Phản sát Tào gia
Không khí trong mật thất tế đàn hiến tế lúc này đặc quánh lại, nóng bức và ngột ngạt đến mức tưởng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để kích nổ toàn bộ không gian hầm ngầm. Khói lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh nồng phả ra từ chiếc lò luyện đan bằng đồng cổ Xích Diễm Lò đang đỏ rực. Trên mặt tế đàn đá đen khổng lồ, những đường vân trận pháp hiến tế vẫn còn rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm, nhưng lúc này, dòng oán khí chảy ngược đã bị cắt đứt hoàn toàn.
Lâm Dạ đứng thẳng trên bệ đá tế đàn, mười hai khúc ma cốt lồng ngực rực sáng ánh bạc nhạt xuyên qua lớp áo vải thô xám rách nát. Những mảnh vụn xích sắt huyền thiết của Khóa mệnh xích sắt phế phẩm rơi rải rác xung quanh chân anh, va vào nền đá phát ra những tiếng cộc cộc khô khốc. Dưới lớp băng gạc thấm máu đen nhạt trước ngực, bộ Vạn Kiếp Cốt trung cấp mới đúc thành công đang khẽ rung động nhè nhẹ theo từng nhịp thở ma tính, sản sinh ra từng luồng Nghịch Mệnh Chân Khí xám bạc cuồn cuộn chảy dọc khắp kinh mạch phế thải, tịnh hóa hoàn toàn tàn dư của độc dược Tuyệt Mạch Tán.
Cánh tay phải của Lâm Dạ lúc này đã hoàn toàn lành lặn, những vết bỏng loang lổ đỏ hực do oán hỏa tự thân bộc phát hằng đêm khi rèn kiếm phôi đã biến mất, thay vào đó là một làn da mới cứng cáp như huyền thiết, ẩn hiện những đường vân bạc ma tính nổi rõ dưới làn da. Đôi mắt bạc lạnh lùng dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện khóa chặt vào bóng dáng khổng lồ của hình đường đao phủ Quỷ Đầu đang đứng chết lặng trước mặt.
Quỷ Đầu run rẩy bần bật, hai cánh tay thô bạo như cột nhà vốn đang siết chặt chiếc rìu rỉ sét khổng lồ nặng hai trăm cân bỗng chốc mất đi toàn bộ man lực tự phụ. Đạo tâm của gã đao phủ phàm nhân này đã hoàn toàn sụp đổ trước cảnh tượng xác chết phục sinh chấn vỡ xích sắt huyền thiết. Gã nhìn vết thương lồng ngực nát bét của Lâm Dạ đang tự động khép miệng, rỉ ra những vệt máu ma tính đen nhạt rít lên xèo xèo trên nền đá tế đàn, mà không khỏi kinh hãi thốt lên không thành tiếng.
"Nghiệt... nghiệt súc! Ngươi là người hay quỷ?!"
Lâm Dạ không trả lời. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải giống như một tấm gương băng vĩnh cửu, đóng băng hoàn toàn mọi dao động hoảng sợ hay phẫn nộ phàm nhân của anh. Anh khẽ nhích gót chân nứt nẻ trên bệ đá tế đàn rỉ máu, man lực ma cốt trung cấp đột ngột bùng phát dữ dội.
Quỷ Đầu trong cơn tuyệt vọng tột cùng gầm rú lên một tiếng điên cuồng, vung chiếc rìu rỉ sét khổng lồ xé toạc không khí nóng rát chém thẳng xuống đầu Lâm Dạ một lần nữa. Luồng gió rìu mang theo man lực ngàn cân rít lên sắc bén.
Lâm Dạ không hề né tránh. Anh biết rõ rìu sắt nặng nề, tốc độ tuy nhanh nhưng quỹ đạo quá đơn giản. Cánh tay trái ma hóa của anh đột ngột vươn ra, ngón tay khép chặt hóa thành một trảo cứng như huyền thiết, nghênh đón trực diện lưỡi rìu khổng lồ.
"Bành!"
Một tiếng nổ vật lý chấn tai vang lên kịch liệt. Lâm Dạ sử dụng thủ đoạn Ma Cốt Trực Kích, dùng năm ngón tay ma hóa bóp chặt lấy lưỡi rìu sắt nặng hai trăm cân. Sức mạnh vật lý ma hóa vạn cân bộc phát từ mười hai khúc ma cốt trung cấp truyền thẳng vào thân rìu.
"Rắc rắc!"
Trước sự kinh hoàng tột độ của Quỷ Đầu, chiếc rìu rỉ sét khổng lồ – thứ từng chém bay đầu hàng trăm tạp dịch phế mạch – bỗng chốc rạn nứt nẻ liên tục dưới lực bóp của Lâm Dạ, rồi nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn sắt gỉ bắn găm vào vách đá mật thất.
