Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Bóng ma rình rập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại Nghĩa trang kiếm rỉ chưa bao giờ tan bớt. Nó chỉ đặc quánh lại, mang theo vị tanh nồng của sắt rỉ và mùi đất ẩm mục ruỗng của những xác chết kiếm tu từ ngàn năm trước. Những dải sương xám xịt lững lờ trôi qua những thanh tàn kiếm gãy nát, cắm chằng chịt trên mặt đất cằn cỗi như những bia mộ không chữ.


Lâm Dạ bước đi trong lòng nghĩa trang hoang phế, bước chân nhẹ đến mức không hề để lại một tiếng động nhỏ trên nền đất nhão nát dính đầy mạt sắt. Lồng ngực anh vừa trải qua một cuộc lột xác tàn khốc dưới đáy Kiếm Oán Đống Tro Tàn. Khúc ma cốt thứ nhất rực sáng ánh bạc nhạt dưới lớp da thịt rách nát trước ngực, đang khẽ rung động nhịp nhàng, liên tục sản sinh ra từng luồng Nghịch Mệnh Chân Khí ấm áp chạy dọc kinh mạch phế thải.


Vết sẹo lột tiên cốt sâu hoắm năm mười lăm tuổi vẫn rỉ ra một thứ dịch đen nhạt ma tính, nhưng cơn đau buốt thấu xương tủy giờ đây đã bị Lâm Dạ dùng Thất Tình Tuyệt Diệt sơ cảnh đóng băng hoàn toàn. Đôi mắt anh xám xịt, lạnh lùng và vô hồn, không chứa đựng một tia cảm xúc phàm nhân nào. Anh giắt chiếc bình ngọc cổ chứa Kiếm Oán Sương Tủy vào hông, bên cạnh chiếc bay rèn sắt rỉ sét bám đầy bùn đen.


Lâm Dạ phải nhanh lên. Luồng ma khí bạc nhạt rò rỉ từ quá trình đúc cốt lúc nãy đã phóng thẳng lên bầu trời nghĩa trang, quấn thành một quầng sáng mỏng lơ lửng. Dù anh đã cố gắng thu liễm, nhưng biến động lực lượng ma tính khổng lồ này chắc chắn đã làm chấn động la bàn thiên cơ của Kiếm Mộ Chấp Sự Hội.


Anh khom người lướt nhanh qua những bụi gai độc, hướng thẳng về phía túp lều cỏ rách nát nằm ở rìa ngoài cùng nghĩa trang. Bên trong lều tre dột nát ấy, muội muội Lâm Dao vẫn đang nằm hôn mê sâu trên chiếc giường tre cũ kỹ. Sắc mặt con bé xanh xao, những đường vân đỏ rực của độc tố tội ấn trên cổ đã tạm thời bị hơi thở dưỡng sinh của anh phong bế mỏng manh, nhưng nếu không có thuốc tịnh hóa hắc thị kịp thời, con bé sẽ không sống quá sáu ngày nữa.


Khi Lâm Dạ chỉ còn cách lều cỏ khoảng mười trượng, tai anh chợt giật mạnh.


Thần thức nhạy cảm của anh sau khi đúc thành công khúc ma cốt đầu tiên đã tăng vọt đáng sợ. Dưới tiếng gió rít gào qua khe đá và tiếng xào xạc của tàn kiếm rỉ sét cọ xát, anh nghe thấy một tiếng thở nhẹ, dồn dập và đầy quỷ quyệt ngay sát vách lều cỏ của mình.


Có kẻ đang rình mò.


Lâm Dạ khựng lại, cơ thể anh lập tức hòa tan vào bóng tối của những dải sương mù xám đục hằng đêm gác mộ. Anh khẽ nghiêng đầu quan sát qua một khe tàn kiếm gãy.


Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh chưa rạng, một bóng người gầy gò, dáng đi khom khom như khỉ đang nấp sát vách lều cỏ mục nát. Hắn mặc đạo bào tạp dịch màu xám nhạt bẩn thỉu của Kiếm Mộ Chấp Sự Hội, đôi tai to bất thường vểnh lên nghe ngóng động tĩnh bên trong lều.


