Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tàn Hồn Nhạc Sư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Từ sâu trong bóng tối lạnh lẽo của U Minh Động, tiếng đàn sấm sét thứ hai lại vang lên rền vang.


Luồng sóng âm mang theo uy áp sấm sét tinh khiết quét qua, tựa như một bàn tay vô hình vuốt xuôi dòng ma lôi bạo liệt đang cuộn trào trong đan điền bị phế của Lôi Kính Trần. Hắn khẽ rên rỉ, hai bàn tay rớm máu bấu chặt lấy phiến đá lạnh buốt đóng đầy rêu đen dưới đất. Hàn khí thấu xương từ sâu trong hang động tràn ra, liếm láp lên những vết bỏng sẹo ma lôi đen xịt, loang lổ khắp nhục thân rách nát của hắn. Cái lạnh buốt nhói đột ngột clashing với cái nóng bỏng rát của lôi độc khiến cơ thể hắn run lên bần bật, nhưng chính sự kích thích cực đoan này lại giữ cho thần trí hắn tỉnh táo một cách kỳ lạ.


Lôi Kính Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, vị mặn chát tràn đầy khoang miệng. Hắn biết mình không thể dừng lại. Nếu cứ nằm im ở cửa hang này, luồng ma lôi tà ác ngoài kia sớm muộn gì cũng sẽ quay trở lại nuốt chửng linh trí của hắn, hoặc hàn khí của U Minh Động sẽ đông cứng nhục thân phàm nhân đang suy kiệt này thành một khối băng vô tri.


Hắn phải lết vào trong.


Cánh tay phải của hắn hiện tại hoàn toàn tê liệt vô lực, buông thõng dọc theo thân người như một khúc gỗ mục sau cú phản phệ khủng khiếp của Lôi Bộc và chấn động khi rơi xuống vực sâu. Gãy hai xương sườn khiến mỗi nhịp thở của hắn đều đau nhói như bị dao đâm. Lôi Kính Trần chỉ có thể dùng cánh tay trái còn chút sức tàn, bấu chặt vào những kẽ đá nhọn hoắt, dùng đầu gối rách nát lê lết từng tấc một trên nền đất lạnh buốt. Tiếng xiềng xích vô hình—nỗi ám ảnh từ những ngày bị xích trên Lôi Hình Đài—như lại rền vang trong tâm trí, thúc đẩy ý chí nghịch cảnh của hắn đến mức cực hạn.


Càng lết sâu vào trong U Minh Động, không gian càng trở nên rộng lớn và lạnh lẽo đến rợn người. Trên những vách đá xanh lam nhạt, vô số sợi xích sắt hàn băng khổng lồ quấn chặt lấy các cột đá cổ kính, tỏa ra luồng sương mù trắng xóa. Hàn khí ở đây đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng, ăn mòn vào từng thớ thịt, từng đường kinh mạch rạn nứt của hắn.


*Tưng...*


Tiếng đàn thứ ba vang lên, cự ly gần đến mức chấn động màng nhĩ Lôi Kính Trần. Sóng âm sấm sét quét qua, dập tắt hoàn toàn luồng ma lôi tà ác đang ngoan cố trỗi dậy trong Lôi Tâm Nguyên Thủy.


Hắn ngẩng đầu lên.


Trước mắt hắn, giữa một khoảng sân rộng lớn đóng băng vĩnh cửu của động ngầm, một linh thể mờ ảo đang lơ lửng giữa không trung. Đó là một nam tử trung niên nho nhã, mặc trường bào nho sĩ rách nát, mái tóc dài nửa đen nửa bạc bay múa không gió tự bay. Khuôn mặt ông ta thanh tú nhưng lại mang một vẻ kiêu ngạo tột cùng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời bão tố vạn năm trước. Xung quanh linh thể mờ ảo ấy, vô số sợi xích sắt hàn băng cổ xưa đâm xuyên qua bả vai và tứ chi, giam giữ ông ta chặt chẽ vào vách đá phía sau.


Trên đầu gối của linh thể ấy, đặt một khúc gỗ đàn cổ bị cháy sém đen kịt, chỉ còn lại đúng ba sợi dây đàn mảnh như tơ nhện, rực sáng tia điện màu xanh lam tinh khiết.


