Mật thất rỉ máu
Luồng Nghịch Mệnh Chân Khí màu xám bạc đột ngột cuộn trào mãnh liệt từ mười hai khúc ma cốt trong lồng ngực Lâm Dạ, áp thẳng vào kết giới đồng thau rực lửa trước mặt. Tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên khi hai luồng sức mạnh xung đột trực diện. Khói trắng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi kim loại nung chảy nồng nặc. Kết giới đồng thau vốn dĩ kiên cố, được duy trì bởi linh lực Quy Nguyên tông chính thống, nay lại như gặp phải chất độc kịch liệt, bắt đầu rạn nứt và rã ra từng mảng dưới sự ăn mòn tàn khốc của chân khí ma tính.
Lâm Dạ khẽ nhắm mí mắt lạnh tanh dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện. Cánh tay phải của anh – vết tích của những đêm nung nấu oán hỏa tự thân để rèn đúc kiếm phôi hằng đêm – bùng phát một cơn đau rát như bị lửa thiêu. Những vết bỏng loang lổ đỏ hực chằng chịt co rút dữ dội dưới lớp vải thô xám, da thịt cháy xém nhẹ bốc lên một làn khói đen nhạt. Nhưng Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải giống như một tấm gương băng vĩnh cửu, đóng băng hoàn toàn mọi dao động hoảng sợ hay đớn đau phàm nhân của anh. Đôi mắt anh xám xịt, lạnh lùng và vô hồn. Anh không lùi bước, mà càng đẩy mạnh luồng nghịch khí ăn mòn lõi trận.
"Rắc rắc!"
Trận nhãn đồng thau chính thức vỡ vụn. Cánh cửa sắt nặng nề rên rỉ rồi từ từ hé mở, để lộ ra lối xuống tối tăm, ẩm ướt dẫn sâu vào lòng đất. Lâm Dạ lướt đi như một bóng ma vô hồn, không để lại một tiếng động nhỏ nhất trên những bậc thềm đá ẩm ướt bám đầy rêu phong rỉ máu.
Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và nóng bức đến nghẹt thở. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh rờn rợn và mùi dược cặn thối rữa tạo thành một thứ chướng khí dày đặc. Khi bước chân nứt nẻ của Lâm Dạ chạm đến mặt đất bằng phẳng của tầng hầm cuối cùng, cảnh tượng trước mắt khiến sát cơ ma tính trong tủy xương anh cuộn trào dữ dội.
Đây là Mật thất tế đàn hiến tế của Đan Các Ngoại Môn.
Giữa căn phòng đá rộng lớn là một tế đàn đá đen khổng lồ, trên mặt đá khắc chằng chịt những đường vân trận pháp hiến tế đang rỉ ra những vệt máu tươi liên tục. Phía trên tế đàn, lò luyện đan bằng đồng cổ Xích Diễm Lò đang hừng hực cháy, tỏa ra nhiệt lượng cực lớn khiến không gian xung quanh vặn vẹo nhẹ.
Và ngay sát cạnh lò đan rực lửa, Lâm Dao – muội muội ruột thịt 12 tuổi của anh – đang bị xích chặt bằng những sợi xích sắt gỉ sét trên mặt tế đàn đá đen. Gương mặt nhỏ nhắn của con bé xanh xao, nhem nhuốc bám đầy bụi than đan phòng, đôi môi nứt nẻ rỉ máu nhạt. Những đường vân đỏ rực của độc tố tội ấn trên cổ con bé đang nhấp nháy dữ tợn, hút dần chút sinh mệnh lực yếu ớt còn sót lại để nuôi dưỡng ngọn lửa lò đan.
Đứng trước tế đàn là hai bóng người. Một nam tử trung niên mập mạp, da mặt đỏ hồng do hơi lửa luyện đan, mặc đạo bào đan các màu đỏ sẫm tỏa mùi lưu huỳnh nồng nặc – phó các chủ Tào Khải. Cạnh gã là Tào Nguyệt, thiếu nữ mặc váy lụa đỏ rực, đôi môi thâm tím do thử độc đan đang nở một nụ cười độc ác tột cùng.
