Đoạt Xá Phản Phệ
Luồng khí hắc lôi hỏa nóng bỏng rít gió lao thẳng ra khỏi khe nứt vách đá, thổi bùng lên một làn sóng nhiệt khô rát giữa không gian đóng băng vĩnh cửu của U Minh Động. Cái nóng bỏng cháy của tà lôi va chạm kịch liệt với hàn khí thấu xương dưới đáy Ma Lôi Uyên, tạo ra những tiếng rít gào chói tai của hơi nước bốc hơi ngùn ngụt.
Lôi Kính Trần quỳ một gối trên nền băng lạnh buốt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mỗi một nhịp thở đối với hắn lúc này đều là một cực hình tàn khốc; hai chiếc xương sườn bị gãy từ cú rơi vực sâu nhói lên đau đớn như bị dao găm nung đỏ đâm thẳng vào phế tạng. Cánh tay phải của hắn vẫn hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực dọc theo thân người như một khúc gỗ mục. Toàn bộ trọng lượng cơ thể rách nát và chiếc Cổ Nhạc Lôi Cầm tàn khuyết đều đè nặng lên cánh tay trái run rẩy. Trên bàn tay ấy, mười đầu ngón tay đã bị sợi lôi ti sắc bén của đàn cổ cứa rách nát hoàn toàn, máu tươi đỏ sẫm chảy dọc theo mặt gỗ cháy sém, để lộ ra những mảng xương trắng nhợt nhạt ghê người.
Từ trong khe nứt đen kịt bên vách đá, một hình bóng dị dạng từ từ bước ra.
Đó là một lão già gầy guộc như một bộ xương khô khoác lên mình bộ đạo bào rách rưới thêu đầy những hoa văn sấm sét màu đen kịt. Khuôn mặt lão méo mó dị dạng, một bên má bị bỏng cháy đỏ rực như than nung, da thịt co rúm lại để lộ ra hàm răng vàng khè đang khẽ nghiến chặt đầy ác ý. Đôi mắt lão đỏ rực như hai đốm lửa ma hỏa, găm chặt sát khí lạnh lẽo vào nhục thân của Lôi Kính Trần.
"Ha ha ha... Trời không tuyệt đường sống của Lôi Hỏa Chân Nhân ta!" Lão già gầm lên một tiếng cười khàn khàn như quạ kêu, thanh âm rít qua kẽ răng mang theo sự điên cuồng tột độ. "Một kẻ mang Thái Cổ Lôi Thể sơ tỉnh! Tuyệt phẩm! Đúng là tuyệt phẩm nhục thân! Không uổng công ta đã ẩn dật dưới đáy Ma Lôi Uyên này suốt trăm năm qua để gặm nhấm nỗi hận thù bị phế bỏ nửa mặt!"
Lôi Kính Trần khẽ nheo mắt lại. Thần Thức Lôi Hóa (Sơ kỳ) của hắn lập tức được kích hoạt. Dưới nhãn quang kỳ ảo của hắn, vạn vật xung quanh chuyển động chậm lại. Hắn có thể nhìn thấy rõ những luồng hắc lôi hỏa mang tính chất tà ác đang cuồn cuộn lưu chuyển xung quanh cơ thể lão già kia. Kẻ này chính là Lôi Hỏa Chân Nhân, một tà tu khách khanh của Ngự Lôi Tông sở hữu tu vi Trúc Cơ trung kỳ, nhưng nhục thân đã tàn tạ và linh hồn đang ở trạng thái suy kiệt cực độ.
"Nhục thân phàm nhân Luyện Khí tầng 1... đan điền lại bị phế bỏ hoàn toàn... nhưng xương cốt lại ẩn chứa lôi văn cổ xưa cực kỳ tinh khiết." Lôi Hỏa Chân Nhân bước từng bước áp sát, mỗi bước chân của lão đều để lại một vết chân cháy sém màu đen trên mặt băng lạnh. "Nhóc con, giao ra nhục thân của ngươi, ta sẽ giúp ngươi tàn sát sạch sẽ lũ rác rưởi Ngự Lôi Tông để báo thù!"