Cổ Nhạc Lôi Cầm.


Tàn hồn của Cổ Nhạc Sư Nhạc Vô Danh.


"Một tên kiếp nô hèn mọn, đan điền bị phế, kinh mạch nát bấy... lại có thể sống sót bò vào đến tận đây?"


Giọng nói của Nhạc Vô Danh vang lên, không phải bằng âm thanh phàm trần, mà là thần thức truyền âm thẳng vào thức hải của Lôi Kính Trần. Giọng nói ấy lạnh lùng, ngạo nghễ, mang theo sự nghiêm khắc cực đoan và một nỗi oán hận ngập trời tích lũy ngàn năm dưới lòng đất tối.


Lôi Kính Trần không thể nói chuyện, cổ họng hắn nghẹn đắng máu khô. Hắn chỉ có thể dùng đôi mắt lấp lánh tia sét màu xanh tím của mình nhìn thẳng vào tàn hồn vĩ đại trước mặt, không hề có một chút sợ hãi hay cúi đầu.


Nhạc Vô Danh khẽ biến sắc khi nhìn thấy đôi mắt của hắn. Ánh mắt ông ta quét qua cổ tay trái của Lôi Kính Trần, dừng lại trên chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét đang khẽ tỏa ra luồng hơi ấm mỏng manh.


"Vòng Sắt của Lôi gia?" Nhạc Vô Danh thốt lên, luồng thần thức dao động dữ dội. "Ngươi là hậu duệ của dòng họ canh giữ Thiên Lôi Nguyên Trì năm xưa? Tại sao lại rơi vào bước đường hèn mọn làm kiếp nô gánh kiếp cho lũ rác rưởi Ngự Lôi Tông?"


Lôi Kính Trần vẫn im lặng. Sự im lặng của hắn mang theo sự kiên định và lạnh lẽo của một kẻ đã bước ra từ cõi chết vạn lần. Hắn dùng cánh tay trái run rẩy, gắng gượng chống đỡ cơ thể rách nát, cố gắng đứng thẳng dậy trước uy áp khổng lồ của tàn hồn.


"Hừ! Cho dù ngươi mang huyết mạch Lôi gia, nhưng một phế nhân không có đan điền, nhục thân phàm nhân rách nát thế này thì có tư cách gì đứng trước mặt ta?" Nhạc Vô Danh lạnh lùng hừ một tiếng.


Ngay lập tức, một luồng uy áp tàn hồn khổng lồ, mang theo ý chí của một cường giả Hóa Thần kỳ năm xưa, từ trên trời giáng xuống, đè nặng ngàn cân lên bả vai Lôi Kính Trần.


*Răng rắc!*


Xương sườn bị gãy của hắn lại một lần nữa chịu áp lực lớn, máu tươi trào ra từ khóe miệng dính đầy bụi đá. Luồng uy áp tinh thần ấy muốn ép buộc hắn phải quỳ rạp xuống, quỳ trước sức mạnh tối cao, quỳ trước số phận bi kịch của một tên kiếp nô lệ hèn mọn.


"Quỳ xuống! Để ta xem đạo tâm của hậu duệ Lôi gia có hèn nhát như lũ chó săn ngoại môn kia không!" Nhạc Vô Danh quát lớn, thần thức áp chế tăng lên gấp đôi.


Lôi Kính Trần cắn chặt răng đến mức nứt vỡ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vân sét màu tím đậm dưới da của Thái Cổ Lôi Thể (Sơ tỉnh) đột ngột rực sáng, chạy dọc theo xương sống và hai chân của hắn. Chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái rung lên bần bật, phát ra tiếng xích sắt rền vang trong tâm trí hắn, giữ vững linh trí tỉnh táo tuyệt đối trước đòn tấn công tinh thần.


Hắn không quỳ.


