Huyết họa đan phòng
Tiếng gầm rú trầm đục của con yêu lang đầu đàn xé toạc màn sương mù xám đục của Nghĩa trang kiếm rỉ. Âm thanh ấy không chỉ mang theo dã tính hoang dại, mà còn mang theo sát cơ ngút trời của những kẻ săn đuổi đến từ ngoại môn Quy Nguyên Tông. Luồng sương độc màu xanh lục từ Linh Dược Viên ngoại môn lan rộng, hòa lẫn vào mùi sắt rỉ nồng nặc đặc trưng của vùng đất chết, biến không gian xung quanh túp lều cỏ đổ sập thành một cái bẫy nghẹt thở.
Lâm Dạ nép mình trong bóng tối của những thanh tàn kiếm gãy, gương mặt ẩn giấu sau chiếc Mặt nạ bạc vô diện lạnh tanh. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đang vận hành trong thức hải giống như một tấm gương băng vĩnh cửu, khóa chặt mọi dao động cảm xúc phàm nhân của anh. Thế nhưng, khi nhìn về phía chiếc Quan tài gỗ sét đánh đang bị che phủ bởi đống tranh tre đổ nát – nơi muội muội Lâm Dao đang ngủ đông – lồng ngực anh vẫn khẽ thắt lại. Vết sẹo lột tiên cốt năm mười lăm tuổi trước ngực đột ngột nhói lên, rỉ ra một chất dịch đen nhạt ma tính, rít lên xèo xèo khi nhỏ xuống bãi đất cát ẩm ướt.
"Ở kia! Con súc sinh đã định vị được hắn!"
Tiếng hét chói tai của Tống Lam vang lên từ phía sau màn sương. Cô ta vung chiếc Sát Lang Roi màu đỏ rực, cưỡi trên lưng con yêu lang khổng lồ lao vút tới. Theo sau cô ta là hơn chục đệ tử Đan Các Ngoại Môn, tay cầm kiếm khí sáng lòa, bao vây chặt chẽ túp lều cỏ đổ sập.
Dẫn đầu đám người không ai khác chính là Tào Nguyệt. Thiếu nữ mặc váy lụa đỏ rực bước ra từ làn sương độc, đôi môi thâm tím do thử độc đan khẽ nhếch lên một nụ cười quỷ quyệt. Ánh mắt cô ta lấp lánh độc quang, khóa chặt vào bóng đen đang đứng lặng im trong bóng tối.
"Kẻ sở hữu ma tính cấm kỵ... hóa ra lại là một tên tạp dịch gác mộ phế thải." Tào Nguyệt cười lạnh, bàn tay khẽ vuốt ve chiếc vòng ngọc tủy Vạn Độc Vòng trên cổ tay. "Mùi Nghịch Mệnh Chân Khí trên người ngươi... dù có dùng mặt nạ ngụy trang cũng không thể che giấu được khứu giác của yêu lang đầu đàn. Phạm Tiến bị phế bỏ hai chân, chính là do ngươi làm đúng không?"
Lâm Dạ không trả lời. Anh biết sai lầm chí mạng hằng đêm của mình chính là để vệt máu ma tính rò rỉ ra bãi đất cát nghĩa trang hằng ngày. Sự nhẫn nhục chịu đựng bấy lâu nay đã bị bẻ gãy hoàn toàn. Anh khẽ nhích gót chân rách nát trên bùn nhão, bàn tay trái quấn băng gạc đen siết chặt lấy chuôi Chiếc bay rèn sắt rỉ sét giắt bên hông.
"Bắt hắn lại cho ta! Đập nát tay chân hắn, ta muốn mang hắn về đan phòng tra tấn xem hắn rốt cuộc là tàn dư ma đạo phương nào!" Tào Nguyệt ra lệnh tàn độc.
"Vút!"
Tống Lam là kẻ ra tay đầu tiên. Chiếc Sát Lang Roi đỏ rực quất mạnh vào không khí, tạo ra tiếng nổ lách tách dữ tợn, quét thẳng về phía bả vai Lâm Dạ. Cùng lúc đó, ba tên đệ tử đan các vung kiếm khí xám đậm, đồng loạt đâm thẳng vào các tử huyệt của anh.
