Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Xiềng Xích Trên Lôi Hình Đài

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của đỉnh Lôi Hình Đài, mang theo thứ mùi hăng nồng đặc trưng của lưu huỳnh trộn lẫn với máu khô lâu ngày. Bầu trời Thiên Hà Phủ quanh năm bị bao phủ bởi một tầng mây xám xịt, nặng trĩu điện tích. Ở nơi biên cảnh hoang vu này, Ngự Lôi Tông ngự trị như một vị thần tể trị, và Lôi Hình Đài chính là nơi phán quyết tàn khốc nhất của bọn họ đối với những kẻ bị coi là đáy cùng xã hội: kiếp nô.


Lôi Kính Trần nằm sấp trên phiến đá đen lạnh ngắt, hai cổ tay và cổ chân bị khóa chặt bởi những vòng xích đồng xù xì, rỉ sét. Đó là Khóa Lôi Xích, một loại pháp cụ giam cầm được rèn từ đồng lôi điện biến dị, không chỉ nặng nề mà còn liên tục truyền ra những tia điện nhỏ li ti, găm thẳng vào da thịt phàm nhân như hàng ngàn cây kim châm nung đỏ. Mỗi nhịp thở của hắn đều kéo theo tiếng xích sắt rền vang, khô khốc và tuyệt vọng.


Đan điền của hắn rỗng tuếch, lạnh lẽo. Mười năm trước, chính tay Thiếu tông chủ Lôi Thiên Bảo đã dùng một luồng lôi kình tàn bạo giẫm nát đan điền của hắn, phế bỏ toàn bộ căn cơ tu luyện, biến hắn từ một thiên tài của dòng họ Lôi suy tàn thành một kiếp nô hèn mọn. Lôi Thiên Bảo giam cầm hắn ở đây, bắt hắn phải sống lay lắt bằng tàn dược tịnh hóa rẻ tiền, chỉ với một mục đích duy nhất: biến hắn thành một chiếc cột thu lôi sống, gánh chịu thiên kiếp thay cho gã khi thời cơ đột phá đến.


"Kính Trần... con phải sống..."


Lời thì thầm cuối cùng của phụ thân Lôi Viễn Sơn mười năm trước, ngay trên chính đài hành hình này, vang lên trong tâm trí hắn như một tiếng chuông sầu thảm. Cha hắn đã dùng nhục thân tàn phế của mình để che chắn cho hắn trước một luồng lôi phạt diệt thế, đổi lại là một cái xác cháy sém không còn nguyên vẹn. Thứ duy nhất cha để lại cho hắn là chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét đang đeo trên cổ tay trái. Chiếc vòng sắt sần sùi, thô ráp, không có bất kỳ linh quang nào của pháp bảo tiên gia, nhưng mỗi khi dòng điện từ Khóa Lôi Xích hành hạ hắn đến mức muốn phát điên, chiếc vòng lại khẽ rung lên một nhịp cực nhỏ, mang theo một luồng khí lạnh lẽo kỳ lạ giúp giữ vững thần trí cho hắn không bị rơi vào điên loạn.


"Tránh ra! Đám súc vật các ngươi, câm miệng hết cho ta!"


Một tiếng quát tháo thô bạo cắt đứt dòng suy nghĩ của Lôi Kính Trần. Trương giám ngục bước tới, chiếc roi sắt gai dẫn lôi lết trên mặt đất phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn. Gã đàn ông mặt thẹo hung tợn này khoác bộ giáp da đen đúa bốc mùi tử khí, đôi mắt ti hí đảo qua hàng loạt kiếp nô đang run rẩy co quắp trên đài. Gã dừng chân trước mặt Lôi Kính Trần, dùng mũi giày thô bạo hất cằm hắn lên.


"Lôi Kính Trần, hôm nay là ngày lành của ngươi đấy." Trương giám ngục cười khẩy, để lộ hàm răng vàng khè. "Thiếu tông chủ sắp đột phá Trúc Cơ Kỳ. Hộ Kiếp Đài Quy Tắc đã được kích hoạt. Lát nữa thiên lôi giáng xuống, ngươi tốt nhất là mở rộng hết cái đan điền phế thải kia ra mà hút cho sạch. Nếu để Thiếu tông chủ chịu một sợi lông tổn hại, ta sẽ lột da ngươi treo lên cột rèn sắt!"


Lôi Kính Trần không đáp, đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước lạnh chỉ lặng lẽ nhìn gã. Ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ của một kẻ đã bước một chân qua cõi chết khiến Trương giám ngục cảm thấy khó chịu. Gã vung roi quất mạnh một phát vào lưng hắn.


