Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đột nhập đan các

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phía chân trời xa xăm của Quy Nguyên Kiếm Tông, lửa cháy ngút trời. Tiếng nổ sập hầm mỏ từ Thiết Vân Quặng Động vẫn rền vang như sấm dội, rung chuyển cả vùng biên giới hạ giới hiểm trở. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đỏ cả một góc mây trời, che khuất hoàn toàn ánh trăng máu loãng nhạt nhòa. Cuộc bạo động quy mô lớn của vạn phu mỏ tội ấn dưới sự dẫn dắt của Hùng Bá đã thành công kéo giãn toàn bộ lực lượng tuần tra của Khương Độc trên bầu trời. Những tiếng hú gào hỗn loạn, tiếng gậy trúc va chạm và tiếng roi điện nổ lách tách xa dần, để lại một khoảng lặng đầy quỷ dị xung quanh khu vực Ngoại môn đan các.


Lâm Dạ đứng lặng im trong bóng tối của một hẻm đá dựng đứng, sát bên vách tường gỗ ba tầng u ám của đan các. Anh đeo chiếc Mặt nạ bạc vô diện bám đầy bụi đất xám xịt, che kín gương mặt lạnh lùng không cảm xúc. Dưới lớp áo vải thô xám rách nát, vết sẹo lột tiên cốt sâu hoắm trước ngực anh đang khẽ nhói lên, rỉ ra một chút dịch đen nhạt ma tính, rực sáng ánh bạc nhạt hằng đêm dưới lớp băng gạc quấn chặt. Cánh tay phải của anh – vết tích của những đêm nung nấu oán hỏa tự thân để rèn đúc kiếm phôi hằng đêm hắc thị – bùng phát một cơn đau rát như bị lửa thiêu, những vết bỏng loang lổ đỏ hực chằng chịt co rút đau đớn dưới lớp vải thô.


Nhưng Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải giống như một tấm gương băng vĩnh cửu, đóng băng hoàn toàn mọi dao động hoảng sợ hay đớn đau phàm nhân của anh. Đôi mắt anh xám xịt, lạnh lùng và vô hồn. Anh khẽ nhích gót chân nứt nẻ trên nền đất ẩm ướt, oán khí dưới lòng đất nghĩa trang bùng phát cuồn cuộn theo từng nhịp thở ma tính của anh, sẵn sàng cho cuộc đột nhập đẫm máu.


Ngoại môn đan các tỏa ra một mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh rờn rợn của các dược nô phế mạch bị giam cầm. Tòa kiến trúc u tối này được bảo vệ bởi một kết giới linh khí mỏng vòng ngoài. Lâm Dạ khẽ nghiêng đầu, thần thức nhạy cảm của anh lướt qua khoảng sân trước đan các, cảm nhận rõ ràng dao động linh lực của ba chốt canh gác di động hằng đêm.


Đột nhiên, một bóng dáng gầy yếu lướt nhanh qua khe cửa cổng sau đan phòng. Đó là A Thanh, nữ dược nô câm 16 tuổi. Gương mặt thanh tú của nàng nhem nhuốc bám đầy muội than, vai trái bị rách da rỉ máu đỏ tươi nhẹ do những trận đòn roi trước đó. A Thanh ra hiệu bằng tay một cách nhanh nhẹn, báo hiệu nàng đã dập tắt hoàn toàn kết giới bảo vệ vòng ngoài bằng nghịch trận tự vẽ bằng máu ma tính mà Lâm Dạ chỉ dạy.


Nàng khẽ khom người, lấy ra một nắm bột tịnh hóa thô sơ chế luyện từ dược cặn, rải nhẹ vào hướng gió dẫn xuống chuồng yêu lang tuần tra ở cổng sau. Mùi tịnh hóa nồng nặc lập tức làm nhiễu loạn khứu giác nhạy bén của bầy thú dữ, khiến con yêu thú khổng lồ răng nanh sắc bén chỉ biết gầm gừ nhỏ dãi độc xèo xèo xuống đất bùn nhão mà không thể định vị được hướng khí tức lạ.


Lâm Dạ khẽ gật đầu dưới lớp mặt nạ bạc vô diện. Anh vận hành Đồng Hóa Thần Thức hằng đêm, hòa tan hoàn toàn dao động linh hồn và hơi ấm cơ thể vào sương mù oán khí xám xịt của nghĩa trang đang rò rỉ ngột ngạt quanh đan các. Cơ thể anh mờ nhạt dần, lướt đi không tiếng động như một cái xác không hồn trong đêm tối.


Khi anh vừa bước qua ngưỡng cửa cổng sau, tiếng bước chân nặng nề dẫm lên đá vụn của một tên vệ binh tuần tra ngoại môn vang lên sát sườn. Tên vệ binh cầm trên tay một chiếc la bàn linh khí Định Linh Bàn, kim chỉ bằng đồng cổ đang xoay tròn liên tục rực sáng linh quang xám đậm để dò tìm ma khí.


