Đập xương niết bàn
Không khí trong mật thất tế đàn hiến tế đặc quánh mùi máu tanh rờn rợn và hơi nóng bỏng rát phả ra từ lò luyện đan bằng đồng cổ Xích Diễm Lò. Trên mặt tế đàn đá đen khổng lồ, những đường vân trận pháp hiến tế đang rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ thẫm, không ngừng hấp thụ sinh mệnh lực mỏng manh của Lâm Dao. Độc tố tội ấn trên cổ con bé đỏ rực lên như những đốm lửa thiêu đốt, rút cạn từng chút hơi thở yếu ớt truyền vào lòng lò đan đang đỏ hực.
Ngay sát bên cạnh, Lâm Dạ bị xích chặt vào cột sắt huyền thiết bằng những sợi xích nặng nề của Khóa mệnh xích sắt phế phẩm. Sợi xích rỉ sét găm sâu vào cổ tay và cổ chân anh, cào rách da thịt rỉ ra những vệt máu đỏ tươi loang lổ. Trong cổ họng anh, mùi lưu huỳnh cực nồng của Tuyệt Mạch Tán vẫn đang phát tán một luồng khí lạnh buốt thấu xương, khóa chặt hoàn toàn mọi kinh mạch phàm nhân, khiến đan điền rách nát của anh đông cứng như một tảng băng vĩnh cửu. Nhục thân phàm cốt của anh lúc này yếu ớt đến cực điểm, gần như vô pháp nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay.
"Quỷ Đầu! Chém đứt đầu nó cho ta!"
Tiếng gầm lạnh lùng, tàn bạo của Chưởng sự ngoại môn Tào Diêm vang lên, dội vào vách đá mật thất ẩm ướt. Lão già đứng đó, chòm râu dê dài khẽ rung động, chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay gầy guốc tỏa ra linh quang xanh biếc dữ dội, duy trì uy áp Luyện Khí Đỉnh Phong ngột ngạt đè nặng lên toàn bộ không gian.
Bóng đen khổng lồ của hình đường đao phủ Quỷ Đầu chậm rãi bước lên. Gã nam tử cao hơn trượng, mình trần đầy mỡ nổi gân xanh dữ tợn dưới ánh lửa lò đan, đầu đội mũ trùm vải đen khoét hai lỗ mắt lạnh lẽo, vô hồn. Hai cánh tay thô bạo như cột nhà của gã siết chặt lấy chiếc rìu rỉ sét khổng lồ nặng hai trăm cân. Lưỡi rìu dính đầy máu khô đen búa, mang theo tiếng rít gió lạnh toát, xé toạc không khí nóng rát của mật thất, chém thẳng xuống cổ Lâm Dạ với man lực ngàn cân.
Trong khoảnh khắc tử vong cận kề ấy, dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện, đôi mắt Lâm Dạ xám xịt, lạnh lùng và vô hồn đến đáng sợ. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải giống như một tấm gương băng vĩnh cửu, đóng băng hoàn toàn mọi dao động hoảng sợ hay đớn đau phàm nhân. Anh không hề gào thét, không hề cầu xin. Thần thức nhạy cảm của anh lúc này hoạt động với tốc độ kinh hoàng, nhìn thấu quỹ đạo rơi xuống của lưỡi rìu khổng lồ.
Anh biết rõ, kinh mạch phàm nhân của mình đã bị Tuyệt Mạch Tán khóa chặt, linh lực thô sơ hoàn toàn đông cứng. Nhưng tủy ma cốt bất diệt ẩn sâu bên trong lồng ngực gãy vụn của anh thì không! Vết sẹo lột tiên cốt trước ngực anh đang rỉ ra chất dịch đen nhạt ma tính, rực sáng ánh bạc nhạt dưới lớp băng gạc rách nát. Cánh tay phải bị bỏng nặng do linh hỏa tàn phá da thịt vẫn đang co rút đau đớn kịch liệt, bốc lên những làn khói đen nhạt.
Muốn sống sót, muốn cứu Lâm Dao, anh bắt buộc phải đánh cược cả sinh mạng vào một canh bạc tàn khốc nhất. Anh không thể để lưỡi rìu chém đứt cổ, bởi đầu lìa khỏi cổ nghĩa là thần phách tiêu biến, Vạn Kiếp Bất Diệt Quyết cũng vô pháp phục sinh nhục thân đã mất đầu. Anh cần lưỡi rìu này đập nát lồng ngực cũ của mình!
Lâm Dạ khẽ nhích gót chân nứt nẻ trên nền đá ẩm ướt, dùng chút man lực cơ bắp ít ỏi còn lại của cánh tay trái ma hóa để nghiêng nhẹ bả vai.
