Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Linh dược rình rập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm buốt lạnh như những dải lụa xám ẩm ướt quấn chặt lấy các ngọn tàn kiếm rỉ sét, rủ xuống mặt đất đen ngòm của Vạn Kiếm Cổ Lĩnh. Lâm Dạ di chuyển như một bóng ma vô hình dưới bóng tối của hẻm núi sâu hoang tàn. Trên lưng anh, Lâm Dao đang nằm im lìm, hơi thở của nàng mỏng manh như sợi tơ rách, được bảo bọc bởi một luồng chân khí dưỡng sinh mỏng nhẹ mà Lâm Dạ phải tiêu hao đến ba mươi phần trăm sinh mệnh lực ma tính để duy trì hằng đêm. Cơn sốt cao do độc tố tội ấn hành hạ tuy đã được ba cây châm cứu Tịnh Tâm Châm của lão y sư Tần Hoài Sơn phong bế tạm thời, nhưng thời gian bảy ngày đang lùi dần như một chiếc thòng lọng vô hình siết chặt lấy cổ hai anh em.


Lâm Dạ khom người lách qua một khe đá hẹp dẫn vào hẻm núi khuất phía sau nghĩa trang gác mộ hoang tàn, nơi ẩn giấu chiếc Quan tài gỗ sét đánh dưới đống đổ nát của túp lều cỏ rách nát. Anh nhẹ nhàng đặt em gái vào trong lòng gỗ sét đánh ngàn năm vĩnh cửu, khép chặt nắp gỗ có khắc nghịch trận phong tỏa khí tức. Gỗ sét đánh tỏa ra một luồng nhiệt lượng cực dương ấm áp, tạm thời xoa dịu làn da nóng bỏng của Lâm Dao, ngăn chặn độc tố tội ấn bùng phát dữ dội thêm.


"Dao nhi, đợi anh." Lâm Dạ lẩm bẩm dứt khoát, giọng nói khàn đặc không chứa một tia cảm xúc phàm nhân dưới lớp Mặt nạ bạc vô diện. Đôi mắt anh xám xịt, lạnh lùng và vô hồn nhờ Thất Tình Tuyệt Diệt quyết đã hoàn toàn đóng băng mọi dao động tình cảm hân hoan phẫn nộ yêu ghét thông thường.


Anh siết chặt chiếc túi trữ vật rách bên hông chứa năm viên Tịnh Hóa Đan Phế Phẩm. Những viên đan phế phẩm này chứa quá nhiều tạp chất hỏa độc, chỉ có thể kéo dài hơi tàn cho Lâm Dao, chứ vô pháp giải trừ triệt để độc tố tội ấn tàn phá tủy sống. Muốn cứu mạng em gái, anh bắt buộc phải thâm nhập Linh Dược Viên ngoại môn để tìm kiếm các loại linh thảo tịnh hóa chính tông. Mà ở nơi đó, nữ dược nô câm A Thanh – người duy nhất âm thầm giúp anh chăm sóc Lâm Dao hằng ngày – chính là cầu nối duy nhất của anh.


Lâm Dạ lướt đi trong đêm tối mịt mùng, hướng thẳng về phía khu vực phòng thủ nghiêm ngặt của Linh Dược Viên Ban Quản Sự.


Linh Dược Viên ngoại môn là một khu vườn rộng lớn lơ lửng bên sườn núi Thúy Trúc Phong, được bao bọc bởi một kết giới linh khí mỏng rực sáng ánh xanh nhạt nhạt và canh gác nghiêm ngặt bởi các đệ tử tuần tra. Không khí xung quanh vườn dược nồng nặc mùi thơm của thảo dược tươi xen lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc rò rỉ từ đan phòng của Tào Diêm hằng ngày.


Lâm Dạ áp sát vào rìa kết giới mỏng xanh nhạt. Anh vận hành Đồng Hóa Thần Thức hằng đêm, đồng hóa hoàn toàn dao động linh hồn và hơi ấm cơ thể vào sương mù oán khí xám xịt của nghĩa trang xung quanh. Thân thể thiếu niên mờ nhạt dần, biến mất hoàn toàn vào bóng tối như một cái xác không hồn, lách qua các đợt quét thần thức của linh điêu tuần tra trên bầu trời.


