Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tế đàn xiềng xích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Biển lửa hừng hực bùng phát từ lò luyện đan Xích Diễm Lò vây khốn toàn bộ lối thoát duy nhất của Lâm Dạ. Sức nóng kinh hoàng từ linh hỏa của Tào Khải khiến không khí trong mật thất vặn vẹo, hơi nóng lưu huỳnh nồng nặc bốc lên rát bỏng. Cánh tay phải của Lâm Dạ bị bỏng rộp nặng nề, da thịt cháy xém bốc khói đen rỉ dịch đen nhạt ma tính, từng cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng vào đan điền rách nát. Thế nhưng, dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện, ánh mắt Lâm Dạ vẫn xám xịt, lạnh lùng và vô hồn. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải giống như một tấm gương băng vĩnh cửu, khóa chặt mọi dao động cảm xúc phàm nhân của anh.


"Ha ha ha! Tên tạp dịch phế thải, ngươi tưởng phá vỡ được kết giới đồng thau là có thể cứu được con nhóc này sao?" Tào Khải cười lớn đầy đắc ý, bàn tay mập mạp của gã vẫn rực lửa đỏ do linh hỏa gia trì. "Trong mật thất đan phòng này, linh hỏa của ta là tuyệt đối! Ngươi chỉ có nước hóa thành tro bụi!"


Tào Nguyệt đứng cạnh tế đàn đá đen, đôi môi thâm tím do thử độc đan khẽ nhếch lên đầy vẻ quỷ quyệt. Ả vuốt ve chiếc Vạn Độc Vòng đã bị rạn nứt nhẹ trên cổ tay, lạnh lùng nhìn Lâm Dạ: "Khải thúc, đừng nói nhảm với hắn. Mau dùng linh hỏa thiêu rụi bộ xương ma tính của hắn, dâng cho cha ta làm chất dẫn luyện đan!"


Lâm Dạ khẽ nhích gót chân nứt nẻ trên nền đá ẩm ướt rỉ máu. Anh không hề hoảng loạn. Thần thức nhạy cảm của anh âm thầm quan sát các ống dẫn hỏa thạch ngầm chạy quanh mật thất. Anh biết, nếu không dập tắt nguồn cung cấp lửa cho Xích Diễm Lò, anh sẽ bị thiêu rụi trước khi chạm vào Lâm Dao. Chuôi thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi trong tay trái anh rực sáng ánh bạc ma tính nhạt, oán khí kiếm mộ bắt đầu tụ hội cuồn cuộn.


Đúng lúc Lâm Dạ chuẩn bị vung kiếm chém đứt các ống dẫn hỏa thạch, một luồng áp lực khổng lồ, ngột ngạt tột cùng đột ngột từ trên cao đè nặng xuống.


"Ầm!"


Cửa đá của mật thất bị một lực lượng vô hình chấn vỡ nát vụn. Một bóng người cao gầy chậm rãi bước vào. Lão già có gương mặt âm hiểm, chòm râu dê dài xám xịt, mặc đạo bào chưởng sự màu xám tro viền chỉ vàng rực rỡ. Trên ngón tay gầy guốc của lão, chiếc nhẫn ngọc bích tỏa ra linh quang xanh biếc dữ dội.


Chưởng sự ngoại môn – Tào Diêm!


Sự xuất hiện của Tào Diêm mang theo uy áp Luyện Khí Đỉnh Phong cực mạnh, khiến toàn bộ mật thất đá đen như chìm vào hầm băng áp suất khổng lồ. Mặt đất dưới chân Lâm Dạ rạn nứt, lồng ngực gầy yếu của anh nhói lên đau đớn, vết sẹo lột tiên cốt trước ngực rỉ ra dịch đen nhạt ma tính rít lên xèo xèo dưới lớp băng gạc.


"Cha!" Tào Nguyệt mừng rỡ reo lên.


"Chưởng sự đại huynh!" Tào Khải cũng vội vàng thu liễm linh hỏa, cung kính khom lưng.


Tào Diêm không thèm nhìn hai kẻ kia, đôi mắt âm lãnh của lão khóa chặt vào chiếc Mặt nạ bạc vô diện của Lâm Dạ. Lão khẽ vuốt chòm râu dê, giọng nói khàn khàn đầy vẻ khinh miệt vang lên: "Một tên tạp dịch gác mộ phế thải, đan điền rách nát, kinh mạch đứt gãy... Vậy mà lại đúc được một khúc ma cốt rực sáng ánh bạc, còn dám đột nhập vào đan các của ta để cướp người. Lâm Dạ, ngươi thực sự khiến ta bất ngờ."


Lâm Dạ không nói một lời, anh khẽ hạ thấp trọng tâm, tay trái ma hóa siết chặt chuôi Hắc Thiết Kiếm Phôi, sát cơ ma tính trong tủy xương cuộn trào dữ dội.


"Nhưng trước mặt ta, mọi sự giãy giụa của một phàm cốt tuyệt mạch đều là vô nghĩa." Tào Diêm lạnh lùng nói.