*Chát!*


Tia lửa điện bùng lên từ những gai sắt trên roi, xé rách lớp áo vải thô rách nát, để lại một vệt bỏng cháy đen rỉ máu trên tấm lưng gầy gò của Lôi Kính Trần. Hắn mím chặt môi, không hề rên rỉ một tiếng, chỉ có những ngón tay gầy guộc siết chặt lấy phiến đá đen đến mức móng tay rạn nứt, máu tươi rỉ ra rát bỏng.


"Hừ, bộ xương cứng." Trương giám ngục nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ rồi quay lưng bỏ đi, lớn tiếng ra lệnh cho đám đệ tử tuần tra kiểm tra lại các chốt khóa xích.


Ngay sau đó, bầu trời đột ngột biến đổi.


Từng đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo đến, đè nặng xuống đỉnh Ngự Lôi Sơn. Màu xám xịt thông thường bị thay thế bởi một sắc tím đỏ rực đầy tà dị và oán khí. Không khí trở nên loãng và khô khốc, áp lực linh uy khổng lồ từ thiên đạo trừng phạt giáng xuống khiến những kiếp nô yếu ớt bắt đầu thổ huyết, phủ tạng rạn nứt dưới sức ép vô hình.


Ở đỉnh núi chính, nơi Lôi Thiên Bảo đang ngồi xếp bằng trên đài ngọc bích, một luồng ánh sáng lôi long rực rỡ bốc lên. Gã đang nỗ lực hóa lỏng linh lực trong cơ thể để đúc thành Đạo Cơ lôi điện. Thiên kiếp cảm ứng được sự nghịch thiên này, lập tức ngưng tụ.


*Ầm!!!*


Một tiếng sấm nổ ra chấn động cả Thiên Hà Phủ. Luồng lôi kiếp Trúc Cơ thứ nhất, to bằng bắp đùi người trưởng thành, rực lửa điện màu tím sậm xé toạc tầng mây, đánh thẳng xuống đỉnh núi chính.


Nhưng ngay khi luồng sét chuẩn bị chạm vào Lôi Thiên Bảo, trận pháp khổng lồ của Hộ Kiếp Đài bỗng bừng sáng rực rỡ. Những đường hoa văn trận pháp màu huyết sắc chạy dọc theo vách núi, cưỡng ép chuyển dời toàn bộ nhân quả và sát thương của luồng thiên lôi.


Thông qua những sợi Khóa Lôi Xích bằng đồng lôi điện, luồng sét diệt thế bị chia nhỏ và dẫn lưu thẳng vào Lôi Hình Đài, đánh thẳng vào ngực của Lôi Kính Trần và những kiếp nô khác.


"A!!!"


Tiếng gào thét thảm thiết vang lên khắp nơi. Sét không phải là một luồng sáng vô hại, nó là những lưỡi dao rực lửa nung đỏ băm vằm vào từng thớ thịt, thiêu rụi kinh mạch phàm nhân. Một kiếp nô ở góc đài bạo thể ngay lập tức, nhục thân nổ tung thành một quầng sương máu cháy khét lẹt.


Luồng điện tàn bạo chạy dọc theo Khóa Lôi Xích truyền trực tiếp vào ngực Lôi Kính Trần. Cảm giác như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua lồng ngực, luồn lách vào từng sợi kinh mạch rách nát của hắn. Máu tươi từ miệng hắn phun trào ra, nhuộm đỏ phiến đá dưới thân.


"Mở rộng kinh mạch ra! Hấp thụ cho ta!" Trương giám ngục đứng ngoài rìa trận pháp, điên cuồng quất roi lôi hình xuống đất để thúc giục. Gã không quan tâm đến mạng sống của kiếp nô, gã chỉ cần chiếc cột thu lôi sống này chịu đựng được lâu hơn để bảo vệ Thiếu tông chủ.


Lôi Kính Trần cảm thấy ý thức của mình bắt đầu mơ hồ. Nhục thân phàm nhân của hắn đang sụp đổ dưới dòng điện vạn vôn tàn độc. Kinh mạch rạn nứt toàn diện, lục phủ ngũ tạng như bị nung chín. Hắn cố gắng vận hành chút linh lực phàm nhân thô sơ của tu vi Luyện Khí tầng 1 tàn khuyết để tự bảo vệ, nhưng đan điền phế thải hoàn toàn trơ lỳ, không hề có một chút phản ứng nào.


*Ta sẽ chết ở đây sao? Giống như cha ta, chết như một con chó hoang vô danh trên đài hành hình này?*


*Còn muội muội Lôi Tĩnh... ai sẽ cứu con bé khỏi Thần Điện tàn bạo?*


Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết cận kề, chiếc Vòng Sắt Rỉ Sét trên cổ tay trái của hắn đột ngột rung lên dữ dội. Tiếng rung xích sắt rền vang sâu trong thần thức hắn, như một tiếng gầm phẫn nộ của tổ tiên ngự lôi cổ xưa không chịu khuất phục trước thiên quy bất công. Một luồng khí lạnh buốt, tinh khiết vô ngần từ chiếc vòng sắt tràn vào, tạm thời đóng băng cơn đau đớn tột cùng và giữ vững thần trí cho hắn tỉnh táo.


