Kiếm chỉ tế đàn
Sâu trong lòng đất Thiết Vân Quặng Động, sương độc và oán khí địa mạch cuộn trào như những con mãng xà khổng lồ, quấn chặt lấy những cột đá rạn nứt. Triệu Thiết Trụ thở dốc, một tay vịn chặt vào chiếc nạng gỗ rỉ sét khảm gai sắt, bàn chân cụt còn lại run rẩy dưới sức nặng của tin dữ gã vừa mang tới. Tiếng gã khàn đặc, dội vào vách đá ẩm ướt của Huyền Thiết Quặng Mạch Thâm Xử: "Lâm Dạ... trưa mai... Tào Diêm sẽ đưa con bé lên lò luyện đan Xích Diễm để hiến tế làm củi sống! Trận pháp hiến tế đã hoàn tất, gã muốn dùng huyết nhục phế mạch của Lâm Dao làm chất dẫn để duy trì kết giới Quy Nguyên Kiếm Trận Hộ Tông!"
Lồng ngực Lâm Dạ khẽ thắt lại. Vết sẹo lột tiên cốt sâu hoắm trước ngực anh đột ngột nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy, rỉ ra một vệt dịch đen nhạt ma tính, nhỏ giọt xuống bãi đất cát dưới chân rít lên xèo xèo. Khúc ma cốt thứ hai dưới lồng ngực rách nát bỗng nhiên rực sáng ánh bạc nhạt hằng đêm, tỏa ra một luồng ma tính lạnh lẽo. Cùng lúc đó, vết bỏng loang lổ đỏ hực trên cánh tay phải của anh – vết tích của những đêm nung nấu oán hỏa tự thân để rèn đúc kiếm phôi hằng đêm – bùng phát một cơn đau rát như bị lửa thiêu.
Nhưng Lâm Dạ không hề biến sắc. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải giống như một tấm gương băng vĩnh cửu, đóng băng hoàn toàn mọi dao động cảm xúc phàm nhân của anh. Đôi mắt anh dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện xám xịt, lạnh lùng và vô hồn. Anh không phẫn nộ gào rú, không hoảng loạn mất phương hướng. Anh chỉ lặng im, thần thức nhạy cảm lướt qua thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi đen tuyền đang dính vệt máu ma tính đen nhạt trong tay.
"Trưa mai sao?" Giọng nói của Lâm Dạ khàn đặc, giả câm giả điếc vang lên qua lớp mặt nạ bạc, lạnh nhạt đến đáng sợ. "Vậy thì chúng ta không cần đợi đến ngày mai nữa. Hùng Bá, Thiết Ngưu... châm lửa khởi nghĩa ngay đêm nay."
Hùng Bá bước lên một bước, bả vai rộng chín thước sừng sững như một ngọn núi đá. Vết bỏng cháy xém do roi điện của Tống Đồ quất trúng trên ngực gã vẫn còn rỉ máu đỏ sẫm, nhưng đôi mắt gã đã rực cháy một ngọn lửa căm thù tột độ. Gã siết chặt chiếc cuốc huyền thiết đen nặng ngàn cân, gầm lên một tiếng trầm đục: "Chủ thượng yên tâm! Vạn phu mỏ tội ấn chúng ta đã gánh chịu nhục nhã bấy lâu nay dưới sự bóc lột tàn bạo của lũ tiên nhân ngụy quân tử. Chỉ cần ngài ra lệnh, chúng ta sẽ san bằng cái quặng khu thối nát này!"
Lâm Dạ khẽ gật đầu. Anh biết rõ, cái chết của đốc công Tống Đồ dưới hầm mỏ sâu lúc nãy cần được che giấu khẩn cấp. Một vụ sập hầm ngụy tạo quy mô lớn sẽ là cái cớ hoàn hảo để bít lối thoát, nhưng bấy nhiêu đó chưa đủ để ngăn chặn sự điều tra của tông môn. Anh cần một cuộc bạo động vĩ mô, một cơn bão lửa thiêu rụi toàn bộ Thiết Vân Quặng Khu để kéo giãn hoàn toàn quân tuần tra ngoại sơn, cô lập Chưởng sự Tào Diêm tại lõi tế đàn Ngoại môn đan các vào trưa ngày mai.
"Hùng Bá, Thiết Ngưu, dẫn theo toán phu mỏ tội ấn đã được tịnh hóa, chia làm ba ngả." Lâm Dạ lạnh lùng vạch ra kế hoạch chiến thuật hắc hắc hắc thị hằng đêm. "Ngả thứ nhất, cho nổ sập toàn bộ các lối vào quặng mạch huyền sắt sâu nhất để ngụy tạo hiện trường sập hầm chôn sống Tống Đồ. Ngả thứ hai, phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ các khu nhà chấp sự ngoại môn hẻm núi hoang vu. Ngả thứ ba, cầm cuốc quặng bạo động trực diện, giả vờ tranh đoạt Thọ Nguyên Đan ngoại môn để thu hút toàn bộ lực lượng tuần tra của Khương Độc trên bầu trời hằng đêm. Triệu Thiết Trụ, gã hãy dùng mạng lưới tán tu Thiết Kiếm Trấn để chặn giết tất cả các mật thám ngoại môn cố gắng truyền tin ra ngoài."