Dứt lời, Tào Diêm vung tay phải. Quy Nguyên Chưởng Pháp bộc phát! Linh lực Luyện Khí Đỉnh Phong dồi dào ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ màu vàng xám, mang theo uy áp nặng nề như muốn nghiền nát vạn vật, đập thẳng xuống đầu Lâm Dạ.


"Phanh!"


Lâm Dạ vung Hắc Thiết Kiếm Phôi chống đỡ, oán khí kiếm mộ bùng phát dữ dội hòng chẻ đôi bàn tay linh lực. Thế nhưng, chênh lệch tu vi quá lớn. Bàn tay khổng lồ đập tan luồng oán khí mỏng manh, nện mạnh xuống nhục thân của Lâm Dạ. Anh bị đánh văng mạnh vào vách đá mật thất, nền đá nứt nẻ nát vụn. Lâm Dạ khuỵu gối xuống đất bùn nhão rỉ máu, xương sườn cũ gãy rắc rắc đau đớn dữ dội, lồng ngực rách nát rỉ máu đen nhạt loang lổ.


"Tần Minh! Kích hoạt trận pháp khóa mệnh!" Tào Diêm ra lệnh.


Từ trong bóng tối sau lưng Tào Diêm, một thiếu niên gầy yếu mang kính gọng đồng mỏng bước ra – trận đạo thiên tài Tần Minh. Gương mặt hắn đầy vẻ tự phụ, khinh khỉnh nhìn Lâm Dạ như nhìn một con kiến hôi. Tần Minh xoay mạnh trận bàn ngọc thạch Định Linh Bàn trên tay.


"Rắc rắc rắc!"


Địa mạch dưới nền mật thất đá đen đột ngột chấn động. Từ các góc của tế đàn hiến tế, bốn sợi xích huyền thiết khổng lồ – Khóa mệnh xích sắt phế phẩm – lao vút ra như những con rắn đen dữ tợn, quấn chặt lấy tứ chi và cổ họng của Lâm Dạ, kéo lê anh đóng đinh chặt vào cột sắt huyền thiết của tế đàn đá đen.


Sợi xích sắt rỉ sét cọ xát dữ dội vào cổ tay và cổ chân Lâm Dạ, cào rách da thịt rỉ máu đỏ tươi. Trận văn khống chế linh lực trên xích sắt kích hoạt, đè nặng lên kinh mạch khiến anh vô pháp nhúc nhích.


Lâm Dạ nghiến chặt răng, lồng ngực rách nát phập phồng dữ dội. Anh không cam chịu bị trói buộc. Thần thức nhạy cảm của anh cố gắng kích hoạt mảnh ngọc bội rạn nứt của Lâm Phong giấu trong ngực áo.


"Vù..."


Mảnh ngọc bội gia truyền đột ngột tỏa ra một luồng kiếm khí Trúc Cơ hộ mệnh màu xanh nhạt, tạo thành một màng bảo vệ mỏng manh quanh thân anh hòng chém đứt xiềng xích. Thế nhưng, ngay khi kiếm khí hộ mệnh vừa bộc phát, Tần Minh đã cười lạnh đầy khinh bỉ. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên Định Linh Bàn, kích hoạt Quy tắc "Củi Sống Hiến Tế" của trận pháp đá đen.


Tế đàn đá đen khổng lồ đột ngột rực sáng những đường vân trận pháp rỉ máu tươi. Luồng kiếm khí bảo mệnh từ ngọc bội của Lâm Phong chưa kịp chạm vào xích sắt đã bị trận pháp hiến tế đá đen hút ngược hoàn toàn, chuyển hóa thành năng lượng nuôi dưỡng lò đan. Mảnh ngọc bội rạn nứt mất sạch linh lực, vỡ vụn thành bột đá vô giá trị rớt xuống đất bùn.


"Một món pháp bảo hộ mệnh rác rưởi của một gia tộc đã bị diệt môn, cũng dám mang ra phô diễn trước mặt ta?" Tần Minh cười lạnh đầy ngạo mạn. "Trận pháp hiến tế này của ta chuyên môn bòn rút mọi linh lực và huyết nhục phàm nhân để duy trì kết giới tông môn. Ngươi càng giãy giụa, trận pháp càng mạnh!"


Tào Diêm bước đến trước mặt Lâm Dạ, từ trong ngực áo lấy ra một chiếc lọ gốm nhỏ, đổ ra một viên bột thuốc màu xám tro tỏa mùi lưu huỳnh cực nồng – Tuyệt Mạch Tán. Lão già cười âm hiểm, bóp chặt cằm Lâm Dạ, cưỡng ép ép anh phải nuốt viên thuốc độc xuống.


"Nuốt xuống đi! Để xem bộ ma cốt của ngươi chống đỡ được Tuyệt Mạch Tán của Hình Đường ngoại môn thế nào!" Tào Diêm cười tàn nhẫn.


