Y dược cặn bã
Lâm Dạ khẽ nhấc mí mắt dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện, đối diện trực tiếp với chiếc mặt nạ đồng lạnh tanh của Hắc Kính. Sương mù xám đục ngột ngạt của lòng đất Hắc Thị Lăng Vân như đông đặc lại dưới sức nóng hừng hực tỏa ra từ các lò rèn huyền thiết xung quanh. Lời đe dọa tống tiền của Hắc Kính vẫn còn văng vẳng bên tai, mang theo một luồng áp lực vô hình từ tu vi Luyện Khí Kỳ Tầng 6 đầy ngạo nghễ.
Trong đầu Lâm Dạ, vô số suy tính chiến thuật lướt qua chớp nhoáng. Anh đang ở thế yếu. Đan điền của anh đã rách nát hoàn toàn sau đêm bị lột tiên cốt năm mười lăm tuổi, nhục thân phế mạch lúc này chỉ mới đúc được một khúc ma cốt bất hoại thứ nhất rực sáng ánh bạc nhạt dưới lồng ngực. Nếu nổ ra một trận quyết chiến sinh tử ngay tại sạp rèn của Triệu Thiết Trụ, kết giới phòng thủ của hắc thị chắc chắn sẽ bị kích hoạt. Tiếng rít gió của kiếm ý oán linh sẽ lập tức thu hút sự chú ý của chấp sự ngoại môn Trần Hùng và tuần sơn trưởng lão Khương Độc trên bầu trời. Quan trọng nhất, Lâm Dao – muội muội ruột thịt và là mỏ neo nhân tính duy nhất của anh – đang nằm co giật kịch liệt trong lều cỏ rách nát tại Nghĩa trang kiếm rỉ, chỉ còn lại chưa đầy năm ngày để duy trì hơi tàn trước khi độc tố tội ấn triệt để ăn mòn vào tim phổi. Anh không thể mạo hiểm mạng sống của em gái chỉ vì một cơn giận nhất thời.
Anh phải nhẫn. Sự lạnh lùng lý trí của Thất Tình Tuyệt Diệt quyết giúp anh khóa chặt mọi dao động tình cảm. Lâm Dạ khẽ gật đầu, giọng nói khàn đặc phát ra từ dưới lớp mặt nạ bạc vô diện, lạnh nhạt và dứt khoát:
"Mười phần trăm hoa hồng bảo mật... Ta đồng ý. Ba ngày sau, mười thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi chứa oán lực tinh thuần sẽ được giao đúng hẹn tại sạp rèn của Triệu què. Nhưng nếu có bất kỳ một tia phong thanh nào rò rỉ đến tai chấp sự Trần Hùng, chiếc mặt nạ đồng của ngươi sẽ là vật chứng đầu tiên ta dùng để đóng đinh thủ lĩnh hắc thị."
Hắc Kính khẽ khựng lại trước sát ý hoang dại dồn nén thấu xương tủy ẩn giấu trong giọng nói của thiếu niên vô diện. Dù chiếc kính đồng cổ Hắc Kính đeo bên hông không thể soi chiếu ra vết sẹo rỉ dịch đen nhạt ma tính trước ngực Lâm Dạ, gã môi giới khôn ngoan vẫn cảm nhận được một luồng nguy hiểm rợn người. Gã khẽ nhếch môi cười tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ đồng, thu liễm khí tức lơ lửng thối lui vào màn sương độc xám xịt:
"Sòng phẳng và quyết đoán... Ta thích những kẻ biết thời thế như ngươi. Triệu què, giao linh thạch và thuốc cho gã gác mộ đi."
Triệu Thiết Trụ thở phào nhẹ nhõm, gõ mạnh cây nạng gỗ rỉ sét xuống đất bùn nhão bám đầy muội than. Gã què nhanh chóng lấy ra một túi vải thô nặng nề chứa hai mươi bảy viên Linh Thạch Hạ Phẩm tinh khiết – sau khi đã trừ đi mười phần trăm hoa hồng cắt cổ cho Hắc Kính – cùng ba chiếc lọ gốm nhỏ tỏa mùi thảo dược lưu huỳnh tịnh hóa nồng nặc đặt lên mặt bàn gỗ cáu bẩn.
