Nghịch trận khai hỏa
Không khí dưới đáy Huyền Thiết Quặng Mạch Thâm Xử đặc quánh lại, ngột ngạt đến mức lồng ngực gầy yếu của Lâm Dạ khẽ thắt lên một cơn đau buốt nhói. Vết sẹo lột tiên cốt sâu hoắm trước ngực anh đang rỉ ra thứ dịch đen nhạt ma tính, rực sáng ánh bạc nhạt dưới lớp áo vải thô xám rách nát. Mỗi khi oán khí rỉ sét từ vách đá cọ xát vào da thịt, cơn đau buốt nhói lại truyền thẳng vào tận tủy xương, râm ran cộng hưởng với vết bỏng loang lổ đỏ hực trên cánh tay phải của anh. Đó là vết tích của những đêm nung nấu oán hỏa tự thân để rèn đúc kiếm phôi, da thịt cháy xém bốc khói đen nhạt chưa kịp đóng vảy hoàn toàn.
Nhưng Lâm Dạ không hề biến sắc. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải đã hoàn toàn đóng băng mọi dao động cảm xúc phàm nhân, biến ánh mắt anh dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện thành một đầm nước lạnh không một gợn sóng. Anh khẽ nhích gót chân nứt nẻ trên nền đất bùn nhão, tay ma hóa chạm nhẹ vào chuôi Hắc Thiết Kiếm Phôi quấn băng gạc đen sau lưng, lắng nghe tiếng roi điện huyền thiết rít gió rợn người đang tiến sát lối vào hang động.
"Lách cách! Lách cách!"
Tiếng xích sắt va chạm và tiếng giày da nặng nề dẫm lên đá vụn dội vào vách hầm mỏ mỗi lúc một gần. Đốc công mỏ quặng Tống Đồ dẫn theo ba tên tuần tra đội bước vào hang. Gã trung niên mập mạp mặt rỗ đeo áo giáp da dày bám đầy rỉ sắt, tay cầm thanh roi điện huyền thiết dài mười trượng khẽ vung vẩy, luồng điện phát ra linh quang tím dữ tợn nổ lách tách, soi tỏ những gương mặt xám xịt của toán phu mỏ tội ấn.
Ánh mắt Tống Đồ đảo qua đống quặng thô huyền sắt rải rác dưới đất, rồi dừng lại trên người Hùng Bá và Thiết Ngưu. Gã nhíu mày, mũi nhúc nhích hít hà như ngửi thấy mùi tịnh hóa tàn dư của Nghịch Mệnh Chân Khí trong không khí.
"Hùng Bá!" Tống Đồ gầm lên, giọng nói khàn khàn đầy vẻ nghi ngờ. "Hôm nay sản lượng khai thác quặng huyền sắt của khu này tại sao lại sụt giảm? Hơn nữa, ta ngửi thấy mùi dược lực tịnh hóa cấm kỵ ở đây. Các ngươi đang giấu giếm thứ gì?"
Hùng Bá bước lên một bước, bả vai rộng chín thước sừng sững như một bức tường đá che khuất tầm nhìn của Tống Đồ hướng về phía vách đá hẹp nơi Lâm Dạ đang ẩn nấp. Gã cúi đầu, giọng bộc trực cố gắng đè nén sự giận dữ:
"Báo cáo đốc công, hầm mỏ sâu bị sụt lún nhẹ, địa mạch rò rỉ khí độc nên phu mỏ phải rút lui tránh né hằng ngày. Không hề có thứ gì giấu giếm cả."
"Láo xược!"
Tống Đồ trợn mắt gầm rú. Gã vung tay quất mạnh chiếc roi điện huyền thiết Lôi Tiên vào ngực trần của Hùng Bá.
"Phanh!"
Một tiếng nổ chói tai vang lên, dòng điện cực mạnh chạy qua thân thể khổng lồ của Hùng Bá, để lại một vết bỏng cháy xém rỉ máu đỏ sẫm dữ dội trên ngực gã. Hùng Bá cắn chặt răng đến mức bật máu tươi khóe môi, hai tay siết chặt chiếc cuốc huyền thiết đen nặng ngàn cân, gồng mình chịu đựng đau đớn cực hạn mà không hề lùi bước. Gã khẽ liếc mắt về phía bóng tối sau tảng đá hẹp, ra hiệu cho Lâm Dạ chuẩn bị hành động.
Tống Đồ cười tàn nhẫn, bước tới gần Thiết Ngưu, ánh mắt gã chợt co rụt lại khi nhìn thấy cánh tay của Thiết Ngưu đã hoàn toàn sạch bóng độc tố tội ấn đỏ rực lưu huỳnh.
"Tội ấn của ngươi... tại sao lại biến mất? Kẻ nào đã phá giải cấm chế của Tào Diêm chưởng sự?" Tống Đồ hoảng loạn gầm lên, vung roi điện định quất thẳng vào đầu Thiết Ngưu để tra hỏi.
Ngay trong nhịp thở ngàn cân treo sợi tóc đó, Lâm Dạ từ trong bóng tối dứt khoát ra tay. Anh lấy ra Trận bàn Nghịch Thiên Phong Tỏa khắc bằng máu ma tính trên đá xám, đập nát một viên Oán Linh Tinh Thạch chất lượng cao trong lòng bàn tay trái ma hóa để làm nhãn trận kích hoạt.
