chỉ thẳng trường thương dẫn điện vào mặt Lôi Kính Trần, quát lớn.


Trong ngàn cân treo sợi tóc, Tần nương tử bỗng chốc khẽ lay động quạt tròn bước đến chắn ngang trước mặt tên đội trưởng. Nụ cười trên khuôn mặt quyến rũ của nàng vô cùng tự nhiên, giọng nói phong tình nũng nịu:


"Ồ, Vương đội trưởng h hống hách quá nha. Hôm nay ngọn gió nào lại đưa các vị chấp sự tôn quý của Ngự Lôi Tông đến cái tiệm rách nát này của nương tử vậy?"


Nói đoạn, bàn tay thon dài của nàng khéo léo lướt qua tay áo của tên đội trưởng, âm thầm nhét vào đó một túi linh thạch trung phẩm nặng trịch.


Tên đội trưởng cảm nhận được sức nặng của túi linh thạch trong tay áo, cơ mặt gã khẽ giãn ra một chút, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn đang nhấp nháy đỏ nhạt chỉ vào Lôi Kính Trần ngồi phía sau:


"Tần nương tử, hôm nay đại trưởng lão phát lệnh truy nã đỏ toàn Thiên Hà Phủ để bắt giữ một tên kiếp nô bỏ trốn mang lôi lực biến dị tàn sát giám ngục. Chiếc la bàn tầm bảo này của ta phát hiện có dao động lôi khí tàn dư ngay tại góc này của ngươi. Ngươi muốn che giấu trọng phạm sao?"


Tần nương tử khẽ biến sắc, nhưng chưa kịp nói gì thì ở bàn bên cạnh, Cố lão đạo bỗng chốc ngửa cổ cười lớn điên cuồng. Lão lảo đảo đứng dậy, cơ thể nồng nặc mùi rượu mạnh bốc lên, tay cầm chiếc hồ lô đồng cổ rỉ sét quơ qua quơ lại trước mặt tên đội trưởng chấp pháp:


"Ha ha ha! La bàn tầm bảo rách nát của ngươi bị hỏng rồi tên tiểu tử hôi sữa! Dao động lôi khí cái gì chứ? Đó là lôi dịch rượu mạnh của lão đạo ta phát ra đấy! Có giỏi thì nếm thử một hớp xem đạo cơ của ngươi có bị đánh nứt ra không!"


Nói xong, Cố lão đạo giả vờ say rượu loạng choạng bước tới, cố tình vấp chân ngã nhào vào người tên đội trưởng chấp pháp, khiến bầu rượu đồng cổ va chạm mạnh vào chiếc la bàn tầm bảo trên tay gã.


*XOẢNG!*


Chiếc la bàn tầm bảo bị va đập mạnh rơi xuống đất, vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ dưới vũng nước bùn nhão nhợt nhạt. Linh dịch rượu sấm sét từ hồ lô của Cố lão đạo đổ tràn ra đất, phát ra những tiếng xèo xèo và tia lửa điện nhỏ lấp lách, che lấp hoàn toàn mọi dao động lôi khí tàn dư xung quanh.


"Mẹ kiếp! Lão già chết tiệt này!"


Tên đội trưởng chấp pháp phẫn nộ gầm lên, đạp mạnh một cú vào bụng Cố lão đạo khiến lão ngã nhào ra đất, đập đầu vào bàn gỗ rên rỉ giả vờ đau đớn.


Tần nương tử nhanh chóng bước lên giải vây, khéo léo ra hiệu cho thuộc hạ dọn dẹp đống đổ nát, đồng thời nói nhỏ vào tai tên đội trưởng:


"Vương đội trưởng bớt giận. Lão đạo sĩ này suốt ngày say xỉn lôi dịch rượu mạnh làm loạn khắp nơi, để nương tử đền bù cho ngài một chiếc la bàn mới tốt hơn gấp đôi nhé?"