Lâm Dạ nép mình sau một cột gỗ lớn bám đầy muội than đan phòng. Anh âm thầm quan sát đường kiếm của tên vệ binh, tìm kiếm kẽ hở chuyển tiếp đường kiếm của Quy Nguyên Kiếm Quyết ngoại môn thiên. Nhận thấy tên vệ binh đang lơ là, Lâm Dạ giắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét bên hông, truyền một luồng oán lực ma tính mỏng manh vào mũi bay nhọn hoắt, đột kích bất ngờ từ góc tối.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại cực nhỏ vang lên. Lâm Dạ nhướng mày dưới lớp mặt nạ bạc. Mũi chiếc bay rèn sắt rỉ sét đâm trúng giáp vai của tên vệ binh, nhưng một kết giới mỏng quanh giáp vai rực sáng linh quang xám đậm phản chấn nhẹ, truyền một luồng lực lượng tê râm ran ngược lại cánh tay trái ma hóa của anh. Tên vệ binh giật mình quay đầu lại, đôi mắt trợn tròn kinh hoàng khi nhìn thấy một bóng đen đeo mặt nạ bạc vô diện xuất hiện sau lưng.


Lâm Dạ lập tức nhận ra sơ hở của việc dùng vũ khí rèn đúc thô sơ trước phòng ngự linh lực của tu sĩ Luyện Khí Kỳ. Không để đối thủ kịp há miệng phát ra tiếng chuông báo động, Lâm Dạ dứt khoát bỏ qua chiếc bay rỉ sét. Anh vung cánh tay trái đã ma hóa cứng như huyền thiết, bộc phát man lực vạn cân sơ bộ.


"Rắc!"


Kỹ năng Bóp Cổ Im Lặng được thi hành dứt khoát. Bàn tay ma hóa của anh siết chặt lấy yết hầu tên vệ binh, bóp nát hoàn toàn sụn cổ và kinh mạch của gã trước khi một âm thanh nào kịp phát ra. Đôi mắt tên vệ binh trợn ngược, mất sạch linh lực chiến đấu, cơ thể gã lạnh ngắt gục xuống đất bùn ẩm ướt dưới đan phòng. Lâm Dạ kéo lê xác gã giấu chặt dưới gầm lò luyện đan cũ nát bám đầy muội than.


Để duy trì trạng thái Đồng Hóa Thần Thức hoàn hảo qua ba chốt canh gác nghiêm ngặt tiếp theo, Lâm Dạ phải tiêu hao thêm 10% thần thức lực lượng mỏng manh của mình. Thần phách anh nhói lên một cơn đau buốt nhạt nhòa, nhưng ma cốt rực sáng dưới ngực đang liên tục sản sinh ra Nghịch Mệnh Chân Khí để xoa dịu vết rách kinh mạch phế thải.


Anh lướt qua tầng hai của đan các, nơi chứa đầy những kệ gỗ đựng linh thảo thô sơ bám đầy nhựa cây linh thảo xanh ngắt. Dưới sự chỉ điểm im lặng của A Thanh đang quét dọn xỉ than ở hành lang, Lâm Dạ dễ dàng né tránh được hai đội tuần tra mang Định Linh Bàn rực sáng đang lùng sục ráo riết.


Tiến sâu xuống cầu thang đá ẩm ướt dẫn xuống lòng đất đan các, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh rỉ ra càng thêm nồng đậm. Đây là khu vực dẫn thẳng đến mật thất tế đàn hiến tế sâu dưới lòng đất Quy Nguyên Kiếm Tông ngoại môn, nơi Tào Diêm đang chuẩn bị lò đan Xích Diễm để hiến tế phàm nhân làm củi sống hằng năm.


Lâm Dạ bước xuống bậc thang cuối cùng, đôi giày cỏ bám đầy máu khô rỉ ra từ đất cát ẩm ướt. Trước mặt anh là cánh cửa sắt khổng lồ dẫn xuống mật thất tối tăm giam giữ Lâm Dao.


Anh khẽ thở hắt ra một hơi lạnh lẽo, tay trái ma hóa siết chặt chuôi thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi quấn băng gạc đen sau lưng. Nhưng ngay khi bước chân anh vừa chạm đến ngưỡng cửa đá của lối vào mật thất ngầm, một luồng uy áp linh lực vàng rực bùng phát dữ dội từ cánh cửa sắt.


Lâm Dạ khựng lại, đôi mắt dưới chiếc mặt nạ bạc vô diện co rụt kịch liệt.


Cánh cửa sắt khổng lồ chặn đứng lối xuống mật thất không hề trống rỗng, mà được bao phủ bởi một kết giới bảo vệ lõi bằng đồng thau cực kỳ kiên cố. Những đường vân trận pháp hiến tế rỉ máu tươi liên tục rực sáng linh quang vàng chói lọi, tỏa ra luồng nhiệt lượng cực nóng của lò đan Xích Diễm, thiêu rụi toàn bộ oán khí sương mù xung quanh thành hư vô.


Ngay trong khoảnh khắc Lâm Dạ đang tính toán cách dùng Nghịch Mệnh Chân Khí để bẻ gãy trận nhãn đồng thau, một âm thanh xé lòng đột ngột vang lên từ phía sau cánh cửa sắt khép chặt.


"Anh ơi... Đau quá... Anh ơi!"


Tiếng hét đau đớn tột cùng, yếu ớt và đứt quãng của muội muội Lâm Dao 12 tuổi dội vào vách đá ẩm ướt của mật thất ngầm, vang vọng khắp không gian tối tăm rỉ máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!