Cốt tủy nung oán
Bóng tối bao trùm Nghĩa trang kiếm rỉ hoang vu. Cơn bão dữ dội tàn phá ngoại môn Quy Nguyên Kiếm Tông từ ban chiều tuy đã dứt hẳn, nhưng bầu trời vẫn xám xịt, đặc quánh những dải sương độc lục nhạt rò rỉ từ Linh Dược Viên ngoại môn hòa cùng oán khí xám đục tanh nồng mùi sắt rỉ dưới lòng đất.
Lâm Dạ nằm im lìm trên bãi đất cát ẩm ướt trước túp lều cỏ đã đổ sập hoàn toàn. Nhục thân phế mạch của anh lúc này thê thảm đến cực hạn. Ba khúc xương sườn cũ bị gót giày thêu của Tào Nguyệt giẫm nát gãy gập, lồng ngực rách nát lộ ra những vệt máu ma tính đen nhạt đang rỉ ra, nhỏ giọt xuống bùn nhão rít lên xèo xèo quỷ dị. Đan điền rách nát bị ba nhát độc châm vô ảnh của Vạn Độc Vòng tàn phá dã man, hỏa độc lưu huỳnh nung đốt kinh mạch khiến hơi thở anh đứt quãng, thần trí dần chìm vào bóng tối tịch diệt của cái chết.
Trong cơn mê man, tiếng khóc thét yếu ớt của Lâm Dao khi bị xích sắt trói chặt lôi đi cứ vang vọng hằng đêm trong thức hải anh. Nỗi hận thấu xương tủy từ đêm diệt môn năm mười lăm tuổi, khi bị chính tộc nhân phản bội và bị Kiếm Tôn Lăng Vô Song thô bạo lột đi Tiên Cốt Chí Tôn dâng cho Lăng Thiên Cơ, một lần nữa bùng cháy dữ dội. Lòng căm thù cuộn trào trong huyết quản, nhưng cơ thể tàn tạ này lại không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay.
Cộc... Cộc... Cộc...
Giữa không gian im lìm của nghĩa trang gác mộ hoang tàn, tiếng gậy trúc gõ đều đặn trên đá tảng đột ngột vang lên từ phía sau màn sương xám đục.
Một bóng già nua, gầy gộc mặc chiếc áo tơi rách bám đầy rêu mốc chậm rãi bước ra. Lão nhân mù gác kiếm mộ Liễu Thanh Huyền lặng lẽ đứng trước nhục thân hấp hối của Lâm Dạ. Đôi mắt chỉ còn hai hốc tối đen sâu hoắm của ông hướng xuống vũng máu ma tính dưới đất, gương mặt đầy nếp nhăn thời gian khẽ giật giật.
"Nhóc con, kẻ yếu ở thế giới này không có quyền được khóc, càng không có quyền được chết một cách vô ích."
Giọng nói của Liễu Thanh Huyền khàn khàn, cay nghiệt nhưng ẩn chứa một luồng kiếm ý lạnh buốt tột cùng. Ông vung nhẹ cây gậy trúc xanh rỉ nước "Thanh Huyền Trúc Gậy". Đầu gậy trúc khẽ gõ nhẹ lên vết thương nát bét trước ngực Lâm Dạ.
"Oanh!"
Một tia kiếm ý bản mệnh tối cổ từ gậy trúc truyền vào, lập tức hóa thành một luồng thanh khí mát lạnh chạy dọc theo kinh mạch phế thải của Lâm Dạ. Luồng thanh khí này vô cùng thần bí, nhanh chóng xoa dịu thần phách đang rạn nứt nẻ, phong tỏa hỏa độc lưu huỳnh đang tàn phá đan điền, giữ lại một tia sinh mệnh mỏng manh cho anh khỏi bị xóa sổ.
Lâm Dạ khẽ rên rỉ, ý thức từ đáy sâu tuyệt vọng được kéo trở lại nhục thân. Anh hé mở đôi mắt xám xịt bám đầy bùn đất, nhìn bóng lưng cô độc của người thầy mù gác mộ dưới ánh trăng máu loãng.
"Sư... phụ... Dao nhi... bị bắt đi rồi..." Giọng Lâm Dạ khàn đặc, rỉ máu tươi khóe môi.
Liễu Thanh Huyền không quay đầu lại, gõ mạnh gậy trúc xuống đất phát ra tiếng động khô khốc:
"Ta biết. Nhưng với bộ dạng phế thải này, ngươi đi đan các chỉ là làm củi sống hiến tế cho lò luyện đan của Tào Diêm mà thôi. Muốn đòi lại muội muội, muốn phạt thiên đòi lại công lý, ngươi phải tự đập nát bộ xương phàm nhân cũ nát này trước!"
Lời nói của lão nhân mù như sấm sét đánh thẳng vào đạo tâm đang lung lay của Lâm Dạ. Phải, phế mạch phàm nhân không thể ngưng tụ linh khí chính thống, anh chỉ có một con đường sống duy nhất: tự hủy để niết bàn, đúc nên bộ ma cốt nghịch thiên thách thức quy luật tiên môn.
Nén nỗi hận thấu xương tủy vào tận tủy xương, Lâm Dạ vận hành *Vạn Kiếp Bất Diệt Quyết* hằng đêm. Để kích hoạt quá trình tự hủy tái sinh, anh phải chủ động bẻ gãy nốt ba khúc xương sườn cũ đã bị Tào Nguyệt đánh rạn nứt.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương sườn gãy vụn khô khốc vang lên trong đêm tối tĩnh lặng của nghĩa trang gác mộ. Lâm Dạ cắn chặt môi đến mức rách nát rỉ máu đỏ tươi, cơ thể co giật kịch liệt dưới bùn nhão. Cơn đau thấu xương tủy bùng phát dữ dội khi ma tính từ bộ xương ma cốt cắn trả ý thức phàm nhân, muốn kéo anh vào cảnh điên loạn hóa thú khát máu.