"Rắc rắc!"
Tiếng xích sắt huyền thiết căng ra kịch liệt. Thay vì chém vào cổ, lưỡi rìu rỉ sét khổng lồ của Quỷ Đầu chém lệch đi một tấc, nện thẳng vào giữa lồng ngực rách nát của Lâm Dạ.
"Oanh!"
Một tiếng động trầm đục, ghê rợn vang lên, kèm theo âm thanh xương cốt gãy vụn rắc rắc liên tục dội vào tai những kẻ đứng xem. Lực chém ngàn cân của Quỷ Đầu phối hợp với chiếc rìu sắt khổng lồ đập nát toàn bộ xương sườn cũ rách nát và yếu ớt của Lâm Dạ. Lồng ngực anh lún sâu xuống, máu đen ma tính pha lẫn máu đỏ tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả bệ đá tế đàn dưới chân.
Nhục thân phàm nhân của anh hoàn toàn bị hủy hoại. Tim phổi ngừng đập kịch liệt, hơi thở đứt quãng rồi tắt lịm hoàn toàn. Thần trí Lâm Dạ rơi vào một khoảng không tối tăm vĩnh cửu, lạnh ngắt và cô độc tột cùng.
"Ha ha ha! Tên tạp dịch phế thải đã chết!" Tào Khải cười lớn đầy đắc ý, bàn tay mập mạp bớt đi vẻ căng thẳng, lò luyện đan Xích Diễm Lò cũng dần thu liễm bớt linh hỏa. "Chưởng sự đại huynh, bộ xương ma tính của hắn đã bị đập nát, giờ chúng ta có thể ném xác hắn vào lò để luyện chế Thọ Nguyên Đan rồi!"
Tào Nguyệt cũng bước lại gần, đôi môi thâm tím do thử độc đan khẽ nhếch lên khinh bỉ, nhìn cái xác không hồn của Lâm Dạ đang treo lơ lửng trên xích sắt: "Một tên phế mạch tuyệt bẩm sinh, rốt cuộc cũng chỉ là củi sống rác rưởi mà thôi."
Tần Minh đứng bên cạnh Định Linh Bàn, ngón tay gảy nhẹ các mảnh ngọc thạch, nét mặt đầy vẻ ngạo mạn tự phụ: "Trận pháp của ta đã hấp thụ sạch sẽ chút kiếm khí hộ mệnh cuối cùng của hắn. Tên này đã triệt để chết mất xác, thần hồn vô pháp siêu thoát."
Thế nhưng, ngay khi bọn chúng tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, một dị biến kinh hoàng đột ngột bùng phát sâu dưới lòng đất mật thất tế đàn hiến tế.
Trong khoảng không tối tăm của cái chết, tủy ma cốt bất diệt bên trong lồng ngực nát bét của Lâm Dạ đột ngột sôi sục cuộn trào mãnh liệt. Công pháp luyện thể tối cổ – Vạn Kiếp Bất Diệt Quyết – chính thức được kích hoạt bởi sát ý thực sự và đòn hủy diệt nhục thân của đối thủ. Thủ đoạn Đập Xương Phục Sinh bắt đầu vận hành với tốc độ điên cuồng.
"U u u..."
Tế đàn đá đen khổng lồ bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Hàng vạn oán linh vô hồn tích tụ vạn năm dưới lòng đất đan các – linh hồn của những phàm nhân phế mạch từng bị hiến tế làm củi sống – đột ngột gào thét dữ dội. Dòng năng lượng oán khí khổng lồ, đen đặc như mực từ trên mặt tế đàn không còn truyền vào lò luyện đan nữa, mà bị một lực hút vô hình, bạo liệt từ lồng ngực nát bét của Lâm Dạ điên cuồng hút ngược trở lại.
"Cái gì?! Trận pháp hiến tế đang bị đảo ngược!" Tần Minh kinh hoàng hét lên, Định Linh Bàn trên tay hắn đột ngột xoay tròn điên cuồng, tỏa ra những luồng linh quang xám xịt hỗn loạn.
Tào Diêm cũng biến sắc, lão già cảm nhận được một luồng ma tính tối cổ, lạnh lẽo tột cùng đang thức tỉnh từ cái xác không hồn kia. Lão vội vàng vung tay phóng ra Quy Nguyên Chưởng Pháp, ngưng tụ linh lực hóa thành một bàn tay khổng lồ màu vàng xám hòng đập nát tế đàn để cắt đứt dị biến.
Nhưng đã quá muộn.
