Tịnh Hóa Nhục Thân
Bóng tối dưới đáy Ma Lôi Uyên chưa bao giờ thôi gầm rú, nhưng sau khi ma hồn của Lôi Hỏa Chân Nhân tan biến, sự im lặng chết chóc bao trùm lấy U Minh Động lại mang theo một mùi tanh nồng của tử khí và lôi hỏa cháy sém. Lôi Kính Trần quỳ sụp trên nền băng lạnh giá, lồng ngực phập phồng dữ dội, mỗi một nhịp thở đều kéo theo cơn đau nhói thấu xương từ hai chiếc xương sườn đã gãy. Máu tươi đen xám, mang theo những tia điện nhỏ lách tách, liên tục trào ra từ khóe miệng hắn, nhuộm thẫm phiến băng dưới chân thành một màu xám xịt ghê người.
Cánh tay phải của hắn hoàn toàn tê liệt, vô lực buông thõng dọc theo thân người như một khúc gỗ mục. Nhưng đau đớn tột cùng nhất lại nằm ở bàn tay trái – bàn tay duy nhất hắn vừa dùng để gảy ba sợi lôi ti của Cổ Nhạc Lôi Cầm. Mười đầu ngón tay rách nát, da thịt bị tơ sét cứa đứt đến tận xương, để lộ ra những mảng xương trắng nhợt nhạt đang rỉ máu xối xả. Luồng hắc độc ma lôi tà ác giải phóng từ ma hồn vỡ nát của Lôi Hỏa Chân Nhân lúc này đang điên cuồng ăn mòn đan điền bị phế bỏ của hắn. Nó giống như một bầy kiến lửa nung đỏ, bò dọc theo hệ thống kinh mạch rách nát, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của hắn nóng bỏng như chứa nham thạch lỏng.
"Kính Trần... mau... mau lết vào sâu trong động..."
Giọng nói của Nhạc Vô Danh vang lên trong thức hải của hắn, yếu ớt và mờ nhạt đến mức tưởng chừng như có thể tiêu tán bất cứ lúc nào. Hình bóng linh thể của vị Cổ Nhạc Sư lơ lửng giữa không trung, nhạt nhòa như một làn khói mỏng trước gió bão. Trận chiến đoạt xá vừa rồi đã vắt kiệt chút tàn lực linh hồn cuối cùng mà ông tích lũy vạn năm qua để bảo vệ thần trí cho đệ tử.
Lôi Kính Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, vị mặn chát và nóng bỏng của máu tươi kích thích thần kinh đang dần tê liệt của hắn. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu. Hắn dùng cánh tay trái nát thịt, bấu chặt vào những kẽ đá nhọn hoắt đóng băng trên nền động, dùng đầu gối rách nát kéo lê nhục thân phàm nhân tàn tạ của mình từng tấc một về phía bóng tối sâu thẳm. Tiếng xiềng xích vô hình – nỗi ám ảnh từ những ngày bị xích trên Lôi Hình Đài – như lại rền vang bên tai, nung nấu ý chí nghịch cảnh cực hạn của hắn. Hắn không thể chết ở đây. Hắn chưa cứu được muội muội Lôi Tĩnh, chưa bắt Ngự Lôi Tông phải trả giá bằng máu!
Càng lết sâu vào trong U Minh Động, không khí càng trở nên lạnh lẽo thấu xương. Những sợi xích sắt hàn băng rỉ sét treo lơ lửng trên trần động khẽ đung đưa, phát ra những tiếng loảng xoảng u sầu. Dưới đáy động, một luồng sương mù trắng xóa, lạnh buốt bốc lên nghi ngút, che khuất một mạch nước ngầm đang chảy xiết thầm lặng.
Đó chính là U Minh Thủy – chí hàn chi thủy ngưng tụ dưới đáy vực sâu vạn năm qua, dồi dào linh khí khoáng chất lạnh nhưng cũng mang theo hàn độc thấu xương cốt.
"U Minh Thủy... có thể dập tắt hắc lôi tà hỏa... nhưng hàn khí của nó cũng có thể đông cứng kinh mạch phàm nhân của con vĩnh viễn." Giọng nói của Nhạc Vô Danh run rẩy, linh thể của ông bắt đầu có những đốm sáng nhỏ li ti tự động tiêu tán vào hư không: "Con phải vận hành Nghịch Lôi Quyết... biến nhục thân thành bình chứa... dẫn lưu hàn khí điều hòa lôi độc... Ta không thể giúp con được nữa... Bảo trọng..."