Tuy nhiên, khi Lâm Dạ đưa bàn tay trái quấn băng gạc đen chạm nhẹ vào kết giới mỏng để mở một lối đi ngầm, độc sương bảo vệ vườn dược lập tức bùng phát dữ dội. Lớp sương độc màu xanh lam đậm ăn mòn da thịt lòng bàn tay anh, tạo ra tiếng xèo xèo quỷ dị và những vết nứt nẻ rỉ máu đỏ tươi loang lổ.


Cơn đau rát cực độ truyền thẳng vào đan điền rách nát, nhưng Lâm Dạ không hề biến sắc mặt. Khúc ma cốt thứ hai rực sáng ánh bạc nhạt dưới lồng ngực rách nát khẽ rung động nhè nhẹ, giải phóng Nghịch Mệnh Chân Khí tịnh hóa hoàn toàn độc tố ăn mòn trên da thịt bả vai trái. Anh chấp nhận cái giá nứt nẻ da tay rỉ máu để bẻ gãy một góc kết giới mỏng, lách người thâm nhập vào bên trong vườn linh dược ẩm ướt.


Bên trong vườn dược, sương mù độc trùng bao phủ dày đặc dưới các tán lá linh thảo cấp thấp. Lâm Dạ di chuyển không tiếng động dọc theo các lối đi chôn giấu linh điền ẩm ướt, hướng về phía khu vực dọn dẹp xỉ than đan phòng.


"Chát! Chát!"


Đột ngột, tiếng roi da nhỏ xé rách không khí vang lên dồn dập từ phía chuồng độc trùng sương mù sâu trong vườn dược, phá vỡ sự im lặng u ám của đêm tối hẻm núi.


"Khai ra mau! Con khốn câm điếc kia!" Giọng nói thô bạo, dâm đãng đầy vẻ tàn bạo của thủ vệ Phạm Tiến gầm rú lên dữ tợn qua màn sương độc xanh ngắt. "Ai là kẻ đã lén lút trộm dược cặn và linh thảo tịnh hóa hằng đêm? Mấy viên thuốc tịnh hóa phế phẩm biến mất khỏi đống rác đan phòng của Tào chưởng sự chắc chắn do tay ngươi lấy trộm! Nếu trưa nay không khai ra tên đồng phạm gác mộ, ta sẽ ném thẳng ngươi vào chuồng rết độc này cho vạn trùng cắn xé rữa nát xương thịt!"


Lâm Dạ áp sát vào sau bóng tối của một tảng đá lớn khảm trận văn bảo vệ linh điền, nheo mắt nhìn qua màn sương mù độc trùng mỏng.


Trước một chiếc lồng sắt khổng lồ chứa đầy những con rết độc cổ đại đen kịt to bằng cánh tay đang bò lổm ngổm nhe nanh dữ tợn, nữ dược nô câm A Thanh đang bị trói chặt vào cột gỗ bằng xích sắt gỉ sét hằn sâu cổ tay. Thiếu nữ mười sáu tuổi gầy guộc mang gương mặt thanh tú nhợt nhạt rỉ máu đỏ tươi do roi da nhỏ quất rách da thịt bả vai. Đôi mắt câm lặng đượm nỗi buồn sâu thẳm của cô rơm rớm nước mắt đau đớn kịch liệt, nhưng cô vẫn kiên quyết cắn chặt môi đến rách nát rỉ máu, lắc đầu lia lịa thề chết không chịu khai ra Lâm Dạ.


Phạm Tiến – tên thủ vệ mập mạp của Linh Dược Viên Ban Quản Sự – mặc đạo bào màu xám xanh xộc xệch bẩn thỉu bám đầy nhựa cây linh thảo, mặt đầy mỡ sạm đen đang cười dâm đãng dữ tợn. Gã vung chiếc roi da nhỏ quất mạnh một nhát nữa vào lồng ngực gầy yếu của A Thanh, khiến cô co rúm người lại rên rỉ nghẹn ngào câm lặng.