Dưới đống xương thịt nát bét và máu đen loang lổ trước ngực Lâm Dạ, một luồng ánh sáng bạc ma tính bùng phát dữ dội, chói lòa đến mức lấn át cả ánh lửa đỏ rực của Xích Diễm Lò. Quá trình tái cấu trúc xương cốt diễn ra với tốc độ kinh hoàng.
Từng khúc xương sườn cũ bị đập nát gãy vụn tự động tan chảy, hấp thụ oán lực khổng lồ từ tế đàn và ma tính nguyên thủy từ tủy xương để đúc lại thành những khúc xương mới rực sáng ánh bạc rõ rệt. Không phải một khúc, không phải hai khúc, mà là toàn bộ mười hai khúc xương sườn lồng ngực của Lâm Dạ đều đồng loạt hóa thành ma cốt ánh bạc hoàn mỹ.
Vạn Kiếp Cốt trung cấp (7-12 khúc cốt) chính thức đúc thành công!
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt tái tạo vang lên giòn giã, mạnh mẽ như tiếng sấm rền dưới lòng đất sâu. Cùng với sự xuất hiện của bộ ma cốt hoàn mỹ, tủy xương của Lâm Dạ điên cuồng sản sinh ra Nghịch Mệnh Chân Khí – luồng khí màu xám bạc cuồn cuộn chảy dọc khắp cơ thể anh. Luồng chân khí nghịch thiên này đi đến đâu, những kinh mạch phàm nhân bị tàn phá bởi Tuyệt Mạch Tán lập tức được tịnh hóa hoàn toàn, lớp băng phong tỏa bị đập tan nát vụn, máu độc màu đen bị ép phun ngược ra ngoài.
Nhục thân rách nát của Lâm Dạ phục hồi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Làn da nứt nẻ rỉ máu của anh nhanh chóng đóng vảy xám đen, bắp thịt săn chắc lại, vết bỏng loang lổ đỏ hực trên cánh tay phải bốc khói đen cũng lập tức được Nghịch Mệnh Chân Khí làm lành, để lộ ra những đường vân bạc ma tính nổi rõ dưới làn da mới cứng cáp như huyền thiết.
Lâm Dạ đột ngột mở mắt.
Đôi mắt anh không còn xám xịt vô hồn, mà rực sáng hai quầng ma quang màu bạc lạnh lùng, uy nghiêm tột cùng của một Ma Thần tối cổ. Luồng uy áp ma tính khổng lồ bộc phát từ lồng ngực rực sáng ánh bạc của anh quét sạch vách đá mật thất, khiến toàn bộ đệ tử đan các đứng xung quanh đồng loạt quỳ sụp xuống đất, đạo tâm rạn nứt dữ dội vì kinh hãi.
Quỷ Đầu đứng sát bên cạnh là kẻ gánh chịu uy áp nặng nề nhất. Gã đao phủ khổng lồ mang man lực bẩm sinh bỗng cảm thấy toàn thân đông cứng, chiếc rìu sắt nặng hai trăm cân trên tay run rẩy bần bật, đôi mắt dưới mũ trùm vải đen tràn ngập sự kinh hoàng tột độ khi chứng kiến cái xác vừa bị mình chém nát ngực đang từ từ đứng thẳng dậy.
"Rầm!"
Lâm Dạ khẽ vận chuyển Nghịch Mệnh Chân Khí. Mười hai khúc ma cốt trung cấp rực sáng ánh bạc đồng loạt cộng hưởng, bộc phát một luồng man lực vạn cân sơ bộ khổng lồ.
Những sợi xích sắt huyền thiết khổng lồ của Khóa mệnh xích sắt phế phẩm đang trói chặt tứ chi anh bỗng chốc rạn nứt nẻ liên tục, rồi đồng loạt nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn sắt gỉ bắn găm vào vách đá mật thất.
Tần Minh gào thét thảm thiết khi Định Linh Bàn trên tay hắn không chịu nổi áp lực ma tính bùng phát, nổ tung thành những mảnh ngọc thạch vụn vỡ găm nát lòng bàn tay hắn, linh khí địa mạch phản phệ khiến hắn hộc máu bay văng vào góc tối.
Lâm Dạ đứng thẳng trên tế đàn đá đen, mái tóc đen dài bay múa trong luồng oán khí cuồng bạo. Cánh tay trái ma hóa của anh từ từ đưa lên, rực sáng những đường vân bạc ma tính nổi rõ dưới làn da rực sáng tiên quang ma tính, tỏa ra một luồng uy áp ma thần nguyên thủy khổng lồ che phủ toàn bộ mật thất hiến tế, khóa chặt lấy Tào Diêm và Quỷ Đầu đang đứng chết lặng trong sự kinh hoàng tột độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!