Hắn dùng cánh tay trái bấu chặt vào vách đá đóng băng, cắn răng đứng thẳng lưng, đôi mắt rực tia điện nhìn thẳng vào Nhạc Vô Danh. Sự kiêu ngạo nghèo khổ của một kiếp nô phản kháng bùng phát dữ dội. Hắn thà gãy xương, thà nổ tung nhục thân, chứ tuyệt đối không bao giờ cúi đầu quỳ gối trước bất kỳ ai nữa. Xiềng xích trên Lôi Hình Đài đã dạy hắn một điều: cúi đầu chỉ nhận lại sự chà đạp tàn nhẫn.


Chứng kiến ý chí bất khuất của thiếu niên gầy gò trước mặt, ánh mắt lạnh lùng của Nhạc Vô Danh khẽ dịu đi một tia, nhưng sự ngạo nghễ và khắc nghiệt vẫn không hề giảm bớt.


"Tốt! Có chút cốt cách của Lôi gia năm xưa!" Nhạc Vô Danh thu hồi luồng thần thức áp chế, lạnh lùng nói. "Nhưng chỉ có ý chí thì không thể sống sót dưới đáy Ma Lôi Uyên này. Ngươi muốn phục hận? Ngươi muốn cứu muội muội? Ngươi muốn lật đổ Hộ Kiếp Đài? Vậy thì hãy chứng minh cho ta thấy ngươi có đủ dũng khí để ngự trị thiên phạt hay không!"


Nhạc Vô Danh vẫy tay một cái. Chiếc Cổ Nhạc Lôi Cầm lơ lửng bay tới, đáp xuống phiến đá đóng băng ngay trước mặt Lôi Kính Trần.


"Đây là bảo vật trấn phái của Cổ Nhạc Phái Tàn Diệp ta—Cổ Nhạc Lôi Cầm. Ba sợi dây đàn kia được dệt từ lôi ti tinh khiết nhất của thiên kiếp cổ đại, sắc bén hơn bất kỳ linh binh nào. Nếu ngươi có thể gảy lên một bản nhạc sấm sét bằng mười đầu ngón tay của mình mà không bị lôi ti cắt đứt linh hồn, ta sẽ truyền thụ cho ngươi Cổ Nhạc Ngự Lôi Pháp. Nếu thất bại... linh hồn ngươi sẽ hóa thành tro bụi dưới tiếng đàn này!"


Lôi Kính Trần nhìn xuống chiếc đàn cổ bị cháy sém. Ba sợi dây lôi ti màu xanh lam lấp lánh những tia chớp mảnh nhỏ nhưng mang theo uy áp tàn bạo của quy luật sấm sét tự nhiên. Hắn cảm nhận rõ sự nguy hiểm tột cùng từ những sợi tơ mảnh ấy.


Hắn khẽ nhắm mắt, dồn toàn bộ sự tập trung vào cánh tay trái còn cử động được. Cánh tay phải vẫn tê liệt hoàn toàn buông thõng vô lực, nghĩa là hắn chỉ có thể dùng một bàn tay trái rớm máu để thực hiện khảo nghiệm tàn khốc này.


Lôi Kính Trần hít một hơi thật sâu không khí lạnh buốt của U Minh Động. Hắn vận hành linh lực phàm nhân Luyện Khí tầng 1 mỏng manh còn sót lại, ngưng tụ thành một lớp màng bảo vệ bao bọc lấy năm đầu ngón tay trái, rồi từ từ đặt bàn tay lên sợi dây lôi ti thứ nhất.


*Xẹt!*


Ngay khi ngón tay vừa chạm vào dây đàn, một tiếng nổ điện nhỏ vang lên. Sợi lôi ti sắc bén như lưỡi dao cạo lập tức cắt nát lớp linh lực bảo vệ mỏng manh của hắn như cắt một tờ giấy mỏng. Lôi ti cứa sâu vào da thịt phàm nhân, cắt đứt dây thần kinh và chạm trực tiếp vào xương ngón tay rớm máu của hắn.


"Hự!"