Không một lời đáp lại, Lôi Kính Trần chỉ dùng đôi mắt lấp lánh tia sét màu xanh tím nhìn thẳng vào lão già tà ác. Sự im lặng của hắn mang theo một sự ngạo nghễ bất khuất của kẻ đã trải qua vạn kiếp nạn trên Lôi Hình Đài. Hắn khẽ dịch chuyển bàn tay trái rớm máu, đặt năm đầu ngón tay rách thịt lên ba sợi dây đàn lôi ti sắc bén của Cổ Nhạc Lôi Cầm.
"Hừ! Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!" Lôi Hỏa Chân Nhân phẫn nộ quát lớn.
Lão không hề do dự, cũng không thèm sử dụng nhục thân tàn tạ để công kích. Đối với một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ dù đã suy kiệt, việc đối phó với một tên phàm nhân Luyện Khí tầng 1 là vô cùng dễ dàng. Lão giơ trượng đầu lâu lên, kích hoạt tà thuật Lôi Hỏa Đoạt Xá Thuật.
*Vút!*
Một luồng ma hồn hắc lôi màu đen đỏ từ đỉnh đầu Lôi Hỏa Chân Nhân bộc phát ra ngoài, hóa thành một bóng ma khổng lồ mang khuôn mặt quỷ dữ tợn, rít gió lao thẳng vào trán của Lôi Kính Trần.
Lôi Kính Trần chỉ kịp cảm thấy một luồng chấn động cực mạnh va chạm vào đại não, tầm nhìn của hắn lập tức tối sầm lại. Toàn bộ ý thức của hắn bị cưỡng ép kéo tuột vào sâu trong không gian thức hải và đan điền bị phế của chính mình.
Trong không gian thần thức xám xịt và hỗn độn của Lôi Kính Trần, luồng ma hồn hắc lôi của Lôi Hỏa Chân Nhân bỗng chốc hiện hình thành một con quỷ lửa khổng lồ cao mười trượng. Nó gầm rú điên cuồng, vung hai móng vuốt rực lửa ma hỏa cào mạnh xuống linh hồn yếu ớt của hắn hòng bóp nát thần trí phàm nhân để chiếm quyền kiểm soát nhục thân.
"Nhóc con! Hãy tan biến đi!" Tiếng gầm của tà tu chấn động toàn bộ thức hải của main.
Đứng trước luồng uy áp tinh thần của cường giả Trúc Cơ trung kỳ, linh thể của Lôi Kính Trần trông vô cùng nhỏ bé và mỏng manh. Thế nhưng, hắn không hề có một chút dao động. Ý chí nghịch cảnh được rèn luyện từ máu và sấm sét trên Lôi Hình Đài đã đúc nên một đạo tâm sắt đá không thể lay chuyển.
Lôi Kính Trần vận hành Nghịch Lôi Quyết, đồng thời kích hoạt Thần Thức Lôi Hóa (Sơ kỳ). Linh thể của hắn đột ngột tỏa ra hàng vạn tia điện nhỏ màu xanh tím rực rỡ, đan xen vào nhau tạo thành một màng chắn sấm sét phòng ngự vững chắc bao bọc xung quanh thần trí.
*Oành!*
Móng vuốt hắc hỏa của Lôi Hỏa Chân Nhân đập mạnh lên màng chắn sấm sét. Tiếng nổ tinh thần vang lên chói tai, những tia lửa điện màu đen và tím bắn tung tóe khắp không gian thức hải. Màng chắn sấm sét của Lôi Kính Trần rung chuyển dữ dội, xuất hiện vô số vết rạn nứt nhỏ do sự chênh lệch cảnh giới tu vi quá lớn. Linh hồn hắn chịu áp lực đè nặng, đau đớn như bị hàng vạn chiếc búa sắt đập thẳng vào đầu.