"Được! Sòng phẳng giao dịch, giữ chữ tín thương nghiệp!" Triệu Thiết Trụ siết chặt nạng gỗ, đôi mắt lé hung ác lấp lánh sát ý dứt khoát. Gã khập khiễng lướt nhanh vào bóng tối hầm ngầm hắc thị để vận hành mạng lưới tán tu.
Đêm muộn, sương độc và oán khí bao phủ dày đặc dưới lòng đất ngoại môn Quy Nguyên Tông bỗng nhiên bị xé toạc bởi một tiếng nổ kinh thiên động địa.
"Oanh!"
Tiếng nổ sập hầm mỏ từ Huyền Thiết Quặng Mạch Thâm Xử rung chuyển cả vùng biên giới hạ giới hiểm trở. Mặt đất cằn cỗi của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh hoang vu chấn động kịch liệt, đá tảng khổng lồ đổ sụp chôn vùi toàn bộ dấu vết của cuộc phục kích đốc công Tống Đồ sâu vạn trượng. Ngay sau đó, hàng ngàn ngọn đuốc rực lửa được thắp lên từ Thiết Vân Quặng Động, chiếu sáng rực rỡ những gương mặt xám xịt bám đầy bụi quặng của vạn mỏ phu tội ấn.
"Mưu phản rồi! Phu mỏ tội ấn bạo động cướp kho đan dược rồi!"
Tiếng hét hoảng loạn của đám đệ tử tuần tra ngoại môn vang lên thất thanh giữa đêm tối mưa bão vừa dứt. Hùng Bá dẫn đầu vạn phu mỏ vạm vỡ man lực bẩm sinh, cầm cuốc quặng huyền thiết đen xông thẳng vào các khu nhà chấp sự. Lửa cháy bùng phát dữ dội, thiêu rụi những căn nhà gỗ hoa mỹ của lũ chấp sự tham lam, biến một góc ngoại sơn Quy Nguyên Tông thành một biển lửa ngút trời. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả ánh trăng máu loãng trên bầu trời.
Trên bầu trời ngoại sơn, Tuần sơn trưởng lão Khương Độc cưỡi trên lưng con linh điêu khổng lồ lông vũ sắc nhọn như sắt rỉ, phát hiện ra biến động địa mạch khổng lồ này hằng đêm. Gã trợn mắt nhìn biển lửa hoang tàn phía dưới, xoay la bàn thiên cơ Diêu Quang Kính rực sáng linh quang xám xanh để quét tìm ma khí rò rỉ. Tuy nhiên, trận bão lửa bạo động quy mô lớn và khói độc lưu huỳnh bốc lên từ linh dược viên đã làm nhiễu loạn hoàn toàn tầm quét của la bàn. Khương Độc điên cuồng gầm rú, ra lệnh cho toàn bộ đội tuần tra diều hâu lao xuống quặng khu để đàn áp cuộc bạo động của vạn phu mỏ.
Lực lượng phòng thủ ngoại sơn bị kéo giãn hoàn toàn đúng như tính toán chiến thuật của Lâm Dạ.
Trong lúc ngoại môn Quy Nguyên Tông đang chìm trong khói lửa hỗn loạn tột cùng hằng đêm, tại Ngoại môn đan các lại bao phủ một bầu không khí u ám, lạnh lẽo và rỉ máu đến ngột ngạt. Tòa kiến trúc ba tầng tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc pha lẫn mùi máu tanh rờn rợn.
Dưới tầng hầm tối tăm, Mật thất tế đàn hiến tế rực sáng ánh lửa lưu huỳnh đỏ hực từ lò luyện đan Xích Diễm khổng lồ. Ở giữa mật thất là một tế đàn đá đen khắc đầy trận văn hiến tế rỉ máu tươi liên tục gào khóc thảm thiết. Lâm Dao, thiếu nữ mười hai tuổi gầy gò yếu ớt phế mạch phàm nhân, đang bị những sợi xích sắt huyền thiết khổng lồ trói chặt vào cột đá tế đàn, sắc mặt xanh xao không một giọt máu, hơi thở thoi thóp yếu ớt.