Cơn đau buốt nhói tột cùng ập tới, rát bỏng và tàn bạo gấp vạn lần roi sắt nung của Trương giám ngục. Dòng điện cao thế cực mạnh từ sợi lôi ti truyền thẳng qua ngón tay, dọc theo kinh mạch cánh tay trái chạy thẳng vào đan điền, giật tê liệt hoàn toàn nửa thân người trái của hắn. Đầu ngón tay hắn rách nát, máu tươi đỏ sẫm tuôn ra xối xả, chưa kịp rơi xuống đất đã bị lôi hỏa thiêu rụi thành những làn khói xám khét lẹt.


"Ngu xuẩn!" Nhạc Vô Danh cười lạnh ngạo nghễ. "Dây đàn của ta mang quy luật thiên phạt, linh lực phàm nhân rác rưởi của ngươi làm sao có thể chống đỡ? Ngươi định dùng da thịt phàm nhân để đối đầu với thiên uy sao? Thất bại là cái chết!"


Lôi Kính Trần đau đớn đến mức tầm nhìn nhòe đi, cơ thể run rẩy dữ dội suýt ngã quỵ xuống phiến đá băng. Hắn nhận ra sai lầm của mình. Linh lực phàm nhân thô sơ không thể bảo vệ hắn trước quy luật sấm sét cổ đại. Muốn gảy được sợi dây đàn này, hắn không thể dùng bạo lực chống lại nó, mà phải hòa nhập vào tần số của nó.


"Không được dùng linh lực phòng ngự... phải dùng Nghịch Lôi Quyết... dùng nhục thân làm bình chứa..."


Ý nghĩ lóe lên trong đầu, Lôi Kính Trần quyết định đưa ra một lựa chọn điên cuồng. Hắn chủ động thu hồi toàn bộ linh lực bảo vệ mỏng manh trên ngón tay trái. Hắn để mặc cho da thịt trần trụi, rớm máu của mình tiếp xúc trực tiếp với sợi lôi ti sắc bén.


Hắn vận hành Nghịch Lôi Quyết.


"Nạp lôi nhập thể... biến thể thành bình..."


Ngay khi Nghịch Lôi Quyết được kích hoạt, các đường vân sét màu tím đậm dưới da của Thái Cổ Lôi Thể rực sáng bùng phát. Lôi Tâm Nguyên Thủy trong đan điền bị phế xoay chuyển cực tốc, tạo ra một lực hút khổng lồ, chủ động dẫn lưu dòng điện cao thế tàn bạo từ sợi lôi ti chạy dọc theo kinh mạch cánh tay trái đi vào đan điền.


Cơn đau xé rách nhục thân thực sự lại một lần nữa ập tới. Da thịt trên năm đầu ngón tay trái của hắn bị lôi ti cắt sâu đến tận xương, máu tươi tuôn rơi loang lổ trên mặt đàn cổ cháy sém. Thế nhưng, nhờ có Nghịch Lôi Quyết chuyển hóa, dòng điện không còn giật tê liệt nhục thân hắn nữa, mà dần dần đồng điệu với nhịp đập của Lôi Tâm Nguyên Thủy.


Lôi Kính Trần cảm nhận được tần số rung động của sợi lôi ti. Đôi mắt lấp lánh tia sét màu xanh tím của hắn đột ngột mở ra, rực sáng ý chí bất khuất tột cùng.


Hắn dùng đầu ngón tay rớm máu bấu chặt lấy sợi lôi ti thứ nhất, dồn toàn lực cánh tay trái kéo mạnh về phía sau.


*TÙNG!*


Tiếng đàn thứ nhất bùng phát.


Đó không phải là một nốt nhạc dịu dàng, mà là một tiếng sấm sét diệt thế rền vang chấn động toàn bộ U Minh Động. Một luồng sóng âm sấm sét màu xanh lam tinh khiết bùng phát dữ dội từ mặt đàn cổ, hóa thành một vòi rồng sét khổng lồ quét sạch toàn bộ hàn khí trắng xóa xung quanh khoảng sân đóng băng.


Luồng sóng âm mang theo uy áp sấm sét tinh khiết va chạm mạnh mẽ với luồng thần thức áp chế của Nhạc Vô Danh, lập tức dập tắt và bóp nát hoàn toàn luồng uy áp Hóa Thần kỳ đang bao vây không gian.


