Tôi cốt oán tủy
Sương đen cuộn trào như những dải lụa hắc ám, quấn chặt lấy từng tảng đá cằn cỗi trong lòng Kiếm Oán Đống Tro Tàn. Gió rít gào qua hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét, phát ra những tiếng hú dài tựa như vạn quỷ khóc than. Lâm Dạ đứng yên tại chỗ, bả vai gầy gò dưới lớp áo vải thô xám khẽ run lên trước những luồng kiếm khí sắc bén như dao cạo hằng đêm.
Trước mặt anh, thần ảnh màu xanh lam nhạt của Kiếm Vô Danh lơ lửng trên không trung, tỏa ra thứ cổ kiếm ý hoang dã và lạnh lẽo. Đôi mắt ảo ảnh của vị kiếm tu cổ đại nhìn chăm chằm vào Lâm Dạ, chứa đựng một sự tò mò quỷ dị xen lẫn khinh miệt.
"Sao hả nhóc con?" Giọng nói của Kiếm Vô Danh vang lên trực tiếp trong thức hải của Lâm Dạ, rít lên rùng rợn. "Lời đề nghị của ta không có chỗ cho kẻ hèn nhát. Muốn có được Kiếm Oán Sương Tủy để đúc ma cốt, ngươi phải chủ động bẻ gãy khúc xương sườn cũ đã bị lột đoạt tiên cốt năm xưa, chịu đựng bão kiếm ý xé rách toàn bộ nhục thân. Một phàm nhân phế mạch đan điền rách nát như ngươi, liệu có chịu nổi một nhịp thở của cơn bão này không?"
Lâm Dạ không trả lời ngay. Anh chậm rãi đưa bàn tay trái quấn đầy băng gạc xám xịt lên ngực, nơi vết sẹo lột tiên cốt sâu hoắm đang rỉ ra thứ dịch đen nhạt lạnh ngắt. Cơn đau buốt nhói truyền thẳng vào tận tủy xương, nhắc nhở anh về nỗi hận thấu xương tủy năm mười lăm tuổi. Đêm mưa tầm tã đó, Lăng Vô Song đã tự tay dùng Bóc Cốt Chỉ Pháp thô bạo bóc tách Tiên Cốt Chí Tôn khỏi lồng ngực anh, mặc cho anh gào khóc trong vũng máu để cấy nó vào người con trai hắn – Lăng Thiên Cơ.
Nỗi hận ấy chưa bao giờ nguôi ngoai. Nó nung nấu dưới đáy kiếm mộ hoang phế này hằng ngày hằng đêm, biến thành ngọn lửa oán hận âm ỉ chực chờ bùng phát. Giờ đây, muội muội Lâm Dao đang co giật kịch liệt trong lều cỏ đổ nát do độc tố tội ấn hành hạ, mà chấp sự Triệu Vũ lại cố tình tăng chỉ tiêu nộp tinh thạch lên gấp ba lần để dồn anh vào tử lộ.
Nếu không đột phá, không đúc cốt, cả anh và em gái đều sẽ làm mồi cho lũ ngụy quân tử Quy Nguyên Tông.
"Chỉ cho ta vị trí." Lâm Dạ khàn giọng nói, đôi mắt lầm lì hoang dại hiện rõ một ý chí quyết liệt bất khuất. Anh siết chặt chuôi chiếc bay rèn sắt rỉ sét giắt bên hông, bàn tay ma hóa khẽ run lên vì sát ý dồn nén.
Kiếm Vô Danh khẽ cười quái dị, thần ảnh màu xanh lam nhạt đột ngột vung tay chỉ thẳng xuống một khe nứt đá hẹp sâu dưới lòng đống tro tàn.
"Tốt! Bản tọa thích sự lì lợm của ngươi! Sương tủy ngưng tụ oán khí vạn năm nằm ngay dưới đáy khe nứt đó. Đi xuống đi, và để xem ngươi sẽ niết bàn thành ma, hay hóa thành tro bụi vô danh dưới đống tàn kiếm rỉ sét này!"
