Trảm sát chưởng sự
Luồng linh quang vàng xám khổng lồ rít lên xé toạc màn khói đen đặc quánh của mật thất đan các, mang theo uy áp ngạt thở của tu sĩ Luyện Khí Kỳ Đỉnh Phong càn quét tới. Tào Diêm đứng trên bệ đá tế đàn, gương mặt lão vặn vẹo điên cuồng như ác quỷ bước ra từ địa ngục. Đôi mắt lão đỏ ngầu sát khí, nhìn chằm chằm vào Lâm Dạ đang đứng lừng lững giữa đống tro tàn của Tào Khải và Tào Nguyệt. Nỗi hận thấu xương tủy vì đệ đệ và nữ nhi ruột thịt bị sát hại tàn độc ngay trước mắt đã triệt để thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của lão chưởng sự ngoại môn ngoại môn đan các.
"Nghiệt súc! Đền mạng cho nhi tử và đệ đệ ta!"
Tào Diêm gầm rú, chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay gầy guốc của lão tỏa ra linh quang xanh biếc dữ dội. Toàn bộ linh lực tràn đầy đan điền của tu sĩ nửa bước Trúc Cơ bộc phát khống chế, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ màu vàng xám rực rỡ khí kịch liệt. Quy Nguyên Chưởng Pháp tối thượng của ngoại môn Quy Nguyên Tông được lão thi triển đến cực hạn, mang theo sức mạnh nghiền nát đá tảng đè thẳng xuống lồng ngực Lâm Dạ.
Lâm Dạ khẽ nhích gót chân rách nát trên bệ đá tế đàn rỉ máu. Đôi mắt bạc lạnh lùng dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện khẽ nheo lại. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải giống như một tấm gương băng vĩnh cửu, đóng băng hoàn toàn mọi dao động hoảng sợ hay đớn đau phàm nhân của anh. Anh biết rõ, đan điền của mình đã hoàn toàn rách nát, kinh mạch phế thải vô pháp ngưng tụ linh lực tu tiên chính thống thành công. Đối mặt với đòn đánh hủy diệt của tu sĩ Luyện Khí Đỉnh Phong, anh chỉ có thể dựa vào man lực cơ bắp của bộ ma cốt bất hoại và luồng Nghịch Mệnh Chân Khí xám bạc.
"Uỳnh!"
Bàn tay khổng lồ bằng linh lực của Tào Diêm nện thẳng vào lồng ngực Lâm Dạ. Một tiếng nổ vật lý chấn tai vang lên kịch liệt, chấn vỡ hàng vạn viên đá vụn xung quanh tế đàn đá đen. Lực chấn động khổng lồ ép xuống khiến Lâm Dạ lùi lại nửa bước, đôi bàn chân đi giày cỏ dẫm nứt nẻ nền đá ẩm ướt.
Xương sườn lồng ngực của anh phát ra những tiếng kêu răng rắc rợn người. Dưới uy áp của Quy Nguyên Chưởng, mười hai khúc ma cốt trung cấp rực sáng ánh bạc nhạt dưới da thịt rách nát bị rạn nứt nhẹ (cái giá tích lũy phải trả). Vệt máu ma tính đen nhạt rực sáng ánh bạc nhạt rỉ ra từ vết thương lồng ngực Lâm Dạ nhỏ giọt xuống bệ đá tế đàn rít lên xèo xèo hắc thị. Cơn đau rát như bị lửa thiêu truyền thẳng vào tận tủy xương, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh tanh, không hề có một tiếng rên rỉ.
"Hahaha! Nghiệt súc phế mạch! Ngươi tưởng đúc được vài khúc xương ma đạo là có thể thách thức chưởng sự ngoại môn sao? Chết đi cho ta!" Tào Diêm cười điên cuồng, bàn tay linh lực khổng lồ càng thêm siết chặt, cố gắng bóp nát lồng ngực Lâm Dạ thành tro bụi.
