Đêm đen bẻ tay
Cơn bão đêm gầm rú trên khắp Vạn Kiếm Cổ Lĩnh hoang vu, trút xuống những trận mưa như roi quất vào da thịt. Nghĩa trang kiếm rỉ nằm ở rìa ngoài cùng của Quy Nguyên Kiếm Tông chìm trong một màn sương mù kiếm oán xám xịt và dày đặc. Tiếng gió rít qua hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét cắm rải rác trên những nấm mồ vô danh, tạo nên những tiếng hú dài ghê rợn như vạn quỷ đang gào khóc đòi mạng.
Bên trong túp lều cỏ rách nát, ranh giới duy nhất ngăn cách hai anh em Lâm Dạ với thế giới tàn bạo bên ngoài, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lá mục nát vang lên dồn dập. Lâm Dao đang nằm co quắp trên chiếc giường tre xộc xệch, hơi thở của nàng vô cùng mỏng manh và đứt quãng. Gương mặt nhỏ nhắn mười hai tuổi của con bé xanh xao, tái nhợt dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu sắp cạn. Trên cổ nàng, những đường vân đỏ rực của Tội Ấn độc độc đang âm ỉ tỏa ra thứ nhiệt lượng thiêu đốt, khiến con bé không ngừng rên rỉ trong cơn mê man kịch liệt.
Lâm Dạ quỳ bên mép giường, lòng bàn tay trái quấn đầy băng gạc xám xịt áp lên trán em gái để truyền chút hơi ấm ít ỏi. Đôi chân đi giày cỏ của anh lúc này vẫn còn nứt nẻ, rỉ ra những vệt máu đỏ sẫm loang lổ do mạt sắt rỉ và kiếm ý vụn của dòng suối lạnh Kiếm Khí Khê ăn mòn từ ban chiều. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ đôi bàn chân truyền lên đan điền rách nát khiến Lâm Dạ khẽ rùng mình, nhưng ánh mắt anh vẫn lầm lì, hoang dại và lạnh tanh không một chút dao động.
Trên chiếc bàn gỗ mục nát cạnh giường, chiếc bay rèn sắt rỉ sét nằm im lìm. Đó là công cụ lao dịch gác mộ hằng ngày của anh, nhưng lúc này, đầu mũi bay nhọn hoắt dính đầy máu ma tính của Lâm Dạ từ suối lạnh đang khẽ rít lên xèo xèo một cách quỷ dị hằng đêm. Mỗi khi một giọt nước mưa lạnh ngắt rò rỉ từ mái nhà dột nát rơi trúng mũi bay, dòng máu khô màu tím đen lại tỏa ra một làn khói nhạt mang theo oán khí lạnh buốt. Mũi bay sắt rỉ dính máu ma tính ấy dường như đang cộng hưởng với tiếng gầm rú của cơn bão ngoài kia, rục rịch một thứ sát cơ tàn nhẫn.
Lâm Dạ thu tay lại từ trán em gái, ánh mắt lướt qua chiếc hộp gỗ rách nát trống rỗng dưới gầm giường. Anh không còn một viên linh thạch vụn nào, cũng không còn Oán Linh Tinh Thạch để đổi lấy thuốc tịnh hóa phế phẩm ở hắc thị Thiết Kiếm Trấn. Nếu đêm nay không giải quyết được mối nguy hiểm đang cận kề, cả anh và Lâm Dao đều sẽ làm mồi cho lũ tạp dịch phản đồ.
"Bịch... bịch... bịch..."
Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên bùn nhão đột ngột vang lên từ phía ngoài nghĩa trang, xen lẫn tiếng xích sắt va chạm lách cách rợn người. Tiếng mưa bão gầm rú dữ dội cũng không thể che giấu nổi những tiếng cười đê tiện và ngạo mạn đang tiến sát về phía lều cỏ.
"Thằng rác rưởi Lâm Dạ! Mày có trốn trong đó thì cũng vô ích thôi! Đêm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là sống không bằng chết!"
Giọng nói thô bạo, khàn khặc của Vương Hổ vang lên rành rọt. Gã đầu sỏ tạp dịch phản đồ đã dẫn theo đàn em đến vây quét nghĩa trang đúng như lời đe dọa ban chiều.