Chưởng sự ngoại môn Tào Diêm đứng trước tế đàn đá đen. Lão già cao gầy, gương mặt âm hiểm có chòm râu dê dài xám xịt, mặc đạo bào chưởng sự màu xám tro viền chỉ vàng rực tỏa uy áp Luyện Khí Kỳ Đỉnh Phong mạnh mẽ đè nặng không gian. Ngón tay dài gầy guốc đeo nhẫn ngọc bích tỏa linh quang xanh của gã khẽ vuốt ve chuôi đao, đôi mắt dê ti hí híp lại đầy vẻ tàn độc:
"Ngoại sơn bạo động sao? Hừ, một lũ phu mỏ tội ấn rác rưởi không có Thọ Nguyên Đan kéo dài mạng sống thì sống không quá ba ngày, lại dám châm lửa mưu phản? Truyền lệnh của ta, bắt toàn bộ đệ tử đan các phòng thủ chặt chẽ các lối vào đan các ngoại môn, không được để bất kỳ kẻ nào làm gián đoạn đại lễ hiến tế củi sống ngày mai!"
"Tuân lệnh chưởng sự!" Một tên đệ tử đan các vội vã cúi đầu nhận lệnh, định bước tới gần tế đàn để kéo lê Lâm Dao vào lò luyện đan Xích Diễm nung nóng chuẩn bị hiến tế sớm.
Ngay trong nhịp thở ngàn cân treo sợi tóc đó, nữ dược nô câm A Thanh đang cầm chiếc chổi tre dọn dẹp xỉ than đan phòng khẽ lướt qua từ góc tối mật thất. Đôi mắt câm lặng đượm nỗi buồn sâu thẳm của nàng lướt nhanh qua Lâm Dao đang thoi thóp, rồi dừng lại trên người tên đệ tử đan các đang cầm chìa khóa xích sắt.
A Thanh lén lút lấy ra một nắm bột độc tê liệt chế luyện từ Thất Tuyệt Độc Thảo phế phẩm, khẽ búng ngón tay rải nhẹ vào không khí ẩm ướt đan phòng.
"Hưu!"
Tên đệ tử đan các vừa bước tới gần cột đá bỗng nhiên rùng mình một cái, hai tay chân tê cứng gãy gập rắc rắc, đánh rơi chiếc chìa khóa gông xích xuống đất bùn nhão không thể nhúc nhích hay lên tiếng kêu cứu gào khóc thảm thiết. A Thanh nhu mì nhanh nhẹn đá chiếc chìa khóa vào góc tối vách đá hẹp, rồi lặng lẽ di chuyển ra cổng sau đan các ngoại môn Quy Nguyên Tông.
Nàng vận hành chút chân khí tịnh hóa mỏng manh do Lâm Dạ truyền thụ, khẽ chạm tay vào trận nhãn kết giới linh khí mỏng bảo vệ vòng ngoài đan các. Nghịch trận phong tỏa khí tức tự vẽ bằng máu ma tính bắt đầu ăn mòn các đường vân trận pháp của đan phòng, dập tắt hoàn toàn hệ thống báo động tự động của đan các ngoại môn Quy Nguyên Tông không tiếng động.
Cánh cổng sau ngoại môn đan các từ từ hé mở một khe nứt nhỏ trong sương mù độc trùng dày đặc hằng đêm.
Từ trong sương đen oán khí lạnh lẽo của Nghĩa trang kiếm rỉ hoang tàn, một bóng đen xám xịt lầm lũi bước ra. Lâm Dạ đeo chiếc Mặt nạ bạc vô diện che kín vết sẹo lột xương ngực rực sáng ánh bạc ma tính, tay trái ma hóa cứng như huyền thiết đang kéo lê thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi rỉ sét nặng nề trên mặt đất cằn cỗi rỉ máu.
"Két... két... két..."
Tiếng mũi kiếm phôi rỉ sét mài xuống đá tảng nghĩa trang phát ra âm thanh ken két lạnh lùng rợn người, tỏa ra một luồng oán khí kiếm mộ ngút trời lạnh lẽo, bóp nghẹt toàn bộ không khí ẩm ướt đan phòng. Vết sẹo rỉ dịch đen nhạt ma tính trước ngực Lâm Dạ rực sáng ánh bạc nhạt xuyên qua lớp băng gạc quấn chặt lồng ngực rách nát, nhịp đập của khúc ma cốt thứ hai rung động kịch liệt trong cốt tủy, dẫn dụ vạn cổ kiếm oán gào thét dữ dội dưới lòng đất nghĩa trang gác mộ hoang tàn hằng đêm.
Tiếng chuông tế đàn hiến tế bỗng nhiên vang vọng khắp núi rừng ngoại môn Quy Nguyên Tông, dội vào không gian khói lửa hoang tàn. Tào Diêm cầm đao đứng sừng sững trước tế đàn đá đen, ngạo mạn nhìn xuống Lâm Dao đang bị trói chặt xích sắt huyền thiết khổng lồ, chuẩn bị vung đao bắt đầu nghi lễ hiến tế củi sống tàn độc.
Ngay trong khoảnh khắc định mệnh đó, Lâm Dạ kéo lê thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi rỉ sét dính vệt máu ma tính đen nhạt rực sáng ánh bạc, dứt khoát bước ra từ bóng tối đan các ngoại môn rỉ máu tươi liên tục, đôi mắt xám xịt lạnh lùng vô hồn khóa chặt vào đầu Tào Diêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!