Nói xong, linh thể của Nhạc Vô Danh hoàn toàn tan rã, hóa thành một luồng sáng mờ nhạt chui tọt vào trong chiếc Cổ Nhạc Lôi Cầm đang nằm im lìm trên lưng Lôi Kính Trần, bắt đầu rơi vào trạng thái ngủ đông sâu vĩnh viễn.
Lôi Kính Trần nhìn dòng nước ngầm đen kịt, bốc khói lạnh nghi ngút trước mặt. Hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác. Nếu không ngâm mình, hắc độc ma lôi sẽ thiêu rụi đan điền hắn trong vòng nửa canh giờ. Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng, buông mình rơi thẳng xuống mạch nước ngầm U Minh Thủy lạnh buốt.
*TÕM!*
Dòng nước lạnh buốt thấu xương lập tức nuốt chửng lấy nhục thân của hắn.
Cảm giác tương phản cực đoan bùng phát dữ dội. Khi dòng nước lạnh chạm vào những vết bỏng sẹo lôi hỏa rỉ máu trên ngực và vai trái của hắn, một luồng hơi nước mang điện tích màu xám đen lập tức bùng lên ngùn ngụt từ lỗ chân lông. Hắc độc ma lôi mang tính hỏa tà ác trong người hắn giống như gặp phải thiên địch khắc tinh, điên cuồng gào rú, giãy giụa tàn phá kinh mạch để chống lại cái lạnh của U Minh Thủy.
"Ư... hự..."
Lôi Kính Trần chìm sâu dưới đáy nước lạnh, cơ thể hắn co giật kịch liệt. Hàn khí thấu xương cực hạn của nước ngầm nhanh chóng xâm nhập vào da thịt, làm đông cứng dòng máu đang chảy xối xả từ mười đầu ngón tay trái. Thế nhưng, cái lạnh tột cùng này cũng nhanh chóng làm tê liệt hệ thống kinh mạch phụ tạng của hắn. Nhịp tim của hắn chậm dần, lớp da gầy gò bắt đầu xuất hiện một lớp màng băng mỏng màu xanh lam nhạt. Kinh mạch rạn nứt của hắn dưới sự co rút đột ngột của nóng và lạnh có nguy cơ bị teo liệt, vỡ vụn hoàn toàn, biến hắn thành một phế nhân đông cứng vĩnh viễn.
Hắn không thể bất tỉnh lúc này!
Lôi Kính Trần trợn to đôi mắt lấp lánh tia sét màu xanh tím dưới làn nước đen kịt. Chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái bỗng chốc rung nhẹ, truyền vào thức hải của hắn một tiếng sấm nhỏ vang dội, giữ vững tia thần trí tỉnh táo cuối cùng của hắn trước cơn hôn mê lạnh giá.
Hắn bất chấp nỗi đau xé rách thể xác, bắt đầu vận hành Nghịch Lôi Quyết.
Khẩu quyết cổ xưa rền vang trong tâm trí hắn như tiếng chuông đồng cổ. Dưới sự điều khiển của ý chí sắt đá, Lôi Tâm Nguyên Thủy sâu trong đan điền bị phế bỏ khẽ run lên, bắt đầu sản sinh ra một lực hút thầm lặng. Kinh mạch toàn thân hắn vốn dĩ đã bị rạn nứt nghiêm trọng, nay dưới tác dụng của Hóa Kinh Thảo tiêu thụ trước đó, bắt đầu giãn nở rộng gấp đôi để đón nhận dòng năng lượng mới.
Lôi Kính Trần chủ động mở rộng các huyệt đạo quanh phổi và tim. Hắn không chống cự lại hàn khí của U Minh Thủy, cũng không đàn áp hắc độc ma lôi. Hắn dùng Nghịch Lôi Quyết làm cầu nối, dẫn dắt hai luồng năng lượng cực đoan này va chạm trực tiếp với nhau ngay tại các đường kinh mạch chính chạy dọc cơ thể.