Không để đối thủ kịp phản ứng, Lâm Dạ bước tới một bước, cánh tay trái ma hóa xuyên qua màn sương độc, đấm thẳng vào giữa mặt Quỷ Đầu. Một cú đấm vật lý thuần túy không chứa một tia linh lực tu tiên chính thống, nhưng mang theo man lực vạn cân bóp nát không khí.
"Oanh!"
Xương sọ của gã đao phủ khổng lồ lập tức gãy vụn rắc rắc dưới nắm đấm ma cốt. Xác của Quỷ Đầu ngã rầm xuống bệ đá tế đàn đá đen, máu đỏ tươi pha lẫn óc trắng phún ra xối xả, chết không nhắm mắt. Lâm Dạ dứt khoát rút tay lại, gương mặt dưới chiếc mặt nạ bạc vẫn lạnh lùng, không một chút gợn sóng.
"Đồ phế thải! Toàn bộ đệ tử đan các nghe lệnh! Mau lập trận vây sát ma đầu này cho ta!"
Tào Khải đứng cạnh lò luyện đan Xích Diễm Lò gầm lên điên cuồng. Gương mặt mập mạp của gã phó các chủ lúc này đỏ hồng lên vì tức giận và kinh hoàng, chòm râu ngắn cháy xém rung động kịch liệt. Gã không thể tin được một tên tạp dịch phế mạch gác mộ rác rưởi lại có thể phục sinh và sở hữu lực lượng ma tính đáng sợ đến thế.
Hơn chục đệ tử đan các ngoại môn Quy Nguyên Tông đang đứng vây quanh tế đàn vội vàng rút kiếm khí sáng lòa, nhưng đôi chân của chúng đều run rẩy bần bật dưới luồng uy áp ma thần nguyên thủy của Lâm Dạ.
"Xích Diễm Luyện Đan Quyết! Khai lò!"
Tào Khải vội vàng vận hành công pháp, linh lực Luyện Khí Kỳ Đỉnh Phong dồi dào phát ra linh quang đỏ rực từ lòng bàn tay. Gã vỗ mạnh vào thân lò luyện đan bằng đồng cổ.
"Hống!"
Xích Diễm Lò nóng đỏ hừng hực bùng phát ra một luồng linh hỏa luyện đan cực nóng, hóa thành ba con hỏa long rực lửa dài năm trượng, gầm rú lao thẳng về phía Lâm Dạ hòng thiêu rụi bộ xương ma tính của anh thành tro bụi. Sức nóng khổng lồ khiến không khí mật thất vặn vẹo nhẹ, đất cát xung quanh bắt đầu khô ráp nứt nẻ.
Trong góc tối mật thất, nữ dược nô câm A Thanh đang ôm chặt lấy bả vai trái bị rách da rỉ máu đỏ tươi, đôi mắt câm lặng trợn tròn nhìn biển lửa hỏa long đang nuốt chửng bóng dáng Lâm Dạ, lòng tràn ngập sự sợ hãi tột độ cho ân nhân cứu mạng.
Nhưng ngay trong biển lửa hừng hực, một luồng Nghịch Mệnh Chân Khí xám bạc đột ngột bộc phát cuồn cuộn từ mười hai khúc ma cốt rực sáng của Lâm Dạ. Luồng chân khí ma tính tối cổ này tỏa ra một hơi lạnh thấu xương, đi đến đâu, linh hỏa Xích Diễm cực nóng lập tức bị đóng băng và tịnh hóa hoàn toàn thành những làn khói xám nhạt biến mất vào hư không.
Lâm Dạ bước ra từ trong lửa đỏ, y phục vải thô xám đã bị thiêu rụi một phần, để lộ ra khung xương lồng ngực rực sáng ánh bạc ma tính hoàn mỹ. Cánh tay phải nổi rõ những đường vân bạc ma tính khẽ nhấc lên, anh lướt đi với tốc độ ma cốt cực nhanh, xuất hiện ngay trước mặt Tào Khải như một bóng ma vô diện.
"Ngươi... ma đầu!" Tào Khải kinh hoàng hét lên, vội vàng kích hoạt chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay mập mạp, tạo ra một màng bảo vệ linh quang vàng rực rỡ trước ngực.
Lâm Dạ không nói một lời, vung khuỷu tay phải ma hóa cứng như huyền thiết đập mạnh vào màng bảo vệ. Chiêu thức Ma Cốt Trực Kích bộc phát man lực vạn cân sơ bộ.
"Oanh! Phanh!"