Nhưng nụ cười của lão chưởng sự bỗng chốc cứng đờ. Lão phát hiện ra, dù Quy Nguyên Chưởng có phát ra sức mạnh ngàn cân, nhưng khung xương ánh bạc dưới lồng ngực Lâm Dạ vẫn đứng vững như bàn thạch, vô pháp bị bóp nát hoàn toàn. Luồng Nghịch Mệnh Chân Khí xám bạc cuồn cuộn chảy ra từ tủy ma cốt đang điên cuồng tịnh hóa và đẩy lùi linh lực vàng xám đang tàn phá kinh mạch của anh.
Lâm Dạ lầm lì ngước đầu lên, cánh tay trái ma hóa cứng như huyền thiết đột ngột vươn ra, bám chặt lấy cổ tay linh lực của bàn tay khổng lồ. Anh gầm nhẹ, man lực ma cốt bộc phát vạn cân sơ bộ, thô bạo xé rách luồng khí chưởng khổng lồ thành những mảnh vụn linh khí xám xịt biến mất vào không khí nóng rát của đan phòng.
Không để Tào Diêm kịp phản ứng, Lâm Dạ vung tay trái, thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi đen tuyền dính vệt máu ma tính đen nhạt rực sáng ánh bạc ma tính nhạt xé toạc màn sương độc, chém ra một luồng oán khí kiếm mộ cực mạnh rít lên gào thét nhắm thẳng vào cổ lão chưởng sự.
"Hừ! Mơ tưởng!"
Tào Diêm hừ lạnh một tiếng đầy vẻ khinh miệt. Lão khẽ nhúc nhích ngón tay, chiếc nhẫn ngọc bích hộ thân lập tức rực sáng linh quang xanh biếc dữ dội hắc thị, tạo ra một màng phòng ngự linh quang vàng rực rỡ bao phủ hoàn toàn thân thể lão. Luồng oán khí từ Hắc Thiết Kiếm Phôi chém trúng màng phòng ngự phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, bắt đầu ăn mòn linh quang nhưng vô pháp phá vỡ lập tức.
Lâm Dạ lướt tới như một bóng ma vô hồn, sử dụng thủ đoạn Ma Cốt Trực Kích, vung nắm đấm ma hóa cứng như huyền thiết đấm thẳng vào màng phòng ngự linh quang trước ngực Tào Diêm.
"Bành!"
Một tiếng nổ chấn tai vang lên. Sức mạnh phản chấn cực mạnh từ chiếc nhẫn ngọc bích hộ thân bộc phát, chấn văng Lâm Dạ lùi lại ba bước, da bàn tay phải bị bỏng rộp nhẹ rỉ ra vài vệt máu ma tính đen nhạt. Màng phòng ngự linh quang của Tào Diêm chỉ khẽ rung động nhẹ rồi trở lại bình thường.
Lão chưởng sự ngoại môn cười lạnh đầy tự phụ: "Nghiệt súc vô tri! Chiếc nhẫn ngọc bích này là pháp bảo hộ thân do nội môn ban cấp, linh lực Luyện Khí Đỉnh Phong của ta duy trì hoạt động cho nó. Một tên phế mạch chỉ biết dùng man lực cơ bắp như ngươi, có đập nát tay chân cũng vô pháp chạm vào một sợi tóc của ta!"
Trong góc tối mật thất, nữ dược nô câm A Thanh đang ôm chặt lấy Lâm Dao thoi thóp trên bệ đá tế đàn, đôi mắt câm lặng ngập tràn nước mắt và sự kinh hoàng nhìn Lâm Dạ bị đẩy lùi. Cô muốn kêu cứu, muốn gào khóc nhưng cổ họng câm lặng chỉ phát ra những tiếng ú ớ bất lực.
Lâm Dạ đứng vững dưới bệ đá tế đàn đá đen, đôi mắt bạc dưới chiếc mặt nạ bạc vẫn lạnh lùng, lý trí tuyệt đối nhờ Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đã khóa chặt mọi dao động cảm xúc phàm nhân. Anh khẽ nhích ngót chân nứt nẻ, thần thức nhạy cảm âm thầm quan sát dao động linh lực của màng phòng ngự linh quang.