Lâm Dạ không hề nao núng. Anh thổi tắt ngọn đèn dầu duy nhất trong lều. Bóng tối dày đặc lập tức nuốt chửng không gian, chỉ còn lại những tia chớp lóe lên từ khe nứt cửa, chiếu rọi gương mặt nhợt nhạt nhưng tràn ngập sát ý của thiếu niên gác mộ. Anh giắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét vào hông, bước nhẹ nhàng không một tiếng động đến góc khuất bên cạnh cửa ra vào.
"Rầm!"
Một tiếng nổ lớn vang lên chấn động. Vương Hổ không hề gõ cửa, gã trực tiếp vận hành linh lực Luyện Khí Tầng 3 vào đôi găng tay sắt thô đeo trên tay, tỏa ra luồng linh quang màu xám nhạt dữ tợn. Gã tung một cú Hổ Quyền man lực đập thẳng vào góc lều cỏ rách nát. Cột gỗ chịu lực mục nát lập tức gãy đôi rắc rắc, một góc mái lá đổ sụp xuống kéo theo bùn đất và nước mưa xối xả tràn vào bên trong.
Cú va chạm mạnh khiến chiếc giường tre của Lâm Dao bị chấn động. Con bé đang hôn mê sâu bất ngờ bị hơi lạnh của nước mưa tạt thẳng vào mặt, khẽ phát ra một tiếng rên rỉ đau đớn kịch liệt từ tận đáy lòng.
Tiếng rên rỉ nhỏ bé ấy lập tức lọt vào tai lũ tạp dịch phản đồ tinh khôn bên ngoài.
"Đại ca! Con nhóc phế mạch kia đang ở bên trong! Thằng rác rưởi Lâm Dạ chắc chắn cũng đang trốn quanh đây!" Một tên tay sai gầy guộc hét lên đầy phấn khích, tay lăm lăm thanh đao găm rỉ sét.
Lâm Dạ nghe thấy tiếng rên của em gái, lồng ngực phàm nhân phế mạch của anh thắt chặt lại. Sát ý hoang dại dồn nén thấu xương tủy bùng phát dữ dội. Nhưng anh không hề mất đi lý trí. Anh biết nếu mình hoảng loạn ra tay lúc này, uy áp Luyện Khí Tầng 3 của Vương Hổ sẽ nghiền nát nhục thân yếu ớt của anh ngay lập tức.
Anh nhắm mắt lại, vận hành kỹ năng Đồng Hóa Thần Thức. Hơi thở, nhịp tim và toàn bộ dao động sinh mệnh của Lâm Dạ hoàn toàn biến mất, hòa tan hoàn toàn vào màn sương mù kiếm oán xám xịt đang tràn qua góc lều đổ nát. Anh biến thành một cái bóng vô hình, một cái xác không hồn ẩn nấp hoàn hảo trong bóng tối nghĩa trang.
"Tìm kỹ cho tao! Thằng nhóc đó đan điền rách nát, không có linh lực, không chạy xa được đâu! Bắt sống nó cho tao!" Vương Hổ gầm lên, gã đứng ngoài bờ suối bùn, đôi mắt hí hung ác quét qua đống đổ nát hòng tìm kiếm dao động ma tính.
Tên tay sai gầy guộc cầm đao găm bước qua đống đổ nát, tiến sát về phía chiếc giường tre của Lâm Dao. Ánh mắt gã đầy vẻ dâm đãng và tàn bạo khi nhìn thấy thân hình nhỏ bé đang run rẩy của con bé dưới ánh chớp lóe lên hằng đêm.
"Để tao lột da con nhóc này trước xem thằng anh mày có bước ra..."
Gã chưa kịp dứt lời, một bàn tay quấn băng gạc xám xịt đột ngột thò ra từ bóng tối phía sau đầu gã như một con rắn độc.
Kỹ năng Bóp Cổ Im Lặng bộc phát. Cánh tay trái ma hóa của Lâm Dạ tuy chưa hoàn thành đúc cốt, nhưng lúc này đang cuộn trào một thứ man lực nặng nề và thiêu đốt từ tủy xương ma tính tiềm ẩn. Bàn tay anh khóa chặt lấy yết hầu của tên tay sai, siết mạnh với một lực lượng ngàn cân.