*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*
Những tia chớp màu đen kịt của ma lôi va chạm dữ dội với luồng hàn khí màu xanh lam nhạt của nước ngầm, tạo ra những tiếng nổ lép bép kinh hoàng ngay trong nhục thân của hắn. Mỗi một tiếng nổ nhỏ là một lần cơ thịt hắn run lên, máu tươi từ lỗ chân lông rỉ ra lập tức bị dòng nước ngầm cuốn trôi.
Thế nhưng, dưới sự điều hòa thần bí của Nghịch Lôi Quyết, tính hỏa tà tạ của ma lôi dần bị hàn khí tịnh hóa, dập tắt hoàn toàn. Đồng thời, năng lượng sấm sét tinh khiết còn sót lại sau khi tịnh hóa lại kết hợp với khoáng chất dồi dào của U Minh Thủy, hóa thành một luồng linh dịch ấm áp chạy dọc theo các vết rách kinh mạch, bắt đầu chữa lành và làm mềm hệ thống kinh mạch phàm nhân của hắn.
Kinh mạch rạn nứt của hắn dưới sự tôi luyện của hàn băng và sấm sét dần trở nên dẻo dai, kiên cố hơn trước gấp bội, tỏa ra một luồng sáng màu xanh tím mờ ảo dưới làn da phàm nhân gầy gò.
Sau nửa canh giờ chịu đựng cực hình thấu xương dưới đáy nước, Lôi Kính Trần đột ngột ngoi đầu lên khỏi mặt nước ngầm, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo của hang động.
Hắc độc ma lôi tà hỏa ăn mòn đan điền đã bị tịnh hóa hoàn toàn. Kinh mạch rách nứt của hắn đã được chữa lành và làm mềm một cách thần kỳ nhờ U Minh Thủy. Tuy nhiên, cơ thể hắn vẫn còn cực kỳ yếu ớt, linh lực tích trữ trong Lôi Tâm đã cạn kiệt hoàn toàn sau vụ nổ Lôi Bộc trước đó, và cánh tay phải của hắn vẫn còn tê liệt nhẹ do di chứng phản phệ.
Hắn lết thân hình ướt sũng lên bờ đá, nhặt lấy chiếc Cổ Nhạc Lôi Cầm đeo lên vai trái. Hắn nhìn sâu vào bóng tối của U Minh Động, nơi tàn hồn của người thầy Nhạc Vô Danh đã chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn trong dây đàn. Lòng hắn dâng lên một nỗi cô độc và quyết tâm vô hạn.
Hắn phải trở lại mặt đất. Hắn phải tiến về Huyết Lôi Trì để giải cứu tộc nhân và muội muội.
Lôi Kính Trần men theo lối đi dốc đứng dẫn lên mặt đất mà Nhạc Vô Danh đã chỉ dẫn trước khi ngủ đông. Hắn dùng cánh tay trái rớm máu bấu chặt vách đá, lết từng bước một thoát khỏi hang động băng giá tối tăm.
Khi Lôi Kính Trần vừa lết ra khỏi cửa hang, bước chân lên bãi cỏ sũng nước mưa của bìa rừng hoang dã giáp ranh phế tích, nắng ban mai yếu ớt chiếu thẳng vào khuôn mặt xanh xao, đầy vết bỏng sẹo của hắn. Hắn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì tai hắn bỗng chốc giật mạnh.
Từ phía xa ngoài bìa rừng hoang dã, tiếng xích sắt loảng xoảng rền vang xen lẫn tiếng quát tháo hống hách của đệ tử tuần tra Ngự Lôi Tông vang dội cả một góc rừng.
Lôi Kính Trần lập tức nép sát thân hình vào sau một thân cây cổ thụ ẩm ướt, vận hành Tịch Tức Quy Thần Pháp thu hồi hoàn toàn lôi khí mỏng manh còn sót lại trong người, nín thở quan sát.
Trước mắt hắn, hàng chục đệ tử ngoại môn của Ngự Lôi Tông mặc y phục xám thêu lôi văn đang ráo riết dựng lên các trạm gác phong tỏa, xích sắt dẫn điện giăng khắp các lối ra vào bìa rừng. Thần Triều Sát Lệnh trên tay tên đội trưởng tuần tra thỉnh thoảng lại phát ra những luồng sáng đỏ nhấp nháy đầy đe dọa, khóa chặt mọi nẻo đường thoát hiểm dẫn ra khỏi Thiên Hà Phủ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!