Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Hắc thị rèn kiếm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại Nghĩa trang kiếm rỉ vừa kịp tan đi một chút thì màn đêm âm u đã nhanh chóng nuốt chửng cả Vạn Kiếm Cổ Lĩnh. Dưới hố sâu hoắm được phủ đầy những thanh tàn kiếm gãy nát rỉ sét, xác chết của Mã Lực đã được chôn giấu kỹ lưỡng dưới lớp bùn nhão trộn lẫn mạt sắt đen kịt. Lâm Dạ đứng lặng im bên cạnh đống tro tàn kiếm oán, bàn tay trái quấn băng gạc xám xịt khẽ siết chặt. Khúc ma cốt thứ nhất trước ngực anh đang khẽ rung động nhịp nhàng dưới làn da, tỏa ra từng luồng Nghịch Mệnh Chân Khí ấm áp để xoa dịu những kinh mạch phế thải đang rạn nứt.


Nhưng thời gian của anh không còn nhiều. Trong túp lều cỏ rách nát phía sau, Lâm Dao vẫn nằm mê man, hơi thở yếu ớt như ngọn nến trước gió. Đường vân đỏ rực của độc tố tội ấn trên cổ con bé bắt đầu lan rộng, nóng bỏng như than hồng. Nếu không có thuốc tịnh hóa từ hắc thị để áp chế hỏa độc này, con bé sẽ không thể cầm cự quá sáu ngày. Hơn thế nữa, sự biến mất của Mã Lực chắc chắn sẽ sớm lọt vào tai của chấp sự Trần Hùng. Khi gã chấp sự tàn bạo kia phát hiện ra tay sai của mình mất tích, nghĩa trang gác mộ này sẽ trở thành mục tiêu của một cuộc vây quét đẫm máu.


Anh phải hành động ngay đêm nay.


Lâm Dạ bước vào lều cỏ, khom người lấy ra một chiếc bọc vải thô xám giấu dưới giường tre mục nát. Bên trong bọc là ba thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi thô sơ, chưa được mài dũa hoàn chỉnh nhưng thân kiếm đen tuyền, tỏa ra một luồng oán khí lạnh ngắt đặc trưng của kiếm mộ. Đây là thành quả của những đêm anh lén lút rèn đúc dưới lòng đất hẻm núi khuất, dẫn dụ oán niệm của vạn tàn kiếm nghĩa trang vào sâu trong lõi sắt. Anh giắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét vào hông, rồi chậm rãi đeo lên mặt chiếc Mặt nạ bạc vô diện – món bảo vật ngụy trang được khắc những đường vân trận pháp ẩn nấp sơ cấp của Thái Huyền Tử.


Ngay khi chiếc mặt nạ bạc chạm vào da thịt, một luồng khí mát lạnh lập tức lan tỏa, biến đổi hoàn toàn dao động linh hồn và khí tức của anh thành một kẻ tạp dịch vô danh, che giấu hoàn toàn vết sẹo lột xương ngực rỉ dịch đen nhạt ma tính.


Lâm Dạ lặng lẽ lướt đi trong đêm tối, tránh né những luồng ánh sáng quét qua từ những con linh điêu tuần tra của tuần sơn trưởng lão trên bầu trời. Anh tiếp cận cổng sau của ngoại môn Quy Nguyên Tông – lối đi duy nhất dẫn xuống thị trấn dưới núi.


Tại cổng sắt rỉ sét nặng nề, Lão Nhị – phế nhân gác cổng bị cụt một cánh tay – đang ngồi bó gối bên cạnh đống lửa củi tàn, đôi mắt mờ đục nhìn vào khoảng không vô định. Nghe tiếng bước chân nhẹ như gió thoảng, gã gác cổng khẽ giật mình, bàn tay còn lại đặt lên thanh thiết côn gỉ sét.


Lâm Dạ không nói một lời, bước ra khỏi bóng tối. Dưới lớp áo vải thô xám, anh thò tay lấy ra vài mảnh vụn Linh Thạch Hạ Phẩm rỉ ra từ kẽ đá kiếm mộ, lặng lẽ đặt vào lòng bàn tay thô ráp của Lão Nhị.