"Cha nói không sai, thể chất phế mạch của con nhóc này quả thực là lò nuôi độc đan hoàn mỹ nhất." Tào Nguyệt khẽ vuốt ve chiếc vòng ngọc tủy Vạn Độc Vòng trên cổ tay, ánh mắt đầy vẻ quỷ quyệt nhìn Lâm Dao đang thoi thóp. "Dùng huyết nhục của nó làm chất dẫn, viên Thọ Nguyên Đan lần này chắc chắn sẽ đạt phẩm cấp tối cao. Khải thúc, ném nó vào lò đi!"
"Được!" Tào Khải cười lạnh, bàn tay mập mạp vung lên định túm lấy xích sắt kéo Lâm Dao vào lò đan Xích Diễm.
"Vút!"
Một luồng oán khí xám xịt, lạnh buốt thấu xương đột ngột xé toạc màn chướng khí lưu huỳnh, chém thẳng vào cánh tay của Tào Khải. Gã giật mình, vội vàng thu tay lại, lùi mạnh về phía sau ba bước. Nhát chém hụt nện mạnh xuống nền đá mật thất, tạo ra một vết rách sâu hoắm rỉ máu đen nhạt.
Lâm Dạ bước ra từ bóng tối, thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi đen tuyền trong tay trái rực sáng ánh bạc ma tính nhạt, tỏa ra oán lực kiếm mộ khổng lồ rung chuyển cả căn phòng đá. Chiếc Mặt nạ bạc vô diện che khuất gương mặt anh, chỉ để lộ đôi mắt xám xịt lạnh tanh không một chút hơi ấm nhân tính.
"Kẻ nào?!" Tào Khải gầm lên đầy kinh hoàng, đôi mắt híp lại nhìn chằm chằm vào bóng đen đeo mặt nạ bạc vừa xuất hiện. "Một tên tạp dịch gác mộ phế thải... Sao ngươi có thể phá vỡ kết giới đồng thau đột nhập vào đây?!"
Tào Nguyệt nhìn thấy thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi tỏa oán khí nồng nặc, sắc mặt lập tức trở nên dữ tợn: "Hóa ra là ngươi! Tên ma đầu sở hữu Nghịch Mệnh Chân Khí đã phế bỏ Phạm Tiến hắc thị! Ngươi đến thật đúng lúc, hôm nay ta sẽ dùng vạn độc của Vạn Độc Vòng để luyện hóa bộ xương ma tính của ngươi!"
Không đợi Lâm Dạ trả lời, Tào Nguyệt vung tay, chiếc vòng Vạn Độc Vòng rực sáng linh quang đỏ dữ tợn. Nàng rải ra một làn sương bột màu xám tro nồng nặc – Độc Vũ Tiên Hoa chế luyện từ Thất Tuyệt Độc Thảo cực độc. Làn sương độc mang tính ăn mòn cực mạnh, đi qua đến đâu là nền đá mật thất sủi bọt rữa nát đến đó, nhanh chóng vây khốn Lâm Dạ hòng ăn mòn nhục thân và ma cốt của anh.
Lâm Dạ đứng lặng im giữa làn sương độc đang ập tới. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết giúp anh duy trì lý trí lý trí tuyệt đối, không một chút hoảng sợ phàm nhân. Thần thức nhạy cảm của anh lướt qua làn sương, nhận biết rõ sơ hở nằm ở hướng gió chuyển động của lò đan. Anh vung mạnh thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi, giải phóng oán niệm tích tụ của vạn tàn kiếm nghĩa trang.
"Hống!"
Một tiếng gào thét vô hình vang lên trong mật thất. Luồng oán khí xám xịt khổng lồ bùng phát từ kiếm phôi, hóa thành một đường chém vô hình chẻ đôi làn sương độc Thất Tuyệt Độc Thảo làm hai nửa, chấn vỡ hoàn toàn độc vũ tiên hoa trước sự kinh hoàng của Tào Nguyệt. Dư chấn oán lực quét qua khiến Tào Nguyệt bị đẩy lùi mấy bước, chiếc Vạn Độc Vòng trên cổ tay nàng khẽ rạn nứt nhẹ một vết.
"Cái gì?! Kiếm ý oán linh lại mạnh đến mức này?!" Tào Nguyệt hoảng loạn hét lên, đôi môi thâm tím run rẩy.