Lâm Dạ không lùi mà tiến. Thần thức nhạy cảm của anh dưới sự chỉ dạy của Liễu Thanh Huyền mù đã đạt đến Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh. Anh lắng nghe tiếng gió rít qua tàn kiếm, mượn oán khí sương mù xám đục xung quanh làm lá chắn phòng ngự mỏng manh.
"Keng!"
Roi da của Tống Lam bị oán khí lệch hướng, quất lệch vào một nấm mồ không bia bên cạnh. Lâm Dạ tương kế tựu kế, nhục thân sở hữu Vạn Kiếp Cốt sơ cấp (khúc thứ hai) bộc phát man lực vạn cân. Anh lướt đi như một bóng ma xám xịt, vung chiếc bay rèn sắt rỉ sét đâm thẳng vào vai một tên đệ tử đan các đang lao tới.
"Phập!"
Mũi bay sắt rỉ bén nhọn đâm xuyên qua lớp giáp hộ thân linh lực mỏng manh của đối thủ, găm chặt vào bả vai hắn. Máu đỏ tươi phun ra, hòa lẫn vào mạt sắt rỉ rít lên xèo xèo quỷ dị do máu ma tính trên mũi bay kích hoạt. Tên đệ tử hét lên thảm thiết, thanh phong kiếm trong tay rơi rụng xuống bùn nhão.
"Lũ rác rưởi! Để ta tự tay giải quyết hắn!"
Tào Nguyệt tức giận gầm lên. Cô ta vung tay, chiếc Vạn Độc Vòng rực sáng linh quang đỏ dữ tợn. Một quầng độc phấn rực đỏ mang tên "Độc Vũ Tiên Hoa" lập tức được rải ra, vây khốn hoàn toàn lều cỏ gác mộ hoang tàn hằng ngày. Độc sương nồng nặc ăn mòn kinh mạch phàm nhân cực mạnh, nhanh chóng xua tan màn oán khí bảo vệ của Lâm Dạ, khiến da thịt anh nứt nẻ rỉ máu nhạt hằng đêm.
Lâm Dạ cảm thấy lồng ngực bỏng rát như bị lửa thiêu. Đan điền rách nát của anh bị độc sương kích thích, phản phệ dữ dội khiến anh ho ra một ngụm máu đen. Anh cố gắng kích hoạt ngọc bội hộ mệnh của đại ca Lâm Phong trong ngực áo, hy vọng luồng kiếm khí hộ mệnh Trúc Cơ Kỳ bộc phát để giải vây.
Thế nhưng, hai tên vệ binh đan các mặt sắt đã áp sát từ phía sau. Chúng vung ra những sợi xích sắt huyền thiết nặng nề, quấn chặt lấy bả vai và đan điền của anh. Xích sắt huyền thiết khóa chặt đan điền, phong tỏa hoàn toàn dao động linh lực mỏng manh của ngọc bội hộ mệnh, khiến nó vô pháp phản ứng tự vệ.
"Chết đi cho ta!"
Tào Nguyệt cười lạnh tàn độc, ngón tay khẽ gảy vào Vạn Độc Vòng. Ba cây độc châm vô ảnh vô hình bắn ra từ chiếc vòng, đâm thẳng vào lồng ngực rách nát của Lâm Dạ, nhắm chính xác vào đan điền vốn đã tàn phế của anh.
"Phập! Phập! Phập!"
Cơn đau đớn xé rách linh hồn bùng phát. Độc châm vô ảnh mang hỏa độc cực mạnh phá hủy hoàn toàn chút tàn lực tịnh hóa mỏng manh còn sót lại trong đan điền anh. Lâm Dạ gầm lên đau đớn thấu xương tủy, nhưng ý chí ma tính tàn tạ bấy lâu nay lại bị kích thích bùng cháy dữ dội.
Anh điên cuồng gồng mình, cánh tay trái ma hóa cứng như huyền thiết vặn mạnh, giật đứt đôi xích sắt huyền thiết đang khóa chặt. Anh vung tay đấm thẳng vào thanh kiếm của một tên vệ binh tuần tra.
"Rắc!"
Thanh kiếm bằng sắt tinh luyện của tên vệ binh bị man lực ma cốt đấm gãy đôi làm hai nửa. Nhưng ngay sau đó, Tào Nguyệt đã lướt tới như một bóng ma đỏ rực. Tu vi Luyện Khí Kỳ Tầng 6 dồi dào bộc phát thành một luồng uy áp linh lực khổng lồ đè sụp xuống nhục thân kiệt quệ của Lâm Dạ.