Gã gác cổng nhìn những mảnh linh thạch vụn lấp lánh ánh sáng xám nhạt, khóe môi khẽ co giật. Gã ngước mắt nhìn chiếc Mặt nạ bạc vô diện của kẻ đứng trước mặt, nhận ra khí tức quen thuộc của phu gác mộ nghĩa trang nhưng khôn ngoan không hỏi nửa lời. Sống sót ở ngoại môn này hàng chục năm, Lão Nhị biết rõ quy tắc sinh tồn lớn nhất: biết càng ít, mạng càng dài. Gã lặng lẽ thu linh thạch vào tay áo, đứng dậy kéo mạnh sợi xích sắt rỉ sét.


"Két..."


Cánh cổng sắt nặng nề khẽ mở ra một khe hẹp vừa đủ một người qua. Lâm Dạ lướt qua khe cửa dứt khoát, bóng dáng nhanh chóng hòa tan vào màn đêm lạnh giá hướng thẳng về phía Thiết Kiếm Trấn.


Thị trấn nhỏ Thiết Kiếm Trấn nằm co quắp dưới chân núi Quy Nguyên Kiếm Tông như một bãi rác khổng lồ bám đầy muội than và bụi sắt. Nơi đây là vùng biên cảnh hỗn loạn, nơi giao thương sầm uất nhưng đầy rẫy nguy hiểm giữa các phu mỏ tội ấn, tán tu nghèo khổ thuộc Thiết Kiếm Trấn Tán Tu Minh và những đệ tử ngoại môn tham lam. Đi qua những con phố lầy lội rỉ nước thải đen nhạt, Lâm Dạ rẽ vào một lối đi ngầm khuất sau một lò mổ hoang phế, đi sâu xuống lòng đất ẩm ướt dẫn đến Hắc Thị Lăng Vân.


Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên nóng bức và ngột ngạt. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi than củi cháy dở, mùi rượu rẻ tiền và mồ hôi người bốc lên nồng nặc. Tiếng búa đập sắt khổng lồ vang lên đều đặn từ các lò rèn ngầm, tạo thành những nhịp điệu rùng rợn dội vào vách đá ẩm ướt.


Hắc Thị Lăng Vân hiện ra dưới một hang động đá vôi khổng lồ, được thắp sáng bởi những ngọn đuốc dầu yêu thú tỏa ra làn khói xám xịt. Hàng trăm kẻ đeo mặt nạ hoặc trùm mũ kín mít đang đi lại lặng lẽ giữa các sạp hàng thô sơ dựng bằng đá tảng. Ở đây, người ta có thể mua bán bất cứ thứ gì bị tiên môn cấm đoán, từ quặng sắt phế thải, độc dược cấm kỵ cho đến những thanh kiếm phôi rỉ sét chứa sát thương thần hồn.


Lâm Dạ cõng bọc vải thô xám bước đi lặng lẽ, đôi mắt dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện không ngừng quan sát xung quanh để tránh né các đợt tuần tra ngầm của bảo an hắc thị.


Đột nhiên, từ một góc tối bên cạnh sạp linh thảo, ba gã tán tu vạm vỡ, mặc áo khoác da thú hôi hám bước ra chặn đứng lối đi của anh. Kẻ dẫn đầu là một gã mặt sẹo đầy mụn thịt, tay cầm một thanh đại đao rỉ sét, đôi mắt ti hí lấp lánh độc quang đầy vẻ tham lam khi nhìn chằm chằm vào bọc vải thô xám nặng nề trên lưng Lâm Dạ.


"Này, thằng nhóc vô diện kia," gã mặt sẹo cười khẩy, giọng nói khàn đặc chứa đầy linh lực Luyện Khí Tầng 2 thô bạo. "Bọc vải trên lưng ngươi chứa cái gì mà nặng thế? Mang ra đây cho đại ca kiểm tra xem có phải là đồ ăn trộm từ mỏ quặng ngoại môn không. Nếu không, đêm nay ngươi đừng hòng bước ra khỏi cái hang này."


Hai gã đàn em phía sau lập tức áp sát, vung đoản đao rỉ sét khóa chặt đường lui của Lâm Dạ, tỏa ra uy áp linh lực xám nhạt hòng dọa dẫm kẻ yếu thế.


