Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Lôi Tâm Diệt Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngọn lửa hắc lôi hỏa màu đen đỏ cuồn cuộn nuốt chửng hoàn toàn linh thể mờ nhạt của Lôi Kính Trần.


Trong không gian thức hải tối tăm, ngọn lửa tà ác của Lôi Hỏa Chân Nhân rừng rực cháy lên, phát ra những tiếng nổ lép bép đầy ghê rợn. Đó không phải là ngọn lửa phàm trần, mà là Hắc Lôi Hỏa được tôi luyện từ oán khí và tà niệm dưới đáy Ma Lôi Uyên suốt trăm năm. Từng tia lửa quấn chặt lấy linh hồn của Lôi Kính Trần, thọc sâu vào từng sợi thần thức mảnh mai của hắn như những con rết độc đang điên cuồng gặm nhấm, cắn xé.


"A... hự..."


Linh thể của Lôi Kính Trần run rẩy dữ dội. Nỗi đau đớn khi linh hồn bị thiêu đốt vượt xa bất kỳ cực hình thể xác nào hắn từng nếm trải trên Lôi Hình Đài. Nó rát bỏng, tê dại, và lạnh buốt cùng một lúc. Thần trí hắn bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt xám xịt, giống như một pho tượng đất nung sắp sửa vỡ vụn dưới sức nóng của lò luyện.


"Ha ha ha! Nhóc con, chống cự vô ích thôi!"


Con quỷ lửa khổng lồ mang khuôn mặt méo mó, bỏng cháy nửa bên của Lôi Hỏa Chân Nhân ngửa cổ cười lớn đầy ngạo nghễ. Luồng ma hồn của lão không ngừng bành trướng, ép chặt lấy không gian thần thức của Lôi Kính Trần, biến nơi đây thành một biển lửa đen đỏ ngập tràn tử khí.


"Nhục thân Thái Cổ Lôi Thể này, từ nay sẽ thuộc về ta! Đạo cơ Trúc Cơ trung kỳ của ta sẽ được tái sinh trong hình hài hoàn mỹ nhất! Hãy ngoan ngoãn dâng hiến linh hồn của ngươi đi!"


Trong cơn đau đớn tột cùng tưởng chừng như có thể khiến bất kỳ tu sĩ kiên cường nào cũng phải phát điên, Lôi Kính Trần vẫn nhắm chặt mắt. Những vết sẹo hằn sâu do xiềng xích sắt nung trên cổ tay và cổ chân hắn—những vết sẹo nhục nhã từ những ngày làm kiếp nô—bỗng chốc nhói lên như một mỏ neo tinh thần, kéo giữ lấy tia lý trí cuối cùng của hắn không bị nhấn chìm vào bóng tối dập tắt.


"Súc sinh... Ngươi tưởng... ngươi có thể cướp đi mạng sống của ta sao?"


Lời thì thầm khàn khàn nhưng lạnh lùng của Lôi Kính Trần vang lên giữa không gian thần thức đang rền vang lửa tà. Hình ảnh người cha Lôi Viễn Sơn gục ngã dưới luồng lôi phạt diệt thế mười năm trước, tiếng xích sắt rền vang trên Lôi Hình Đài, và khuôn mặt xanh xao đầy sợ hãi của muội muội Lôi Tĩnh khi bị bắt đi... Tất cả hóa thành một ngọn lửa hận thù sục sôi, nung nấu đạo tâm của hắn đến mức cực hạn.


Hắn không thể chết ở đây. Hắn chưa tiêu diệt được Ngự Lôi Tông, chưa cứu được muội muội khỏi tay lũ thần điện thượng giới hống hách. Hắn tuyệt đối không thể làm bàn đạp cho một tên tà tu rác rưởi đoạt xá!


Lôi Kính Trần quan sát kỹ lưỡng dòng chảy năng lượng của Hắc Lôi Hỏa. Dù thần thức của hắn bị tàn phá nặng nề, nhưng nhờ Thần Thức Lôi Hóa (Sơ kỳ), hắn vẫn nhìn thấy rõ quỹ đạo lưu chuyển của ngọn lửa tà ác này. Nó đang điên cuồng càn quét thức hải, rồi theo các đường kinh mạch rách nát lao thẳng xuống đan điền bị phế của hắn, nơi lưu trữ nguồn linh cơ Thái Cổ Lôi Thể mà Lôi Hỏa Chân Nhân hèm khát.


