Sát cơ lộ diện
Sương độc dày đặc bao phủ Linh Dược Viên ngoại môn giống như một tấm lưới xám xịt, nhớp nháp và tanh nồng mùi máu. Trên bờ chuồng độc trùng đang sủi bọt đỏ hực, Tào Nguyệt đứng im lìm, tà váy đỏ rực của cô ta khẽ bay múa trong làn gió lạnh rít qua hẻm núi. Đôi môi thâm tím do thử độc đan khẽ mím chặt, chiếc mũi dọc dừa nhúc nhích hít hà hằng đêm. Cô ta ngửi thấy nó. Một mùi hương không thuộc về tiên môn chính thống, không phải linh hỏa nóng bỏng của đan phòng, mà là một luồng khí tức xám bạc mỏng manh, lạnh lẽo và đầy ma tính. Đó là Nghịch Mệnh Chân Khí tàn dư trên vết thương rách nát của Phạm Tiến.
"Tống Lam!" Giọng nói kiêu kỳ nhưng lạnh lẽo của Tào Nguyệt vang lên, xé rách sự tĩnh lặng u ám của vườn dược. "Dẫn theo bầy yêu lang tuần tra của ngươi, lục soát toàn bộ khu vực ngoại vi. Kẻ sở hữu ma tính cấm kỵ này chắc chắn chưa thể đi xa. Đặc biệt là Nghĩa trang kiếm rỉ ở rìa ngoài cùng, nơi đó oán khí nồng nặc nhất, là nơi tốt nhất để những kẻ mang dị thể lẩn trốn."
Từ phía sau màn sương mù xanh ngắt, một thiếu nữ mặc đồ da thú bó sát màu xám tro bước ra. Tống Lam, đệ tử ngự thú ngoại môn, tay cầm chiếc roi Sát Lang Roi màu đỏ rực khẽ quất nhẹ vào không khí, tạo ra tiếng nổ lách tách rợn người. Cô ta cưỡi trên lưng một con yêu lang khổng lồ, răng nanh sắc bén nhỏ dãi độc xèo xèo xuống mặt đất linh điền ẩm ướt.
"Tào sư tỷ yên tâm, khứu giác của bầy yêu lang dưới trướng ta chưa bao giờ phạm sai lầm. Chỉ cần một giọt máu ma tính rò rỉ, chúng sẽ lôi cổ tên ma đầu đó ra ngay lập tức." Tống Lam khẽ nhếch môi, phát ra một tiếng hú trầm đục điều khiển dã thú. Hàng chục bóng xám dữ tợn từ trong bóng tối lao vút đi, hướng thẳng về phía Nghĩa trang kiếm rỉ hoang vu.
Cùng lúc đó, dưới bóng tối ngột ngạt của hẻm núi khuất, Lâm Dạ đang cõng giỏ tre chứa đầy vụn linh thảo tịnh hóa hái trộm từ vườn dược, di chuyển với tốc độ cực nhanh. Gương mặt anh ẩn giấu sau chiếc Mặt nạ bạc vô diện, đôi mắt xám xịt lạnh lùng và vô hồn nhờ Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đã khóa chặt mọi dao động cảm xúc phàm nhân. Anh không hề hoang mang trước tiếng hú của bầy yêu lang đang vọng lại từ phía sau.
Lâm Dạ nhanh chóng thâm nhập vào đống đổ nát của túp lều cỏ rách nát tại Nghĩa trang kiếm rỉ. Anh quỳ xuống bên chiếc giường tre sập, khom người đẩy nhẹ đống tranh rách để lộ chiếc Quan tài gỗ sét đánh giấu kín dưới gầm giường. Lâm Dao vẫn đang nằm im lìm bên trong, sắc mặt xanh xao nhợt nhạt, những đường vân đỏ rực của độc tố tội ấn trên cổ khẽ nhấp nháy nhạt nhạt dưới hơi ấm cực dương của gỗ sét đánh.
"Dao nhi, nín thở." Lâm Dạ thầm thì dứt khoát qua kẽ răng. Anh vận hành Thần Thức Quan Sát Địa Mạch đến cực hạn. Luồng thần thức nhạy cảm của anh đồng hóa hoàn toàn dao động linh hồn và hơi ấm cơ thể của Lâm Dao vào sương mù oán khí xám xịt đang bao phủ quanh năm nghĩa trang. Thân thể thiếu nữ mờ nhạt dần dưới mắt thần thức, biến thành một cái xác không hồn nằm im lìm trong lòng quan tài gỗ đóng chặt nắp có khắc nghịch trận phong tỏa.
Lâm Dạ đứng thẳng dậy, nép mình vào góc tối ẩm ướt của lều cỏ đổ sập. Sương mù xám đục từ những ngôi mộ vô danh xung quanh tràn vào, mang theo mùi sắt rỉ nồng nặc và oán khí lạnh buốt ăn mòn kinh mạch. Khúc ma cốt thứ hai rực sáng ánh bạc nhạt dưới lồng ngực rách nát đóng vảy xám đen của anh khẽ rung động nhè nhẹ theo từng nhịp thở ma tính, giải phóng Nghịch Mệnh Chân Khí để tịnh hóa lớp da thịt tay trái đang bị độc sương ăn mòn nứt nẻ rỉ máu đỏ tươi nhẹ.
"Vút! Chát!"
Tiếng roi da ngự thú của Tống Lam quất mạnh xuống những ngôi mộ không bia sát vách lều cỏ vang lên chói tai. Tiếng gầm gừ trầm đục của bầy yêu lang tuần tra ngày một gần, hơi thở nóng hôi hám của dã thú đã bắt đầu luồn lách qua các khe hở của vách tre nứt nẻ.