"Rắc!"
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên im lặng dưới tiếng mưa bão gào thét. Tên tay sai trợn ngược mắt, toàn bộ linh lực mỏng manh Luyện Khí Tầng 1 của gã bị dập tắt hoàn toàn trước khi kịp phát ra bất kỳ tiếng động nào. Gã mềm nhũn ra, lưỡi dao găm rỉ sét rơi xuống bùn nhão không một tiếng động. Lâm Dạ kéo lê cái xác không hồn của gã giấu vào khe nứt đá hẹp phía sau giường tre, động tác nhanh nhẹn và lạnh lùng đến rợn người.
"A Tam? Mày đâu rồi? Có tìm thấy con nhóc đó không?" Tên tay sai thứ hai đứng gần đó cảm thấy bất thường, khàn giọng hỏi trong bóng tối bão táp.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió mưa rít qua tàn kiếm rỉ sét vang lên đều đặn.
Tên tay sai thứ hai bắt đầu hoang mang, gã lùi lại một bước, tay cầm gậy gỗ run rẩy định thắp một mồi lửa linh khí cấp thấp để soi sáng lều cỏ. Nhưng ngay khi gã vừa nâng tay lên, một bóng xám xịt như quỷ mị đã áp sát ngay trước mặt gã.
Lâm Dạ không dùng linh lực, anh vung chiếc bay rèn sắt rỉ sét bằng tay trái ma hóa, nhắm thẳng vào mu bàn tay cầm gậy của gã đâm xuống dứt khoát. Mũi bay sắt rỉ dính máu ma tính sắc bén vô song, đâm xuyên qua bàn tay gã, đóng đinh gậy gỗ xuống đất bùn ẩm ướt.
"A..."
Tên tay sai định hét lên đau đớn, nhưng bàn tay phải của Lâm Dạ đã nhanh như chớp bịt chặt miệng gã, đồng thời gối phải ma hóa của anh thúc mạnh vào lồng ngực gã. Khớp xương sườn của gã rạn nứt gãy vụn dưới man lực vật lý cực hạn. Lâm Dạ bẻ gập khớp vai gã ra phía sau, khiến gã hoàn toàn tàn phế gục sụp xuống vũng máu bùn, không thể kêu cứu.
Tên tay sai thứ ba chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó qua ánh chớp sáng lòa, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ. Gã hoảng loạn quay đầu định chạy ra ngoài bờ suối báo cáo cho Vương Hổ:
"Đại ca! Thằng rác rưởi đó là quỷ... gã bẻ..."
Lâm Dạ không cho gã cơ hội tẩu thoát. Anh phóng chiếc bay sắt rỉ ghim thẳng vào gót chân tên tay sai thứ ba, khiến gã ngã nhào xuống đất bùn nhão. Anh lao tới như một con sói đói nghĩa trang, dẫm mạnh gót chân lên khớp gối gã bẻ gãy gập, đồng thời nhét một nắm bùn đất trộn mạt sắt rỉ suối lạnh vào miệng gã để nuốt chửng tiếng thét gào khóc.
Chỉ trong vòng mười nhịp thở ngắn ngủi dưới trời mưa bão, ba tên tay sai của Vương Hổ đã hoàn toàn bị xóa sổ im lặng không tiếng động báo động.
Vương Hổ đứng ngoài bờ suối bùn nghĩa trang gác mộ hoang tàn, đợi mãi không thấy đàn em bước ra. Sự im lặng quỷ dị của túp lều cỏ đổ nát giữa tiếng sấm sét nổ tung liên tục khiến gã bắt đầu cảm thấy lạnh buốt sống lưng. Sự kiêu ngạo của tu sĩ Luyện Khí Tầng 3 bị lay động bởi một nỗi sợ hãi vô cớ dâng trào từ đáy lòng hằng đêm.
"Lâm Dạ! Thằng rác rưởi! Mày dám giở trò quỷ gì? Bước ra đây chịu chết cho tao!"
Vương Hổ gầm lên điên cuồng để xua tan nỗi sợ. Gã vận hành toàn bộ linh lực màu xám nhạt vào đôi găng tay sắt thô, bộc phát Hổ Quyền man lực chém ra luồng khí chưởng khổng lồ quét sạch màn sương mù kiếm oán xung quanh lều cỏ hòng ép Lâm Dạ lộ diện.