Mã Lực.


Tên giám sát viên ranh ma và tham lam của Chấp Sự Hội. Hắn chính là tay sai đắc lực của chấp sự Triệu Vũ, chuyên đi rình rập cuộc sống của các tạp dịch phế mạch để tìm kiếm sơ hở hòng tống tiền hoặc báo cáo lập công. Đôi mắt ti hí của Mã Lực lấp lánh độc quang đầy vẻ nghi ngờ. Hắn cầm trên tay một chiếc gương đồng nhỏ bằng lòng bàn tay – Thấu Quang Kính, một pháp cụ tra tấn áp chế cấp thấp dùng để phản chiếu quan sát các góc khuất bên trong lều mà không cần mở cửa.


"Lạ thật..." Mã Lực lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn như tiếng gỗ mục cọ xát. "Lúc nãy rõ ràng có một luồng khí tức ánh bạc rực lên từ hướng này, làm la bàn thiên cơ của Triệu chấp sự rung động dữ dội. Sao bây giờ lại biến mất không dấu vết? Thằng rác rưởi Lâm Dạ kia đi đâu rồi?"


Mã Lực khẽ đưa chiếc Thấu Quang Kính áp sát vào khe hở của cánh cửa tre mục nát, cố gắng điều chỉnh góc phản chiếu để nhìn vào bên trong giường tre nơi Lâm Dao đang nằm nằm lịm.


Lâm Dạ đứng trong sương mù, ánh mắt xám xịt không một chút dao động tình cảm hân hoan phẫn nộ. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đã khóa chặt đạo tâm anh khỏi mọi sự kích động. Nhưng lý trí tàn nhẫn của anh đang hoạt động với hiệu suất tối đa.


Mã Lực đã ngửi thấy mùi ma khí rò rỉ. Nếu để hắn nhìn thấy Lâm Dao hoặc phát hiện ra vết máu ma tính đen nhạt chưa kịp dọn dẹp dưới sàn lều, bí mật Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt sẽ hoàn toàn bị phơi bày trước Kiếm Mộ Chấp Sự Hội. Triệu Vũ sẽ lập tức dẫn quân vây sát, và Lâm Dao sẽ bị ném vào lò luyện đan làm củi sống hiến tế ngay lập tức.


Kẻ này phải chết. Và phải chết một cách im lặng tuyệt đối.


Lâm Dạ khẽ thở ra một hơi lạnh ngắt. Anh kích hoạt thủ đoạn Đồng Hóa Thần Thức.


Trong nháy mắt, nhịp tim của anh chậm lại rồi ngừng đập hẳn, hơi thở phàm nhân biến mất hoàn toàn. Linh hồn và dao động khí tức của anh hòa tan hoàn hảo vào sương mù oán khí xám xịt bao phủ nghĩa trang gác mộ hoang tàn. Anh biến thành một cái xác không hồn thực sự, một bóng ma vô hình vô ảnh di chuyển lướt đi giữa những thanh tàn kiếm rỉ sét.


Mã Lực ở sát vách lều vẫn đang loay hoay xoay chuyển chiếc Thấu Quang Kính. Hắn nhíu mày khi chỉ nhìn thấy thân ảnh yếu ớt của Lâm Dao đang nằm im lìm, hoàn toàn không thấy bóng dáng của Lâm Dạ đâu.


"Thằng nhóc phế mạch kia trốn đi đâu rồi? Chẳng lẽ gã đã chết sâu trong kiếm mộ vì bị kiếm oán ăn mòn?" Mã Lực lầm bẩm, sự nghi ngờ trong lòng càng lúc càng lớn. Hắn quyết định bước lùi lại nghĩa trang gác mộ, định bụng sẽ quay về báo cáo ngay cho chấp sự Trần Hùng để dẫn người đến lục soát lều cỏ.


Nhưng ngay khi Mã Lực vừa lùi lại ba bước, một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột ập đến sau gáy hắn.