"Ầm!"
Lâm Dạ bị chưởng lực khổng lồ đè sụp xuống nền đất bùn nhão nhoét đầy nước mưa bẩn thỉu. Ba khúc xương sườn cũ rách nát trước ngực anh gãy gập rắc rắc dưới lực ép cơ bắp cực mạnh của Tào Nguyệt. Nhục thân tàn tạ cận kề cái chết, máu đen nhạt ma tính rỉ ra liên tục từ vết sẹo lột tiên cốt sâu hoắm trước ngực, nhỏ giọt xuống bãi đất cát nghĩa trang gác mộ hoang tàn hằng ngày.
"Một tên phế mạch phàm nhân gầy gò gác mộ... lại có thể chịu được ba nhát độc châm của ta mà không chết?" Tào Nguyệt dẫm mạnh gót giày thêu lên lồng ngực rách nát của Lâm Dạ, nghiến mạnh khiến xương cốt anh kêu lên ghê rợn. Cô ta cười tàn nhẫn nhìn thiếu niên đang quằn quại dưới chân.
Đúng lúc đó, một tên đệ tử đan các lục lọi đống đổ nát của lều cỏ bỗng hét lên:
"Tào sư tỷ! Dưới gầm giường đổ sập có giấu một chiếc quan tài gỗ sét đánh ngàn năm vĩnh cửu!"
Lâm Dạ nghe thấy thế, đôi mắt xám xịt dưới chiếc mặt nạ bạc vô diện đột ngột co rụt lại. Vảy ngược chí mạng của anh đã bị chạm vào. Anh điên cuồng cào cấu đất bùn nhão, cố gắng gầm rú để dời sự chú ý:
"Thả con bé ra... Có giỏi thì giết ta đi!"
Nhưng hai tên vệ binh đã dùng xích sắt huyền thiết quấn chặt lấy tay chân anh, đóng đinh gông xích nặng nề xuống đất bùn không cho anh di chuyển.
Tào Nguyệt ra hiệu cho đệ tử đập nát nắp quan tài gỗ sét đánh. Khi chiếc nắp quan tài nặng nề bị đẩy ra, để lộ thân hình thiếu nữ gầy gò yếu ớt của Lâm Dao đang ngủ đông bên trong. Sắc mặt con bé xanh xao nhợt nhạt, những đường vân đỏ rực của độc tố tội ấn trên cổ khẽ nhấp nháy nhạt nhạt.
Tào Nguyệt lướt tới bên cạnh quan tài. Cô ta khom người, đưa ngón tay thon dài rỉ khói độc khẽ vuốt ve gương mặt xanh xao của Lâm Dao. Đôi mắt cô ta đột ngột rực sáng lên đầy vẻ phấn khích dã man:
"Thể chất phế mạch bẩm sinh... nhưng kinh mạch lại chứa đựng một luồng chân khí tịnh hóa mỏng manh cực kỳ tinh khiết? Ha ha ha! Cha ta đang đau đầu tìm kiếm một lò nuôi độc đan hoàn mỹ nhất cho ngày tế đàn hiến tế sắp tới. Thể chất của con nhỏ này... chính là dược nô sống vô giá mà đan các ngoại môn hằng ao ước!"
"Dao nhi..." Lâm Dạ gầm lên đau đớn, giọng nói khàn đặc rỉ máu tươi khóe môi. Anh điên cuồng giãy giụa dưới xích sắt huyền thiết, oán lực ma cốt rực sáng ánh bạc nhạt muốn bộc phát nhưng bị độc châm vô ảnh t tàn phá đan điền áp chế hoàn toàn.
Lâm Dao trong cơn mê man kịch liệt khẽ rên rỉ, đôi mắt to tròn mệt mỏi hé mở nhìn anh trai lần cuối đầy bất lực trước khi bị đệ tử đan các thô bạo lôi ra khỏi quan tài gỗ sét đánh, trói chặt bằng xích sắt gỉ.
Tào Nguyệt quay đầu lại bước đến bên cạnh Lâm Dạ đang nằm hấp hối dưới đống tro tàn nghĩa trang gác mộ hoang tàn. Cô ta cười lạnh dẫm đạp lên lồng ngực rách nát của Lâm Dạ, thề sẽ biến Lâm Dao thành lò độc đan hoàn mỹ nhất vào ngày tế đàn hiến tế sắp tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!