"Muốn đan điền của ta? Vậy thì ta sẽ cho ngươi vào tận nơi để xem thử..."


Lôi Kính Trần khẽ nheo mắt, lộ ra một tia quyết tuyệt lạnh gáy. Hắn không dùng linh lực phàm nhân Luyện Khí tầng 1 ít ỏi để chống cự một cách vô ích nữa. Ngược lại, hắn chủ động buông lỏng toàn bộ màng chắn thần thức, mở rộng các huyệt đạo dẫn lưu, để mặc cho luồng ma hồn hắc lôi của Lôi Hỏa Chân Nhân cuồn cuộn lao thẳng xuống đan điền bị phế bỏ của mình.


"Hử? Từ bỏ chống cự rồi sao? Khôn ngoan đấy nhóc con!"


Lôi Hỏa Chân Nhân thấy vậy thì đắc ý tột cùng, không một chút nghi ngờ, lập tức điều khiển toàn bộ ma hồn khổng lồ lao theo. Lão muốn nhanh chóng thôn phệ đan điền của main để hoàn tất quá trình đoạt xá.


Thế nhưng, ngay khi luồng hắc lôi hỏa tà ác vừa chạm vào vùng đan điền trống rỗng, tối tăm của Lôi Kính Trần, một biến cố kinh hoàng ngoài dự tính của lão bỗng bộc phát.


Sâu trong đan điền bị phế bỏ mười năm trước, nơi vốn dĩ chỉ còn là một đống đổ nát kinh mạch rách nát, một mảnh tinh thể cổ xưa mờ nhạt bỗng đột ngột xoay chuyển dữ dội.


Đó chính là Lôi Tâm Nguyên Thủy—mảnh vỡ cốt lõi của thiên quy cổ đại bị chư thần thượng giới liên thủ phá hủy mười vạn năm trước, vật bảo mệnh cộng sinh đang ẩn giấu sâu trong người hắn.


Sự xâm nhập của luồng ma tính tà ác cực đoan từ Hắc Lôi Hỏa đã vô tình kích hoạt cơ chế tự vệ tịnh hóa tự động của Lôi Tâm Nguyên Thủy. Quy luật thiên phạt cổ đại vốn không dung thứ cho bất kỳ tà đạo hay dị chủng năng lượng nào muốn xâm phạm bản thể của nó.


*OÀNH!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ sâu trong linh hồn của Lôi Kính Trần.


Ý chí của Thủy Tổ Tàn Niệm sâu trong Lôi Tâm đột ngột thức tỉnh trong một khắc ngắn ngủi. Giữa không gian đan điền tối tăm, một đôi mắt sấm sét khổng lồ màu tím đậm từ từ mở ra, tỏa ra một luồng uy áp cổ đại diệt thế, ngạo nghễ và lạnh lùng như một vị thần sáng thế tối cao.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Từ lõi của Lôi Tâm Nguyên Thủy, hàng vạn tia sét khổng lồ màu tím đậm bùng phát ra ngoài như một vòi rồng sấm sét diệt thế. Luồng uy áp tịnh hóa nguyên thủy của thiên quy cổ đại lập tức bao trùm toàn bộ đan điền và thức hải của Lôi Kính Trần.


"Cái... Cái gì thế này?!"


Ma hồn khổng lồ của Lôi Hỏa Chân Nhân vừa chạm vào luồng lôi uy màu tím đậm liền như gặp phải thiên địch khắc tinh lớn nhất cuộc đời. Ngọn lửa Hắc Lôi Hỏa tà ác đang cháy rừng rực lập tức bị luồng sấm sét tím đậm tịnh hóa, dập tắt hoàn toàn chỉ trong một cái chớp mắt, hóa thành những luồng khói đen tàn tạ bốc hơi ngùn ngụt.


"Đây... đây không phải là lôi lực phàm nhân! Đây là Thái Cổ Lôi Uy! Là quy luật thiên phạt nguyên thủy! Làm sao trong người một tên kiếp nô rác rưởi lại có thứ này?!"