Đồng thời, sâu trong đan điền bị phế bỏ mười năm qua của hắn, một dị vật vốn luôn ngủ đông bỗng nhiên thức tỉnh.


Đó là một mảnh tinh thể màu xanh lam cổ xưa, mờ ảo và u tối—Lôi Tâm Nguyên Thủy. Mảnh vỡ cốt lõi của thiên quy cũ bị chư thần phá hủy vạn năm trước, nay lại dung hợp cộng sinh trong nhục thân phàm nhân của hắn.


Khi luồng thiên lôi tàn bạo thứ hai tiếp tục giáng xuống thông qua Khóa Lôi Xích, Lôi Kính Trần không còn cố gắng đẩy lùi nó bằng linh lực phàm nhân nữa. Hắn đưa ra một quyết định chiến thuật điên cuồng: buông lỏng hoàn toàn thần trí, vận hành Nghịch Lôi Quyết—bí pháp cổ xưa vừa thức tỉnh trong ký ức huyết mạch Thái Cổ Lôi Thể.


*Không chống lại thiên lôi, mà dùng nhục thân làm bình chứa, biến thiên lôi thành sức mạnh của riêng mình!*


Lôi Tâm Nguyên Thủy đột ngột xoay chuyển dữ dội. Một lực hút ngược khổng lồ bùng phát từ sâu trong đan điền phế thải của hắn.


Dòng lôi lực cuồng bạo màu tím sậm đang tàn phá cơ thể hắn bỗng nhiên bị đổi hướng, cưỡng ép bị kéo tuột vào trong Lôi Tâm Nguyên Thủy như trăm sông đổ về biển lớn.


*Rắc! Rắc!*


Dưới làn da gầy gò của Lôi Kính Trần, các đường vân sét màu tím đậm bắt đầu rực sáng chạy dọc theo xương cốt và cơ bắp nhục thân. Thái Cổ Lôi Thể (Sơ tỉnh) bắt đầu bộc phát sức mạnh chịu đựng phi thường. Thay vì bị thiêu rụi, các tế bào và sợi cơ của hắn đang điên cuồng hấp thụ và nén chặt dòng năng lượng sấm sét khổng lồ.


Trương giám ngục ở phía xa trợn tròn mắt kinh hãi. Gã nhìn thấy luồng lôi điện khổng lồ bao quanh Lôi Kính Trần đang dần dần co rút lại, chui tọt vào trong lồng ngực của hắn. Làn da của hắn bốc khói nghi ngút, nổi lên những vết bỏng sẹo xám xịt tàn tạ, nhưng hơi thở sinh mệnh của hắn không hề tắt đi, ngược lại càng lúc càng trở nên thâm sâu, cuồng bạo.


Nhưng Lôi Kính Trần biết rõ, hắn chỉ vừa bảo mệnh thành công trong gang tấc. Lôi lực khổng lồ từ lôi kiếp Trúc Cơ bị cưỡng ép nén chặt vào Lôi Tâm đang ở trạng thái quá tải nghiêm trọng. Nó giống như một quả bom hẹn giờ chứa đầy điện tích cực đại, nếu không tìm được đối thủ để giải phóng hoặc xả lôi kịp thời trong vòng ba mươi ngày, nhục thân của hắn sẽ tự động thạch hóa và nổ tung thành tro bụi.


Tiếng sấm dần tắt. Luồng mây tím đỏ tà dị trên bầu trời bắt đầu tiêu tán. Buổi lễ độ kiếp của Thiếu tông chủ Lôi Thiên Bảo đã hoàn thành thành công nhờ sự hy sinh của hàng loạt kiếp nô.


Lôi Kính Trần nằm im lìm trên phiến đá đen, khói trắng vẫn bốc lên từ cơ thể đầy sẹo bỏng của hắn. Hắn cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập, nén giữ luồng lôi lực đang chực chờ bùng nổ trong lồng ngực.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng giày thô bạo nện xuống đá lạnh vang lên dồn dập. Trương giám ngục mang theo chiếc roi sắt gai dẫn lôi đầy nghi ngờ bước từng bước tới gần hắn. Gã không hiểu tại sao cái tên kiếp nô phế thải này lại có thể sống sót qua hai luồng sét trực tiếp mà không bị nổ tung như những kẻ khác.


Gã dừng chân sát bên người Lôi Kính Trần, cúi người xuống, bàn tay thô ráp nắm chặt chuôi roi, đôi mắt ti hí híp lại đầy sát khí.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!