Tử cảnh đống tro tàn
Ánh bình minh của ngày mới không mang lại chút hơi ấm nào cho Vạn Kiếm Cổ Lĩnh hoang vu. Ngược lại, cơn bão tuyết đêm qua chỉ để lại một màn sương mù xám đục, dày đặc và nồng nặc mùi sắt rỉ bao phủ lấy toàn bộ Nghĩa trang kiếm rỉ. Những hạt mưa lạnh còn sót lại đọng trên hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét cắm rải rác khắp các nấm mồ vô danh, thỉnh thoảng lại rơi xuống nền đất bùn nhão nhẹt, tạo nên những tiếng bộp bộp đều đặn và u ám.
Bên trong túp lều cỏ rách nát đã bị sụp đổ một nửa sau trận chiến đêm qua, Lâm Dạ đang quỳ bên cạnh giường tre của Lâm Dao. Gương mặt anh nhợt nhạt, bả vai và cánh tay trái quấn băng gạc xám xịt vẫn còn rỉ ra những vệt máu đỏ sẫm loang lổ. Trận chiến tàn khốc với Vương Hổ đã vắt kiệt chút sức lực ít ỏi của nhục thân phàm nhân phế mạch này. Đôi bàn chân đi giày cỏ của anh nứt nẻ, đau buốt thấu xương tủy mỗi khi cử động do sự ăn mòn của mạt sắt rỉ từ dòng suối lạnh Kiếm Khí Khê ban chiều.
Lâm Dạ áp lòng bàn tay thô ráp lên trán em gái. Lâm Dao vẫn đang hôn mê sâu, hơi thở của nàng yếu ớt và đứt quãng. Những đường vân đỏ rực của Tội Ấn độc độc trên cổ con bé tuy đã tạm thời bị phong bế bởi hơi thở dưỡng sinh của anh, nhưng chúng vẫn như những đốm lửa ngầm chực chờ bùng phát. Trong ngực áo vải thô xám của Lâm Dạ, viên Oán Linh Tinh Thạch chất lượng cao nhặt được dưới suối lạnh vẫn đang tỏa ra một luồng ánh sáng xám bạc nhạt nhạt tinh thuần, che chở cho đan điền rách nát của anh khỏi sự ăn mòn của oán khí nghĩa trang.
Anh không còn thời gian để dưỡng thương. Lâm Dao cần thuốc tịnh hóa phế phẩm ở hắc thị Thiết Kiếm Trấn khẩn cấp, mà chiếc hộp gỗ tích lũy linh thạch vụn dưới gầm giường hiện tại đã hoàn toàn trống rỗng.
"Bịch! Bịch! Bịch!"
Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên bùn nhão đột ngột vang lên từ phía ngoài nghĩa trang, phá vỡ sự im lặng u ám của buổi sớm. Lâm Dạ khẽ nhíu mày, anh nhanh chóng giắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét dính máu khô vào hông, đứng dậy bước ra ngoài đống đổ nát của lều cỏ.
Một toán tu sĩ ngoại môn mặc đạo bào xám đậm đang rầm rộ tiến vào nghĩa trang. Dẫn đầu là Triệu Vũ - chấp sự khảo hạch ngoại môn của Kiếm Mộ Chấp Sự Hội. Gã có gương mặt gầy guộc âm hiểm, chòm râu dê lưa thưa dưới cằm khẽ rung lên theo mỗi bước đi đầy giận dữ. Đôi mắt ti hí của gã quét qua đống đổ nát của lều cỏ, rồi dừng lại trên người Lâm Dạ với sát ý bừng bừng không hề che giấu.
Triệu Vũ vô cùng tức giận. Vương Hổ là tay sai đắc lực giúp gã ăn chặn linh thạch và tinh thạch của tạp dịch gác mộ hằng tháng. Nhưng đêm qua, Vương Hổ cùng ba tên đàn em đã bị kẻ nào đó phế bỏ hoàn toàn hai tay chân, bàn chân bị đâm xuyên rách nát, bò lê lết về khu tập thể trong trạng thái sụp đổ đạo tâm hoàn toàn. Dù Vương Hổ điên loạn gào thét tên Lâm Dạ, nhưng Triệu Vũ nhìn thiếu niên gầy gò, đan điền rách nát trước mắt, gã không thể tin nổi một phàm nhân phế mạch lại có thể phế bỏ một tu sĩ Luyện Khí Tầng 3. Tuy nhiên, gã biết chắc chắn Lâm Dạ có liên quan.
"Lâm Dạ! Gan ngươi lớn lắm!" Triệu Vũ gầm lên, giọng nói khàn khặc vang vọng khắp nghĩa trang. Gã bước tới trước chiếc bàn gỗ mục nát còn sót lại bên ngoài lều, vung tay ném mạnh cuốn sổ da chỉ tiêu gõ mạnh lên bàn gỗ phát ra một tiếng "Rầm" chấn động.