Lâm Dạ vung tay thu túi linh thạch và ba lọ thuốc giảm đau tịnh hóa của Mộc Hồng vào chiếc túi trữ vật rách nát của phản đồ Sở Phong giắt bên hông. Triệu Thiết Trụ khom người, ghé sát tai anh nói nhỏ bằng giọng khàn khàn đầy mùi rượu rẻ tiền:
"Thằng nhóc gác mộ... Nữ dược nô câm A Thanh đang đợi ngươi ở khu phế tích sâu dưới lòng đất hắc thị, sát cạnh phòng đá cổ bị bỏ hoang. Con bé lén lút thu gom được một ít Tịnh Hóa Đan Phế Phẩm từ đống xỉ than lò luyện đan ngoại môn của Tào Diêm thải ra hằng ngày. Mau đi đi, trước khi bầy yêu lang tuần tra của Tống Lam ngửi thấy mùi máu ma tính rò rỉ từ nghĩa trang."
Lâm Dạ không nói một lời, dứt khoát xoay người lướt đi trong bóng tối hầm ngầm ẩm ướt của Hắc Thị Lăng Vân. Anh di chuyển nhanh nhẹn không tiếng động qua những khe nứt đá vôi rỉ nước thải đen nhạt, hướng thẳng về phía khu phế tích tối tăm nằm sâu dưới lòng đất Thiết Kiếm Trấn. Mùi sắt rỉ nồng nặc bám chặt trên áo vải thô xám hòa lẫn với mùi ẩm mốc của lòng đất sâu thẳm.
Tại một góc đổ nát của phòng đá cổ đại, dưới ánh sáng mờ ảo từ một ngọn đuốc dầu yêu thú sắp cạn, một thiếu nữ gầy guộc khoảng mười sáu tuổi đang đứng co rúm bên cạnh một cột đá nứt nẻ. Đó chính là A Thanh. Gương mặt thanh tú của nàng nhem nhuốc bám đầy bụi than đan phòng, đôi mắt câm lặng đượm nỗi buồn sâu thẳm lấp lánh nước mắt khi nhìn thấy chiếc Mặt nạ bạc vô diện của Lâm Dạ bước ra từ bóng tối. Cổ tay nàng hằn sâu những vết xích sắt gỉ sét rỉ máu đỏ tươi do lao dịch dọn dẹp linh dược viên ngoại môn hằng ngày.
A Thanh không thể lên tiếng, nàng chỉ có thể dùng đôi bàn tay thon dài run rẩy giao ra một chiếc bọc vải nhỏ rách nát. Bên trong bọc là năm viên đan dược méo mó màu xám tro, tỏa ra làn khói tím nhạt nhạt mang mùi lưu huỳnh nồng nặc – những viên Tịnh Hóa Đan Phế Phẩm chứa đựng chút dược lực tịnh hóa nhẹ mà nàng đã mạo hiểm mạng sống nhặt nhạnh từ đống rác đan phòng của Tào Diêm để hỗ trợ xoa dịu độc tố tội ấn cho Lâm Dao.
Lâm Dạ đón lấy bọc thuốc, lồng ngực anh khẽ nhói lên đau đớn. Khúc ma cốt thứ nhất rực sáng ánh bạc nhạt nhạt dưới lớp băng gạc rỉ dịch đen nhạt như đang cộng hưởng với sự trung thành thầm lặng, nhu mì của cô gái câm. Anh khẽ đặt bàn tay trái quấn băng gạc lên vai A Thanh, truyền một tia ấm áp dưỡng sinh để xoa dịu vết thương xích sắt trên cổ tay nàng.
