Quyết Chiến Tại Phế Tích Cổ
Tiếng giày sắt nện mạnh xuống đất rầm rập rít gió tiến sát vách đá hang động tối tăm. Mùi rỉ sắt trộn lẫn với sát khí nồng nặc của tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ tràn vào qua khe nứt, khiến không khí trong hang động nhỏ vốn dĩ đã ngột ngạt nay lại càng thêm đông cứng.
Lôi Kính Trần khẽ nín thở, nhục thân gầy gò của hắn nép sát vào bóng tối của vách đá ẩm ướt. Dù kinh mạch cũ vừa được luồng huyết quang từ mảnh Huyết Ngọc Hộ Mệnh tự bạo tái tạo và giãn nở rộng gấp đôi, nhưng sự mệt mỏi rã rời vẫn như chì nặng bám chặt vào từng thớ thịt. Cánh tay phải của hắn vẫn còn tê liệt nhẹ, những ngón tay chỉ có thể khẽ co duỗi một cách khó khăn dưới lớp băng vải thô dính đầy bụi than mỏ. Tay trái của hắn nắm chặt chuôi thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm đã bị mẻ nặng, cảm nhận rõ rãnh dẫn điện dọc thân kiếm đang rung lên khe khẽ trước áp lực điện tích ngày một tăng cao từ bên ngoài.
"Hắn ở bên trong! Bao vây toàn bộ lối ra cho ta! Một con ruồi cũng không được để lọt!"
Giọng nói cuồng bạo, lạnh lùng của Vương Chấn vang dội cả một góc rừng sương mù. Thủ lĩnh tuần tra ngoại môn của Ngự Lôi Tông đang đứng ngay cửa hang, trường đao rèn từ quặng lôi thạch cực phẩm—Bôn Lôi Đao—trên tay gã tỏa ra những luồng đao khí sấm sét màu xanh lam rực rỡ, dễ dàng chẻ đôi những bụi gai lôi hệ chắn đường.
Tô Tử Yên đứng bên cạnh Lôi Kính Trần, gương mặt thanh tú dưới lớp mạng che mặt màu đen đã trở nên trắng bệch. Nàng khẽ cắn môi, thanh kiếm Tử Điện trong tay khẽ run rẩy, phát ra những tia chớp mỏng mảnh đầy cảnh giác.
"Cột sáng huyết quang lúc nãy quá lớn, trận pháp ẩn tức của ta đã bị phá hủy hoàn toàn. Vương Chấn mang theo mười tên tuần tra tinh nhuệ, chúng ta không thể cố thủ ở đây," Tô Tử Yên truyền âm nhập mật, giọng nói đầy vẻ dứt khoát nhưng không giấu nổi sự lo lắng.
"Chạy về phía Hoang Cổ Lôi Phế Tích," Lôi Kính Trần khàn giọng đáp, đôi mắt lấp lánh tia sét màu xanh tím trong suốt nhìn thẳng ra lối vào. "Sơ đồ điểm mù lôi điện trong nhật ký của tiền bối Lôi Vân Tử là cơ hội duy nhất để chúng ta cắt đuôi chúng."
Không đợi Tô Tử Yên trả lời, Lôi Kính Trần đột ngột bộc phát lực lượng. Dù tu vi phàm nhân của hắn chỉ ở mức Luyện Khí tầng 1, nhưng luồng lôi lực khổng lồ tích trữ trong Lôi Tâm Nguyên Thủy sâu trong đan điền bị phế lập tức cuồn cuộn chảy ra. Hắn đạp mạnh chân trái xuống đất, sử dụng U Minh Bộ pháp di chuyển nhanh nhẹn không tiếng động, hóa thành một tàn ảnh mờ ảo lao vút ra ngoài qua một khe nứt nhỏ phía sau hang động. Tô Tử Yên cũng lướt theo ngay sau như một dải lụa đen mềm mại.
"Đuổi theo! Chúng muốn trốn vào phế tích!" Vương Chấn gầm lên phẫn nộ khi phát hiện ra bóng đen di động qua la bàn tuần tra. Gã dẫn đầu đám chấp pháp đệ tử điên cuồng lao theo.
Hành lang dẫn vào Hoang Cổ Lôi Phế Tích hiện ra trước mắt họ như một con đường dẫn xuống địa ngục sấm sét. Những cột đá cổ kính khổng lồ bị sét đánh cháy sém nằm đổ nghiêng ngả dưới bầu trời xám xịt đầy những đám mây kiếp tím đỏ. Không khí ở đây mang điện tích cực cao, khiến mái tóc dài của Lôi Kính Trần dựng ngược lên, những tia chớp hoang dã đánh xuống ngẫu nhiên xung quanh vách đá phát ra những tiếng nổ chói tai.
Khi hai người vừa lướt đến cổng phế tích cổ kính—nơi được canh giữ bởi hai bức tượng đá khổng lồ đã bị phong hóa—thì một luồng đao khí sấm sét khổng lồ từ phía sau rít gió lao thẳng tới.