Lâm Dạ khựng lại. Dưới chiếc mặt nạ bạc vô diện, gương mặt anh vẫn lạnh tanh như băng đá ngàn năm, không hề chứa đựng một tia hoảng sợ hay dao động cảm xúc nào. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đóng băng hoàn toàn tâm trí anh. Anh khẽ nghiêng đầu nhìn gã mặt sẹo, bàn tay trái quấn băng gạc đen khẽ chạm vào chuôi chiếc bay rèn sắt gỉ bên hông.


Anh không muốn bộc phát lực lượng chiến đấu trực diện lúc này vì sợ tiếng rít gió kiếm oán sẽ làm báo động kết giới hắc thị. Nhưng lý trí tàn nhẫn của anh bắt đầu tính toán khoảng cách bóp cổ kết liễu nhanh chóng.


Lâm Dạ khẽ hít vào một hơi lạnh ngắt, kích hoạt một tia oán lực mỏng manh từ khúc ma cốt thứ nhất rực sáng ánh bạc nhạt trước ngực. Luồng oán khí lạnh lẽo thấu xương tủy từ tủy xương phóng ra vô hình, quấn quanh thân thể anh rồi lan tỏa thẳng về phía ba gã tán tu.


Không khí xung quanh lập tức giảm xuống độ lạnh đóng băng. Ba gã tán tu bỗng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại đau đớn, một luồng sát ý hoang dại dồn nén tột cùng như tiếng vạn quỷ gào thét từ nghĩa trang gác mộ dội thẳng vào thức hải của chúng. Đôi mắt vô diện dưới mặt nạ bạc của Lâm Dạ nhìn chúng lạnh tanh, sâu thẳm như vực sâu tử thần.


Gã mặt sẹo run rẩy một cái dữ dội, bước chân định tiến lên lập tức khựng lại giữa không trung. Thanh đại đao rỉ sét trong tay gã khẽ rung lên bần bật do lòng bàn tay bỗng nhiên đổ đầy mồ hôi lạnh. Hai gã đàn em phía sau sắc mặt cũng trắng bệch, lồng ngực gầy gò nứt nẻ thở dốc do bị uy áp ma tính vô hình đè nặng đạo tâm.


Chúng nhận ra kẻ đeo mặt nạ bạc vô diện này tuyệt đối không phải là một phế mạch hèn nhát dễ bắt nạt, mà là một sát thủ bóng đêm lạnh lùng mang sát khí thực chất của vạn lần cận kề cái chết.


"Cút."


Một tiếng khàn khàn, lạnh ngắt như tiếng băng nứt phát ra từ dưới chiếc mặt nạ bạc vô diện.


Gã mặt sẹo nuốt một ngụm nước bọt khan, nhục nhã thối lui hai bước. Gã cố gắng giữ chút thể diện cuối cùng, hậm hực mắng một câu rồi vội vàng dẫn đàn em lủi nhanh vào bóng tối hẻm núi ẩm ướt.


Lâm Dạ không thèm nhìn theo chúng, dứt khoát đi thẳng về phía góc sâu nhất của hắc thị, nơi có một sạp rèn sắt rách nát bám đầy muội than đen kịt.


Tại đó, một nam tử thô kệch, râu quai nón lởm chởm, da ngăm đen bóng dầu mồ hôi đang ngồi trên một chiếc hòm gỗ cũ kỹ. Chân trái của gã cụt đến đầu gối, phải tựa vào một cây nạng gỗ rỉ sét khảm gai sắt siêu nhỏ. Đó chính là Triệu Thiết Trụ – tán tu què chuyên thu mua sắt phế thải và quặng rác từ kiếm mộ. Gã đang cầm chiếc cân đồng cũ kỹ để đo lường trọng lượng của một đống quặng huyền sắt thô bẩn thỉu.


Nghe tiếng bước chân dừng lại trước sạp, Triệu Thiết Trụ ngước mắt lên. Đôi mắt gã sắc sảo dứt khoát lướt qua chiếc Mặt nạ bạc vô diện của Lâm Dạ, rồi dừng lại ở bọc vải thô xám trên vai anh. Khóe môi gã khẽ nhếch lên dưới chòm râu quai nón bẩn thỉu.