Lâm Dạ cúi đầu, gương mặt lầm lì hoang dại không lộ chút cảm xúc, giả câm giả điếc để quan sát hành vi của đối thủ. Anh thầm vận hành Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh để ngưng tụ oán khí mỏng manh xung quanh làm màng bảo vệ vô hình, triệt tiêu luồng uy áp Luyện Khí Kỳ Tầng 6 mà Triệu Vũ đang cố ý phóng ra đè nặng lên vai mình.
"Vương Hổ bị phế, chỉ tiêu thu hoạch Oán Linh Tinh Thạch của khu nghĩa trang gác mộ này bị thiếu hụt nghiêm trọng." Triệu Vũ cười lạnh, ngón tay gầy guốc gõ mạnh lên cuốn sổ da. "Từ hôm nay, chỉ tiêu nộp đá oán linh hằng ngày của ngươi tăng lên gấp ba lần! Ba mươi viên tinh thạch mỗi ngày! Nếu trưa mai ngươi không nộp đủ, ta sẽ dùng luật tông môn khép ngươi vào tội phản nghịch, xích sắt huyền thiết kéo lê ngươi vào Thiết Vân Quặng Động làm nô lệ khai khoáng!"
Thiết Vân Quặng Động là tử địa của phàm nhân. Khí độc, sạt lở và sự tàn bạo của đốc công Tống Đồ sẽ vắt kiệt sinh mệnh của một phàm nhân phế mạch trong vòng chưa đầy một tuần. Triệu Vũ đang cố tình dùng luật lệ tông môn để dồn Lâm Dạ vào đường chết một cách hợp pháp.
Lâm Dạ siết chặt nắm tay dưới vạt áo vải thô, các khớp xương kêu răng rắc. Anh biết rõ đây là cái bẫy dơ bẩn của Triệu Vũ nhận hối lộ từ Lâm Trường Hải để trừ khử anh. Nhưng nhìn vào bên trong lều cỏ, nơi Lâm Dao đang thoi thóp, Lâm Dạ biết mình không thể bộc phát sức mạnh hay phản kháng ngoài sáng lúc này. Nếu anh ra tay giết Triệu Vũ, Hình Đường ngoại môn và tuần sơn trưởng lão Khương Độc sẽ lập tức san bằng nghĩa trang gác mộ.
Anh cần thời gian để tích lũy tài nguyên cứu em gái. Anh cần phải nhẫn nhục.
"Tạp dịch tuân mệnh." Lâm Dạ khàn giọng trả lời, giọng nói không chút ấm áp hay dao động.
Triệu Vũ khinh bỉ nhìn thiếu niên gầy gò cúi đầu nhẫn nhục trước mặt gã. Gã tin rằng phế mạch này sẽ nhanh chóng phơi xác sâu trong kiếm mộ khi cố gắng hoàn thành chỉ tiêu bất khả thi này. Gã hừ lạnh một tiếng, phẩy tay dẫn theo toán tuần tra rời đi, không quên để lại một câu đe dọa lạnh lùng.
Sau khi toán tuần tra đi khuất, Lâm Dạ ngẩng đầu lên, đôi mắt anh rực sáng sát ý hoang dại lạnh lẽo tột cùng. Anh dọn dẹp lại đống đổ nát của lều cỏ, đắp thêm vài tấm lá mục để che chắn gió lạnh cho Lâm Dao. Anh biết chỉ tiêu ba mươi viên tinh thạch mỗi ngày là bất khả thi nếu chỉ tìm kiếm ở rìa ngoài nghĩa trang. Lối thoát duy nhất của anh lúc này là phải dấn thân vào vùng cấm địa nguy hiểm nhất sâu trong kiếm mộ: Kiếm Oán Đống Tro Tàn.
Đó là vùng đất chết bị bao phủ bởi sương đen oán khí cô đặc hàng vạn năm, nơi chôn cất hàng vạn thanh kiếm gãy của các trận chiến cổ đại. Phàm nhân chạm vào tàn kiếm rỉ sét ở đó sẽ bị oán khí xé rách kinh mạch ngay lập tức. Nhưng đối với thể chất Vạn Kiếp ẩn giấu trong tủy xương của Lâm Dạ, đó lại là nơi chứa đựng oán lực tinh thuần nhất.
Lâm Dạ giắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét dính máu khô vào hông, dứt khoát bước qua ranh giới sương đen của Kiếm Oán Đống Tro Tàn.