*Ầm! Ầm!*
Cú chém tàn bạo của Vương Chấn bẻ gãy hoàn toàn hai cột đá cổ kính chắn đường, tạo ra một trận mưa đá vụn bắn tung tóe. Sức mạnh của tu sĩ Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong bộc phát toàn diện, cưỡng ép chặn đứng mọi ngả đường tháo lui của họ ngay tại cổng phế tích.
"Chạy đi đâu hả lũ kiếp nô súc vật!" Vương Chấn bước ra từ màn khói bụi, gương mặt hung tợn đầy vẻ đắc ý tàn tạ. Gã vung trường đao Bôn Lôi Đao chỉ thẳng vào mặt Lôi Kính Trần: "Hôm nay ta sẽ lột da ngươi, cướp lại lôi cốt để dâng lên Thiếu tông chủ!"
Lôi Kính Trần đứng yên tại chỗ, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến đáng sợ. Cánh tay phải bị tê liệt nhẹ của hắn khẽ giật giật, hắn âm thầm vận hành Nghịch Lôi Quyết, cưỡng ép dẫn lưu một phần lôi lực từ Lôi Tâm để kích hoạt thị giác đặc thù—Nhãn Quang Lôi Quỹ. Trong mắt hắn, vạn vật xung quanh chuyển động chậm lại, những dòng năng lượng sấm sét chạy dọc theo các cột đá cổ hiện lên rõ ràng như những đường tơ sợi mảnh.
"Tô cô nương, chuẩn bị kiếm trận vây hãm. Ta sẽ dụ hắn vào bẫy," Lôi Kính Trần khẽ truyền âm.
Tô Tử Yên khẽ gật đầu, cơ thể lướt nhẹ sang một góc tối, âm thầm tích lũy linh lực Tử Điện Kiếm Quyết.
Vương Chấn gầm lên một tiếng, không thèm nói nhảm thêm, gã vung đao chém ra một đòn đao khí sấm sét khổng lồ xé rách không khí lao thẳng tới ngực Lôi Kính Trần.
Nhờ Nhãn Quang Lôi Quỹ nhìn thấu quỹ đạo di chuyển của đao khí trước 0.1 giây, Lôi Kính Trần nghiêng người sang trái một góc hiểm hóc. Đao khí sấm sét lướt sát qua ngực hắn, chém rách một mảng áo choàng xám và để lại một vết bỏng sém nhẹ trên da thịt phàm nhân.
Ngay trong khoảnh khắc né tránh cực tốc đó, bàn tay trái của Lôi Kính Trần thọc nhanh vào túi trữ vật, lôi ra một nắm cỏ khô tỏa ra mùi thơm đặc trưng—Tích Lôi Thảo. Hắn dùng lôi lực thô sơ bọc lấy nắm cỏ, vung tay rải mạnh xung quanh chân Vương Chấn khi lướt qua gã.
"Cỏ rác phàm trần mà cũng muốn chống lại ta?" Vương Chấn cười lạnh khinh bỉ, định xoay người chém nhát đao thứ hai.
Thế nhưng, gã chưa kịp vung đao thì mùi thơm đặc trưng của Tích Lôi Thảo đã kích hoạt phản ứng dữ dội từ những đám mây kiếp tím đỏ trên trời cao của phế tích cổ đại.
*Đoành! Đoành!*
Hai luồng sét hoang dã khổng lồ màu xanh tím từ trên trời giáng xuống không theo quy luật, bị cỏ thơm dẫn dụ đánh thẳng vào vị trí Vương Chấn đang đứng.
"Cái gì?!" Vương Chấn kinh hoàng thất sắc. Gã vội vàng kích hoạt hộ giáp sắt đen phòng ngự—Thiết Giáp Phòng Ngự. Luồng sét hoang dã đánh thẳng vào lớp giáp sắt đen, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Dù hộ giáp cản được phần lớn sát thương, nhưng dòng điện hoang dã cực mạnh vẫn khiến nhục thân gã bị cháy sém một mảng lớn, linh lực trong đan điền hỗn loạn dữ dội.
"Chết đi!"
Lôi Kính Trần tận dụng cơ hội vàng, vung thanh Lôi Dẫn Thiết Kiếm rạn nứt chém thẳng vào cổ họng Vương Chấn. Hắn dồn toàn bộ lôi lực còn sót lại vào rãnh dẫn điện trên thân kiếm, tạo ra một luồng kiếm quang sấm sét rực rỡ.
Thế nhưng, Vương Chấn là tu sĩ Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong thực thụ, kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú. Trong cơn nguy kịch, gã cắn răng cưỡng ép vận hành linh lực, vung ngược Bôn Lôi Đao cực phẩm phàm binh lên đón đỡ trực diện nhát chém của main.
*Rắc! Crack!*
Tiếng kim loại gãy vụn vang lên chói tai. Thanh kiếm sắt thô sơ Lôi Dẫn Thiết Kiếm của Lôi Kính Trần không thể chịu đựng nổi lực va chạm cực mạnh của đao cực phẩm kết hợp với tu vi vượt trội, lập tức bị chém gãy làm đôi vĩnh viễn! Nửa thân kiếm gãy bay vút lên không trung rồi cắm chặt vào phiến đá cổ kính.