"Hưu!"
Một màng ánh sáng màu xám bạc mỏng manh lập tức bùng phát, bao phủ phạm vi mười trượng xung quanh cửa hang. Quy tắc nghịch trận vận hành, dập tắt và cô lập hoàn toàn thiên địa linh khí trong không gian kín.
Chiếc roi điện huyền thiết Lôi Tiên trên tay Tống Đồ đang phát quang tím dữ tợn bỗng nhiên tắt lịm linh lực, biến thành một sợi xích sắt gỉ sét tầm thường. Sát khí địa mạch hộ thân của Tống Đồ cũng biến mất hoàn toàn, tu vi Luyện Khí Tầng 7 của gã bị đè bẹp xuống mức phàm nhân man lực yếu ớt.
"Cái gì? Trận pháp phong tỏa linh khí? Kẻ nào dám mưu phản!" Tống Đồ hoảng sợ hét lớn.
Một tên vệ binh tuần tra đứng sát lối vào nhận ra dị biến, gã hoảng loạn quay đầu định chạy ra ngoài cửa hầm mỏ để báo động kết giới ngầm tông môn.
"Muốn chạy? Chết đi!"
Hùng Bá gầm rú như dã thú sổng chuồng. Gã vung chiếc cuốc quặng huyền thiết nặng ngàn cân, bổ thẳng từ phía sau xuống đầu tên vệ binh tuần tra. Sức mạnh man lực khai sơn thô bạo đập nát hoàn toàn hộp sọ của tên lính, máu tươi pha lẫn óc trắng phun xối xả xuống đất bùn nhão hầm mỏ. Xác chết của gã đổ sụp xuống không tiếng động báo động.
Lâm Dạ lướt ra từ bóng tối vách đá hẹp như một bóng ma vô diện xám xịt. Cánh tay phải bị bỏng loang lổ đỏ hực của anh khẽ run nhẹ do nhiệt lượng oán hỏa cắn trả, nhưng tay trái ma hóa cứng như huyền thiết đã dứt khoát rút thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi quấn băng gạc đen sau lưng ra.
Tống Đồ hoảng loạn vung chiếc roi da rách nát định quất cản đường, nhưng trong không gian bị cô lập linh khí, gã chỉ là một phàm nhân mập mạp yếu ớt trước sức mạnh ma tính vật lý của Lâm Dạ.
"Xoẹt!"
Lâm Dạ vung Hắc Thiết Kiếm Phôi chém đứt đôi sợi roi điện huyền thiết của Tống Đồ một cách dễ dàng. Lưỡi kiếm đen tuyền tỏa ra oán khí kiếm mộ nồng nặc lướt qua màn sương độc, đâm thẳng một nhát chí mạng xuyên qua lồng ngực và cắm ngập vào tim Tống Đồ dứt khoát.
Oán lực tinh thuần từ chuôi kiếm rỉ sét phóng thẳng vào phế mạch của Tống Đồ, tàn phá thần hồn gã trong vòng một nhịp thở. Đôi mắt rỗ của đốc công tàn bạo trợn ngược lên đầy vẻ kinh hoàng tột độ, máu đen nhạt phun ra từ miệng trước khi gã gục ngã xuống vũng bùn nhão.
Dư chấn lực lượng vật lý cực lớn từ cú đấm ma hóa và kiếm ý gác mộ khiến trần đá của Huyền Thiết Quặng Mạch Thâm Xử rạn nứt nhẹ, đá vụn rơi rào rào xuống đất.
Lâm Dạ lạnh lùng rút kiếm phôi ra, vẩy vệt máu ma tính đen nhạt rỉ ra từ mũi kiếm xuống đất cát, giọng nói khàn đặc giả câm giả điếc vang lên qua lớp mặt nạ bạc vô diện:
"Thu dọn xác chết. Hùng Bá, ngụy tạo một vụ sập hầm mỏ quặng quy mô lớn tại đây để bít lối thoát và che giấu cái chết của Tống Đồ trước ngày mai."
"Tuân lệnh chủ thượng!" Hùng Bá và Thiết Ngưu vội vã kéo lê xác của Tống Đồ và tên lính tuần tra ném xuống hố sâu vạn trượng dưới lòng đất sâu.
Ngay khi hiện trường vừa được thu dọn tạm thời, một bóng đen khập khiễng đột ngột lướt vào từ lối ngách ngầm của hầm mỏ. Đó là tán tu què Triệu Thiết Trụ, mặt gã tái nhợt bết đầy mồ hôi dầu bám đầy muội than, chân trái cụt chống nạng gỗ rỉ sét va xuống đá tảng phát ra tiếng kêu cộc cộc dồn dập.
Triệu Thiết Trụ thở dốc, run rẩy đưa ra một lá bùa truyền tin dán tên Trần Hùng rực sáng linh quang xám xịt sát khí, gằn giọng báo tin mật khẩn cấp từ hắc thị:
"Lâm Dạ! Không xong rồi! Tào Diêm đã hoàn thành việc chuẩn bị tế đàn hiến tế và sẽ đưa Lâm Dao lên lò luyện đan Xích Diễm để hiến tế làm củi sống vào đúng trưa ngày mai tại Ngoại môn đan các! Ta vừa chặn giết được tên mật báo của đan phòng dâng hiến phương thuốc!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!