Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Trận nhãn sụp đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cát bụi và gạch đá đổ sụp rầm rầm bên tai. Không khí dưới lòng đất mật thất tế đàn hiến tế của ngoại môn đan các lúc này nóng bỏng như một lò luyện ngục khổng lồ. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với hơi nóng rực lửa của địa hỏa hoành hành bốc lên từ những khe nứt địa mạch rách nát. Lâm Dạ khẽ ôm chặt Lâm Dao vào lồng ngực ma cốt rực sáng ánh bạc nhạt, ngước mắt nhìn thẳng vào luồng kiếm quang vàng kim khổng lồ đang chẻ đôi trần đá đan phòng quét xuống.


"Uỳnh uỳnh..."


Toàn bộ cấu trúc ngầm của đan các ngoại môn bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn. Những tảng đá khổng lồ nóng đỏ hừng hực đổ ập xuống bệ đá tế đàn đá đen, chôn vùi xác chết không đầu của Chưởng sự Tào Diêm. Việc Lâm Dạ tiêu diệt Tào Diêm và phá hủy tế đàn hiến tế đã triệt để cắt đứt nguồn oán khí hiến tế phàm nhân ngầm chảy hằng năm. Hệ quả tàn khốc lập tức bùng phát: Quy Nguyên Kiếm Trận Hộ Tông Nhãn lơ lửng trên chín tầng mây của tông môn bắt đầu rạn nứt dữ dội.


Sự sụp đổ vĩ mô của kết giới tông môn giải phóng vạn cổ oán khí tích tụ vạn năm. Từ sâu trong lòng suối lạnh Kiếm Khí Khê và nghĩa trang gác mộ hoang tàn, hàng vạn luồng sương đen oán khí rít gào cuồng bạo như vạn quỷ, xé toạc vách ngăn địa mạch để thoát ra ngoài. Tiếng gầm thét của oán linh vang vọng khắp núi rừng ngoại môn, chấn vỡ hàng loạt kết giới bảo vệ của các đan phong. Địa hỏa từ lòng đất sâu theo các vết rách phun trào dữ dội, biến toàn bộ khu ngoại môn Quy Nguyên Tông thành một biển lửa hoang tàn.


Lâm Dạ bế chặt Lâm Dao trong tay trái ma hóa cứng như huyền thiết, Nghịch Mệnh Chân Khí xám bạc không ngừng tuôn ra bao bọc lấy nhục thân yếu ớt của em gái. Anh quay sang nhìn A Thanh đang chật vật tránh né những tảng đá sụt lún sát vách tường đá.


"A Thanh! Đi cổng sau, trốn vào hẻm núi khuất phía sau nghĩa trang kiếm rỉ! Tìm Lục Phong và Tần y sư!" Giọng nói khàn đặc giả câm giả điếc của Lâm Dạ vang lên dứt khoát qua lớp Mặt nạ bạc vô diện.


Nữ dược nô câm A Thanh gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt câm lặng ngập tràn nước mắt hoảng sợ nhưng đầy vẻ kiên định, tin tưởng tuyệt đối. Cô lách người qua một khe đá hẹp đang sụt lún, nhanh chóng biến mất vào màn khói độc đen đặc quánh dẫn ra cổng sau.


Lâm Dạ cõng Lâm Dao trên lưng, dùng xích sắt phế phẩm quấn chặt con bé vào lồng ngực ma cốt của mình. Cánh tay trái ma hóa siết chặt chuôi thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi đen tuyền dính vệt máu ma tính đen nhạt rực sáng ánh bạc ma tính nhạt. Anh khẽ nhích gót chân nứt nẻ, man lực ma cốt bộc phát vạn cân sơ bộ, đạp nứt nẻ nền đá tế đàn, mượn lực nhảy vọt thẳng lên theo khe nứt khổng lồ do luồng kiếm quang vàng kim vừa chẻ đôi trần đá.


"Vút!"


Nhục thân Lâm Dạ vọt ra khỏi đan các sụp đổ, đáp thẳng xuống mặt đất rộng lớn của Thần Kiếm Đài ngoại sơn.


Quảng trường đá khổng lồ của Thần Kiếm Đài lúc này đã hoàn toàn hỗn loạn. Mặt đất lát đá xám rạn nứt nẻ chằng chịt, địa hỏa đỏ hực phun trào dọc theo các vết nứt, khói đen bao phủ bầu trời che khuất hoàn toàn ánh trăng máu loãng. Thanh kiếm đá khổng lồ dựng ở giữa quảng trường đang rung chuyển bần bật, kiếm ý sắc bén thường ngày bỗng trở nên hỗn loạn, vô pháp áp chế oán khí đang bùng phát dữ dội từ dưới kiếm mộ.