Ngay khi bước qua vách đá ranh giới, một luồng hơi lạnh thấu xương và sương đen oán khí dày đặc lập tức ập vào mặt anh, bóp nghẹt hơi thở. Kiếm khí bão táp vô định rít lên sắc bén như hàng vạn cây kim rỉ sét, liên tục quấy phá và cào xước nhục thân phàm cốt yếu ớt của anh. Lồng ngực rách nát của Lâm Dạ bị kiếm khí cào xước, vết sẹo cũ rỉ ra dịch đen nhạt ma tính hòa lẫn với những vệt máu đỏ tươi loang lổ trên ngực áo vải thô xám rách nát.
Cơn đau buốt thấu tim gan khiến Lâm Dạ khẽ run rẩy, nhưng bước chân anh vẫn kiên định tiến về phía trước. Thần thức nhạy cảm tuyệt đối của Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh giúp anh cảm nhận được những luồng kiếm oán vô hình đang cuộn trào dưới lòng đất cằn cỗi bám đầy xương tàn.
Đi được một đoạn, Lâm Dạ nhìn thấy một chuôi kiếm rỉ sét cắm sâu dưới đống tro tàn xám xịt. Đoán rằng bên dưới chuôi kiếm có chứa Oán Linh Tinh Thạch rò rỉ, anh khom người, thử dùng tay không nhặt thanh tàn kiếm rỉ lên để đào bới.
"Bùng!"
Ngay khi những đầu ngón tay của anh vừa chạm vào thân kiếm rỉ sét, một luồng oán khí bạo liệt tự nhiên từ thanh kiếm cổ đột ngột bùng phát dữ dội. Oán lực lạnh buốt ăn mòn kinh mạch cực mạnh, xông thẳng vào bàn tay trái của anh, khiến da thịt đầu ngón tay lập tức bị thối rữa, rỉ ra máu đen nhạt hắc ám.
Lâm Dạ biến sắc, anh lập tức buông tay lùi lại ba bước, hơi thở dồn dập. Cánh tay trái quấn băng gạc run lên bần bật, cơn đau tàn phá kinh mạch suýt khiến anh ngất đi. Quy tắc "Kiếm oán ăn mòn" của tử địa này vô cùng tàn khốc, chỉ một sơ hở nhỏ cũng đủ để hủy diệt một phàm nhân phế mạch. Anh biết mình đã quá nôn nóng.
Anh nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở. Lâm Dạ vận hành Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh, lắng nghe tiếng gió rít qua tàn kiếm rỉ sét để đồng hóa nhịp thở và hơi ấm cơ thể của mình với dao động oán niệm xung quanh. Khi nhịp tim của anh trùng khớp với tần số rung động của đống tro tàn, luồng oán khí ăn mòn trên đầu ngón tay mới dần dịu đi, Nghịch Mệnh Chân Khí mỏng manh sinh ra từ tủy xương khẽ tịnh hóa các vết hoại tử.
Lâm Dạ mở mắt ra, anh dùng chiếc bay rèn sắt rỉ sét đào bới một cách cẩn thận xung quanh chuôi kiếm cổ. Sau nửa canh giờ lao dịch cực nhọc dưới sương đen ăn mòn, anh đã thu hoạch được mười lăm viên Oán Linh Tinh Thạch cấp thấp rực sáng ánh xám bạc nhạt nhạt. Nhưng nhục thân phàm cốt của anh lúc này đã kiệt quệ hoàn toàn, lồng ngực rách nát liên tục rỉ máu đỏ tươi do kiếm khí bão táp tàn phá.
Đột nhiên, sương đen xung quanh đống tro tàn xám xịt bắt đầu cuộn trào dữ dội. Một cơn bão kiếm ý đang tụ tập tại trung tâm cấm địa, sẵn sàng nghiền nát mọi sự sống xâm nhập.
Giữa màn sương đen dày đặc ấy, một bóng mờ ảo ảnh màu xanh lam nhạt hình thanh kiếm đột ngột hiện lên lơ lửng trên một thanh tàn kiếm rỉ sét khổng lồ cắm sâu vào lòng đất. Đó là Kiếm Vô Danh - ý thức tàn dư của một vị kiếm tu cổ đại tử trận hoang dã hàng vạn năm trước. Thần ảnh của ông mờ ảo, tỏa ra luồng cổ kiếm ý hoang dã, lạnh lẽo tột cùng nhưng không mang sát ý trực diện.
Kiếm Vô Danh cúi xuống nhìn thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô đầy máu đang đứng dưới đất bùn. Đôi mắt ảo ảnh của ông lấp lánh vẻ cổ quái và kinh ngạc khi nhận ra một phàm nhân phế mạch lại có thể đứng vững dưới áp lực oán khí của đống tro tàn.
