Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Máu lạnh dưới suối rỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn co giật của Lâm Dao kéo dài thêm nửa nén hương mới tạm thời lắng xuống. Trên chiếc giường tre xộc xệch, thân thể nhỏ bé của con bé run rẩy bần bật, hơi thở mỏng manh như sợi tơ nhện trước gió bão. Những đường vân đỏ rực lưu huỳnh của Tội Ấn trên cổ con bé tuy đã dịu đi, nhưng vẫn âm ỉ tỏa ra thứ nhiệt lượng thiêu đốt, khiến làn da xanh xao của nó nóng bỏng như than hồng.


Lâm Dạ quỳ bên mép giường, hai tay ôm chặt lấy bả vai gầy guộc của em gái. Anh nhắm chặt mắt, ép bản thân phải bình tĩnh. Đan điền của anh đã rách nát, kinh mạch hoàn toàn đứt gãy, anh không thể vận hành linh lực để tịnh hóa độc tố cho con bé. Biện pháp duy nhất lúc này là dùng hơi thở dưỡng sinh thô sơ – thứ phương pháp thở rèn luyện nhịp điệu mà anh tự ngộ ra hằng đêm gác mộ – để tạm thời xoa dịu thần trí đang hỗn loạn của Lâm Dao.


"Dao nhi, hít thở theo ca ca... Chậm lại... Chậm lại..."


Lâm Dạ khàn giọng thì thầm bên tai em gái. Anh áp lòng bàn tay trái quấn đầy băng gạc xám xịt lên trán con bé, truyền chút hơi ấm ít ỏi từ nhục thân phàm nhân sang. Phải mất một lúc lâu, Lâm Dao mới khẽ rên rỉ một tiếng, đôi mắt to tròn mệt mỏi hé mở, nhìn anh đầy tin tưởng trước khi lịm đi vào giấc ngủ mê mệt.


Nhìn chiếc hộp gỗ rách nát trống rỗng dưới gầm giường, Lâm Dạ siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Anh không còn thời gian nữa. Thuốc tịnh hóa phế phẩm ở hắc thị cần ít nhất mười viên Oán Linh Tinh Thạch cấp thấp, hoặc một viên tinh thạch chất lượng cao rò rỉ từ lòng suối độc. Nếu trưa mai không có thuốc, độc tố tội ấn sẽ triệt để ăn mòn vào tim phổi của Lâm Dao.


Lâm Dạ đứng dậy, dứt khoát giắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét vào hông. Đây là công cụ lao dịch gác mộ mà Chấp Sự Hội phát cho anh, bám đầy bùn đen và mạt sắt rỉ, nhưng đầu bay lại bén nhọn lạ thường. Anh kéo vạt áo vải thô che kín vết sẹo lột xương sâu hoắm trước ngực đang rỉ dịch đen nhạt, rồi bước ra khỏi túp lều cỏ rách nát, hòa mình vào màn sương mù xám đục của Nghĩa trang kiếm rỉ.


Mục tiêu của anh đêm nay là Kiếm Khí Khê.


Đó là con suối nhỏ chảy xuyên qua thung lũng kiếm mộ hoang vu, nguồn nước sinh hoạt ô nhiễm duy nhất cung cấp cho khu tạp dịch pháo hôi gác mộ. Con suối này không có nước trong vắt, mà luôn đục ngầu một màu đỏ nhạt như máu loãng, bốc lên mùi sắt rỉ nồng nặc và hơi lạnh thấu xương. Kiếm Khí Khê chính là bãi thải của Quy Nguyên Kiếm Tông hằng trăm năm qua, nơi chứa đầy mạt sắt rỉ li ti và kiếm ý vụn từ những thanh danh kiếm bị gãy nát.


Đối với phàm nhân tuyệt mạch, lội xuống con suối này chẳng khác nào tự sát. Quy tắc "Kiếm oán ăn mòn" hoành hành dữ dội dưới dòng nước lạnh. Những mạt sắt rỉ li ti và kiếm ý vụn sẽ theo các lỗ chân lông xâm nhập vào cơ thể, xé rách kinh mạch và mài mòn thọ nguyên của họ chỉ trong vài canh giờ.


Lâm Dạ đứng bên bờ suối, nhìn dòng nước đỏ nhạt cuộn xoáy dưới ánh trăng mờ ảo. Anh không hề do dự, dứt khoát bước chân đi giày cỏ xuống lòng suối lạnh buốt.


"Rẹt..."


