Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Liên minh tù nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm lạnh buốt như hàng vạn cây kim rỉ sét đâm sâu vào da thịt. Lâm Dạ l lủi bước đi trong sương mù xám đục của Nghĩa trang kiếm rỉ, bóng lưng gầy gò của anh chìm dần vào bóng tối mịt mùng của hẻm núi sâu hoang tàn dẫn về phía Thiết Vân Quặng Động.


Sau lưng anh, thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi mới rèn xong được quấn chặt trong lớp băng gạc đen, thỉnh thoảng khẽ rung lên nhè nhẹ, tỏa ra một luồng oán khí lạnh ngắt đặc trưng của kiếm mộ. Lồng ngực anh, nơi vết sẹo lột tiên cốt sâu hoắm năm mười lăm tuổi vẫn rỉ ra thứ dịch đen nhạt ma tính, rực sáng một quầng sáng bạc mỏng manh dưới lớp áo vải thô xám rách nát.


Nhưng đáng sợ nhất chính là cánh tay phải của anh. Vết bỏng loang lổ đỏ hực do oán hỏa tự thân bộc phát hằng đêm khi rèn kiếm phôi vẫn đang cháy xém, da thịt nứt nẻ bốc lên những vệt khói đen nhạt râm ran đau nhức. Mỗi bước đi của Lâm Dạ đều là một lần anh phải nén chịu nỗi đau hủy diệt nhục thân thực sự, nhưng đôi mắt xám xịt dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện vẫn lạnh tanh, lý trí tuyệt đối nhờ Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đã khóa chặt mọi dao động cảm xúc phàm nhân.


Anh không còn nhiều thời gian. Hạn chót ba ngày để giải cứu muội muội Lâm Dao khỏi mật thất tối tăm của Ngoại môn đan các đang đè nặng lên vai. Để đối đầu với thế lực lũng đoạn của Chưởng sự Tào Diêm, Lâm Dạ biết mình vô pháp đơn độc hành sự. Anh cần một lực lượng đủ mạnh để tạo ra cuộc bạo động quy mô lớn, kéo giãn toàn bộ quân tuần tra ngoại môn.


Và nơi duy nhất có thể cung cấp lực lượng pháo hôi thức tỉnh đó chính là Thiết Vân Quặng Động – địa ngục trần gian dưới lòng đất kiếm mộ, nơi giam giữ hàng vạn phu mỏ tội ấn bị bòn rút sinh mệnh đến kiệt quệ.


Lâm Dạ luồn lách qua những hẻm đá dựng đứng, né tránh hoàn toàn các đợt quét thần thức của tuần sơn trưởng lão Khương Độc trên bầu trời hằng đêm. Nhờ Thần Thức Quan Sát Địa Mạch học lỏm từ Cổ Vô Danh, anh cảm nhận được nhịp thở ngầm của đất đá, bước đi không để lại một tiếng động nhỏ.


Trước lối vào Thiết Vân Quặng Động, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh nồng nặc pha lẫn mùi huyền sắt rỉ sét và tiếng xích sắt va chạm lách cách lạnh lẽo dưới lòng đất sâu. Kết giới linh khí mỏng bảo vệ lối vào rực lên những tia sáng vàng nhạt hắc thị. Lâm Dạ dừng lại trong bóng tối của một tảng đá lớn, quan sát hai tên vệ binh tuần tra đang ngủ gật bên đống lửa than.


Anh khẽ vận hành Nghịch Mệnh Chân Khí mỏng manh từ tủy xương, đồng hóa dao động linh hồn vào sương mù oán khí xung quanh. Một bóng đen gầy gộc khập khiễng bước ra từ lối rẽ ngầm của hầm mỏ – đó là phế mạch phu mỏ A Sâm, tai mắt trung thành của anh dưới lòng đất. A Sâm khẽ ra hiệu, dẫn Lâm Dạ lách qua kẽ nứt đá hẹp khuất sau kết giới bảo vệ, thâm nhập sâu vào Huyền Thiết Quặng Mạch Thâm Xử.


Càng đi sâu xuống lòng đất, áp suất địa mạch càng khổng lồ, bóp nghẹt lồng ngực gầy yếu của Lâm Dạ. Những tiếng búa đập sắt khổng lồ và tiếng cuốc quặng dội vào vách đá vang lên rầm rầm, đi kèm là tiếng gầm rú, chửi mắng tàn bạo của các đốc công tay sai dưới quyền đốc công Tống Đồ.


Tại một hang động đá hẹp, tối tăm và ẩm ướt nhất dưới đáy sâu mỏ quặng, Lâm Dạ dừng bước. Trước mặt anh, dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn dầu thiếc cũ kỹ, là một gã nam tử khổng lồ cao hơn chín thước. Gã ngực trần chằng chịt những vết sẹo roi da chấp pháp và vết bỏng quặng độc loang lổ đỏ sẫm. Bắp tay gân guốc to như cột nhà của gã đang siết chặt chiếc cuốc huyền thiết đen nặng ngàn cân găm sâu vào vách đá.