Lâm Dạ đứng lặng im trong bóng tối như một bức tượng đá cổ đại. Thần thức của anh cảm nhận được ít nhất năm con yêu lang đang lùng sục xung quanh lều cỏ. Tống Lam cưỡi con sói đầu đàn khổng lồ đứng cách đó không đầy mười trượng, tay cô ta cầm roi da đỏ rực quét qua các nấm mồ để xua đuổi oán khí.
"Oán khí ở đây quá nồng nặc, làm nhiễu loạn khứu giác của bầy sói rồi." Tống Lam nhíu mày, quất roi da tạo luồng linh lực xám đậm để xua tan màn sương mù xám đục ẩm ướt của nghĩa trang. Sự can thiệp của oán khí kiếm mộ tự nhiên đã vô tình tạo ra một lá chắn bảo vệ mỏng che giấu khí tức cho Lâm Dạ.
Tuy nhiên, ưu thế khứu giác nhạy bén diện rộng của bầy sói vẫn là một mối đe dọa cực lớn. Lâm Dạ biết anh không thể sử dụng Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh hằng đêm để xua đuổi chúng, bởi vì tiếng rít gió kiếm khí bộc phát và dao động linh lực ma tính khổng lồ chắc chắn sẽ kích hoạt la bàn thiên cơ của tuần sơn trưởng lão Khương Độc đang giám sát bầu trời ngoại môn bằng linh điêu. Anh chỉ có thể ẩn nấp và tiêu diệt từng con một bằng man lực vật lý thuần túy.
"Phanh!"
Một tiếng động lớn vang lên khi một con yêu lang răng nanh sắc bén cào rách cánh cửa gỗ mục nát của lều cỏ đổ sập. Cái đầu lông xám dữ tợn của nó thò vào trong, đôi mắt rực lửa đỏ quét qua bóng tối ẩm ướt, răng nanh nhỏ dãi độc xèo xèo xuống nền đất chôn giấu chiếc roi Huyết Tiên của Trần Hùng.
Con dã thú ngửi thấy mùi máu đỏ tươi nhạt còn vương lại trên người Lâm Dạ. Nó khẽ gầm gừ, chuẩn bị phát ra tiếng hú gọi đồng bọn kéo đến.
Nhưng ngay khi con sói vừa hé miệng, một bóng đen gầy gò đeo mặt nạ bạc vô diện đã áp sát từ góc chết bóng tối sát vách lều. Cánh tay trái ma hóa quấn băng gạc đen của Lâm Dạ vươn ra nhanh như chớp giật dứt khoát.
Bóp Cổ Im Lặng!
Bàn tay cứng cáp như huyền thiết của anh khóa chặt lấy yết hầu của con yêu lang, man lực vạn cân bóp nghẹt hoàn toàn khí quản và thanh quản của nó, khiến tiếng hú bị bóp nghẹt ngay trong cuống họng. Lâm Dạ dẫm mạnh chân phải xuống bùn nhão để giữ thăng bằng, tay trái vặn mạnh một nhát tàn bạo.
"Rắc!"
Xương cổ của con yêu lang gãy gập hoàn toàn không tiếng động. Con dã thú co giật nhẹ rồi mềm nhũn ra trong tay anh. Lâm Dạ lạnh lùng kéo lê xác con sói vào sâu trong góc tối của lều cỏ đổ sập, tránh để lộ vệt máu đỏ tươi ra ngoài sáng.
Tuy nhiên, sự biến mất đột ngột của con thứ nhất đã đánh động đến hai con yêu lang khác đang tuần tra sát bên cạnh. Chúng nhe nanh dữ tợn, chậm rãi tiến vào bên trong lều cỏ đổ nát để tìm kiếm đồng bọn.
Lâm Dạ tiếp tục ẩn mình trong bóng tối ẩm ướt. Khi con thứ hai vừa bước qua ngạch cửa đổ nát, anh lập tức áp sát dùng man lực bẻ gãy cổ nó im lặng dứt khoát. Nhưng đến con thứ ba, do không gian quá chật hẹp và con dã thú bất ngờ né tránh vung trảo cào rách vai áo vải thô xám của anh, Lâm Dạ buộc phải vận dụng toàn lực ma cốt cánh tay trái để đập nát đầu nó.
Lực va đập vật lý cực mạnh khiến vết thương cũ trước ngực Lâm Dạ – vết roi da ngâm nước muối Huyết Tiên của Trần Hùng quất chưa lành hẳn hằng đêm – bị rách rộng ra kịch liệt.
Cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng vào thức hải rạn nứt, khiến Lâm Dạ khẽ rùng mình rỉ máu khóe môi. Một dòng máu đen nhạt rực sáng ánh bạc ma tính nhạt rỉ ra từ vết rách lồng ngực ma cốt, nhỏ giọt xuống bãi đất cát nghĩa trang ẩm ướt trước lều cỏ.
Anh nhanh chóng vận hành Nghịch Mệnh Chân Khí để tịnh hóa vệt máu ma tính rò rỉ, nhưng đã quá muộn.
Con yêu lang đầu đàn khổng lồ mà Tống Lam đang cưỡi đứng cách đó không xa đột ngột khựng lại. Đôi tai to bè của nó vểnh lên nghe ngóng, mũi nó nhúc nhích hít hà hằng đêm. Nó ngửi thấy mùi máu ma tính nguyên thủy rực sáng ánh bạc nhạt vừa nhỏ xuống bãi đất cát.
Con yêu lang đầu đàn phát ra một tiếng gầm rú trầm đục đầy vẻ dữ tợn, đôi mắt rực lửa đỏ khóa chặt hướng đi vào lều cỏ gác mộ đổ sập của Lâm Dạ, gọi Tống Lam và Tào Nguyệt kéo đến vây sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!