Ngay khi nước suối ngập đến cổ chân, một cơn đau buốt thấu xương tủy bùng phát. Những mạt sắt rỉ sắc nhọn như hàng vạn lưỡi dao nhỏ li ti lập tức cứa rách lớp da chân nứt nẻ của anh. Nước suối mang theo kiếm ý vụn tàn bạo xông thẳng vào kinh mạch phế thải, cố gắng băm nát nhục thân phàm cốt của anh từ bên trong. Da thịt lòng bàn chân và bắp chân Lâm Dạ nhanh chóng nứt nẻ, rỉ ra những vệt máu đỏ sẫm loang lổ vào dòng nước đỏ nhạt.


Lâm Dạ cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, quyết không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh đứng im giữa lòng suối lạnh, vận hành Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh mà lão nhân mù Liễu Thanh Huyền đã truyền thụ. Anh nhắm mắt, điều hòa nhịp thở trở nên chậm rãi, nặng nề, đồng hóa nhịp đập của tim mình với sự căm hận của vạn thanh tàn kiếm đang rỉ sét dưới lòng suối.


Thần thức nhạy cảm tuyệt đối của anh bắt đầu lan tỏa ra xung quanh. Trong bóng tối của dòng suối lạnh, anh không dùng mắt nhìn, mà dùng ý niệm để lắng nghe. Tiếng gió rít qua tàn kiếm, tiếng nước suối va đập vào những mảnh sắt vụn rỉ sét... Tất cả đều biến thành những dao động oán khí rõ rệt trong thức hải của anh.


"Tìm thấy rồi."


Lâm Dạ mở mắt, ánh mắt lầm lì hoang dại rực sáng trong đêm tối. Anh bước từng bước khó khăn dưới sức cản của dòng suối lạnh, cúi người dùng chiếc bay rèn sắt rỉ sét thọc sâu xuống lớp bùn đỏ dưới đáy suối.


"Két... két..."


Mũi bay sắt chạm phải lớp quặng cứng. Lâm Dạ dùng tay trái quấn băng gạc ra sức đào bới. Lớp mạt sắt rỉ dưới đáy suối cứa rách lòng bàn tay anh, máu đỏ sẫm rỉ ra nhuộm đỏ cả chuôi bay rỉ sét, nhưng anh vẫn lì lợm không dừng lại. Sau mười nhịp đào bới điên cuồng, chiếc bay sắt rỉ đã cạy bật được một viên đá lớn cỡ quả trứng gà ra khỏi lớp quặng thô.


Đó là một viên Oán Linh Tinh Thạch chất lượng cao, rực sáng ánh xám bạc nhạt nhạt, tinh thuần và lạnh lẽo vô cùng. Oán lực tỏa ra từ viên đá này mạnh mẽ đến mức làm đóng băng cả những mạt sắt rỉ xung quanh.


Lâm Dạ run rẩy cầm lấy viên tinh thạch, nhanh chóng giấu vào trong ngực áo. Có viên đá này, Lâm Dao sẽ có thuốc tịnh hóa cho ba tháng tới. Anh thở phào nhẹ nhõm, định quay người bước lên bờ suối.


Nhưng ngay khi anh vừa nhấc chân lên, một bóng đen khổng lồ đột ngột bước ra từ sương mù xám đục trên bờ suối, chặn đứng lối thoát duy nhất của anh.


"Ồ, xem ai đang lén lút ăn mảnh ở đây này."


Một giọng nói thô bạo, khàn khặc vang lên, cắt rách bầu không khí yên lặng của đêm tối.


Lâm Dạ đứng khựng lại giữa lòng suối lạnh, nước suối đỏ nhạt vẫn đang rỉ máu từ chân anh. Anh ngẩng đầu, nhìn rõ kẻ vừa xuất hiện.


Đó là Vương Hổ, tên đầu sỏ của nhóm tạp dịch phản đồ chuyên đi thu tiền bảo kê hằng ngày tại khu vực kiếm mộ ngoại môn Quy Nguyên Kiếm Tông. Hắn cao hơn thước, thân hình vạm vỡ như một con gấu xám, ngực trần lộ ra bắp thịt cuồn cuộn thêu hình một con hổ đen dữ tợn. Hai bàn tay to bản của hắn đeo đôi găng tay bằng sắt thô bảo vệ nắm đấm, tỏa ra luồng linh lực màu xám nhạt của tu vi Luyện Khí Kỳ Tầng 3.