Anh nhận ra, chiếc nhẫn ngọc bích hộ thân của Tào Diêm quả thực có khả năng phòng ngự vật lý cực kỳ tàn bạo, nếu anh tiếp tục dùng Ma Cốt Trực Kích đấm trực diện sẽ bị phản chấn rách da tay rỉ máu đen nhạt và lãng phí thời gian quý giá cứu mạng em gái. Tuy nhiên, màng phòng ngự linh quang này chỉ có thể bảo vệ nhục thân bên ngoài, chứ vô pháp bảo vệ thần hồn bên trong.
Hơn thế nữa, Tào Diêm lúc này đang điên cuồng phẫn nộ, oán hận thấu xương tủy vì cái chết thảm khốc của em trai và con gái. Đạo tâm của lão đang cực kỳ hỗn loạn, thức hải đầy rẫy sơ hở tinh thần. Đây chính là tử huyệt chí mạng của lão chưởng sự ngụy quân tử.
"Tấn công thần hồn..." Một dòng suy nghĩ lạnh lùng lướt qua tâm trí Lâm Dạ.
Lâm Dạ siết chặt chuôi thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi bằng tay trái ma hóa. Anh bắt đầu vận hành Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh hằng đêm, lắng nghe oán niệm của vạn tàn kiếm nghĩa trang đang gào thét dữ dội dưới lòng đất đan các sụp đổ. Luồng oán khí kiếm mộ tinh thuần cực hạn bắt đầu tụ hội cuồn cuộn vào lõi sắt rỉ sét của kiếm phôi, khiến thân kiếm đen tuyền rực sáng ánh bạc rõ rệt phát ra những tiếng rít gió lạnh lẽo.
Tào Diêm nhíu mày, lão ngửi thấy mùi oán khí kiếm oán nồng nặc bộc phát từ thanh kiếm phôi gãy, trong lòng bỗng dấy lên một luồng cảm giác bất an rợn người. Lão vội vàng vận hành Quy Nguyên Đại Hóa Quyết, ngưng tụ linh lực quyết định tung ra đòn Quy Nguyên Chưởng thứ hai để kết liễu Lâm Dạ ngay lập tức.
"Chết đi, ma đầu cấm kỵ!"
Nhưng ngay khi Tào Diêm vừa vung tay lên, Lâm Dạ đã dứt khoát ra tay trước. Anh vung mạnh thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi, phóng ra chiêu thức khống chế thần hồn cấm kỵ **Oán Linh Khóa Hồn**.
"Hưu!"
Một luồng kiếm khí oán linh vô hình, mang theo oán niệm tích tụ ngàn năm của vạn cổ kiếm tu tử trận hoang dã, xé toạc không khí nóng rát của mật thất, bắn thẳng vào giữa trán Tào Diêm xuyên qua màng phòng ngự linh quang xanh biếc.
"A!"
Tào Diêm đột ngột trợn tròn mắt, tiếng gầm rú tắt nghẹn trong cổ họng. Luồng oán khí khóa hồn bắn thẳng vào thức hải của lão, phóng ra vạn quỷ ảo ảnh gào thét dữ dội, đóng băng hoàn toàn thần thức và đạo tâm của lão chưởng sự ngoại môn.
Toàn bộ cơ thể Tào Diêm chết lặng ngay tại chỗ. Đôi mắt lão trở nên trống rỗng, vô hồn vô cảm. Bàn tay linh lực khổng lồ màu vàng xám vừa ngưng tụ lập tức tiêu tán thành những mảnh vụn linh khí xám xịt, màng phòng ngự linh quang xanh biếc của chiếc nhẫn ngọc bích cũng bỗng chốc flickers yếu ớt rồi dập tắt hoàn toàn.
Ba nhịp thở (ba nhịp thở).