"Vù..."
Màn sương xám đục bị chẻ đôi, lộ ra bóng dáng Lâm Dạ đang đứng lặng im giữa đống đổ nát của lều cỏ. Áo vải thô xám rách nát bám đầy bùn đen của anh sũng nước mưa, vết sẹo lột xương trước ngực vẫn rỉ dịch đen nhạt ma tính, nhưng đôi mắt anh rực sáng ánh nhìn hoang dại lạnh lẽo tột cùng gác mộ.
"Chết đi cho tao!"
Vương Hổ hét lớn, gã lao tới như một con hổ đói, vung nắm đấm sắt thô nhắm thẳng vào đầu Lâm Dạ chém xuống dữ tợn. Luồng linh lực Luyện Khí Tầng 3 tạo ra tiếng rít gió sắc bén xé rách không khí đêm bão.
Lâm Dạ đứng im không né tránh cho đến khi nắm đấm của Vương Hổ chỉ còn cách mặt anh nửa thước.
Anh nghiêng người lách qua đường nắm đấm trong gang tấc nhờ sự nhạy cảm tuyệt đối với dao động linh lực của Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh. Đồng thời, tay trái ma hóa của anh cầm chiếc bay rèn sắt rỉ sét đâm mạnh xuống dưới.
"Phập!"
Mũi bay sắt rỉ dính máu ma tính rít lên xèo xèo, đâm xuyên qua lớp phòng ngự linh lực mỏng manh của Vương Hổ, cắm ngập vào mu bàn chân phải của gã, đóng đinh bàn chân gã sâu vào lớp đất bùn nhão và những mảnh tàn kiếm rỉ sét chôn vùi bên dưới nghĩa trang.
"Á..."
Vương Hổ gầm lên đau đớn tột cùng, gã bị đóng đinh tại chỗ không thể di chuyển. Gã điên cuồng vung nắm đấm trái đeo găng sắt thô đánh mạnh vào bả vai Lâm Dạ hòng đập nát nhục thân phế mạch của anh.
Lâm Dạ không lùi bước, anh đưa cánh tay trái quấn băng gạc xám xịt lên đỡ trực diện đòn đánh của gã.
"Bùng!"
Một chấn động lực lượng vật lý cực mạnh nổ ra giữa hai cánh tay. Băng gạc trên tay trái Lâm Dạ rách tung tóe, lộ ra lớp da thịt xám xịt rách nát rỉ máu đỏ sẫm loang lổ. Nhưng bộ xương cốt ma tính tiềm ẩn bên trong cánh tay anh cứng như huyền thiết, gánh chịu hoàn toàn 100% lực lượng Hổ Quyền của Luyện Khí Tầng 3 mà không hề rạn nứt nứt nẻ.
Sự dẻo dai cứng cáp phi thường của cánh tay phế mạch khiến Vương Hổ hoàn toàn kinh hoàng tột độ. Gã chưa kịp phản ứng, Lâm Dạ đã dùng bàn tay ma hóa bóp chặt lấy bả vai phải gã, ra sức vặn ngược ra phía sau.
"Rắc rắc!"
Tiếng xương khớp vai gã bị bẻ gãy gập lìa khỏi khớp vang lên rùng rợn dứt khoát hằng đêm mưa bão.
"Á... tay của tao!"
Vương Hổ hét lên thảm thiết, nhưng Lâm Dạ vẫn im lặng vô cảm như một cỗ máy sát phạt. Anh tiếp tục vung tay phải bóp nát khớp khuỷu tay trái của gã, bẻ gãy gập hoàn toàn hai tay của tên đầu sỏ tạp dịch phản đồ bạo lực.
Cơn bão mưa xối xả dần lắng xuống, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp đều đặn trên những thanh tàn kiếm rỉ sét nghĩa trang gác mộ hoang hoang tàn.
Vương Hổ bị Lâm Dạ bẻ gãy cả hai tay, quỳ sụp trong vũng máu bùn, run rẩy nhìn thiếu niên gác mộ xám xịt như quỷ bước ra từ sương mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!