Lâm Dạ không chút do dự, anh khom người bước thẳng về phía khe nứt đá hẹp. Ngay khi bước qua ranh giới sương đen, một luồng hơi lạnh thấu xương lập tức bóp nghẹt lồng ngực phàm cốt của anh. Kiếm khí bão táp vô định rít lên sắc bén, liên tục cào xước nhục thân gầy yếu. Vết sẹo cũ trước ngực anh rách rộng ra, máu tươi đỏ sẫm loang lổ ngực áo vải thô xám, hòa lẫn với thứ dịch đen nhạt ma tính rỉ ra liên tục.
Lâm Dạ nghiến chặt răng đến mức bật máu khóe môi, dùng Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh để lắng nghe tiếng tàn kiếm rỉ sét cọ xát xung quanh, đồng hóa nhịp thở cơ thể vào sương mù oán khí để tránh bị kiếm ý bão táp chém đứt kinh mạch hoàn toàn. Anh bám chặt vào vách đá sắc nhọn, leo xuống sâu vạn trượng dưới lòng đất trận nhãn.
Tại đáy khe nứt tối tăm, một luồng ánh sáng xám bạc nhạt nhạt tỏa ra từ một bình ngọc cổ xưa cắm giữa đống tàn kiếm gãy rách. Bên trong bình ngọc chính là Kiếm Oán Sương Tủy – thứ chất lỏng thần bí đen nhạt rực sáng ánh bạc nhạt, ngưng tụ từ oán niệm cực hạn của vạn cổ kiếm tu tử trận hoang dã.
Lâm Dạ áp sát bình ngọc, bàn tay trái quấn băng gạc khẽ run lên khi chạm vào thân bình ngọc lạnh buốt. Anh cảm nhận được oán khí tinh thuần bên trong cuộn trào dữ dội, chực chờ nuốt chửng linh hồn của bất kỳ kẻ nào chạm vào.
"Nhóc con, chuẩn bị gánh chịu vạn quỷ cào xé đi!" Kiếm Vô Danh lơ lửng phía sau gầm rú phấn khích. "Nuốt một giọt sương tủy, tự hủy nhục thân cũ, kích hoạt Vạn Kiếp Bất Diệt Quyết! Nếu thần trí ngươi suy sụp dù chỉ một nhịp thở, ngươi sẽ hóa ma điên loạn lập tức!"
Lâm Dạ nhìn bình ngọc cổ, trong đầu anh hiện lên gương mặt xanh xao mệt mỏi của Lâm Dao trên giường tre dột nước mưa lạnh, tiếng gào thét đau đớn của tộc nhân đêm bị diệt môn, và nụ cười cao ngạo của Lăng Thiên Cơ khi sở hữu tiên cốt của anh.
"Ta không thể chết..." Lâm Dạ lẩm bẩm, ánh mắt rực sáng sát ý hoang dại lạnh lẽo tột cùng.
Anh mở nắp bình ngọc, dứt khoát nghiêng bình, nuốt một giọt Kiếm Oán Sương Tủy cực lạnh vào lồng ngực.
"Bùng!"
Ngay khi giọt sương tủy đen nhạt vừa trôi xuống cổ họng, một luồng oán khí ma tính tàn tạ dữ dội bùng phát khốc liệt bên trong lục phủ ngũ tạng của Lâm Dạ. Nó giống như một ngọn lửa oán hỏa cực lạnh thiêu rụi kinh mạch phế thải, tàn phá ngũ tạng không thương tiếc. Toàn thân Lâm Dạ run lên bần bật, anh quỳ rạp xuống nền đất đá cằn cỗi bám đầy bụi kiếm oán, hai tay bấu chặt vào đất đá đến mức móng tay bị lột ra, máu tươi đỏ sẫm loang lổ rỉ ra xối xả.