*TÙNG! TÙNG!*


Lôi Kính Trần không dừng lại. Bất chấp mười đầu ngón tay trái bị cứa rách nát rỉ máu xối xả, xương ngón tay lộ ra trắng bệch đau đớn thấu xương, hắn điên cuồng gảy liên tiếp lên hai sợi dây lôi ti còn lại. Tiếng đàn sấm sét dồn dập vang lên như một bản trường ca phạt thiên bất khuất, rền vang khắp vách đá Ma Lôi Uyên. Sóng âm sấm sét quét qua, chấn vỡ hàng loạt xích sắt hàn băng đang giam giữ Nhạc Vô Danh trên vách đá phía sau.


Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này, tàn hồn của Nhạc Vô Danh ngây người ra trong giây lát. Ông ta nhìn vòi rồng sét màu xanh lam đang cuộn trào xung quanh nhục thân rách nát nhưng ngạo nghễ đứng thẳng của thiếu niên, rồi nhìn mười đầu ngón tay rớm máu bấu chặt dây đàn của hắn.


"Ha ha ha! Khá khen cho một bản trường ca phạt thiên! Khá khen cho ý chí ngự lôi bất khuất!"


Nhạc Vô Danh đột ngột ngửa mặt lên trời cười lớn điên cuồng. Tiếng cười của ông ta mang theo sự giải thoát, sự ngạo nghễ và lòng tin tưởng tuyệt đối vào truyền nhân mới.


"Ngàn năm qua, ta bị giam giữ ở đây, chịu đựng hàn băng xích lôi tra tấn tinh thần, chỉ để chờ đợi một kẻ mang dũng khí nghịch thiên thế này! Lôi gia hậu duệ, ngươi xứng đáng nhận truyền thừa của ta!"


Nhạc Vô Danh vẫy tay một cái, tàn hồn mờ ảo của ông ta đột ngột hóa thành một luồng sáng sấm sét màu xanh lam tinh khiết, mang theo vô số ký tự cổ tựa như những nốt nhạc điện tử, bay thẳng vào trán Lôi Kính Trần.


Cổ Nhạc Ngự Lôi Pháp.


Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào thức hải của Lôi Kính Trần, dạy hắn cách sử dụng âm luật sấm sét để điều khiển tần số rung động của thiên lôi, biến lôi phạt hoang dã thành đòn tấn công định hướng mà không cần phụ thuộc vào đan điền truyền thống.


Lôi Kính Trần quỳ một gối xuống phiến đá đóng băng, thở dốc điên cuồng. Mười đầu ngón tay trái của hắn rách nát hoàn toàn rỉ máu, thần thức tiêu hao nghiêm trọng do chấn động của tiếng đàn khiến đầu hắn đau nhức như búa bổ. Nhục thân của hắn vẫn chưa hề hồi phục thương thế, cực kỳ suy yếu và kiệt quệ lôi lực.


Thế nhưng, hắn đã có được truyền thừa ngự lôi bằng âm luật.


Hắn run rẩy ôm lấy chiếc Cổ Nhạc Lôi Cầm tàn khuyết vào lòng, dùng chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay để giữ vững thần trí tỉnh táo cuối cùng.


*Ầm... Ầm...*


Thế nhưng, niềm vui chưa kịp trọn vẹn, tiếng đàn sấm sét diệt thế khổng lồ vừa rồi bùng phát dữ dội đã vô tình chấn động các vách đá cổ kính của Ma Lôi Uyên, tạo ra những tiếng nứt vỡ rền vang dọc theo địa đạo ngầm.


Sự chấn động mạnh mẽ ấy đã phá vỡ cấm chế ẩn tức tự nhiên dưới đáy vực sâu.


Từ sâu trong bóng tối lạnh lẽo của khe nứt đen kịt bên vách đá U Minh Động, một đôi mắt đỏ rực như máu, tràn đầy dã tâm và tà khí rợn người đột ngột mở ra.


Một luồng hơi thở tà ác bốc mùi hắc lôi hỏa nóng bỏng từ khe nứt cuồn cuộn tràn ra, khóa chặt sát khí vào nhục thân suy kiệt, không có vũ khí của Lôi Kính Trần.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!