"Giữ vững thần trí! Lắng nghe tiếng tàn kiếm nghĩa trang!" Tiếng quát của Liễu Thanh Huyền vang lên sát bên tai, cùng với luồng kiếm ý bảo mệnh từ gậy trúc xanh khóa chặt lấy thần phách của anh.
Lâm Dạ gầm rú im lặng trong lòng, vận hành Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đóng băng hoàn toàn mọi cảm xúc ấm áp phàm nhân, biến thức hải thành mặt hồ băng lạnh giá vĩnh cửu. Dưới sự áp chế của ý chí kiên định, ma tính cuộn trào bắt đầu bị đồng hóa.
Khung lồng ngực rách nát của anh đột ngột rực sáng ánh bạc ma tính nhạt xuyên qua làn da bết bùn nhão. Nghịch Mệnh Chân Khí sản sinh từ tủy xương bắt đầu tuôn trào, tự chữa trị nhục thân rách nát, kết nối các mảnh xương gãy thành một cấu trúc cứng cáp như huyền thiết. Vết sẹo lột tiên cốt trước ngực rỉ ra dịch đen nhạt rực sáng bạc, tịnh hóa hoàn toàn hỏa độc lưu huỳnh trong đan điền.
Khi cơn đau dịu đi, Lâm Dạ chậm rãi đứng dậy từ đống tro tàn của túp lều cỏ đổ sập. Đôi mắt anh xám xịt, lạnh lùng không một tia cảm xúc vô hồn dưới chiếc Mặt nạ bạc vô diện bẩn thỉu. Nhục thân của anh đã hồi phục sơ bộ, nhưng anh biết, để tấn công đan các giải cứu Lâm Dao, anh bắt buộc phải có một vũ khí thực sự có khả năng sát thương thần hồn cường địch.
Anh quyết định rèn đúc thanh *Hắc Thiết Kiếm Phôi* bằng phương pháp *Rèn Kiếm Oán Hỏa*.
Không có lò rèn linh khí bảo vệ của ngoại môn luyện khí các, Lâm Dạ dứt khoát dùng chính nhục thân làm lò luyện, dùng máu ma tính làm chất dẫn để thực hiện kỹ thuật *Đúc kiếm oán pháp* cấm kỵ. Anh nhặt lấy những mảnh huyền thiết quặng thô nứt nẻ nhặt được sâu dưới hầm mỏ Thiết Vân Quặng Động.
Lâm Dạ định dùng chiếc búa rèn thô sơ của Lão Thiết để đập quặng, nhưng búa sắt thông thường vừa chạm vào oán hỏa tự thân bùng phát từ lồng ngực ma cốt lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi vô giá trị.
Anh không hề do dự, dứt khoát dùng bàn tay trái đã ma hóa cứng như huyền thiết để cầm quặng. Anh vận hành oán hỏa tự thân – luồng lửa màu xám bạc rực cháy từ tủy ma cốt – nung đỏ quặng huyền thiết thô ngay trên lòng bàn tay.
Nhiệt lượng cực lớn của oán hỏa tự thân bộc phát khiến cánh tay phải và bàn tay trái của Lâm Dạ bị bỏng loang lổ sẹo đỏ hực, da thịt cháy xém bốc khói đen nồng nặc hằng đêm. Cơn đau rát cực độ cọ xát vào da thịt nứt nẻ, nhưng Lâm Dạ không hề nhíu mày, ánh mắt vẫn lạnh tanh lý trí tuyệt đối.
Anh lắng nghe oán niệm gào thét của vạn tàn kiếm nghĩa trang gác mộ hoang tàn hằng ngày. Sương mù oán khí xám xịt xung quanh bị hút mạnh vào phôi kiếm đen tuyền đang nung đỏ trên tay anh. Lâm Dạ dùng man lực ma cốt đập mạnh bàn tay ma hóa xuống phôi sắt nung đỏ liên tục, tạo ra những tiếng nổ chấn động trầm đục.
"Keng! Keng! Keng!"
Từng nhát đập nổ tung tia lửa đỏ hực pha lẫn khói xám oán khí gào thét bám chặt vào thân kiếm phôi rỉ sét. Khi phôi kiếm đã thành hình, Lâm Dạ kéo lê nhục thân kiệt quệ xuống lòng suối lạnh buốt Kiếm Khí Khê sát bên nghĩa trang để thối hỏa.
Nước suối lạnh chứa đầy mạt sắt rỉ ăn mòn da thịt chân đi giày cỏ nứt nẻ rỉ máu đỏ sẫm. Để dung hợp hoàn mỹ oán lực, Lâm Dạ dùng ngón tay tự rạch vết thương lồng ngực, nhỏ những giọt máu ma tính đen nhạt rực sáng ánh bạc nhạt vào chuôi kiếm phôi đang thối hỏa dưới suối lạnh.
"Xèo xèo! Xèo xèo!"
Dòng nước suối lạnh rít lên dữ dội, khói tím nhạt bốc lên che khuất hoàn toàn bóng đêm mịt mùng. Oán khí kiếm mộ và máu ma tính của Lâm Dạ hoàn toàn dung hợp vào lõi sắt rỉ sét hằng đêm, tạo ra một luồng sát thương thần hồn vô song.
Thanh Hắc Thiết Kiếm Phôi hoàn thành rực sáng ánh bạc ma tính nhạt, tỏa ra oán lực rung chuyển cả một góc Vạn Kiếm Cổ Lĩnh, thu hút sự chú ý ngầm của tù nhân mỏ quặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!