Đó chính là Hùng Bá, thủ lĩnh của toán phu mỏ tội ấn tại Thiết Vân Quặng Động.


"Kẻ nào?"


Hùng Bá đột ngột quay đầu, đôi mắt hổ rực lên sát khí hoang dại dưới mái tóc rối bù bám đầy bụi than. Gã vung chiếc cuốc quặng nặng ngàn cân, tạo ra một luồng gió rít sắc bén chém thẳng vào khoảng không cách mặt Lâm Dạ chỉ nửa tấc.


Sức mạnh man lực khai sơn của gã khiến đất cát xung quanh rạn nứt nẻ, nhưng Lâm Dạ vẫn đứng lặng im như một pho tượng đá dưới chiếc mặt nạ bạc vô diện. Gió kiếm khí sượt qua bả vai rách nát của anh, nhưng anh không hề chớp mắt.


"Ta đến để mang lại tự do cho các ngươi," Lâm Dạ khẽ cất giọng, giọng nói khàn đặc giả câm giả điếc vang lên qua lớp mặt nạ bạc, lạnh nhạt và dứt khoát.


Hùng Bá khẽ nhếch môi cười tàn nhẫn, giọng gầm rú như sấm động dưới hầm mỏ tối tăm:


"Tự do? Một tên tạp dịch gác mộ phế thải đeo mặt nạ rách nát, mang theo một thanh kiếm phôi rỉ sét mà dám đến đây nói chuyện tự do với Hùng Bá ta? Ở cái địa ngục này, phu mỏ chỉ tin vào thực lực chân thật! Nhận một cuốc của ta rồi hãy nói chuyện!"


Hùng Bá gầm lên, vung chiếc cuốc huyền thiết đen bổ thẳng xuống đầu Lâm Dạ với man lực ngàn cân. Đòn đánh vật lý thuần túy không chứa linh khí nhưng mang theo áp thế dũng mãnh bóp nghẹt không khí xung quanh.


Lâm Dạ không hề né tránh. Anh biết mỏ phu tội ấn là những kẻ cương trực, nóng nảy, họ chỉ phục tùng kẻ mạnh hơn mình. Để thu phục liên minh này, anh bắt buộc phải bẻ gãy hoàn toàn sự kiêu ngạo của Hùng Bá bằng thực lực chân thật.


Lâm Dạ siết chặt nắm tay trái – cánh tay đã hoàn toàn ma hóa cứng như huyền thiết dưới lớp băng gạc xám xịt. Anh vận hành Vạn Kiếp Bất Diệt Quyết, mười hai khúc ma cốt trung cấp rực sáng ánh bạc rõ rệt dưới làn da rách nát.


"Oanh!"


Lâm Dạ tung ra chiêu thức *Ma Cốt Trực Kích* bằng tay trái, đập trực diện vào lưỡi cuốc huyền thiết đen của Hùng Bá. Một tiếng nổ vật lý kinh hoàng vang lên, chấn động lực lượng cực lớn thổi bay bụi than xung quanh thành một vòng tròn trống rỗng.


Chiếc cuốc huyền thiết nặng ngàn cân của Hùng Bá bị đánh văng ra ngoài, găm chặt vào trần đá sụt lún. Bản thân Hùng Bá bị phản chấn lùi liên tiếp ba bước lớn, bàn tay khổng lồ rỉ máu tươi do chấn động rạn nứt da thịt. Gã chấn kinh nhìn chằm chằm vào cánh tay trái quấn băng gạc đen của Lâm Dạ, nơi tỏa ra một luồng ma tính nguyên thủy tối cổ áp chế tinh thần cực mạnh.


Chưa dừng lại ở đó, Lâm Dạ tiến bước chớp nhoáng, vung tay trái đập mạnh xuống một tảng quặng thô huyền sắt khổng lồ nặng vạn cân bên cạnh.


Rắc! Rắc! Rắc!


Tảng quặng thô huyền sắt vốn vô cùng cứng cáp lập tức bị đập nát vụn thành trăm mảnh dưới sức mạnh vật lý ma hóa của anh. Những mảnh vụn huyền sắt rớt rào rào xuống đất bùn nhão.


Hùng Bá đứng lặng im, đôi mắt hổ trợn tròn kinh hoàng. Gã thở dốc, bắp thịt cuồn cuộn run nhẹ. Gã nhận ra, kẻ đeo mặt nạ vô diện trước mặt sở hữu một bộ xương ma tính bất hoại mang man lực vạn cân vượt xa thể tu phàm nhân thông thường.


"Sức mạnh của ngươi... quả thật rất đáng sợ," Hùng Bá khẽ gằn giọng, sát khí hoang dại biến mất, thay vào đó là sự kính sợ sâu sắc. "Nhưng chỉ có man lực thì làm được gì? Vạn phu mỏ chúng ta đều bị khắc tội ấn độc độc lên lồng ngực. Hằng tháng, nếu không có Thọ Nguyên Đan ngoại môn của Tào Diêm tiếp tế để tạm thời phong bế độc tố, kinh mạch và xương thịt của chúng ta sẽ bạo thể rữa nát thành vũng máu đen trong vòng ba ngày. Ngươi lấy cái gì để phá giải xiềng xích độc dược tàn bạo đó?"


