Rơi Vào Ma Lôi Uyên
Luồng khí ma lôi màu đen kịt gầm rú quấn chặt lấy nhục thân phàm nhân của Lôi Kính Trần.
Cơn gió rít gào bên tai hắn rát bỏng như những lưỡi dao rèn từ sắt nung. Thân hình gầy gò của hắn rơi tự do vào bóng tối sâu thẳm, không trọng lực, không điểm tựa, xung quanh chỉ có màn đêm đặc quánh và những tia chớp màu đen xám xịt phóng ra từ vách đá dựng đứng của Ma Lôi Uyên. Tiếng sấm rền vang dưới đáy vực không giống tiếng sấm tịnh hóa của thiên đạo trên mặt đất; nó trầm đục, tà ác, mang theo tiếng gào thét u uất của vạn linh hồn bị oán khí ăn mòn.
Lôi Kính Trần cảm nhận rõ nhục thân của mình đã chạm tới giới hạn cực đoan. Trận chiến sinh tử với Vương Chấn tại cổng phế tích cổ đại đã vắt kiệt chút lôi lực cuối cùng trong Lôi Tâm Nguyên Thủy. Chiêu thức Lôi Bộc tự sát cấp tốc kia không chỉ thiêu rụi toàn bộ năng lượng tích trữ, mà còn để lại một hệ thống kinh mạch rạn nứt toàn diện. Từng dòng máu tươi đỏ sẫm lẫn hắc điện tà tính rỉ ra từ lỗ chân lông, thấm đẫm chiếc áo choàng xám rách nát, biến hắn thành một huyết nhân thực sự.
Cánh tay phải của hắn vẫn còn tê liệt nhẹ, hoàn toàn vô lực buông thõng giữa không trung. Những vết sẹo do xiềng xích sắt nung trên cổ tay và cổ chân—kỷ vật nhục nhã từ những ngày làm kiếp nô trên Lôi Hình Đài—lại một lần nữa nhói lên đau đớn thấu xương dưới áp lực không khí đậm đặc điện tích.
"Xẹt!"
Một tia ma lôi màu đen kịt, to bằng cánh tay trẻ em, đột ngột phóng ra từ vách đá, đánh thẳng vào đan điền bị phế của Lôi Kính Trần.
"Hự!"
Lôi Kính Trần hộc ra một ngụm máu đen, cơ thể co giật dữ dội giữa hư không. Dòng lôi điện tà ác này mang theo một luồng ma tính cực mạnh, không chỉ tàn phá da thịt mà còn hóa thành vô số ảo ảnh điên cuồng ùa vào thức hải của hắn. Hắn nhìn thấy hình ảnh Lôi Thiên Bảo đang cười tà ác vung roi sắt quất nát nhục thân hắn, nhìn thấy phụ thân Lôi Viễn Sơn gục ngã dưới vạn lôi xé xác, nhìn thấy muội muội Lôi Tĩnh đang gào khóc trong tuyệt vọng khi bị bắt đi.
"Sát! Sát sạch lũ tu sĩ đạo đức giả! San bằng Ngự Lôi Tông!"
Tiếng gào thét của tâm ma vang lên dồn dập trong đầu, kích hoạt sát ý tột cùng, muốn nuốt chửng hoàn toàn linh trí của hắn, biến hắn thành một con quái vật vô tri chỉ biết sát phạt dưới đáy vực sâu.
Trong cơn nguy kịch, Lôi Kính Trần nghiến răng đến mức bật máu, cố gắng bám víu vào một tia tỉnh táo cuối cùng. Theo bản năng sinh tồn, hắn âm thầm ngưng tụ chút lôi lực thường mỏng manh còn sót lại trong các huyệt đạo phụ hòng đẩy luồng ma lôi tà ác kia ra ngoài nhục thân.
Thế nhưng, đây là một sai lầm chí mạng.
Ngay khi luồng lôi lực chính tông vừa xuất hiện, nó lập tức xung đột dữ dội với dòng ma lôi tà tính đang tàn phá đan điền. Hai luồng sấm sét mang thuộc tính đối lập va chạm mạnh mẽ, tạo ra những vụ nổ điện nhỏ ngay bên trong các đường kinh mạch rạn nứt.
*Bùm! Bùm!*
Lôi Kính Trần run rẩy dữ dội, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Đan điền bị phế của hắn phình to ra như một quả bóng sắp nổ tung, đau đớn tột cùng khiến hắn suýt ngất lịm đi. Máu tươi trào ra xối xả từ khóe miệng, đen ngòm và khét lẹt mùi lôi hỏa. Hắn nhận ra, nhục thân phàm nhân của mình không thể chịu đựng nổi sự xung đột cực đoan này. Nếu tiếp tục chống cự bằng bạo lực, hắn sẽ bạo thể chết thảm ngay giữa hư không trước khi chạm đất.
"Không thể dùng bạo lực... phải dùng Nghịch Lôi Quyết..."
Ý nghĩ lóe lên trong đầu, Lôi Kính Trần lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn từ bỏ việc ngưng tụ lôi lực phòng ngự, chủ động buông lỏng toàn bộ hệ thống kinh mạch đã rách nát. Hắn vận hành khẩu quyết cổ đại của Nghịch Lôi Quyết—phương pháp dùng nhục thân làm bình chứa thay vì chống lại thiên lôi.
"Nạp lôi nhập thể, biến thể thành bình..."