Lực phản chấn cực mạnh hất văng Lôi Kính Trần lùi lại mấy trượng, ngực khí huyết cuộn trào, phun ra một ngụm máu tươi. Xương bàn tay phải bị rạn nứt cũ lại rỉ máu thấm đẫm lớp băng vải thô.
"Ha ha ha! Kiếm gãy rồi! Tên kiếp nô rác rưởi, để xem ngươi làm thế nào giết ta!" Vương Chấn cười điên cuồng, vung đao định lao lên chém đứt đầu main.
"Trận khởi!"
Tiếng quát lạnh lùng của Tô Tử Yên vang lên đúng lúc. Nàng phóng ra thanh kiếm Tử Điện, kích hoạt trận pháp kiếm trận Tử Điện vây hãm chặt chẽ xung quanh Vương Chấn. Hàng vạn sợi tơ điện màu tím bùng phát từ đất, quấn chặt lấy hai chân và cánh tay cầm đao của gã, cưỡng ép cắt đứt mọi đường lui và làm chậm chuyển động của gã trong vòng ba giây.
"Lũ chuột nhắt tà đạo! Thả ta ra!" Vương Chấn điên cuồng giãy giụa, đao khí sấm sét bộc phát dữ dội hòng chém đứt các sợi tơ điện.
Lôi Kính Trần đứng dậy từ đống đổ nát, đôi mắt rực sáng tia sét màu xanh tím đầy quyết tử. Hắn biết mình không còn vũ khí, kinh mạch toàn thân đang rạn nứt nghiêm trọng và chỉ còn một cơ hội duy nhất để dứt điểm kẻ thù trước khi kiếm trận của Tô Tử Yên vỡ nát.
Hắn di chuyển bằng U Minh Bộ, lướt nhanh áp sát cự ly gần với Vương Chấn chỉ trong vòng một bước chân.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì?!" Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc của Lôi Kính Trần áp sát, Vương Chấn đột ngột cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng từ sâu trong linh hồn.
Lôi Kính Trần áp bàn tay trái mang chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trực tiếp vào lồng ngực gã. Hắn nhắm chặt mắt, dồn toàn bộ ý chí sắt đá kích hoạt phản ứng dây chuyền bộc phát toàn bộ năng lượng lôi kiếp Trúc Cơ đang tích trữ quá tải trong Lôi Tâm Nguyên Thủy.
"Lôi Bộc!!!"
Hắn gầm lên một tiếng chấn động cả phế tích.
*ĐOÀNH!!!*
Một vụ nổ sấm sét khổng lồ màu xanh tím bùng phát dữ dội từ lòng bàn tay của Lôi Kính Trần. Luồng năng lượng diệt thế cực đại nổ tung, san bằng hoàn toàn cổng phế tích cổ kính trong phạm vi mười trượng xung quanh.
Vương Chấn không kịp hét lên một tiếng, nhục thân và hộ giáp sắt đen của gã lập tức bị luồng sấm sét diệt thế nghiền nát thành tro bụi thảm khốc. Đội tuần tra tinh nhuệ ngoại môn đứng gần đó cũng bị sóng xung kích thổi bay văng ra xa, kinh mạch đứt đoạn chết thảm.
Sau vụ nổ cực đại, Lôi Kính Trần ngã quỵ xuống đất, nhục thân kiệt quệ hoàn toàn lôi lực. Kinh mạch toàn thân hắn rạn nứt nghiêm trọng, máu tươi rỉ ra xối xả từ các lỗ chân lông, nhuộm đỏ cả nền đá thủy tinh hóa màu xanh lam nhạt. Thanh kiếm gãy Lôi Dẫn Thiết Kiếm rơi rụng bên cạnh, không còn chút linh tính nào.
Thế nhưng, vụ nổ khủng khiếp của Lôi Bộc kết hợp với dòng điện hoang dã của phế tích đã vô tình chạm vào và kích hoạt một cấm chế cổ đại bị chôn giấu vạn năm dưới lòng đất cổng phế tích.
*Ầm... Ầm... Ầm...*
Mặt đất dưới chân Lôi Kính Trần đột ngột rạn nứt ra những khe nứt khổng lồ. Một luồng lực hút màu tím đen mang theo tiếng rền vang gào rú của ma lôi tà ác từ dưới vực sâu không đáy bùng phát, cưỡng ép kéo nhục thân đang kiệt quệ của hắn rơi thẳng xuống.
"Kính Trần!" Tiếng hét kinh hoàng của Tô Tử Yên vang lên từ xa khi nàng cố sức lao tới cứu viện, nhưng luồng uy áp ma tính khổng lồ đã đẩy lùi nàng lại.
Thân hình của Lôi Kính Trần rơi tự do vào bóng tối vô tận, thần thức hắn chìm dần vào sự lạnh lẽo tột cùng khi tiếng ma lôi tà ác bắt đầu ăn mòn tâm trí dưới đáy vực sâu Ma Lôi Uyên không đáy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!