Màng bảo vệ linh quang vàng rực của tu sĩ Luyện Khí Đỉnh Phong bỗng chốc vỡ vụn như thủy tinh dưới cú đập của khuỷu tay ma cốt. Đòn Ma Cốt Trực Kích tiếp tục lao thẳng tới, nện mạnh vào giữa ngực Tào Khải.
"Rắc rắc rắc!"
Âm thanh xương sườn gãy vụn ghê rợn vang vọng khắp mật thất ẩm ướt. Lồng ngực của Tào Khải lún sâu xuống một hố lớn, xương sườn gãy đâm xuyên qua tim phổi. Gã phó các chủ đan các trợn trừng mắt, miệng phun ra một ngụm máu đen ma tính lẫn máu đỏ tươi, cơ thể mập mạp bay văng mười trượng, đập mạnh vào lò luyện đan Xích Diễm Lò rồi ngã rầm xuống đất, tắt thở ngay tại chỗ.
Tiêu diệt Tào Khải dứt khoát chỉ bằng một đòn vật lý ma hóa, Lâm Dạ khẽ quay đầu lại. Ánh mắt bạc lạnh lùng dưới chiếc mặt nạ bạc khóa chặt vào Tào Nguyệt đang đứng chết lặng bên cạnh tế đàn đá đen.
"Khải... Khải thúc đã chết?" Tào Nguyệt run rẩy lùi lại, gương mặt xinh đẹp bỗng chốc cắt không còn một giọt máu. Đôi môi thâm tím do thử độc đan của ả co giật kịch liệt, chiếc vòng tay ngọc tủy Vạn Độc Vòng trên cổ tay phải – vốn đã bị oán lực kiếm phôi chấn rạn nứt nhẹ một vết rực ma quang đỏ dữ tợn – bỗng phát ra những tiếng kêu rạn nứt nhỏ.
Ả nhìn cái xác nát bét lồng ngực của Tào Khải dưới chân lò đan, rồi nhìn sang Lâm Dạ đang chậm rãi bước tới, từng bước chân rách nát dẫm lên bùn nhão rỉ máu ma tính rít lên xèo xèo. Sát cơ ma tính thấu xương tủy tỏa ra từ người anh khiến ả sụp đổ đạo tâm hoàn toàn.
"Ma... ma đầu! Ta là thiên kiêu đan các ngoại môn! Cha ta là Tào Diêm chưởng sự Luyện Khí Đỉnh Phong! Ngươi dám giết ta, cha ta sẽ lột da xẻ thịt ngươi và con phế mạch Lâm Dao kia!" Tào Nguyệt gào thét điên cuồng để che giấu sự sợ hãi tột độ trong lòng.
Ả đột ngột vung tay phải, kích hoạt chiếc Vạn Độc Vòng rạn nứt, phóng ra hàng chục độc châm vô ảnh rực linh quang đỏ dữ tợn nhắm thẳng vào các tử huyệt trên người Lâm Dạ. Đồng thời, ả thò tay vào túi trữ vật, móc ra một nắm bột độc thảo Thất Tuyệt Độc Thảo màu xám tro cực độc, vung mạnh tạo thành một làn sương độc lưu huỳnh nồng nặc bao phủ không gian hòng tẩu thoát.
Lâm Dạ không hề lùi bước. Anh biết rõ độc tố của Thất Tuyệt Độc Thảo cực kỳ nguy hiểm đối với tu sĩ bình thường, nhưng đối với bộ ma cốt bất hoại Vạn Kiếp Cốt trung cấp của anh, nó chỉ là một chất xúc tác nhỏ.
"Cộc cộc cộc!"
Hàng chục độc châm vô ảnh bắn trúng lồng ngực rực sáng ánh bạc của Lâm Dạ, nhưng chúng lập tức gãy vụn thành từng mảnh nhỏ khi va chạm trực tiếp với xương ma cốt cứng như huyền thiết, vô pháp để lại một vết xước mỏng.
Lâm Dạ lao thẳng vào làn sương độc Thất Tuyệt Độc Thảo. Hơi độc ăn mòn bốc lên khiến làn da bả vai và cánh tay trái của anh bị rách da nhẹ, rỉ ra những vệt máu ma tính đen nhạt (cái giá tích lũy phải trả), nhưng Thất Tình Tuyệt Diệt quyết giúp anh khóa chặt hoàn toàn cảm giác đau đớn thể xác.
"Vút!"
Một bóng hắc sa lướt nhanh trong sương độc. Trước khi Tào Nguyệt kịp kích hoạt ngự phong bộ pháp để trốn thoát qua lối cổng sau, cánh tay trái ma hóa của Lâm Dạ đã vươn ra như gọng kìm huyền thiết, bóp chặt lấy yết hầu của ả, nhấc bổng cơ thể mảnh mai của thiên kiêu đan phòng lên không trung.