Gió nghĩa trang bỗng nhiên ngừng thổi. Sương mù xám xịt xung quanh đặc quánh lại như một bức tường vô hình cô lập hoàn toàn không gian phạm vi mười trượng. Mã Lực rùng mình một cái dữ dội, đôi tai khỉ của hắn giật mạnh. Hắn cảm nhận được một sát ý hoang dại lạnh lẽo tột cùng đang khóa chặt lấy da thịt mình từ phía sau.


"Ai?!"


Mã Lực kinh hoàng quay ngoắt đầu lại.


Nhưng đập vào mắt hắn không phải là sương mù hoang vu, mà là chiếc Mặt nạ bạc vô diện lạnh tanh lấp lánh ánh sáng bạc nhạt dưới màn sương xám. Đằng sau chiếc mặt nạ ấy là một đôi mắt xám xịt vô cảm, sâu thẳm như vực vực sâu vạn trượng đang nhìn hắn như nhìn một cái xác chết.


"Lâm Dạ?! Ngươi..."


Mã Lực hoảng loạn tột độ, hắn không thể hiểu nổi tại sao một phàm nhân phế mạch đan điền rách nát lại có thể áp sát sau lưng hắn ở khoảng cách gần như vậy mà không hề gây ra một tiếng động hay dao động linh lực nào.


Hắn lập tức vận hành linh lực Luyện Khí Kỳ Tầng 5 yếu ớt trong cơ thể, định vung tay đập mạnh chiếc Thấu Quang Kính vào mặt Lâm Dạ để tẩu thoát, đồng thời mở miệng định hét lớn để báo động cho tuần tra đội ngoại môn.


Nhưng Lâm Dạ nhanh hơn.


Cánh tay trái quấn đầy băng gạc xám xịt của anh shot ra như một gọng kìm bằng huyền thiết đen. Man lực vạn cân sơ bộ từ khúc ma cốt thứ nhất bộc phát cực hạn.


"Bóp Cổ Im Lặng!"


Bàn tay ma hóa của Lâm Dạ bóp chặt lấy yết hầu của Mã Lực dứt khoát. Sức mạnh vật lý khổng lồ ép mạnh đến mức toàn bộ linh lực vừa ngưng tụ của Mã Lực lập tức bị chấn vỡ vụn, tiếng hét gào của gã bị nghẹn cứng hoàn toàn trong cổ họng, chỉ phát ra những tiếng "khẹc... khẹc..." khàn đặc đầy tuyệt vọng.


Mã Lực trợn tròn mắt, gương mặt gầy gò lập tức tím tái loang lổ máu đỏ tươi do ngạt thở dữ dội. Hai tay hắn điên cuồng cào xé cánh tay quấn băng gạc của Lâm Dạ hòng thoát thân, nhưng bàn tay của thiếu niên gác mộ cứng cáp như một khối sắt nguội ngàn năm, không hề suy chuyển dù chỉ một phân.


Trong cơn giãy giụa tuyệt vọng, Mã Lực dùng chút tàn lực cuối cùng, thò ngón tay phải vào trong ngực áo, cố gắng rút ra một lá bùa màu vàng rực rỡ – bùa truyền tin hướng thẳng về phía chấp sự Trần Hùng. Chỉ cần một tia linh lực nhỏ kích hoạt, lá bùa sẽ phóng thẳng lên trời báo động.


Lâm Dạ nhìn thấy lá bùa vàng rực rỡ, đôi mắt xám xịt dưới mặt nạ bạc vẫn lạnh lùng vô cảm. Anh không hề hoang mang.


Bàn tay phải của anh khẽ vung lên, chiếc bay rèn sắt rỉ sét dính máu ma tính rít lên xèo xèo chớp nhoáng đâm thẳng xuyên qua bàn tay phải của Mã Lực, đóng đinh chặt ngón tay gã vào thân cây tre mục nát sát vách lều cỏ.


"Phập!"


Máu đỏ tươi xối xả rỉ ra loang lổ vách tre rách nát. Mã Lực đau đớn đến mức toàn thân co giật kịch liệt, đôi mắt trợn ngược lên đầy tơ máu dữ tợn, nhưng gọng kìm của Lâm Dạ vẫn khóa chặt yết hầu gã, bóp nghẹt mọi tiếng gào khóc thảm thiết hằng đêm nghĩa trang gác mộ.