Một gã mỏ phu vạm vỡ khác bước ra từ bóng tối – đó là Thiết Ngưu, người luôn dẫn đầu các cuộc phản kháng nhỏ nhưng đang phải gánh chịu những vết sẹo tội ấn rực đỏ lưu huỳnh trên cánh tay rỉ máu đỏ sẫm hằng ngày.


Lâm Dạ nhìn lướt qua vết sẹo tội ấn của Thiết Ngưu. Anh khẽ vung tay trái, định dùng kiếm ý gác mộ phóng ra để chém đứt xích sắt huyền thiết khóa chặt cổ tay Thiết Ngưu. Nhưng ngay khi oán lực vừa ngưng tụ trên đầu ngón tay, lý trí lạnh lùng của anh lập tức cảnh báo. Tiếng rít gió kiếm khí sắc bén của kiếm ý gác mộ chắc chắn sẽ chấn động địa mạch, kích hoạt kết giới cảnh báo của mỏ quặng ngầm.


Anh dứt khoát dừng lại, chọn một thủ đoạn tốn sức hơn nhưng an toàn tuyệt đối.


"Đưa tay ra," Lâm Dạ khẽ cất giọng khàn khàn.


Thiết Ngưu hoài nghi nhìn Hùng Bá, thấy thủ lĩnh khẽ gật đầu, gã mới rụt rè đưa cánh tay thô ráp đầy vết roi da chấp pháp về phía trước.


Lâm Dạ đặt lòng bàn tay trái ma hóa lên vết sẹo tội ấn rực đỏ lưu huỳnh của Thiết Ngưu. Anh vận hành Nghịch Mệnh Chân Khí – luồng khí màu xám bạc thần bí sinh ra từ tủy ma cốt trung cấp hoàn mỹ. Anh chấp nhận tiêu hao một lượng lớn Nghịch Mệnh Chân Khí, truyền trực tiếp dòng khí tịnh hóa cực hạn này vào sâu trong da thịt Thiết Ngưu.


"Xèo xèo! Xèo xèo!"


Một làn khói đen hôi thối bốc lên từ cánh tay Thiết Ngưu. Những đường vân tội ấn độc độc màu đỏ rực lưu huỳnh bắt đầu co rút kịch liệt, bị luồng chân khí xám bạc ăn mòn và tịnh hóa triệt để. Vết sẹo tội ấn xám xịt bong ra hắc thị, để lộ lớp da thịt mới khỏe mạnh không còn rỉ máu.


"A!"


Thiết Ngưu hét lên một tiếng đau đớn nhưng sảng khoái cực độ. Gã quỳ sụp xuống đất bùn nhão, nhìn cánh tay đã hoàn toàn sạch bóng độc tố tội ấn của mình trước sự bàng hoàng tột độ của Hùng Bá và toán mỏ phu xung quanh.


"Tội ấn... thực sự bị xóa bỏ rồi!" Hùng Bá gầm rú khàn giọng, đôi mắt hổ rỉ nước mắt vì xúc động. Gã quỳ sụp một chân xuống trước mặt Lâm Dạ, cúi đầu kính phục tuyệt đối: "Vạn Cổ Chúa Tể thượng giới... Ngươi thực sự là cứu tinh của phu mỏ chúng ta! Từ nay về sau, mạng của Hùng Bá ta và vạn phu mỏ này đều thuộc về ngươi!"


Lâm Dạ lạnh lùng nhìn gã thủ lĩnh khổng lồ quỳ dưới chân mình, giọng nói vẫn lạnh tanh không một chút dao động tình cảm:


"Ta không cần mạng của các ngươi. Ta cần các ngươi nổi loạn. Trưa ngày mai, khi tiếng chuông hiến tế đan các vang lên, hãy dẫn đầu vạn phu mỏ châm lửa thiêu rụi toàn bộ Thiết Vân Quặng Khu này. Tạo ra sự hỗn loạn lớn nhất để kéo giãn quân tuần tra ngoại môn. Đổi lại, sau khi giải cứu muội muội, ta sẽ dùng Nghịch Mệnh Chân Khí tịnh hóa hoàn toàn tội ấn cho tất cả các ngươi."


"Quyết định thế đi! Ngày mai, chúng ta sẽ lật đổ cái địa ngục này!" Hùng Bá siết chặt nắm tay khổng lồ, khí thế bừng bừng thề chết trung thành.


Thỏa ước liên minh tù nhân vừa thành lập thành công dưới lòng đất tối tăm, không khí bỗng nhiên lạnh ngắt.


"Lách cách! Lách cách!"


Tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng lôi điện nổ lách tách dữ tợn của roi điện huyền thiết đột ngột vang lên từ đường hầm phía trên dẫn xuống hầm mỏ sâu.


Một luồng uy áp Luyện Khí Tầng 7 của đốc công Tống Đồ đang tiến sát lối vào hang động đá hẹp, đi kèm là tiếng cười tàn nhẫn và sát ý bừng bừng dội vào vách đá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!