Lôi Hỏa Chân Nhân điên cuồng gào thét trong kinh hoàng tột độ. Luồng uy áp khổng lồ từ đôi mắt sấm sét của Thủy Tổ Tàn Niệm đè nặng xuống ma hồn của lão, khiến linh thể Trúc Cơ trung kỳ từng ngạo nghễ kia bỗng chốc trở nên nhỏ bé, yếu ớt như một chiếc lá khô trước cơn bão lớn. Lão muốn tháo chạy ra ngoài, nhưng toàn bộ không gian đan điền và thức hải của main đã bị xích lôi màu tím khóa chặt hoàn toàn, không để lại một kẽ hở.


Lôi Kính Trần cảm nhận được dòng năng lượng tịnh hóa ấm áp đang chảy dọc theo kinh mạch, dập tắt hoàn toàn cơn đau rát bỏng của lôi độc tà tính. Thần trí hắn trở nên tỉnh táo tuyệt đối. Nhìn thấy ma hồn của đối phương đang run rẩy, suy kiệt và cố gắng tháo chạy dưới sự áp chế của Lôi Tâm, hắn biết thời cơ quyết định đã đến.


Hắn không thể hoàn toàn kiểm soát được Lôi Tâm Nguyên Thủy; luồng uy áp màu tím đậm này chỉ bộc phát tự động cứu mạng và đang có xu hướng rút dần trở lại đan điền. Hắn phải tự mình dứt điểm tà hồn này trước khi lôi uy biến mất!


Lôi Kính Trần dùng ý chí mạnh mẽ, cưỡng ép linh thể của mình đứng dậy giữa thức hải đang dần tịnh hóa. Cánh tay phải nhục thân của hắn ngoài đời thực vẫn hoàn toàn tê liệt vô lực, buông thõng dọc theo thân người rách nát. Nhưng ở không gian tinh thần này, hắn vẫn còn cánh tay trái rớm máu.


Hắn ôm chặt lấy chiếc Cổ Nhạc Lôi Cầm tinh thần. Mười đầu ngón tay trái của hắn đã bị sợi lôi ti sắc bén cứa rách nát lộ xương trắng, đau đớn thấu tim gan mỗi khi cử động. Thế nhưng, hắn vẫn nghiến chặt răng, áp mạnh năm đầu ngón tay rách thịt lên ba sợi dây đàn lôi ti đang rực sáng điện tích màu tím đậm tàn dư từ Lôi Tâm.


"Lôi Hỏa Chân Nhân... Hãy tan biến cùng ngọn lửa tà ác của ngươi đi!"


*TƯNG!*


Lôi Kính Trần dồn toàn bộ thần thức lôi hóa còn sót lại, gảy mạnh một nhát quyết định lên dây đàn lôi ti sắc bén.


Chiêu thức Lôi Cầm Tiết Tấu kết hợp với Cổ Nhạc Ngự Lôi Pháp bộc phát uy lực cực đại chưa từng có nhờ sự bổ trợ của năng lượng quy luật cổ đại tàn dư từ Lôi Tâm.


*OÀNH!*


Một tiếng đàn cầm rền vang như vạn tiếng sấm nổ vang dội khắp U Minh Động thực tế và không gian thần thức tinh thần. Sóng âm sấm sét màu xanh lam đậm tinh khiết lan tỏa ra xung quanh với tốc độ ánh sáng, tạo thành những luồng sóng xung kích sấm sét khổng lồ đánh thẳng vào ma hồn đang suy kiệt của Lôi Hỏa Chân Nhân.


Sóng âm đi qua đến đâu, không gian đóng băng vĩnh cửu của động đá đều bị rạn nứt dữ dội, vô số xích sắt hàn băng giam giữ xung quanh vách đá bị chấn vỡ nát hoàn toàn thành từng mảnh vụn.


"A... A... Không! Ta không cam lòng!"


Lôi Hỏa Chân Nhân gào thét thảm thiết. Linh hồn tà ác của lão dưới sự tàn phá của sóng âm sấm sét Lôi Cầm Tiết Tấu lập tức xuất hiện vô số vết rạn nứt khổng lồ. Ngọn lửa ma hỏa cuối cùng bao bọc cơ thể lão bị thổi bay, để lộ ra linh thể mờ nhạt, rách nát đang dần rã rời thành từng mảnh vụn ánh sáng đen đỏ.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Linh hồn của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ Lôi Hỏa Chân Nhân hoàn toàn vỡ vụn thành vạn mảnh nhỏ dưới sức tàn phá của sóng âm sấm sét diệt thế, kết thúc hoàn toàn kiếp tà tu đoạt xá tàn độc dưới đáy Ma Lôi Uyên sâu thẳm.