Nhưng thời khắc ấm áp ngắn ngủi giữa những phế mạch phàm nhân bị tiên môn ruồng bỏ lập tức bị bẻ gãy một cách thô bạo.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền đá ẩm ướt vang lên từ lối vào hẻm núi phế tích. Một luồng uy áp linh lực Luyện Khí Kỳ Tầng 6 cuồng bạo, hôi hám bộc phát dữ dội, thổi bay làn khói tím nhạt của phế đan.
"Ha ha ha! Một con câm điếc ăn trộm dược cặn, lại phối hợp với một tên vô diện gác mộ rác rưởi! Đúng là một lũ sâu bọ dơ bẩn gầm cầu tiên môn!"
Từ trong bóng tối, một nam tử thô kệch, vạm vỡ mặc áo khoác da gấu rách rưới hở ngực bước ra. Gương mặt gã đầy vết rỗ loang lổ sẹo bỏng dữ tợn, hông dắt một thanh đại đao bản rộng rỉ sét dính đầy máu khô – Hắc Sa, tên ác bá khét tiếng chuyên cướp bóc và tước đoạt thọ nguyên của các tán tu yếu thế tại Thiết Kiếm Trấn. Phía sau gã là ba tên đàn em hung hãn cầm đoản đao, đôi mắt lấp lánh độc quang đầy vẻ tham lam dâm đãng khi nhìn chằm chằm vào A Thanh và túi linh thạch vụn giắt bên hông Lâm Dạ.
Hắc Sa sải bước tiến lên, vung cánh tay thô ráp giật phắt túi thuốc Tịnh Hóa Đan Phế Phẩm từ bàn tay run rẩy của A Thanh. Gã đưa túi thuốc lên mũi ngửi ngửi, rồi cười lên một cách thô lỗ, dâm đãng:
"Dược lực tịnh hóa nhẹ... Tuy là phế phẩm đan phòng nhưng chế luyện lại có thể bán được vài viên linh thạch hạ phẩm cho bọn phu mỏ sắp chết hằng tháng. Con câm này, gan ngươi cũng to thật, dám trộm đồ của Chưởng sự Tào Diêm mang ra hắc thị giao dịch bí mật hằng đêm? Còn thằng nhóc vô diện kia, giao toàn bộ túi trữ vật chứa linh thạch ra đây, nếu không đại ca sẽ bẻ gãy cả hai tay chân của hai đứa ngươi ném vào lò luyện đan làm củi sống!"
A Thanh hoảng loạn tột độ. Nàng biết túi thuốc này là nguồn sống duy nhất để kéo dài mạng sống cho Lâm Dao ngủ đông hằng tháng. Không màng đến nguy hiểm tính mạng, cô gái câm liều mạng lao lên, hai tay bấu chặt lấy cánh tay thô ráp của Hắc Sa hòng giằng lại bọc vải rách nát.
"Cút đi, con chó câm bẩn thỉu!"
Một tên đàn em phía sau Hắc Sa cười tàn nhẫn, vung chân đạp mạnh vào lồng ngực gầy yếu của A Thanh.
"Bịch!"
A Thanh bị đẩy ngã văng mạnh xuống đất đá sắc nhọn của phòng đá đổ nát. Vai áo nàng bị rách nát một mảng lớn, cùi chỏ tay trái đập mạnh vào tảng đá rỉ sét rỉ máu đỏ tươi loang lổ đất cát. Nàng đau đớn đến mức không thể phát ra tiếng khóc thét gào gào, chỉ có thể ôm chặt vết thương rách da thịt rỉ máu, đôi mắt to tròn tràn ngập sự bất lực và tuyệt vọng nhìn về phía Lâm Dạ.
Sát ý hoang dại thấu xương tủy trong lòng Lâm Dạ lập tức bùng cháy dữ dội như núi lửa phun trào hằng đêm.
Lâm Dao là vảy ngược duy nhất của anh. A Thanh là người duy nhất mạo hiểm mạng sống để thu thập thuốc cứu mạng em gái anh. Hành vi tàn bạo, dẫm đạp lên tôn nghiêm phàm nhân của Hắc Sa đã triệt để vượt qua ranh giới nhẫn nhịn cực hạn của thiếu niên gác mộ.