"Khách quý ghé thăm," Triệu Thiết Trụ cười khàn khàn, giọng nói sòng phẳng thực tế đầy mùi linh thạch. "Đeo mặt nạ vô diện đến đây... xem ra món đồ ngươi mang theo không được sạch sẽ cho lắm dưới mắt bọn tiên nhân Quy Nguyên Tông. Đặt xuống đi, để ta xem tay nghề của ngươi tiến bộ đến mức nào rồi."


Lâm Dạ lặng lẽ đặt bọc vải nặng nề lên chiếc bàn gỗ cáu bẩn bám đầy muội than. Anh mở nút buộc, để lộ ba thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi thô sơ đen tuyền rỉ sét nhẹ hằng đêm.


Triệu Thiết Trụ gõ nhẹ cây nạng gỗ rỉ sét xuống đất cát, khom người áp sát gương mặt đầy mồ hôi vào thân kiếm phôi. Gã không dùng tay chạm trực tiếp, mà dùng chiếc cân đồng cũ kỹ gõ khẽ vào mũi kiếm phôi nhọn hoắt.


"Coong..."


Một tiếng ngân thanh thoát nhưng u ám rít lên trong không khí nóng bức. Luồng oán khí xám xịt từ lõi sắt rỉ sét khẽ rò rỉ ra ngoài, khiến ngọn lửa ngọn đuốc dầu yêu thú gần đó khẽ chao đảo hóa thành màu xanh lục nhạt nhạt quỷ dị.


Đôi mắt Triệu Thiết Trụ lập tức co rút lại đầy kinh ngạc. Gã là thợ rèn lâu năm của Thiết Kiếm Trấn Tán Tu Minh, nhận biết vạn quặng sắt phế thải bằng cảm giác nhiệt độ da thịt bẩm sinh. Gã nhận ra ba thanh kiếm phôi này tuy chưa được mài dũa sắc bén bên ngoài da thịt, nhưng cấu trúc bên trong vô cùng bền bỉ dẻo dai cứng cáp nhờ kỹ thuật tinh luyện quặng thô oán khí cực kỳ tinh thuần hằng đêm. Đặc biệt hơn, oán lực kiếm mộ khảm sâu trong lõi sắt rỉ sét có tính sát thương thần hồn cực kỳ mạnh mẽ, có thể đâm xuyên dễ dàng lớp phòng ngự linh lực của tu sĩ Luyện Khí Kỳ trung kỳ.


"Tốt! Rất tốt!" Triệu Thiết Trụ khẽ thở ra một hơi nóng, ánh mắt nhìn Lâm Dạ đầy vẻ kính sợ và thèm khát thương nghiệp. "Tay nghề rèn đúc của ngươi quả thực là một kỳ tài cấm kỵ dưới chân núi Quy Nguyên Tông. Oán khí kiếm mộ khảm sâu không hề bị rạn nứt lõi sắt thô... Đây là kỹ thuật đúc kiếm oán pháp đỉnh cao mà ngay cả đệ tử đúc kiếm nội môn cũng chưa chắc làm được."


Gã què ngẩng đầu nhìn chiếc mặt nạ vô diện lạnh tanh của Lâm Dạ, giọng nói trở nên nghiêm túc sòng phẳng:


"Ba thanh kiếm phôi này, ta trả ngươi ba mươi viên Linh Thạch Hạ Phẩm tinh khiết. Không ăn chặn một viên hối lộ nào. Giao dịch sòng phẳng, giữ chữ tín thương nghiệp của Tán Tu Minh."


Lâm Dạ đứng lặng im, đôi mắt xám xịt dưới mặt nạ khẽ chớp nhẹ. Ba mươi viên linh thạch hạ phẩm tinh khiết là một nguồn kinh tế khổng lồ đối với một tạp dịch phế mạch gác mộ hằng ngày chịu bóc lột. Số linh thạch này đủ để anh mua vài liều thuốc giảm đau cấm kỵ từ mộc hồng y quán cứu mạng Lâm Dao tạm thời và mua sắt phế liệu gia cố quan tài gỗ sét đánh bảo vệ em gái ngủ đông.