"Một phế mạch phàm cốt... lại dám dấn thân vào vùng lõi của Kiếm Oán Đống Tro Tàn?" Giọng nói cổ xưa của Kiếm Vô Danh vang vọng trực tiếp vào thức hải của Lâm Dạ, mang theo sự chế nhạo lạnh lùng. "Kiếm đạo hạ giới ngày nay đã suy tàn đến mức bắt một tên tạp dịch rác rưởi vào đây nộp mạng rồi sao?"
Lâm Dạ không hề hoảng loạn. Anh đứng thẳng lưng, tay trái nắm chặt chuôi chiếc bay rèn sắt rỉ dính máu khô, ánh mắt lầm lì hoang dại nhìn thẳng vào thần ảnh khổng lồ của vị kiếm tu cổ đại.
"Ta vào đây để tìm đường sống, không phải để nộp mạng." Lâm Dạ khàn giọng trả lời, thần thức của anh khóa chặt đạo tâm để chống đỡ uy áp tinh thần khổng lồ đang tỏa ra từ di hồn.
Kiếm Vô Danh khẽ cười lạnh. Ông muốn thử thách thần thức nhạy cảm của phế mạch này xem có xứng đáng gác mộ hay không. Ông vung tay hư vô, giải phóng một luồng cổ kiếm ý mỏng như sợi tơ nhện nhưng sắc bén vô song, lao thẳng về phía Lâm Dạ.
Luồng cổ kiếm ý mang theo áp thế uy nghiêm đè nặng lên vai Lâm Dạ. Không khí xung quanh anh lập tức bị đóng băng, áp suất địa mạch khổng lồ đè nén khiến xương sườn lồng ngực cũ của anh phát ra những tiếng kêu rắc rắc rạn nứt, máu tươi rỉ ra ngấm đỏ cả lớp băng gạc xám xịt.
Lâm Dạ cắn chặt răng đến mức bật máu khóe môi, quyết không quỳ xuống chịu khuất phục. Anh vận hành Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh đến cực hạn, lắng nghe tiếng gầm rú của luồng cổ kiếm ý cổ xưa. Thay vì dùng linh lực chống đỡ, Lâm Dạ đồng hóa nhịp thở và hơi ấm cơ thể của mình vào sương mù oán khí nghĩa trang, khiến luồng cổ kiếm ý sắc bén lướt qua thân thể anh như gió thổi qua hư vô.
Sự đồng hóa thần thức hoàn mỹ của Lâm Dạ khiến Kiếm Vô Danh vô cùng chấn động. Thần ảnh màu xanh lam nhạt của ông lơ lửng sát đất, nhìn chằm chằm vào vết sẹo rỉ máu đen nhạt trước ngực Lâm Dạ với ánh mắt rực sáng đầy vẻ kinh dị.
"Thể chất này... Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt?" Kiếm Vô Danh thốt lên đầy vẻ hoang mang tột độ. Ông nhận ra bộ xương ma tính rực sáng ánh bạc nhạt ẩn dưới làn da rách nát của thiếu niên gác mộ chính là tàn tích ma cốt cấm kỵ của Ma Tổ thái cổ bị chư thần phân thây năm xưa.
Ông lơ lửng quanh Lâm Dạ, nụ cười cổ quái và điên loạn hiện rõ trên gương mặt ảo ảnh.
"Thú vị! Thật sự thú vị! Một phế cốt bị lột đoạt thiên phú, lại mang bộ xương ma thần tối cổ gác mộ!" Kiếm Vô Danh gầm lên đầy vẻ phấn khích, rồi đột ngột áp sát gương mặt ảo ảnh lạnh buốt của mình ngay trước mắt Lâm Dạ.
"Nhóc con, ngươi muốn cứu con nhóc phế mạch ngoài lều cỏ kia đúng không? Ngươi muốn đập nát ách thống trị của lũ ngụy quân tử Quy Nguyên Tông đúng không?"
Lâm Dạ im lặng, ánh mắt kiên định bất khuất thay cho câu trả lời.
Kiếm Vô Danh đưa ra một lời đề nghị rùng rợn, giọng nói của ông rít lên sắc bén như tiếng kiếm cọ xát vào đá tảng:
"Ta biết vị trí của Kiếm Oán Sương Tủy tinh thuần nhất sâu dưới đáy đống tro tàn này. Đó là dược dẫn chí mạng giúp ngươi bẻ gãy khúc xương sườn cũ để đúc nên khúc ma cốt bất hoại thứ nhất. Nhưng ngươi phải chấp nhận một điều kiện: chịu đựng cơn bão kiếm ý cuồng bạo xé rách toàn bộ nhục thân và xương tủy phàm cốt của ngươi thành trăm mảnh! Ngươi có dám đánh cược sinh mạng này vào tử địa để niết bàn phục sinh không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!