"Ồ? Thần thức lôi hóa? Một tên phàm nhân lại có thể ngưng tụ được thần thức mang tính chất lôi điện?" Lôi Hỏa Chân Nhân kinh ngạc thốt lên, đôi mắt quỷ đỏ rực càng thêm điên cuồng tham lam. "Nhưng tu vi phàm nhân rác rưởi của ngươi làm sao chống đỡ được hồn lực của ta! Phá cho ta!"
Con quỷ lửa khổng lồ gầm lên, hai móng vuốt hắc hỏa đột ngột phình to ra gấp đôi, mang theo ngọn lửa Hắc Lôi Hỏa tà ác cào mạnh một nhát chí mạng.
*Răng rắc!*
Màng chắn sấm sét thần thức của Lôi Kính Trần bị bóp nát hoàn toàn, hóa thành những mảnh vụn lôi quang tan biến vào hư không. Linh hồn hắn bị chấn động mạnh, lùi lại mấy bước, linh thể mờ nhạt đi trông thấy.
Trong tuyệt cảnh tinh thần, Lôi Kính Trần khẽ cắn môi. Hắn biết linh lực phàm nhân thô sơ không thể đối đầu trực diện với hồn lực Trúc Cơ trung kỳ. Muốn chiến thắng, hắn bắt buộc phải dùng đến âm luật ngự lôi của Nhạc Vô Danh truyền lại.
Linh thể của Lôi Kính Trần đột ngột ngồi thiền tĩnh tâm giữa không gian thức hải hỗn độn. Hắn đặt chiếc Cổ Nhạc Lôi Cầm tinh thần lên đùi, dùng bàn tay trái linh thể rớm máu đặt lên ba sợi dây đàn lôi ti sắc bén.
*Tưng... tưng... tưng...*
Main gảy mạnh lên ba sợi dây đàn, thi triển chiêu thức Lôi Cầm Tiết Tấu kết hợp với Cổ Nhạc Ngự Lôi Pháp.
Những sóng âm sấm sét màu xanh lam tinh khiết bùng phát dữ dội từ mặt đàn cổ tinh thần, hóa thành những luồng sóng xung kích khổng lồ lan tỏa ra xung quanh. Tiếng đàn cầm rền vang như tiếng sấm nổ ngang tai, đánh thẳng vào bản thể linh hồn của Lôi Hỏa Chân Nhân.
"Cái gì? Cổ Nhạc Ngự Lôi Pháp? Của lão già Nhạc Vô Danh kia?" Lôi Hỏa Chân Nhân kinh hoàng hét lớn khi cảm nhận được sóng âm sấm sét đang phá hủy thần trí của mình.
Luồng sóng âm mang theo uy áp quy luật cổ đại cực mạnh va chạm kịch liệt với ma hồn đối phương, dập tắt một phần ngọn lửa hắc hỏa và đẩy lui con quỷ lửa khổng lồ lùi lại mấy trượng. Linh hồn tà ác của lão già bị chấn động mạnh, xuất hiện những vết nứt mờ nhạt.
Tuy nhiên, sự chênh lệch cảnh giới vẫn là một khoảng cách quá lớn. Lôi Hỏa Chân Nhân nhanh chóng ổn định lại linh hồn, đôi mắt đỏ rực bùng lên ngọn lửa giận dữ tột cùng của một cường giả bị sỉ nhục bởi kẻ yếu.
"Nhóc con! Ngươi dám dùng âm luật của tên phản đồ kia để chống lại ta!" Lôi Hỏa Chân Nhân điên cuồng gào thét. "Hôm nay ta sẽ thiêu rụi hoàn toàn thần thức của ngươi thành tro bụi!"
Lão già tà ác cười tà ác, kích hoạt tà thuật Hắc Lôi Hỏa Phún Phát dồn thần thức main vào thế vây hãm tinh thần tuyệt vọng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!