Lồng ngực anh nhói lên buốt giá. Vết sẹo lột tiên cốt sâu hoắm trước ngực đột ngột rỉ ra dịch đen nhạt ma tính, khúc ma cốt thứ nhất rực sáng ánh bạc nhạt dưới làn da rách nát quấn băng gạc xám xịt hằng đêm. Thần thức nhạy cảm của anh nhạy bén tuyệt đối với oán niệm xung quanh.
Anh không thể vận hành linh lực tu tiên chính thống, nhưng anh sở hữu Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh và sức mạnh vật lý ma hóa tàn bạo của cánh tay trái.
Lâm Dạ đứng lặng im trong bóng tối, đôi mắt xám xịt dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện lạnh tanh không một chút dao động cảm xúc hân hoan phẫn nộ yêu ghét. Anh chậm rãi đưa bàn tay trái quấn băng gạc đen xuống gầm bàn gỗ bám đầy muội than của quán rượu cũ nát sát cạnh phòng đá đổ nát.
Dưới mặt đất ẩm ướt bẩn thỉu kia, có vô số mảnh vỡ tàn kiếm rỉ sét gãy nát của kiếm tu đã chết bị vứt bỏ làm rác thải hắc thị. Lâm Dạ khẽ gảy nhẹ đầu ngón chân đi giày cỏ rách nát, truyền một luồng oán lực ma tính mỏng manh từ khúc ma cốt thứ nhất vào một mảnh tàn kiếm rỉ sét dài khoảng nửa thước đang nằm im lìm dưới đất bùn nhão.
"Rung... rung..."
Mảnh sắt rỉ sét bỗng nhiên rung lên bần bật, oán khí kiếm mộ tích tụ ngàn năm bên trong lõi sắt rỉ sét khẽ rít lên xèo xèo một cách quỷ dị hằng đêm dưới gầm bàn gỗ.
Hắc Sa thấy thiếu niên vô diện vẫn đứng im lìm như một cái xác không hồn gác mộ hằng ngày, cho rằng anh là một phế phế mạch hèn nhát bị uy áp Luyện Khí Tầng 6 làm cho hoảng sợ vô cớ. Gã què cười lớn đầy vẻ khinh miệt, vung thanh đại đao Hắc Sa Đao chém mạnh xuống mặt bàn gỗ dày, tạo ra một tiếng nổ lớn chấn động bụi cát xung quanh:
"Thằng rác rưởi vô diện! Đại ca đếm đến ba, nếu không giao linh thạch hạ phẩm ra đây, ta sẽ chém đứt đầu ngươi đóng đinh lên cột đá làm mồi cho yêu lang của Tống Lam! Một... Hai..."
"Ba."
Lâm Dạ tự mình đếm nốt số cuối cùng.
Ngay khi chữ "Ba" vừa dứt khỏi khóe môi lạnh tanh dưới mặt nạ bạc, bàn tay trái quấn băng gạc đen của Lâm Dạ vung lên chớp nhoáng với tốc độ nhanh như một tàn ảnh vô hình.
"Vút!"
Mảnh tàn kiếm rỉ sét dưới gầm bàn gỗ bỗng nhiên bay vút lên không trung, mang theo một luồng kiếm ý oán linh màu xám xịt rít gió cuồng bạo. Luồng oán khí lạnh ngắt thấu xương tủy bao quanh mảnh sắt rỉ, chém đứt hoàn toàn luồng linh khí cuồng sa mỏng manh phát ra từ thanh đại đao của Hắc Sa.
Đại đao Cuồng Sa của Hắc Sa vừa vung lên nửa chừng lập tức bị kiếm ý oán linh vô hình luồn lách qua mọi sơ hở đường kiếm chuyển tiếp, chém sạt qua chuôi đao bản rộng dứt khoát.
"Phập!"
Một tiếng xé rách thịt xương rùng rợn vang lên khắp căn phòng đá ẩm ướt sụp đổ.