"Thêm ba liều thuốc giảm đau tịnh hóa," Lâm Dạ phát ra giọng nói khàn khàn lạnh nhạt, không chút cảm xúc tình cảm hân hoan phẫn nộ yêu ghét hằng đêm. "Ta biết ngươi có nguồn cung từ chợ đen y giả."


Triệu Thiết Trụ nhíu mày gãi gãi râu quai nón, có chút do dự nhìn đống linh thạch hạ phẩm trong hòm gỗ. Nhưng nhìn lại ba thanh kiếm phôi chất lượng cao tỏa oán khí ngút trời lạnh lẽo kia, gã què dứt khoát gật đầu gõ nạng gỗ xuống đất bùn nhão.


"Được! Sòng phẳng! Thêm ba liều thuốc giảm đau tịnh hóa cực mạnh của Mộc Hồng hắc thị. Ta chịu lỗ phần này để duy trì mối quan hệ đối tác tin cậy lâu dài với ngươi."


Triệu Thiết Trụ thò tay vào hòm gỗ lấy ra một túi vải thô chứa ba mươi viên linh thạch hạ phẩm tinh khiết lấp lánh ánh sáng xám bạc nhạt nhạt lạnh lẽo, cùng ba chiếc lọ gốm nhỏ tỏa mùi thảo dược lưu huỳnh tịnh hóa nồng nặc đặt lên bàn gỗ.


Lâm Dạ vung tay thu túi linh thạch và lọ thuốc vào chiếc túi trữ vật rách nát của phản đồ Sở Phong giắt bên hông dứt khoát.


Nhưng ngay khi giao dịch vừa hoàn thành và Lâm Dạ chuẩn bị xoay người rút lui tẩu thoát vào bóng tối, một tiếng cười khàn khàn giả tạo bất ngờ vang lên từ phía sau vách đá ẩm ướt của hang động hắc thị.


"Giao dịch rất sòng phẳng... Nhưng một món hời chất lượng cao như thế này, sao Triệu què ngươi lại muốn độc chiếm một mình hắc thị mà không qua tay môi giới của ta?"


Từ trong màn sương mù xám xịt rò rỉ khí độc, một thân ảnh mặc áo choàng đen trùm đầu kín mít, đeo một chiếc mặt nạ đồng khắc hình chiếc gương tròn không tỳ vết lặng lẽ lướt ra lơ lửng không để lại dấu chân đất cát.


Hắc Kính.


Kẻ môi giới bí ẩn và là thủ lĩnh tối cao điều hành hoạt động giao thương ngầm tại Hắc Thị Lăng Vân hằng đêm.


Triệu Thiết Trụ sắc mặt lập tức đại biến, bàn tay gân guốc siết chặt cây nạng gỗ rỉ sét, lùi lại che chắn nhẹ cho sạp rèn sắt bám đầy muội than. Gã què gầm gừ dưới cổ họng:


"Hắc Kính... Đây là giao dịch tự do của sạp rèn ta với khách quen dưới Thiết Kiếm Trấn Tán Tu Minh. Ta đã đóng đủ thuế phí bảo kê hằng tháng cho đệ tử ngoại môn quản lý thị trấn rồi. Ngươi muốn can thiệp vào quy tắc hắc thị sao?"


Hắc Kính không trả lời gã què, đôi mắt sau chiếc mặt nạ đồng tỏa ra luồng độc quang sắc lẹm như chim ưng nhìn chằm chằm vào chiếc Mặt nạ bạc vô diện của Lâm Dạ. Gã khẽ vung tay áo rộng thùng thình, lấy ra một chiếc kính đồng cổ màu đen bóng đeo bên hông – bảo vật Hắc Kính dùng để kiểm tra cấu trúc bên trong vũ khí rèn đúc.


"Vù..."


Luồng sáng xám bạc rực rỡ từ chiếc kính đồng quét thẳng về phía lồng ngực Lâm Dạ hòng soi chiếu ma khí ẩn giấu dưới chiếc mặt nạ bạc vô diện và lớp áo vải thô xám rách nát.