Đó là khoảng thời gian Tào Diêm bị đóng băng thần thức hoàn toàn bởi Oán Linh Khóa Hồn. Đối với một sát thủ bóng đêm lạnh lùng lý trí như Lâm Dạ, ba nhịp thở đã là quá đủ để phán xét toàn bộ tam giới.
Lâm Dạ khẽ nhích gót chân rách nát, lướt đi với tốc độ ma cốt cực nhanh, xuất hiện ngay trước mặt Tào Diêm đang đứng chết lặng trên bệ đá tế đàn rỉ máu. Cánh tay trái ma hóa cứng như huyền thiết của anh siết chặt lấy chuôi Hắc Thiết Kiếm Phôi đen tuyền rực sáng ánh bạc nhạt.
Anh vung kiếm chém trực diện dứt khoát, không nói nhảm một câu.
"Xoẹt!"
Lưỡi kiếm phôi đen tuyền mang theo oán lực vô song chém ngọt qua cổ Tào Diêm. Một vệt máu ma tính đen nhạt rực sáng ánh bạc nhạt bắn phún ra xối xả từ vết chém, nhuộm đỏ cả một góc tế đàn đá đen khổng lồ.
Đầu của Chưởng sự ngoại môn tàn bạo Tào Diêm lìa khỏi cổ, đôi mắt trống rỗng vẫn còn vẹn nguyên vẻ kinh hoàng tột độ chưa kịp tan biến, rớt xuống bệ đá tế đàn rỉ máu rồi lăn lông lốc xuống nền đất bùn nhão ẩm ướt dưới chân lò luyện đan Xích Diễm Lò, tắt thở chết thảm ngay tại chỗ.
Cuộc quyết đấu sinh tử tại tế đàn hiến tế kết thúc dứt khoát. Thế lực Tào gia lũng đoạn ngoại môn đan các ngoại môn Quy Nguyên Tông chính thức bị xóa sổ hoàn toàn dưới tay một phu gác mộ phế mạch tuyệt bẩm sinh.
Lâm Dạ dứt khoát thu kiếm phôi lại, Nghịch Mệnh Chân Khí xám bạc tỏa ra quanh thân tịnh hóa hoàn toàn vệt máu độc bám trên da thịt rách nát. Anh vội vàng lướt đến bên bệ đá tế đàn, cúi người bế Lâm Dao đang hôn mê thoi thóp vào lòng, Nghịch Mệnh Chân Khí mỏng manh truyền vào bảo vệ tim phổi yếu ớt cho con bé.
"Dao nhi, anh đã báo thù cho em." Lâm Dạ lẩm bẩm dứt khoát, giọng nói khàn đặc giả câm giả điếc vang lên qua lớp mặt nạ bạc bẩn thỉu.
"Uỳnh uỳnh... Rắc rắc rắc!"
Đột ngột, khi đầu Tào Diêm vừa rơi xuống, toàn bộ mật thất tế đàn hiến tế sâu dưới lòng đất đan các bỗng chốc rung chuyển kịch liệt chưa từng có. Việc tiêu diệt Tào Diêm và phá hủy tế đàn hiến tế đã cắt đứt hoàn toàn nguồn oán khí hiến tế phàm nhân ngầm chảy hằng năm, khiến Quy Nguyên Kiếm Trận Hộ Tông Nhãn sụp đổ hoàn toàn.
Các cột đá khổng lồ xung quanh mật thất rạn nứt nẻ liên tục, sụp đổ sập hầm mỏ đổ xuống những tảng đá khổng lồ nóng đỏ hừng hực bám đầy muội than. Khói đen và hơi nóng rực lửa bao phủ dày đặc bóp nghẹt hơi thở.
"Oanh!"
Một chấn động kinh hoàng chấn vỡ toàn bộ trần đá đan phòng. Từ trên đỉnh núi Thần Kiếm Đài ngoại sơn, một luồng kiếm quang rực rỡ màu vàng kim khổng lồ, mang theo uy áp vĩ mô tột cùng của Nguyên Anh Kỳ bỗng chốc quét thẳng xuống đan phòng sụp đổ, chẻ đôi mặt đất mật thất rỉ máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!