Mảnh tàn kiếm rỉ sét dài nửa thước đâm xuyên hoàn toàn qua lòng bàn tay trái thô ráp của Hắc Sa, cắm ngập sâu ba tấc đóng đinh chặt cứng bàn tay gã xuống mặt bàn gỗ dày cáu bẩn bám đầy muội than.
"Rắc! Két!"
Mặt bàn gỗ dày hai tấc bị lực lượng ma cốt khổng lồ chấn nứt nẻ thành bốn mảnh rạn nứt, máu đỏ tươi của Hắc Sa phun ra xối xả nhuộm đỏ cả mặt bàn gỗ bẩn thỉu.
"A... A... A!!!"
Hắc Sa đau đớn gào thét thảm thiết, tiếng la hét rùng rợn dội vào vách đá vôi ẩm ướt như tiếng vạn quỷ gào thét nghĩa trang gác mộ hằng đêm. Oán khí kiếm mộ rỉ sét từ mảnh tàn kiếm lập tức ăn mòn thâm sâu vào kinh mạch của gã ác bá, đóng băng phong tỏa hoàn toàn đan điền và linh lực Luyện Khí Tầng 6 khiến gã không thể vận hành linh lực chống đỡ.
Cánh tay trái của gã co giật kịch liệt, các đường gân xanh xao nổi cuồn cuộn loang lổ đen nhạt do bị kiếm ý oán linh ăn mòn nứt nẻ da thịt rỉ máu đen nhạt dữ dội. Ba tên đàn em phía sau kinh hoàng tột độ, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn khi chứng kiến đại ca Luyện Khí Tầng 6 bị một phế mạch vô diện phế bỏ một cánh tay cầm kiếm chỉ trong một nhịp thở cận chiến dứt khoát.
Lâm Dạ lướt nhanh như một bóng ma vô diện, vạt áo vải thô xám bay múa trong sương mù độc tố hắc thị. Anh vung tay giật phắt túi thuốc Tịnh Hóa Đan Phế Phẩm từ bàn tay phải còn lại đang run rẩy của Hắc Sa, thu hồi thuốc cấm dứt khoát.
Anh khom người đỡ A Thanh đứng dậy khỏi đất đá sắc nhọn, dùng Nghịch Mệnh Chân Khí mỏng manh xoa dịu vết thương vai rách da rỉ máu đỏ tươi của nàng. Đôi mắt vô diện dưới mặt nạ bạc của Lâm Dạ nhìn thẳng vào Hắc Sa đang quỳ sụp dưới chân bàn gào khóc đau đớn, ánh mắt lạnh lùng hoang dại vô cảm:
"Món nợ hôm nay... Ta đã đòi lại sòng phẳng. Lần sau nếu còn dám chạm vào người gác mộ hắc thị, mảnh sắt rỉ tiếp theo sẽ đóng đinh thẳng vào giữa hai hốc mắt của ngươi."
Hắc Sa run rẩy một cái dữ dội, nhục nhã thối lui gầm rú dưới đất bùn lầy nhão. Gã ôm chặt bàn tay trái bị đâm xuyên rỉ máu đen nhạt ma tính, được ba tên đàn em hoảng sợ nâng đỡ kéo lê trốn chạy cực hạn vào bóng tối hẻm hẻm núi ẩm ướt.
Lâm Dạ cất bọc phế đan cứu mạng Lâm Dao vào túi trữ vật, dắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét dính máu ma tính rít lên xèo xèo vào hông, rồi nhanh chóng dẫn A Thanh biến mất hoàn toàn vào bóng tối ngầm sâu dưới lòng đất trước khi bảo an hắc thị kéo đến vây sát.
Tuy nhiên, từ phía lối đi ngầm dẫn ra ngoài Thiết Kiếm Trấn, tiếng gào thét đầy oán hận thấu xương tủy của Hắc Sa vẫn vọng lại qua các khe đá sụt lún rùng rợn, mang theo một luồng sát ý bùng bùng hứa hẹn một tai biến giông bão tàn khốc sắp sửa ập xuống Nghĩa trang kiếm rỉ hoang tàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!