"Ư... ư..." Tào Nguyệt trợn trừng mắt, hai chân giãy giụa điên cuồng trên không trung. Chiếc Vạn Độc Vòng trên cổ tay ả bị man lực của Lâm Dạ bóp nát vụn thành bột đá vô giá trị.
Lâm Dạ nhìn chằm chằm vào gương mặt đang tím tái vì nghẹt thở của Tào Nguyệt. Anh nhớ lại hình ảnh muội muội Lâm Dao gầy gò, sắc mặt xanh xao đang nằm hôn mê thoi thóp trên tế đàn đá đen kia, nhớ lại những vết roi da và vết bỏng quặng độc mà Tào gia đã áp đặt lên cơ thể yếu ớt của con bé.
Sự sòng phẳng, không khoan nhượng của Lâm Dạ bùng phát tột đỉnh. Anh không hề có lòng trắc ẩn hay thánh mẫu dành cho kẻ thù dã man này.
Lâm Dạ dùng tay phải thô ráp giật lấy chiếc túi trữ vật bên hông Tào Nguyệt, thô bạo bóp nát túi để lấy ra những lá độc thảo Thất Tuyệt Độc Thảo màu xám tro cực độc đang tỏa khói tím nhạt nhạt.
"Ngươi thích dùng dược nô sống để thử độc đan hằng năm đúng không?" Giọng nói của Lâm Dạ khàn đặc, lạnh nhạt và dứt khoát vang lên qua lớp mặt nạ bạc, không chứa một tia cảm xúc phàm nhân.
"Ư... không... xin..." Tào Nguyệt kinh hoàng gào khóc thảm thiết, nước mắt pha lẫn máu độc chảy dài trên gương mặt xinh đẹp.
Lâm Dạ dùng man lực bóp mở miệng Tào Nguyệt, cưỡng ép nhét toàn bộ nắm độc thảo Thất Tuyệt Độc Thảo cực độc vào sâu trong cổ họng ả, rồi dùng chân khí khóa chặt đan điền, ép ả phải nuốt xuống.
"Nuốt xuống." Lâm Dạ lạnh lùng ra lệnh.
Ngay khi độc thảo cực độc trôi xuống bụng, độc tố tội ấn và tính chất ăn mòn linh căn của Thất Tuyệt Độc Thảo lập tức bộc phát dữ dội bên trong cơ thể Tào Nguyệt.
"A a a a!"
Một tiếng gào thét thảm thiết, đau đớn tột cùng vang vọng khắp mật thất đá đen. Độc tố ăn mòn từ bên trong khiến kinh mạch và đan điền của Tào Nguyệt rữa nát nhanh chóng. Làn da xinh đẹp của ả bắt đầu phồng rộp loang lổ đỏ hực, chảy ra thứ dịch vàng độc hại. Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, bộ xương và huyết nhục của thiên kiêu đan phòng đã bị độc tố ăn mòn hoàn toàn, hóa thành một vũng máu đen rữa nát rỉ máu nhạt trên nền bệ đá tế đàn.
Tiêu diệt hoàn toàn Tào Khải, Tào Nguyệt và đao phủ Quỷ Đầu dứt khoát, Lâm Dạ đứng lặng im giữa vũng máu độc, Nghịch Mệnh Chân Khí xám bạc tỏa ra quanh thân tịnh hóa sạch sẽ mọi hơi độc bám trên da thịt rách nát.
"Nghiệt súc! Ta phải bầm thây vạn đoạn ngươi!"
Đột ngột, một tiếng gầm rú điên cuồng, oán hận thấu xương tủy vang dội từ phía lối vào mật thất tế đàn hiến tế.
Chưởng sự ngoại môn Tào Diêm bước ra từ bóng tối đan các sụp đổ, chứng kiến cảnh tượng em ruột Tào Khải và con gái yêu quý Tào Nguyệt chết thảm khốc rữa nát xương thịt ngay trên tế đàn đá đen. Đôi mắt lão già chưởng sự lập tức đỏ ngầu như máu tươi, chòm râu dê dài xám xịt dựng đứng lên vì phẫn nộ tột đỉnh.
Chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay gầy guốc của Tào Diêm bùng phát ra một luồng linh quang xanh biếc dữ dội chưa từng có. Lão điên cuồng vận hành Quy Nguyên Đại Hóa Quyết, bộc phát toàn bộ linh lực Luyện Khí Kỳ Đỉnh Phong dồi dào, hóa thành một bàn tay khổng lồ màu vàng xám rực rỡ linh quang, mang theo áp thế uy nghiêm thần quyền tối cao đè nặng rạn nứt nẻ toàn bộ vách đá mật thất ngầm sụt lún, quyết tử chiến một trận sinh tử tối hậu với Lâm Dạ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!