"Không nói? Được! Để ta xem xương thịt phàm nhân phế mạch của ngươi chịu đựng được mấy nhịp thở của độc tố rết độc!" Phạm Tiến cười tàn nhẫn, tay gã đặt lên chùm chìa khóa cổng sắt chuẩn bị mở lồng rết độc dọa dẫm.


Thông qua kẽ nứt đá hẹp, A Thanh bất ngờ nhìn thấy bóng dáng gầy gò đeo Mặt nạ bạc vô diện của Lâm Dạ đang ẩn nấp trong bóng tối nghĩa trang sát bên vườn linh dược. Đôi mắt câm lặng của cô lập tức co rút lại vì kinh hoàng tột độ. Cô ra sức dùng ánh mắt và cái đầu rách nát lắc đầu lia lịa hướng về phía anh, ra hiệu cầu xin Lâm Dạ hãy trốn đi ngay lập tức hẻm núi hoang vu. Cô biết, kết giới bảo vệ của Linh Dược Viên Ban Quản Sự vô cùng nhạy cảm, chỉ cần một biến động linh lực nhỏ bộc phát của phế mạch gác mộ sẽ kích hoạt báo động toàn tông vây sát.


Lâm Dạ nhìn thẳng vào đôi mắt câm lặng chứa đầy sự hy sinh trung thành của A Thanh. Sự lạnh lùng lý trí của Thất Tình Tuyệt Diệt quyết khóa chặt thần trí anh, nhưng vết sẹo lột tiên cốt trước ngực đột ngột nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy hận thù sâu sắc thế lực Tào gia bóc lột phàm nhân.


Anh không trốn chạy cực hạn.


Lâm Dạ chậm rãi giắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét dính máu khô vào hông, bước chân nhanh nhẹn di chuyển lơ lửng không tiếng động trong bóng tối vườn dược. Anh vận hành Đồng Hóa Thần Thức đến cực hạn, đồng hóa hoàn toàn hơi thở cơ thể vào làn sương độc màu xanh lam mỏng để áp sát từ phía sau lưng Phạm Tiến đang tự phụ cười đùa.


Phạm Tiến đang cười lớn chuẩn bị mở lồng sắt rết độc, đột ngột cảm nhận được không khí xung quanh mình giảm xuống độ lạnh thấu xương mài mòn thọ nguyên dã man. Một mùi sắt rỉ nồng nặc rỉ máu đen nhạt ma tính sộc thẳng vào mũi gã.


"Kẻ nào..."


Phạm Tiến hoảng sợ nheo mắt định quay đầu lại phản ứng, nhưng gã chưa kịp vung kiếm chỉ phong hệ thì một bàn tay trái khổng lồ quấn đầy băng gạc đen – cứng cáp và lạnh lẽo như huyền thiết quặng thô – đã từ trong bóng tối lao ra khóa chặt bả vai mập mạp của gã.


"Rắc!"


Tiếng xương bả vai vỡ vụn rắc rắc rợn người vang lên lập tức. Man lực vạn cân của bộ ma cốt Vạn Kiếp Cốt sơ cấp bóp nát hoàn toàn khớp vai của Phạm Tiến, khiến gã rên rỉ thảm thiết đau đớn kịch liệt, thanh phong kiếm trên tay rơi rớt xuống bùn ẩm ướt.


"A...! Ma đầu...! Ngươi..."


Phạm Tiến điên cuồng vận hành linh lực Luyện Khí Kỳ Tầng 6 dồi dào, ngưng tụ luồng linh quang màu xám đậm tỏa ra quanh thân hòng phản chấn bứt phá khỏi tầm khống chế của Lâm Dạ.


Nhưng ngay khi luồng linh lực xám đậm vừa bộc phát, Lâm Dạ đã lạnh lùng truyền Nghịch Mệnh Chân Khí màu xám bạc mỏng manh từ đầu ngón tay ma hóa xuyên thẳng vào kinh mạch của Phạm Tiến. Luồng chân khí ma tính hung bạo tàn khốc lập tức ăn mòn và dập tắt hoàn toàn linh lực đan điền của gã thủ vệ mập mạp trong vòng một nhịp thở, khiến gã tê liệt hoàn toàn nhục thân phế nhân.