Hắn mở rộng toàn bộ các huyệt đạo chính, chủ động đón nhận dòng ma lôi tà ác đang điên cuồng tràn vào. Ngay lập tức, Lôi Tâm Nguyên Thủy sâu trong đan điền bị phế như cảm ứng được nguy cơ diệt vong của chủ nhân, đột ngột thức tỉnh và xoay chuyển dữ dội với tốc độ cực hạn. Nó tạo ra một lực hút khổng lồ, cưỡng ép kéo toàn bộ dòng ma lôi tà tính đang tàn phá cơ thể nén chặt vào bên trong lõi tinh thể màu tím đậm.
Quá trình cưỡng nạp này diễn ra vô cùng tàn bạo. Kinh mạch phàm nhân của hắn bị dòng điện ma tính tàn phá rạn nứt toàn diện, da thịt loang lổ những vết bỏng sẹo ma lôi đen xịt. Máu tươi tuôn ra từ lỗ chân lông rát bỏng như bị nhúng vào vạc dầu sôi. Lôi Kính Trần phải chịu đựng nỗi đau xé rách thực sự, từng thớ thịt run rẩy bần bật, nhưng hắn không hề hé răng kêu một tiếng, ánh mắt vẫn rực lên ý chí sắt đá bất khuất.
Tuy nhiên, ma tính của dòng ma lôi quá mạnh, nó bắt đầu len lỏi vượt qua sự kiểm soát của Lôi Tâm, tấn công thẳng vào linh hồn hắn hòng ma hóa hoàn toàn thần trí.
*Keng... Keng...*
Đúng lúc thần trí Lôi Kính Trần chuẩn bị chìm vào điên loạn, chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái đột ngột phát ra tiếng rung xích nhẹ nhàng nhưng vô cùng rền vang. Tiếng rung không lớn, nhưng lại mang theo một luồng uy áp sấm sét cổ xưa, ấm áp và kiên cường của người cha quá cố Lôi Viễn Sơn để lại.
Luồng sóng âm tinh thần này như một chiếc mỏ neo khổng lồ, găm chặt linh hồn Lôi Kính Trần vào thực tại, dập tắt hoàn toàn những tiếng gào thét của tâm ma và ảo ảnh huyết sắc trong thức hải.
"Kính Trần... con phải sống..."
Lời dặn dò năm xưa của cha vang vọng bên tai, mang lại cho hắn sức mạnh ý chí vô biên. Đôi mắt lấp lánh tia sét màu xanh tím của hắn khôi phục lại sự lạnh lùng và tỉnh táo tuyệt đối. Hắn cưỡng ép Lôi Tâm Nguyên Thủy nén chặt luồng ma lôi tà ác cuối cùng vào một góc đan điền, tạm thời giữ lại hơi tàn trong gang tấc.
*Ầm!*
Thân hình của Lôi Kính Trần đập mạnh xuống đất. Cú va chạm cực mạnh dưới đáy vực sâu được giảm thiểu một phần nhờ mật độ điện tích dày đặc nâng đỡ, nhưng vẫn khiến hắn gãy thêm hai xương sườn, nhục thân đau đớn rã rời. Hắn nằm im trên phiến đá lạnh lẽo dính đầy rêu đen của Ma Lôi Uyên, lồng ngực phập phồng yếu ớt, máu tươi loang lổ nhuộm đen cả một vùng đất đá xung quanh.
Hắn vẫn chưa chết. Nhưng nhục thân đã hoàn toàn kiệt quệ, linh lực cạn kiệt, kinh mạch rạn nứt toàn diện và cơ thể chằng chịt những vết bỏng sẹo ma lôi nghiêm trọng.
Hắn run rẩy dùng cánh tay trái còn chút sức lực để chống cơ thể dậy, lết từng bước một cách khó khăn trên nền đá nhọn hoắt. Cánh tay phải vẫn tê liệt hoàn toàn buông thõng dưới đất. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương thấu tủy đang từ sâu trong một hang động tối tăm gần đó—U Minh Động—cuồn cuộn tràn ra, bắt đầu xâm nhập vào nhục thân đang kiệt quệ và mất đi lôi lực bảo hộ của hắn. Cái lạnh buốt nhói kết hợp với vết thương bỏng rát khiến hắn run rẩy dữ dội, ý thức một lần nữa mông lung cận kề bờ vực ngất lịm.
Chính lúc Lôi Kính Trần tưởng chừng như mình sẽ bị đông cứng chết thảm tại cửa hang, một âm thanh kỳ bí đột ngột vang lên từ sâu trong bóng tối tăm của U Minh Động.
*Tưng...*
Đó là tiếng gảy của một sợi dây đàn cầm.
Âm thanh không hề nhẹ nhàng, mà rền vang như tiếng sấm nổ giữa trời quang, mang theo một luồng uy áp sấm sét vô cùng tinh khiết và cổ xưa. Tiếng đàn cầm lướt qua nhục thân rách nát của Lôi Kính Trần, lập tức tạo ra một phản ứng kỳ diệu: luồng ma lôi tà ác đang điên cuồng quấy phá trong Lôi Tâm Nguyên Thủy của hắn như gặp phải thiên địch tối cao, lập tức bị áp chế hoàn toàn, ngoan ngoãn thu hồi toàn bộ ma tính và rút sâu vào đan điền ẩn nấp.
Lôi Kính Trần trợn to mắt nhìn vào bóng tối sâu thẳm của hang động băng giá, lòng tràn đầy kinh hoàng và nghi hoặc trước âm thanh kỳ bí vừa cứu mạng mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!