Viên bột thuốc Tuyệt Mạch Tán tan ra trong miệng Lâm Dạ, hóa thành một dòng khí lạnh buốt thấu xương chạy dọc khắp kinh mạch. Dòng khí lạnh đi đến đâu, kinh mạch phàm nhân và đan điền rách nát của anh bị đóng băng hoàn toàn đến đó. Lâm Dạ cảm thấy toàn thân tê liệt, kinh mạch bị rách nát rỉ máu đen nhạt do tác dụng tàn phá của thuốc độc và xích sắt cọ xát dữ dội. Linh lực phàm nhân của anh hoàn toàn bị phong tỏa, không thể ngưng tụ dù chỉ một tia khí tức.


Thế nhưng, Tào Diêm và Tần Minh không hề biết rằng, Tuyệt Mạch Tán chỉ có thể khóa chặt kinh mạch phàm nhân của Lâm Dạ, chứ hoàn toàn vô tác dụng trước tủy ma cốt bất diệt đang sôi sục bên trong mười hai khúc ma cốt rực sáng ánh bạc nhạt của anh. Dưới lồng ngực nát bét, Nghịch Mệnh Chân Khí vẫn đang âm thầm vận chuyển, chống lại độc tố ăn mòn.


"Cha, mau kích hoạt tế đàn hiến tế đi! Con không đợi được nữa rồi!" Tào Nguyệt sốt ruột thúc giục.


Tào Diêm gật đầu, lão già bước lên tế đàn đá đen, truyền linh lực dồi dào vào trận nhãn để đẩy nhanh tiến trình hiến tế.


"U u u..."


Tiếng oán linh gào thét thảm thiết vang vọng khắp mật thất ngầm. Trận pháp đá đen rỉ máu tươi liên tục, những đường vân đỏ rực của độc tố tội ấn trên cổ Lâm Dao rực sáng dữ dội. Lâm Dao co giật kịch liệt trên mặt tế đàn, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch không còn một giọt máu. Những sợi chỉ máu đỏ tươi bắt đầu bị rút ra khỏi cơ thể con bé, bay lơ lửng hướng thẳng vào lò luyện đan Xích Diễm Lò đang nóng đỏ.


"Dao... nhi..." Lâm Dạ rên rỉ qua kẽ răng dính đầy máu đen.


Chứng kiến em gái ruột thịt – mỏ neo nhân tính duy nhất của mình – đang dần lịm đi, sinh mệnh lực bị rút cạn tàn bạo để làm củi sống duy trì kết giới tông môn ngụy quân tử, lòng căm thù thấu xương tủy của Lâm Dạ bùng cháy đến đỉnh điểm. Ma tính trong tủy xương cuộn trào dữ dội, Nghịch Mệnh Chân Khí điên cuồng va chạm vào lớp băng phong tỏa của Tuyệt Mạch Tán hòng bứt phá xiềng xích.


Thế nhưng, nhục thân phàm cốt này quá yếu ớt, nếu cứ tiếp tục cưỡng ép bộc phát lực lượng, anh sẽ tự bạo kinh mạch mà chết trước khi cứu được em gái.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, lý trí lạnh lùng của Thất Tình Tuyệt Diệt quyết giúp Lâm Dạ nhận ra một chân lý tàn khốc: Anh vô pháp dùng sức mạnh phàm nhân để phá giải cục diện này. Muốn thức tỉnh hoàn toàn sức mạnh ma tính tối cổ để đập tan tế đàn, anh bắt buộc phải chủ động gánh chịu đòn tấn công chí mạng, đập nát hoàn toàn nhục thân và xương sườn cũ để kích hoạt quá trình tự hủy tái sinh – Đập Xương Phục Sinh của Vạn Kiếp Bất Diệt Quyết.


Tào Diêm quay lại nhìn Lâm Dạ đang bị trói chặt, đôi mắt lão tràn đầy vẻ tàn bạo và khinh miệt: "Một phế cốt rác rưởi mà cũng dám mơ tưởng nghịch thiên. Đã vậy, ta sẽ cho ngươi thành toàn làm củi sống hiến tế cùng con nhóc kia!"


Lão già vẫy tay ra lệnh cho hình đường đao phủ Quỷ Đầu đang đứng lặng im trong góc tối mật thất.


"Quỷ Đầu! Chém đứt đầu nó cho ta!"


Bóng đen khổng lồ bước ra từ bóng tối. Đao phủ Quỷ Đầu cao hơn trượng, đầu đội mũ trùm vải đen khoét hai lỗ mắt dữ tợn, mình trần đầy mỡ nổi gân xanh. Hắn vung chiếc rìu rỉ sét khổng lồ nặng hai trăm cân, bước từng bước nặng nề tiến đến trước mặt Lâm Dạ.


Lâm Dạ bị khóa chặt hoàn toàn trên tế đàn đá đen, ngửa đầu nhìn lưỡi rìu khổng lồ dính máu khô đang từ từ giơ lên cao. Dưới lớp mặt nạ bạc, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh tanh, dã tính và điên cuồng. Anh chủ động buông lỏng mọi phòng ngự của nhục thân, khóa chặt đạo tâm, sẵn sàng đón nhận đòn hủy diệt thể xác để niết bàn phục sinh.


Quỷ Đầu gầm lên một tiếng, chiếc rìu rỉ sét khổng lồ xé toạc không khí nóng rát, mang theo man lực ngàn cân chém thẳng xuống cổ Lâm Dạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!