Lâm Dạ không nói một lời nhảm nhí nào. Anh dùng bàn chân đi giày cỏ dẫm mạnh xuống khớp gối phải của Phạm Tiến, rồi bẻ gập ngược chân trái của gã ra phía sau dứt khoát.


"Rắc! Rắc!"


Cả hai xương đầu gối của Phạm Tiến bị đập nát vụn hoàn toàn không tiếng động báo động kết giới. Gã thủ vệ mập mạp ngã khuỵu xuống bùn nhão, gương mặt vặn vẹo nhục nhã đau đớn tột cùng cầu xin mạng sống câm lặng dưới áp lực bóp cổ im lặng của Lâm Dạ.


Lâm Dạ lôi kéo nhục thân tê liệt của Phạm Tiến, dứt khoát đẩy gã ngã xuống hố sâu chuồng rết độc khổng lồ đang nhe nanh dữ tợn sát bên cạnh.


"Phanh!"


Nắp lồng sắt khép chặt lại. Hàng vạn con rết độc đen kịt ngửi thấy mùi máu đỏ tươi loang lổ lập tức lao vào cắn xé rữa nát xương thịt Phạm Tiến thảm hại. Tiếng gào khóc thảm thiết của gã thủ vệ bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng rít gió cuồng bạo của độc trùng sương mù gác mộ.


Lâm Dạ nhanh nhẹn dùng chiếc bay sắt rỉ chém đứt xiềng xích gỉ sắt giải thoát hoàn toàn cho A Thanh. Anh đưa cho cô một liều Nghịch Mệnh Chân Khí mỏng nhẹ để tịnh hóa vết roi da rách da rỉ máu trên bả vai cô.


"Dược cặn... ở đâu?" Lâm Dạ hỏi khàn đặc lạnh lùng.


A Thanh run rẩy nắm chặt tay anh, đôi mắt câm lặng đầy vẻ biết ơn sâu sắc và lo sợ. Cô nhanh chóng chỉ tay vào chiếc giỏ tre nhỏ giấu dưới gầm lò đan phế thải cạnh linh dược viên, chứa đầy những mảnh vụn linh thảo tịnh hóa quý hiếm rụng lá hằng ngày.


Lâm Dạ khom người thu gom toàn bộ linh thảo cứu mạng cho Lâm Dao vào túi trữ vật rách bên hông.


Nhưng ngay khi anh vừa khép túi thuốc dứt khoát, từ lối vào cổng bảo vệ của Linh Dược Viên ngoại môn bỗng vang lên tiếng bước chân rầm rộ xé toạc màn sương độc xanh ngắt. Một mùi hương thơm nồng nặc của linh dược cấm pha lẫn mùi máu tanh kịch liệt sộc thẳng vào không gian hẻm hẹp.


"Phạm Tiến! Con khốn câm điếc kia đâu rồi?"


Giọng nói kiêu kỳ, độc ác đầy vẻ lạnh lùng của đan phòng thiên kiêu Tào Nguyệt vang lên dữ dội. Cô cưỡi trên lưng một con yêu lang răng nanh sắc bén, mặc váy lụa đỏ rực tỏa tiên quang nhạt nhạt, dẫn theo mười đệ tử đan các ngoại môn Quy Nguyên Tông rầm rộ tiến vào linh dược viên tuần tra.


Tào Nguyệt đột ngột dừng lại bên bờ chuồng độc trùng sương mù đang sủi bọt máu đỏ tươi của Phạm Tiến. Đôi môi thâm tím do thử độc đan của cô khẽ mím chặt lại, mũi cô nhúc nhích hít hà hằng đêm.


Sắc mặt Tào Nguyệt lập tức đại biến, mắt cô rực sáng độc quang dữ tợn nhìn chằm chằm vào vệt máu ma tính nhạt rỉ ra từ vết thương của Phạm Tiến còn vương lại trên nền đất ẩm ướt sát bên lồng rết độc:


"Mùi này... không phải linh hỏa đan phòng, cũng không phải kiếm oán thông thường! Đây là Nghịch Mệnh Chân Khí ma đạo cấm kỵ của tàn dư Vạn Kiếp Cốt! Toàn đội vây sát vườn dược cho ta! Kẻ sở hữu ma khí đặc biệt này vẫn còn ẩn náu quanh đây hắc thị!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!