Tuy nhiên, trước khi mảnh linh hồn cuối cùng hoàn toàn tan biến vào hư không, tàn niệm còn sót lại của Lôi Hỏa Chân Nhân bỗng chốc ngưng tụ thành một khuôn mặt quỷ méo mó, nhìn chằm chằm vào Lôi Kính Trần bằng ánh mắt đầy vẻ oán hận và cười lạnh tàn độc.


"Ha ha ha... Nhóc con... Ngươi tưởng ngươi thắng sao? Ngươi giết ta thì đã sao?!" Giọng nói khàn khàn, oán hận của lão rít qua kẽ răng tàn tạ, vang vọng khắp thức hải của hắn: "Lũ rác rưởi Ngự Lôi Tông mà ngươi căm hận... đang chuẩn bị một cuộc hiến tế kiếp nô quy mô lớn chưa từng có tại Huyết Lôi Trì rồi! Gia tộc của ngươi, tộc nhân của ngươi... và cả đứa muội muội Lôi Tĩnh thuần lôi thể mà ngươi điên cuồng tìm kiếm... tất cả bọn chúng đều sẽ bị ném vào hồ máu hiến tế để luyện chế Lôi Nguyên Đan phá cảnh cho Thiếu tông chủ! Ngươi mãi mãi chỉ là một tên kiếp nô hèn mọn, trơ mắt nhìn gia tộc mình bị tàn sát sạch sẽ mà thôi! Ha ha ha..."


Tiếng cười tàn độc của lão nhỏ dần rồi tắt hẳn khi mảnh linh hồn cuối cùng vỡ tan thành tro bụi mờ nhạt.


Trong đan điền của Lôi Kính Trần, Lôi Tâm Nguyên Thủy sau khi tịnh hóa sạch sẽ tà khí cũng dần dừng xoay chuyển, đôi mắt sấm sét khổng lồ khép lại, rút sâu vào bóng tối ẩn nấp trở lại trạng thái ngủ đông bảo hộ thầm lặng.


Thế nhưng, luồng oán khí lôi hỏa khổng lồ giải phóng từ ma hồn vỡ nát của Lôi Hỏa Chân Nhân vẫn còn tồn tại. Nó hóa thành một luồng khí màu xám đen mang độc tính sấm sét cực mạnh, cuồn cuộn dồn thẳng vào hệ thống kinh mạch rách nát của hắn, tạo ra trạng thái Lôi Độc Tích Tụ mới âm ỉ ăn mòn tế bào.


*Hự!*


Lôi Kính Trần từ không gian thức hải quay trở lại nhục thân thực tế ngoài đời thực. Hắn quỳ sụp xuống mặt băng lạnh buốt của U Minh Động, hộc ra một ngụm máu đen xám mang điện tích khét lẹt.


Toàn thân hắn run rẩy dữ dội trước cơn đau nhức nhối thấu xương cốt. Cánh tay phải vẫn hoàn toàn tê liệt vô lực buông thõng, mười đầu ngón tay trái rách nát rỉ máu xối xả nhuộm đỏ bệ đàn gỗ cháy sém của Cổ Nhạc Lôi Cầm. Luồng hắc độc ma lôi tà tính từ ma hồn vừa tiêu diệt đang điên cuồng ăn mòn đan điền và kinh mạch hắn, đe dọa thối rữa toàn bộ hệ thống tuần hoàn nếu không được tịnh hóa gấp bằng mạch nước ngầm U Minh Thủy lạnh buốt dưới đáy động.


Thế nhưng, Lôi Kính Trần không hề quan tâm đến vết thương rách da nát thịt của bản thân. Đôi mắt hắn rực sáng tia điện màu xanh tím, găm chặt vào bóng tối sâu thẳm của hang động băng giá, lòng sục sôi một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng trước lời tiết lộ tàn độc vừa nghe thấy.


"Huyết Lôi Trì... Hiến tế kiếp nô... Lôi Thiên Bảo..."


Hắn nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi, giọng nói lạnh lùng như băng vĩnh cửu vang vọng khắp hang động tối tăm:


"Nếu các ngươi dám chạm vào một sợi tóc của muội muội ta... ta thề sẽ dùng vạn lôi xé xác, san bằng hoàn toàn Ngự Lôi Sơn Môn này thành tro bụi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!