Mưa bão giăng bẫy
Tiếng sấm rền vang rung chuyển cả bầu trời Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, kéo theo cơn mưa bão xối xả trút xuống Nghĩa trang kiếm rỉ. Từng luồng gió lạnh buốt mang theo mùi sắt rỉ nồng nặc và sương mù xám đục gào thét qua các khe đá sụt lún, đập liên hồi vào túp lều cỏ rách nát của Lâm Dạ.
Bên trong lều, ánh lửa từ ngọn đèn dầu mờ ảo chao đảo dữ dội. Lâm Dạ quỳ bên giường tre cũ dột nước mưa lạnh, bàn tay trái quấn băng gạc khẽ đỡ đầu muội muội Lâm Dao. Sắc mặt con bé nhợt nhạt, những đường vân đỏ rực của độc tố tội ấn trên cổ khẽ giật lên đau đớn. Lâm Dạ cẩn thận đưa viên Tịnh Hóa Đan Phế Phẩm rỉ khói tím nhạt vừa đoạt được từ hắc thị vào khuôn miệng nhỏ nhắn của em gái, rồi nhẹ nhàng truyền một tia dưỡng sinh khí mỏng manh để giúp dược lực tản ra.
Nhìn hơi thở của Lâm Dao dần ổn định trở lại, đôi mắt xám xịt của Lâm Dạ dưới lớp Mặt nạ bạc vô diện khẽ dao động nhẹ trước khi được Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đóng băng hoàn toàn. Anh đứng dậy, giắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét dính máu khô của Hắc Sa vào hông, rồi cẩn thận đặt Lâm Dao vào bên trong chiếc Quan tài gỗ sét đánh giấu kín dưới gầm giường tre, khép chặt nắp gỗ có khắc nghịch trận phong tỏa khí tức.
Lâm Dạ biết, sự biến mất bất thường của tên giám sát giả Mã Lực sát vách lều cỏ vào sáng sớm nay, cộng thêm vết máu ma tính rò rỉ dưới lòng suối lạnh Kiếm Khí Khê chắc chắn đã đánh động đến tai chấp sự ngoại môn Trần Hùng. Trận mưa bão gào thét ngoài kia không chỉ là thiên tai, mà còn là bức màn che giấu hoàn hảo cho một cuộc mưu sát đẫm máu.
"Vút!"
Một luồng khí kịch liệt xé toạc màn mưa bão, mang theo tiếng nổ lách tách rợn người của lôi điện.
"Phanh!"
Mái tranh rách nát của túp lều cỏ lập tức bị một nhát roi da khổng lồ chẻ đôi, đổ sập xuống đất bùn nhão. Nước mưa lạnh buốt xối xả đổ thẳng vào người Lâm Dạ, nhưng anh vẫn đứng im lìm như một pho tượng đá cổ gác mộ hằng ngày.
Từ trong màn sương mù xám đục dày đặc ngoài lều, ba bóng người mặc đạo bào ngoại môn của Quy Nguyên Kiếm Tông chậm rãi bước ra. Dẫn đầu là Trần Hùng, gã chấp sự vạm vỡ mang gương mặt sẹo đầy mụn thịt dữ tợn. Cẩm bào chấp sự xộc xệch của hắn bám đầy vết dầu mỡ, tay phải lăm lăm chiếc roi da ngâm nước muối huyền thiết Huyết Tiên có khảm hàng vạn gai sắt siêu nhỏ rỉ sét, tỏa ra linh quang màu xám đậm của Hắc Thiết Tiên Pháp. Phía sau hắn là hai tên tuần tra viên tinh nhuệ, tay cầm thanh phong kiếm sắc bén, ánh mắt đầy vẻ khát máu phàm nhân.
Trần Hùng nhe răng cười tàn nhẫn, vết sẹo trên mặt gã co rúm lại dưới ánh chớp sáng lòa:
"Thằng nhóc gác mộ rác rưởi! Ngươi tưởng ngươi giấu được Mã Lực dưới đống tàn kiếm gãy kia thì đại ca không tìm ra sao? Lá bùa truyền tin dán tên ta trong ngực áo ngươi đang rực sáng sát khí kìa! Khai ra mau, ngươi đã dùng ma thuật bẩn thỉu gì để phế bỏ tay chân và bóp cổ Mã Lực?"
Lâm Dạ cúi đầu nhẫn nhục, vạt áo vải thô xám bết chặt vào lồng ngực gầy gò rỉ dịch đen nhạt ma tính. Anh giả vờ run rẩy, giọng nói khàn đặc giả câm giả điếc phát ra từ dưới lớp mặt nạ:
"Chấp sự bớt giận... Tiểu nhân chỉ là phế mạch gác mộ hằng ngày... làm sao dám động đến giám sát giả..."