Cơn đau buốt thấu tim gan vượt quá giới hạn chịu đựng của phàm nhân. Nhưng đó mới chỉ là sự khởi đầu.
Luồng oán khí cực lạnh di chuyển thẳng đến lồng ngực, nhắm vào những mảnh xương sườn cũ nứt nẻ hằng năm – nơi vết sẹo lột tiên cốt sâu hoắm năm xưa chưa từng lành lặn.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt rạn nứt gãy vụn rùng rợn vang lên khô khốc trong lòng khe nứt tối tăm. Dưới áp lực ăn mòn của oán tủy tinh thuần, khúc xương sườn cũ rách nát của Lâm Dạ bị bẻ gãy hoàn toàn từng khúc một, vỡ vụn thành những mảnh vụn xương tàn tạ. Nhục thân phàm cốt của anh bị hủy hoại nặng nề, lồng ngực sụp xuống, máu đen rỉ ra tịnh hóa kinh mạch loang lổ khắp ngực áo vải thô xám bẩn thỉu.
"Khục!" Lâm Dạ phun ra một ngụm máu đen nhạt bám đầy mạt sắt rỉ, nhịp tim và hơi thở của anh đột ngột ngừng đập hoàn toàn. Anh rơi vào trạng thái niết bàn tự hủy cận kề cái chết.
Trong khoảnh khắc tim phổi ngừng đập ấy, oán niệm vạn kiếm từ đống tro tàn kiếm oán bất ngờ ập vào thức hải của Lâm Dạ. Những ảo ảnh kinh hoàng của đêm diệt môn Lâm thị y dược hiện lên dữ dội: tiếng khóc thét của tộc đệ Lâm Tiểu Vũ trong lò đan rực lửa, thi thể rỉ máu của chị họ Lâm Khởi Linh, và tiếng cười tàn bạo của đệ tử chấp pháp ngoại môn. Sát ý và oán hận cuộn trào muốn nuốt chửng linh hồn anh, dụ dỗ anh buông xuôi thần trí để hóa ma điên loạn gầm rú.
"Đầu hàng đi nhóc con! Hóa ma đi, để oán khí dẫn dắt ngươi trả thù!" Tiếng gào thét của vạn quỷ vang vọng bên tai Lâm Dạ, quấy phá đạo tâm đang rạn nứt của anh.
Thần trí Lâm Dạ bắt đầu mờ mịt, đôi mắt lầm lì của anh khẽ đỏ ngầu lên đầy thú tính dã thú hoang dại. Anh muốn gầm rú, muốn cắn xé vạn vật xung quanh để giải tỏa cơn đau đớn tinh thần tột cùng này.
Nhưng ngay khi ý thức phàm nhân sắp sửa sụp đổ hoàn toàn, hình ảnh Lâm Dao nhỏ bé run rẩy nắm chặt vạt áo anh hiện lên rõ rệt như một mỏ neo duy nhất giữ vững nhân tính của anh.
"Ta... không thể hóa ma không có lý trí... Ta phải gác mộ... Ta phải báo thù!"
Lâm Dạ gầm lên một tiếng khàn khặc trong lòng, dùng ý chí tinh thần tuyệt đối để khóa chặt đạo tâm bảo vệ thần phách rạn nứt. Anh vận hành Thất Tình Tuyệt Diệt sơ bộ để tạm thời đóng băng mọi cảm xúc hân hoan, phẫn nộ, yêu ghét, đưa tâm thần trở nên cô độc lạnh lùng tột cùng gác mộ. Ý chí sắt đá của anh khóa chặt thần trí, cưỡng ép áp chế cơn cuồng bạo ma tính cắn nuốt nhân tính.
Nhận ra ý chí kiên định bất khuất của Lâm Dạ, Vạn Kiếp Bất Diệt Quyết ẩn giấu dưới tủy xương ma tính chính thức được kích hoạt tự động khi nhục thân cận kề cái chết.
"Oanh!"