Tào Khải thấy con gái bị đẩy lùi, sắc mặt đỏ hồng lập tức trầm xuống. Gã vận hành Xích Diễm Luyện Đan quyết, linh lực Luyện Khí Đỉnh Phong dồi dào bộc phát dữ dội. Hai bàn tay gã đỏ rực như sắt nung, bốc lên những ngọn lửa linh hỏa nóng bỏng của lò luyện đan. Gã vung tay phóng ra một luồng hỏa long hừng hực – Hỏa Long Chưởng, thiêu đốt trực diện về phía Hắc Thiết Kiếm Phôi của Lâm Dạ hòng nung chảy thanh kiếm phôi rỉ sét.
Nhiệt lượng cực đại ập tới bóp nghẹt hơi thở. Lâm Dạ nhận ra Tào Khải có tu vi đỉnh phong lực lượng vô cùng dồi dào, kiếm phôi thô sơ của anh nếu va chạm vật lý trực tiếp với linh hỏa nung nấu sẽ bị hư hại. Anh nhanh chóng lùi lại một bước, tay trái ma hóa chôn nhanh một trận bàn đá xám xuống đất – Trận bàn Nghịch Thiên Phong Tỏa mà anh tự vẽ bằng máu oán linh.
"Oanh!"
Trận bàn kích hoạt ngầm hắc thị, dập tắt và cô lập hoàn toàn thiên địa linh khí trong phạm vi mười trượng xung quanh Tào Khải. Luồng hỏa long hừng hực đang lao tới lập tức bị suy yếu mất 50% linh lực, ngọn lửa trở nên lụi tàn và mỏng manh. Lâm Dạ lướt qua luồng lửa tàn, dùng nghịch trận tự vẽ để hút ngược hỏa độc làm dịu đi lớp da thịt nứt nẻ trên người.
Nhìn thấy sơ hở của Tào Nguyệt đang đứng đờ người bên cạnh tế đàn, Lâm Dạ tương kế tựu kế, bộc phát man lực vạn cân sơ bộ của cánh tay trái ma hóa, áp sát chớp nhoáng định thi hành kỹ năng Bóp Cổ Im Lặng để kết liễu nàng dứt khoát.
Tuy nhiên, ngay khi ngón tay ma hóa của anh vừa chạm sát cổ Tào Nguyệt, Tào Khải đã nhận ra ý đồ. Gã gầm lên một tiếng, điên cuồng vỗ mạnh vào thành đồng cổ của Xích Diễm Lò. Lò luyện đan bằng đồng cổ bùng phát một luồng nhiệt lượng cực đại vô song từ bên trong, phóng ra những tia lửa linh hỏa nổ tung liên tục hừng hực để bảo vệ Tào Nguyệt.
Nhiệt lượng linh hỏa bùng phát quá đột ngột và mạnh mẽ. Lâm Dạ bị đẩy lùi kịch liệt, da thịt cánh tay phải của anh bị bỏng rộp loang lổ đỏ hực, cháy xém bốc khói đen khét lẹt do nhiệt lượng linh hỏa bùng phát từ Xích Diễm Lò tàn phá dữ dội. Cơn đau rát buốt thấu xương tủy truyền thẳng vào đan điền rách nát, nhưng Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đã khóa chặt thần trí, giúp anh duy trì gương mặt lạnh tanh không một tiếng kêu rên dưới chiếc mặt nạ bạc.
Lâm Dạ lùi lại sát vách đá mật thất, đôi mắt xám xịt nhìn chằm chằm vào cánh tay phải đang rỉ dịch đen nhạt ma tính tịnh hóa vết thương bỏng. Anh nhận ra nếu không phá hủy hệ thống dẫn hỏa của đan phòng trước để giảm bớt nguồn cung linh hỏa từ Xích Diễm Lò, anh vô pháp áp sát kết liễu hai kẻ thù tàn bạo này.
Anh siết chặt chuôi thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi dính vệt máu ma tính rực sáng ánh bạc nhạt hằng đêm, oán khí nghĩa trang gác mộ dưới lòng đất bắt đầu tụ hội cuồn cuộn quanh thân kiếm theo từng nhịp thở ma tính dứt khoát của anh, chuẩn bị cho đòn đánh phá hủy trận nhãn đan phòng quyết định.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!