"Nói láo!"
Trần Hùng gầm lên, vung tay quất mạnh chiếc roi Huyết Tiên.
"Chát!"
Nhát roi xé gió quất thẳng vào bả vai trái của Lâm Dạ, xé rách mảng áo vải thô rách nát, để lại một vết thương dài rách da thịt rỉ máu đỏ tươi loang lổ. Gai sắt siêu nhỏ trên roi cào nát da thịt anh, nước muối ngấm vào vết thương gây ra một cơn đau buốt thấu xương tủy. Nhưng Lâm Dạ không hề kêu rên một tiếng, anh chỉ lùi lại hai bước, âm thầm vận hành Thối Thể Thần Thuật thô sơ để ổn định huyết khí cơ bắp.
Trần Hùng thấy Lâm Dạ gánh một roi của Luyện Khí Tầng 8 mà không gục ngã, đôi mắt ti hí khẽ híp lại đầy nghi ngờ. Hắn truyền linh lực bạo liệt vào roi da, quất liên tiếp ba nhát roi tàn độc hòng đập nát lồng ngực phế mạch của anh.
Lâm Dạ cắn chặt răng chịu đựng, anh không hề tránh né mà cố tình dùng nhục thân gánh chịu vết roi để đứng chắn trước gầm giường tre – nơi chiếc quan tài gỗ sét đánh chứa Lâm Dao đang giấu kín. Từng nhát roi quất xuống, da thịt lồng ngực Lâm Dạ rách nát loang lổ, máu đen nhạt ma tính hòa lẫn máu đỏ tươi rỉ ra xối xả dưới đất bùn lầy đêm mưa bão.
Nhân lúc Trần Hùng tự phụ cười lớn, Lâm Dạ âm thầm vung tay trái ma hóa, rút chiếc bay rèn sắt rỉ sét từ hông đâm thẳng vào yết hầu gã chấp sự.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Thanh phong kiếm của tên tuần tra viên phía sau đã kịp thời chặn đứng mũi bay rỉ sét. Kiếm khí hộ thể mạnh mẽ của Trần Hùng bộc phát từ Hắc Thiết Tiên Pháp chấn văng Lâm Dạ lùi thẳng về phía sau, ngã quỵ xuống bùn nhão, lồng ngực phế mạch rạn nứt thêm một vết sẹo sâu hoắm rỉ dịch đen nhạt.
"Hừ! Đúng là một con rận phế mạch mang man lực hoang dã! Dám dùng công cụ gác mộ đột kích lén ta sao?"
Trần Hùng bước tới, dẫm mạnh bàn chân thô bạo lên đầu Lâm Dạ, ấn gương mặt đeo mặt nạ bạc của anh lún sâu xuống bùn lầy nhão nhoét đầy nước mưa bẩn thỉu. Gã chấp sự cười tàn nhẫn, vung roi Huyết Tiên quấn chặt lấy cổ tay trái quấn băng gạc của anh, giật mạnh:
"Đại ca sẽ quất nát từng khúc xương sườn cũ rách nát của ngươi, xem ngươi có khai ra tung tích Oán Linh Tinh Thạch rò rỉ hắc thị hay không!"
Nước mưa xối xả tạt vào mặt, bùn tanh ngập tràn khóe môi, nhưng sâu dưới lòng đất bùn lầy nghĩa trang, thần thức nhạy cảm của Lâm Dạ đang hoạt động điên cuồng. Anh không hề cảm thấy hoảng loạn hay nhục nhã phàm nhân, Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đã khóa chặt đạo tâm anh thành một tảng băng lạnh giá.
Lâm Dạ khẽ cử động ngón chân đi giày cỏ rách nát dưới bùn sâu, kích hoạt các nghịch trận tự vẽ bằng máu oán linh xung quanh nghĩa trang gác mộ hoang tàn.
Dưới sức nặng bàn chân của Trần Hùng, mười hai khúc xương sườn rách nát của Lâm Dạ bắt đầu phát ra những tiếng rung động rắc rắc nhỏ dồn dập. Khúc ma cốt thứ nhất rực sáng ánh bạc nhạt dưới lồng ngực rách nát đang khẽ co rút, điên cuồng dẫn dụ và cộng hưởng với luồng kiếm oán sương mù xám đục đang cuộn trào dữ dội từ hàng vạn tàn kiếm gãy rỉ sét sâu dưới lòng đất nghĩa trang gác mộ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!