Lâm Dạ đứng lặng im dưới luồng sáng quét qua, lồng ngực ma cốt khẽ thắt chặt lại đau đớn nhẹ râm ran. Nhưng chiếc Mặt nạ bạc vô diện có khắc trận văn ẩn nấp phong tỏa nhân quả của Thái Huyền Tử đã rực sáng ánh bạc mỏng vô hình, triệt tiêu và bẻ gãy hoàn toàn luồng sáng dò tìm thiên cơ của chiếc kính đồng cổ hắc thị.


Hắc Kính nhíu mày kinh ngạc dưới mặt nạ đồng, chiếc kính đồng trong tay gã khẽ rung lên rồi tắt ngấm linh quang xám bạc, không thể phát hiện ra bất kỳ dao động ma đạo hay vết sẹo tội ấn nào trên người thiếu niên gác mộ.


"Thú vị thật..." Hắc Kính khàn khàn cười lên đầy vẻ quỷ quyệt tò mò. "Một tạp dịch phế mạch gác mộ của Quy Nguyên Tông lại sở hữu bảo vật ngụy trang ẩn nấp hoàn hảo bẻ gãy la bàn thiên cơ của ta. Thân phận thực sự của ngươi... xem ra có liên quan đến dị biến ma tính rực sáng ánh bạc chấn động địa mạch nghĩa trang sáng sớm nay."


Triệu Thiết Trụ nghe vậy sắc mặt trắng bệch, cây nạng gỗ rỉ sét khẽ run rẩy dữ dội do nhận ra giao dịch cấm kỵ này đang chạm vào giới hạn truy quét thiên cơ tàn khốc của Chấp Pháp Điện trung giới.


Lâm Dạ tay trái ma hóa khẽ đặt lên chuôi chiếc bay rèn sắt gỉ bên hông, đôi mắt xám xịt lạnh lùng vô cảm nhìn thẳng vào mặt nạ đồng của Hắc Kính. Sát ý hoang dại dồn nén thấu xương tủy bắt đầu cuộn trào dưới tủy xương ma cốt bất hoại hằng đêm gác mộ.


Anh biết Hắc Kính là kẻ khôn ngoan thực dụng chỉ quan tâm đến lợi nhuận kinh tế hắc thị, chọn cách đối mặt sòng phẳng để đàm phán giải quyết hậu quả.


"Ngươi muốn gì?" Lâm Dạ phát ra giọng nói khàn khàn lạnh nhạt dứt khoát.


Hắc Kính cười khẩy một tiếng thô lỗ, cất chiếc kính đồng cổ vào tay áo, bước lên một bước sát bàn gỗ bám đầy muội than. Gã gằn giọng khàn khàn đầy vẻ thèm khát tham lam tột cùng:


"Quy tắc của Hắc Thị Lăng Vân rất đơn giản: Ta không quan tâm ngươi là ma đầu hay tội nhân phế mạch bị truy nã đỏ toàn giới. Nhưng giao dịch báu vật cấm kỵ chất lượng cao rò rỉ từ kiếm mộ của ngươi hằng đêm... phải chia hoa hồng giao dịch 10% cho ta để bảo mật tuyệt đối danh tính trước tầm quét thần thức của tuần sơn linh điêu ngoại môn."


Gã môi giới đeo mặt nạ đồng ghé sát tai Lâm Dạ lẩm bẩm đầy vẻ quỷ quyệt đe dọa:


"Và... ta đề nghị ngươi rèn đúc một lô kiếm phôi lớn hơn – ít nhất mười thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi chứa oán lực tinh thuần như thế này trong vòng ba ngày tới hứa hẹn phần thưởng khổng lồ mười viên linh thạch trung phẩm tinh khiết."


Hắc Kính khẽ nhếch môi cười tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ đồng lạnh tanh rỉ sắt rỉ sét hắc thị:


"Nếu ngươi từ chối... ta không dám chắc liệu la bàn định vị của chấp sự Trần Hùng có bất ngờ tìm thấy vết máu ma tính đen nhạt rò rỉ dưới lòng suối lạnh nghĩa trang gác mộ của ngươi vào sáng ngày mai hay không."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!