Một luồng ánh sáng bạc ma tính rực rỡ đột ngột bùng phát khổng lồ từ sâu trong tủy lồng ngực rách nát của Lâm Dạ. Sức mạnh ma thần nguyên thủy tối cổ thức tỉnh, bắt đầu hấp thụ toàn bộ Kiếm Oán Sương Tủy cực lạnh làm dược dẫn thối luyện tủy xương ma tính.
Quá trình tái cấu trúc xương cốt diễn ra trong đau đớn tột cùng nhưng vô cùng hoàn mỹ. Những mảnh xương sườn cũ gãy vụn rách nát tự động bị đào thải ra ngoài qua da thịt rách nát, nhường chỗ cho khúc ma cốt bất hoại thứ nhất đang dần định hình rực sáng ánh bạc nhạt rõ rệt dưới làn da rỉ máu đen.
Khúc ma cốt thứ nhất được đúc thành công! Nó phát ra luồng tiên quang ánh bạc ma tính xuyên qua da thịt quấn băng gạc rỉ máu đen nhạt. Lâm Dạ đạt được trạng thái Vạn Kiếp Cốt sơ cấp (1-6 khúc cốt) đầu tiên, sở hữu man lực vạn cân sơ bộ và hoàn toàn miễn dịch với kiếm oán ăn mòn ngoại vi của kiếm mộ.
Từ tủy xương ma tính vừa đúc, Nghịch Mệnh Chân Khí sơ khai sinh ra, chảy dọc theo các kinh mạch bị xé rách của Lâm Dạ. Luồng chân khí màu xám bạc cuộn trào, tự phục hồi nhục thân rách nát cực nhanh, tịnh hóa hoàn toàn các vết hoại tử do oán khí ăn mòn đầu ngón tay trái ban chiều, làm lành da thịt nứt nẻ ngoài da dẻ.
Lâm Dạ chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt anh chuyển sang màu bạc lạnh lùng không chút cảm xúc vô hồn của Thất Tình Tuyệt Diệt sơ cảnh. Anh đứng dậy từ đống tro tàn, bả vai thẳng đứng vững chãi, lồng ngực ma cốt rực sáng ánh bạc nhạt tỏa ra uy áp ma tính hoang dại khổng lồ.
Kiếm Vô Danh lơ lửng phía sau nhìn cảnh tượng này, thần ảnh màu xanh lam khẽ run lên bần bật vì chấn động tinh thần cực độ.
"Đúc cốt thành công... Thần thể ma tính sơ cấp! Nhóc con, ngươi thật sự làm được rồi!" Giọng nói của vị kiếm tu cổ đại đầy vẻ run rẩy kính sợ trước ý chí phạt thiên bất khuất của thiếu niên gác mộ.
Tuy nhiên, sự vui mừng chưa kịp định hình thì biến cố bất ngờ xảy ra.
Do quá trình đúc khúc ma cốt đầu tiên bộc phát oán lực khổng lồ, một luồng ma khí bạc nhạt rực sáng rò rỉ ra ngoài qua khe nứt đá hẹp, xông thẳng lên bầu trời xám xịt của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh hoang vu, tạo thành một quầng sáng ma tính nhạt mỏng lơ lửng trên không trung.
"Không tốt!" Kiếm Vô Danh biến sắc gầm lên. "Ma khí rò rỉ rồi! Chấn động lực lượng này quá lớn!"
Tại quảng trường đá Thần Kiếm Đài ngoại điện Quy Nguyên Tông cách đó vạn dặm, chiếc la bàn thiên cơ dò tìm ma khí 'Định Linh Bàn' của chấp sự giám sát ngoại môn bỗng nhiên phát ra tiếng "U u" rùng rợn, kim chỉ bằng đồng cổ xoay tròn liên tục một cách điên cuồng, rồi dừng lại chỉ thẳng về hướng Kiếm Oán Đống Tro Tàn sâu trong kiếm mộ hoang phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!