Phía sau Vương Hổ, ba tên tạp dịch tay sai gầy guộc, tay cầm gậy gỗ dắt dao găm cũng lầm lũi bước ra từ sương mù, khóa chặt mọi hướng lui của Lâm Dạ.


Vương Hổ đứng trên bờ suối, híp đôi mắt hí hung ác nhìn chằm chằm vào lồng ngực Lâm Dạ, nơi viên Oán Linh Tinh Thạch chất lượng cao vừa được giấu đi. Hắn cười khẩy, giọng nói đầy vẻ ngạo mạn và thèm khát:


"Lâm Dạ, tao đã nghi ngờ mày từ lâu rồi. Một thằng phế mạch đan điền rách nát như mày hằng ngày vẫn nộp đủ chỉ tiêu oán linh tinh thạch cho chấp sự Triệu Vũ mà không bị kiếm oán ăn mòn chết mất xác. Hóa ra mày lén lút mò xuống Kiếm Khí Khê đào báu vật hằng đêm."


Hắn bước một bước tới sát mép suối, đôi găng tay sắt thô gõ vào nhau phát ra tiếng "keng keng" rợn người:


"Nộp viên tinh thạch chất lượng cao trong ngực mày ra đây. Nếu không, tối nay tao sẽ cho đàn em san bằng cái lều cỏ rách nát của mày, rồi lột da con bé phế mạch Lâm Dao kia ra xem mày có còn lầm lì được thế này không!"


Nghe đến tên Lâm Dao, đồng tử của Lâm Dạ đột ngột co rút lại. Một luồng sát ý lạnh lẽo tột cùng, hoang dại như dã thú bùng phát từ sâu trong đôi mắt đen xám của anh.


Nhưng Lâm Dạ không hề động thủ ngay. Anh hiểu rõ khoảng cách thực lực lúc này. Vương Hổ sở hữu tu vi Luyện Khí Kỳ Tầng 3, có linh lực gia trì vào Hổ Quyền Man Lực, có thể đập vỡ đá tảng dễ dàng. Trong khi đó, anh chỉ là một phàm nhân phế mạch đan điền rách nát, nhục thân đang bị mạt sắt suối lạnh ăn mòn nứt nẻ, da thịt lòng bàn tay rỉ máu đỏ sẫm. Nếu chiến đấu trực diện ngoài sáng, anh chắc chắn sẽ thất bại, và tiếng động linh lực bộc phát sẽ lập tức thu hút đội tuần tra ngoại môn của Lôi Ba đến vây sát.


Anh phải nhẫn nại. Nghĩa trang gác mộ hoang vu vào đêm tối mới là địa bàn của anh.


"Vương Hổ," Lâm Dạ khàn giọng lên tiếng, giọng nói lạnh tanh không chút cảm xúc ấm áp thông thường: "Tinh thạch này tôi đào dưới suối lạnh, là chỉ tiêu hằng ngày phải nộp cho chấp sự Triệu Vũ. Các người tự ý cướp đoạt, không sợ chấp sự trừng phạt sao?"


"Trừng phạt? Ha ha ha!"


Vương Hổ ngửa cổ cười lớn, ba tên tay sai phía sau cũng cười hùa theo đầy đê tiện. Vương Hổ chỉ tay vào ngực mình, khinh khỉnh nói:


"Chấp sự Triệu Vũ? Mày nghĩ Triệu Vũ quan tâm đến mạng của một thằng rác rưởi gác mộ như mày sao? Tao nộp cho ông ta một nửa số tinh thạch trấn lột được hằng tháng, ông ta tự khắc nhắm mắt cho qua. Ở cái ngoại môn Quy Nguyên Tông này, phàm nhân phế mạch các người chỉ là củi sống vô giá trị!"


Hắn đột ngột thu nụ cười, khuôn mặt trở nên dữ tợn tột cùng, tỏa ra uy áp Luyện Khí Tầng 3 đè nặng lên không khí xung quanh:


"Tao đếm đến ba. Không nộp tinh thạch, tao bẻ gãy hai tay mày ngay tại đây!"


Lâm Dạ im lặng đứng giữa dòng suối đỏ nhạt. Tay trái quấn băng gạc giấu dưới ống tay áo vải thô đã âm thầm siết chặt chuôi chiếc bay rèn sắt rỉ sét. Các đầu ngón tay anh bấu chặt vào cán sắt rỉ đến mức máu tươi chảy dọc theo mũi bay nhọn hoắt, nhỏ xuống dòng nước suối xèo xèo.