Nhưng Lâm Dạ vừa đáp xuống, bước chân anh lập tức khựng lại.


Từ trên bầu trời Thần Kiếm Đài ngoại sơn, mây đen cuồn cuộn bị xé toạc bởi một luồng tiên quang rực rỡ chói lọi. Một bóng người ngự kiếm phi hành lơ lửng xuất hiện, tỏa ra uy áp ngạt thở của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ đè nặng xuống toàn bộ quảng trường đá.


Đó là Lăng Thiên Cơ.


Thiên kiêu cướp cốt của Quy Nguyên Tông mặc đạo bào dệt bằng tơ vàng lấp lánh tiên quang rực rỡ, phong thái tuấn tú phi phàm nhưng gương mặt lại đầy vẻ cao ngạo tột cùng. Y đứng trên thanh danh kiếm Thần Huy Kiếm tỏa tiên quang vàng nhạt, từ trên cao nhìn xuống Lâm Dạ mặc áo vải thô xám rách nát đầy máu đen nhạt ma tính giống như nhìn một con kiến hôi dơ bẩn dưới đáy bùn.


Nhưng điều khiến đồng tử của Lâm Dạ co rút kịch liệt, sát cơ ma tính trong tủy xương cuộn trào dữ dội nhất, chính là lồng ngực của Lăng Thiên Cơ.


Nơi lồng ngực của thiên kiêu nội môn đang rực sáng ánh sáng chói lọi, ấm áp và vô cùng tinh thuần của Tiên Cốt Chí Tôn. Từng luồng tiên quang rực rỡ phát ra từ lồng ngực y, cộng hưởng hoàn mỹ với linh hải Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ hư phù của y.


Đó chính là bộ tiên cốt vốn thuộc về Lâm Dạ. Bộ xương lồng ngực đã bị Kiếm Tôn Lăng Vô Song thô bạo bóc tách khỏi lồng ngực anh năm mười lăm tuổi, mặc cho anh gào khóc trong vũng máu để cấy vào người con trai hắn.


Sự đối đầu định mệnh giữa phế cốt ma tính và tiên cốt chí tôn cướp đoạt chính thức bùng nổ ngay trên Thần Kiếm Đài ngoại sơn hoang tàn địa hỏa.


Lăng Thiên Cơ cao ngạo nhìn Lâm Dạ, khóe môi y nhếch lên một nụ cười khinh miệt lạnh lùng: "Tên tạp dịch gác mộ phế thải dơ bẩn... Hóa ra kẻ tàn sát đan các ngoại môn của Tào gia, kích hoạt sự sụp đổ của Quy Nguyên Kiếm Trận Hộ Tông lại chính là tên phế mạch dơ bẩn như ngươi. Nhìn bộ xương ma đạo rách nát rỉ máu đen nhạt của ngươi xem, thật là bẩn thỉu và hạ đẳng. Trước mặt Tiên Cốt Chí Tôn chân chính, phế vật mãi mãi chỉ là phế vật dưới đáy bùn!"


Y vừa dứt lời, uy áp Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ khổng lồ lập tức bùng phát, đè nặng xuống nhục thân Lâm Dạ như một ngọn núi lớn vô hình. Mặt đất đá xám dưới chân Lâm Dạ lập tức rạn nứt nẻ rầm rầm.


Lồng ngực Lâm Dạ thắt lại đau nhói. Mười hai khúc ma cốt trung cấp vốn bị rạn nứt nhẹ do gánh chịu trực diện Quy Nguyên Chưởng khổng lồ của Tào Diêm lúc trước, nay dưới áp lực uy áp Trúc Cơ Kỳ của Lăng Thiên Cơ lại bắt đầu phát ra những tiếng kêu rắc rắc rợn người. Vết sẹo lột tiên cốt trước ngực rách rộng ra, rỉ ra vệt máu ma tính đen nhạt rực sáng ánh bạc nhạt nhỏ giọt xuống bệ đá, rít lên xèo xèo dữ dội. Cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng vào tận thần phách, nhưng đôi mắt bạc dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện của anh vẫn lạnh tanh, lý trí tuyệt đối nhờ Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đóng băng hoàn toàn cảm xúc phàm nhân.


Lâm Dạ không gào rú phẫn nộ, không hoảng loạn. Anh âm thầm quan sát Lăng Thiên Cơ đang ngự kiếm lơ lửng trên không trung.


"Y sở hữu tu vi Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ, lại có lợi thế bay lượn tuyệt đối trên bầu trời nhờ ngự kiếm phi hành. Đan điền của ta đã rách nát, vô pháp ngưng tụ linh lực ngự kiếm đối chiến. Nếu ta vung kiếm phôi tấn công tầm xa, oán lực sẽ bị Chí Tôn Kiếm Khí rực rỡ chém vỡ, dễ dàng lộ ra sơ hở chí mạng cho y tàn sát." Lâm Dạ lạnh lùng suy toán trong thức hải. "Ta bắt buộc phải nhẫn nại, gánh chịu đòn đánh để dẫn dụ y xuống đất, mượn khoảng cách gần sử dụng man lực ma cốt vạn cân đập nát kiếm tâm của y."