"Rắc... rắc..."


Tiếng xương cổ rạn nứt gãy vụn rùng rợn vang lên khô khốc dưới màn sương xám xịt. Lâm Dạ siết chặt bàn tay trái ma hóa, bóp nát hoàn toàn yết hầu và đốt sống cổ của Mã Lực dứt khoát.


Sức sống trong đôi mắt ti hí của gã giám sát viên ranh ma nhanh chóng tiêu biến hoàn toàn, hai tay buông thõng xuống đất bùn nhão nát, đầu ngoẹo sang một bên đầy nhục nhã đau đớn.


Mã Lực đã chết.


Lâm Dạ buông tay, xác chết gầy gò của gã đổ sụp xuống đất bùn nhão như một bao tải rách rưới bẩn thỉu.


Anh đứng lặng im dưới sương mù dày đặc buổi sớm, lồng ngực ma cốt khẽ phập phồng nhịp nhàng để điều hòa Nghịch Mệnh Chân Khí ấm áp chạy dọc kinh mạch phế thải. Anh cúi xuống rút chiếc bay sắt rỉ dính máu ra khỏi vách tre mục nát, dùng bùn đất nghĩa trang và mạt sắt rỉ để lau sạch vết máu đỏ tươi bám trên mũi bay nhọn hoắt.


Để dọn dẹp hiện trường và xóa bỏ hoàn toàn dấu vết ma tính rò rỉ, Lâm Dạ bắt đầu lục lọi các túi áo rách nát của xác chết Mã Lực hòng tìm kiếm các vật phẩm chứng cứ cấm kỵ.


Anh lấy ra chiếc gương đồng Thấu Quang Kính bám đầy dầu mỡ bẩn thỉu, bỏ vào trong ngực áo vải thô xám của mình. Đây là một pháp cụ thô sơ nhưng khá hữu dụng để quan sát góc khuất nghĩa trang sau này.


Nhưng ngay khi ngón tay thô ráp của Lâm Dạ thò sâu vào túi áo trong ngực của Mã Lực, anh chợt khựng lại.


Một lá bùa màu vàng rực rỡ dán chặt trong góc túi áo, tỏa ra dao động linh lực xám xịt đầy sát khí quen thuộc. Lá bùa truyền tin chưa kịp kích hoạt này có khắc vẽ những đường vân trận pháp sắc nét, khảm oán lực và một cái tên viết bằng mực máu đỏ tươi nổi rõ dữ tợn:


"Trần Hùng."


Lâm Dạ siết chặt lá bùa vàng rực rỡ trong lòng bàn tay trái ma hóa cứng cáp.


Ánh mắt anh dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện bỗng rực lên một tia sát ý hoang dại lạnh lẽo thấu xương tủy.


Lá bùa này được chế tác đặc biệt để tự động gửi thông tin định kỳ hằng ngày hằng đêm về hành tung của Lâm Dạ và Lâm Dao trực tiếp cho chấp sự ngoại môn Trần Hùng – tay sai tàn bạo nhất của Chưởng sự Tào Diêm.


Mã Lực không phải vô tình đến đây. Hắn đã được Trần Hùng mật sai để theo dõi, giám sát lều cỏ nghĩa trang gác mộ hoang tàn từ nhiều ngày qua nhằm chuẩn bị cho một kế hoạch bắt giữ Lâm Dao làm dược nô sống sắp tới.


Sự biến mất đột ngột của Mã Lực vào sáng hôm nay chắc chắn sẽ kích hoạt sự nghi ngờ trực tiếp của Trần Hùng. Tên chấp sự tàn bạo Luyện Khí Tầng 8 kia sẽ sớm dẫn theo đội tuần tra tinh nhuệ bao vây vây quét nghĩa trang gác mộ hoang tàn này để tìm kiếm tay sai mất tích.


Lưới sắt của tiên môn ngoại môn đang khép chặt lấy hai anh em Lâm Dạ dồn dập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!