Anh sử dụng Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh để hóa giải vô hình luồng uy áp tinh thần của Vương Hổ trong thức hải của mình. Trong tâm trí anh, tiếng gào thét căm hờn của vạn thanh tàn kiếm xung quanh suối lạnh đang cuộn trào, như muốn truyền thêm sức mạnh cho bộ xương phế cốt tàn tạ của anh.


Lâm Dạ chậm rãi lùi lại một bước dưới lòng suối, cố gắng tìm kiếm sơ hở địa hình để tìm đường lui về phía nghĩa trang tối tăm.


Nhưng ngay lập tức, hai tên tay sai gầy guộc của Vương Hổ đã nhảy dứt khoát xuống suối lạnh, cầm gậy gỗ chặn đứng lối thoát duy nhất phía sau anh. Nước suối đỏ nhạt bắn tung tóe lên vách đá rỉ sét.


"Mày còn muốn chạy?" Một tên tay sai cười sằng sặc, đá văng chiếc giỏ tre chứa đầy tinh thạch rác thải của Lâm Dạ trôi lềnh bềnh trên mặt nước suối đỏ loãng.


Lâm Dạ đứng im giữa suối lạnh, bị bao vây chặt chẽ bởi bốn tên tạp dịch phản đồ ngoài sáng. Da thịt chân anh bị mạt sắt ăn mòn nứt nẻ rỉ máu đỏ sẫm dữ dội, đau đớn kịch liệt như ngàn vạn con rết đang cắn xé cơ thể. Nhưng gương mặt anh vẫn lạnh tanh như băng đá ngàn năm, không một chút biểu cảm sợ hãi.


Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hung ác của Vương Hổ. Ánh mắt của thiếu niên gác mộ lúc này không còn sự nhẫn nhục hằng ngày, mà hoàn toàn trống rỗng, lạnh lùng và hoang dại như một cái xác không hồn bước ra từ vực thẳm ma tính.


"Tôi không nộp," Lâm Dạ chậm rãi nói, từng chữ rít qua kẽ răng lạnh ngắt.


Ánh mắt hoang dại chết chóc của Lâm Dạ khiến Vương Hổ đột ngột cảm thấy tim mình thắt lại một nhịp, sống lưng lạnh buốt một cách quỷ dị. Sự kinh hãi vô cớ này khiến tên đầu sỏ tạp dịch vô cùng nhục nhã và tức giận dữ dội. Hắn vung nắm đấm đeo găng sắt thô, gầm rú điên cuồng chỉ thẳng vào mặt Lâm Dạ:


"Rác rưởi lầm lì! Mày dám dùng ánh mắt đó nhìn tao? Tốt! Tối nay tao chưa giết mày ở đây để tránh tuần tra đội phát hiện. Nhưng đêm nay, tao sẽ dẫn toàn bộ đàn em bao vây nghĩa trang gác mộ của mày! Tao sẽ san bằng cái lều rách của mày, bẻ gãy hai tay hai chân mày trước mặt con em gái phế mạch của mày, để xem mày có còn cứng đầu được nữa không!"


Hắn quay người bước đi vào sương mù, vung tay ra lệnh cho ba tên tay sai:


"Rút lui! Đêm nay vây chặt Nghĩa trang kiếm rỉ cho tao! Không cho một con ruồi nào thoát ra ngoài!"


Ba tên tay sai cười đê tiện, lườm Lâm Dạ đầy sát khí rồi lầm lũi bám theo Vương Hổ biến mất vào màn sương mù xám đục.


Lâm Dạ đứng lặng giữa dòng suối đỏ nhạt Kiếm Khí Khê lạnh thấu xương. Gió đêm rít qua tàn kiếm rỉ sét tạo tiếng hú dài ghê rợn hằng đêm gác mộ. Anh cúi xuống nhặt chiếc giỏ tre rách nát trôi nổi, tay trái quấn băng gạc vẫn siết chặt chiếc bay sắt rỉ ròng ròng máu tươi ma tính trộn lẫn bùn đen.


Trận chiến sinh tử bảo vệ lều cỏ đêm nay đã không thể tránh khỏi. Nhưng ánh mắt Lâm Dạ vẫn lầm lì hoang dại vô cảm, anh chậm rãi bước lên bờ suối, hướng thẳng về phía nghĩa trang tối tăm chuẩn bị cho cuộc đi săn đêm tàn nhẫn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!