Lăng Thiên Cơ thấy Lâm Dạ im lặng đứng vững dưới uy áp, trong lòng dấy lên một luồng phẫn nộ vì bị khinh thị. Y vung thanh danh kiếm Thần Huy Kiếm, phóng ra một luồng Chí Tôn Kiếm Khí vàng rực rỡ chém thẳng xuống lồng ngực Lâm Dạ hòng tàn sát dứt khoát.


"Nghiệt súc! Quỳ xuống cho ta!"


Lâm Dạ không tránh né trực diện. Anh muốn thử nghiệm lực lượng của Tiên Cốt Chí Tôn để đo lường giới hạn chịu đựng của ma cốt. Anh vung tay trái ma hóa, nâng thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi đen tuyền lên chống đỡ.


"Bành!"


Một tiếng nổ kịch liệt chấn vỡ toàn bộ đá vụn xung quanh. Luồng Chí Tôn Kiếm Khí vàng rực chém mạnh vào thân kiếm phôi. Lực chấn động khổng lồ bộc phát chấn văng Lâm Dạ lùi lại năm bước, gót chân dẫm nứt nẻ mặt đá quảng trường. Thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi rít lên gào thét, trên thân kiếm xuất hiện thêm vài vết nứt nẻ nhẹ, oán lực kiếm oán bám trên kiếm bị tiên quang tịnh hóa tiêu tán một phần.


Lăng Thiên Cơ cười lạnh đầy tự phụ: "Một thanh kiếm phôi rác rưởi rỉ sét mà cũng đòi cản Chí Tôn Kiếm Khí của ta? Chết đi!"


Y liên tục vung kiếm, phóng ra ba luồng Chí Tôn Kiếm Khí vàng rực chém xéo xuống từ trên bầu trời, khóa chặt mọi đường lui của Lâm Dạ.


Lâm Dạ đứng vững dưới uy áp tinh thần cực lớn đè nặng lồng ngực. Anh biết không thể tiếp tục dùng kiếm phôi cản trực diện đòn tấn công tầm xa của Trúc Cơ Kỳ. Anh bắt đầu vận hành Kiếm Ý Gác Mộ đại thành hằng đêm, thần thức nhạy cảm lắng nghe oán niệm của vạn tàn kiếm đang gào thét dữ dội từ trận nhãn Quy Nguyên Kiếm Trận Hộ Tông Nhãn sụp đổ xung quanh.


"Vù vù vù..."


Hàng vạn luồng oán khí sương đen cuồn cuộn từ dưới các vết nứt địa mạch Thần Kiếm Đài bùng phát, tụ hội lại tạo thành một lớp lá chắn oán khí vô hình khổng lồ bao phủ quanh thân thể Lâm Dạ và quan tài gỗ sét đánh chứa Lâm Dao sau lưng.


"Phanh! Phanh! Phanh!"


Ba luồng Chí Tôn Kiếm Khí chém mạnh vào lớp lá chắn oán khí vô hình, phát ra những tiếng nổ trầm đục ghê rợn. Tiên quang vàng kim rực rỡ va chạm kịch liệt với sương đen oán khí, ăn mòn lẫn nhau rít lên xèo xèo dữ dội hắc thị. Nhờ thể chất ma tính hoàn toàn miễn dịch kiếm oán ăn mòn, Lâm Dạ đứng vững hoàn hảo trong tâm bão oán khí, bảo vệ Lâm Dao an toàn tuyệt đối khỏi dư chấn tàn phá.


Lăng Thiên Cơ trợn mắt hoảng hốt, nụ cười cao ngạo bỗng chốc cứng đờ dưới tiên quang: "Cái gì? Ngươi lại có thể ngự trị được oán khí kiếm mộ sụp đổ để cản đòn của ta? Tên phế mạch dơ bẩn này... ta không tin!"


Y điên cuồng thúc giục Tiên Cốt Chí Tôn trước ngực. Luồng hào quang vàng kim chói lọi bộc phát rực rỡ chưa từng có, xua tan một góc khói đen địa hỏa xung quanh Thần Kiếm Đài. Lăng Thiên Cơ cao ngạo nhìn Lâm Dạ mặc áo vải thô xám đầy máu đen, vung thanh danh kiếm Thần Huy Kiếm phóng ra Chí Tôn Kiếm Khí rực rỡ chẻ đôi mặt đất quảng trường đá khổng lồ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!