Tên đội trưởng chấp pháp hừ lạnh một tiếng, nhận thấy la bàn đã hỏng và túi linh thạch đút lót trong tay áo quá nặng trịch, gã quyết định không làm to chuyện tại địa bàn của Tần nương tử. Gã liếc nhìn Lôi Kính Trần ngồi im lìm như một xác chết phàm nhân không có linh khí trong góc tối một lần cuối đầy khinh bỉ, rồi vẫy tay ra lệnh cho đám thuộc hạ:


"Đi! Chúng ta sang khu phố khác lục soát! Đừng để con súc vật kiếp nô kia trốn thoát khỏi thị trấn!"


Toán đệ tử chấp pháp rầm rập rời đi, kéo theo tiếng xích sắt loảng xoảng xa dần ngoài con phố mưa giông.


***


Khi tiếng bước chân của tuần tra hoàn toàn biến mất, không gian trong Phong Lôi Khách Sạn mới dần thở phào nhẹ nhõm trở lại.


Cố lão đạo lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, phủi phủi bụi đất trên chiếc áo đạo sĩ rách nát, nhặt chiếc hồ lô đồng cổ lên lắc lắc tiếc rẻ, rồi lại ngồi xuống bàn nốc rượu như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Ánh mắt lão khẽ liếc nhìn Lôi Kính Trần, khẽ gật đầu đầy ẩn ý.


Lôi Kính Trần từ trạng thái Tịch Tức Quy Thần Pháp dần hồi phục nhịp thở bình thường. Hắn khẽ thở ra một luồng khí lạnh mang điện tích mỏng manh, tay trái siết chặt chiếc vòng sắt rỉ sét trên cổ tay để ổn định thần trí đang run rẩy sau màn ẩn nấp nghẹt thở.


Tần nương tử bước đến bàn của hắn, khuôn mặt quyến rũ không còn nụ cười phong tình cợt nhả bấy lâu nay, thay vào đó là một vẻ nghiêm nghị, lo lắng tột độ. Nàng khẽ nghiêng người, quạt tròn che khuất hướng nhìn của đám tán tu xung quanh, nói nhỏ rít qua kẽ răng:


"Tiểu tử, theo ta vào phòng mật mau. Có tin sét đánh liên quan đến gia tộc của ngươi."


Lòng Lôi Kính Trần bỗng chốc chấn động mạnh. Hắn đứng dậy, drag theo cánh tay phải tê liệt vô lực, thầm lặng bước theo bóng lưng đỏ rực của Tần nương tử dẫn vào sâu trong khu vực hậu đường tối tăm.


Nàng đẩy một bức tường đá ẩn sau quầy rượu, mở ra một căn phòng mật nhỏ hẹp dưới lòng đất, chỉ được thắp sáng bởi một viên lôi thạch hạ phẩm tù mù.


Ngay khi cửa đá khép chặt, Tần nương tử quay phắt lại nhìn thẳng vào mắt Lôi Kính Trần, giọng nói run rẩy đầy gấp gáp:


"Tộc thúc phản bội của ngươi – Lôi Hạo – kẻ đã bán đứng sơ đồ phòng ngự của Lôi gia mười năm trước, hiện tại đang làm tay sai dẫn đường cho đệ tử chấp pháp của Tào Phong. Hắn đang dẫn quân lùng sục ráo riết khắp các ngõ tối rìa Hạ Nhai Trấn để vây bắt toàn bộ tộc nhân Lôi gia còn sót lại của ngươi!"


Nghe đến cái tên Lôi Hạo, đôi mắt Lôi Kính Trần bỗng chốc rực sáng lên những tia sét màu xanh tím cuồng bạo cực hạn.


Chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái hắn bỗng chốc rung lên bần bật, phát ra tiếng sấm rền vang oán giận tột cùng từ sâu trong linh hồn phụ thân quá cố. Lòng hận thù huyết cốt vạn năm sục sôi bùng phát dữ dội trong lồng ngực hắn.


Kẻ phản bội gia tộc đẩy cha hắn vào cõi chết, nay lại đang dẫn đường cho kẻ thù vây bắt tộc nhân cuối cùng của hắn!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!