Y đạo hàn châm
Sương đêm buông xuống dày đặc như một tấm vải liệm xám xịt, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày tàn tại Nghĩa trang kiếm rỉ. Gió rít qua các khe đá nứt nẻ, mang theo mùi sắt rỉ nồng nặc và chướng khí lạnh thấu xương của Kiếm Khí Khê. Bên bờ suối, Triệu Vũ – tên khảo hạch giả ngoại môn đầy tham lam và nghi kỵ – vẫn đứng bất động. Đôi mắt ti hí của gã híp lại, nhìn chằm chằm vào những bọt khí màu đỏ nhạt đang sủi lên từ đáy nước lạnh buốt. Bàn tay gã đặt hờ trên chuôi kiếm, chỉ cần một cái nhúc nhích nhẹ là mười tên vệ binh tuần tra phía sau sẽ lao xuống đào bới lòng suối.
Lòng suối ấy, ngay dưới lớp cát mịn trộn lẫn mạt sắt rỉ, chính là nơi xác của chấp sự Trần Hùng đang nằm lạnh ngắt.
Lâm Dạ đeo chiếc Mặt nạ bạc vô diện đứng lầm lũi phía sau, đầu hơi cúi xuống dưới vạt áo vải thô rách nát. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết trong thức hải của anh đang vận hành đến cực hạn, biến tâm thần anh thành một mặt hồ đóng băng vĩnh cửu, không gợn một chút hoảng sợ phàm nhân. Dưới lồng ngực rách nát quấn đầy băng gạc rỉ máu đen nhạt, khúc ma cốt thứ hai rực sáng ánh bạc nhạt đang khẽ rung lên nhè nhẹ theo từng nhịp thở ma tính. Anh cảm nhận được sát cơ đang cận kề, nhưng lý trí lạnh lùng vẫn hoạt động cực kỳ nhạy bén.
"Triệu chấp sự," Lâm Dạ khẽ khom người, giọng nói khàn đặc giả câm giả điếc vang lên qua lớp mặt nạ bạc, "Dòng nước suối Kiếm Khí Khê này vốn chảy qua vùng lõi của kiếm mộ hoang vu. Cơn bão lớn ban chiều đã làm sạt lở hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét dưới lòng đất sâu, giải phóng oán khí tích tụ ngàn năm. Thứ sủi bọt đỏ nhạt này... chính là kiếm oán rỉ sét bị nước suối xối xả cuốn trôi ra ngoài. Nếu chấp sự không tin, có thể dùng Định Linh Bàn soi chiếu thử. Oán khí này cực kỳ ăn mòn kinh mạch, phàm nhân chạm vào sẽ tàn phế ngay lập tức."
Triệu Vũ nhíu mày, gã nhìn la bàn đồng cổ Định Linh Bàn trên tay. Quả thực, dưới sự tác động âm thầm của Trận bàn Nghịch Thiên Phong Tỏa mà Lâm Dạ đã kích hoạt dưới đất linh điền gần đó, mặt ngọc của la bàn liên tục dao động hỗn loạn, kim chỉ nam quay cuồng vô định, tỏa ra những luồng linh quang vàng rải rác nhưng không thể định vị được bất kỳ dao động linh lực sống nào dưới lòng suối. Chướng khí kiếm oán tự nhiên bốc lên từ lòng suối lạnh lẽo khiến Triệu Vũ cảm thấy da mặt mình đau râm ran, gã vội vàng lùi lại một bước, ghét bỏ phẩy tay.
"Hừ, thứ chướng khí rác rưởi của đám phế kiếm." Triệu Vũ nhổ một bãi nước bọt xuống bùn nhão, nhưng sự đa nghi trong lòng gã vẫn chưa triệt để tiêu biến. Gã nheo mắt nhìn Lâm Dạ: "Trần Hùng mất tích không một dấu vết, mà nghĩa trang gác mộ của ngươi lại là nơi cuối cùng gã ghé qua. Lâm Dạ, đừng tưởng ngươi giấu được ta điều gì..."
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng đến ngạt thở tưởng chừng như sắp nổ tung, từ phía bìa rừng đá biên giới ngoài cùng của nghĩa trang bỗng vang lên tiếng hét hớt hải của một tên tuần tra viên:
"Triệu chấp sự! Có phát hiện mới! Ở biên giới ngoài cùng nghĩa trang gác mộ, chúng ta nhặt được vật này!"
Tên tuần tra viên thở hổn hển chạy đến, hai tay dâng lên một mảnh ngọc bội rạn nứt màu xám xịt, bám đầy bùn đất hoang mạc.
Triệu Vũ giật lấy mảnh ngọc bội, ánh mắt gã lập tức co rút lại khi nhận ra những đường vân thô sơ khắc trên thân ngọc. Đó là tín vật đặc trưng của đám tán tu hoang mạc tội huyết – những kẻ ngoài vòng pháp luật chuyên đi cướp bóc quặng sắt phế thải và tài nguyên của tông môn. Trên mảnh ngọc bội vẫn còn vương lại một vệt linh lực xám đậm tàn dư, cực kỳ hỗn loạn.
"Tán tu hoang mạc?" Triệu Vũ lẩm bẩm, gương mặt gầy guộc vặn vẹo đầy tức giận. "Khốn kiếp! Đám rác rưởi hoang mạc dám bén mảng đến tận biên giới ngoại môn để giết người đoạt bảo vật sao? Trần Hùng chắc chắn đã bị bọn chúng phục kích cướp bóc khi đang tuần tra đêm bão!"
Lâm Dạ liếc nhìn Lục Phong đang quỳ dưới vũng bùn nhão phía xa. Cậu thiếu niên nhút nhát khẽ cúi đầu, bàn tay run rẩy giấu kín dưới ống tay áo thô rộng. Đó chính là mảnh ngọc bội giả của tán tu hoang dã mà Lâm Dạ đã chuẩn bị từ trước và sai Lục Phong lén lút rải rác ở biên giới nghĩa trang từ ban chiều để đánh lạc hướng. Kế hoạch dụ địch ngoài sáng đã thành công hoàn mỹ.
"Toàn đội nghe lệnh!" Triệu Vũ vung tay, thanh phong kiếm bên hông tuốt vỏ phát ra tiếng rít lạnh lẽo, "Rút khỏi nghĩa trang! Tiến thẳng về phía hẻm núi biên giới hoang mạc truy quét đám tán tu tội thối! Đứa nào tìm được chiếc roi Huyết Tiên của Trần Hùng sẽ được ban thưởng mười viên linh thạch hạ phẩm!"
Mười tên vệ binh tuần tra gầm lên một tiếng, lập tức quay đầu lao nhanh vào màn sương mù xám đục, bám theo gót chân Triệu Vũ đang ngự khí phi hành tầm thấp đầy giận dữ.
Tiếng bước chân rầm rộ xa dần, trả lại sự im lặng u ám và mùi sắt rỉ quen thuộc cho nghĩa trang gác mộ hoang tàn. Lâm Dạ đứng lặng im giữa màn đêm, chiếc mặt nạ bạc phản chiếu ánh trăng máu mỏng manh lạnh lẽo. Anh khẽ nhích gót chân nứt nẻ trên bùn nhão, oán khí dưới lòng đất bắt đầu tụ hội quanh bờ suối lạnh Kiếm Khí Khê theo từng nhịp thở ma tính của bộ ma cốt.
"Lâm Dạ huynh... bọn chúng... bọn chúng đi rồi..." Lục Phong gục xuống bùn nhão, thở hổn hển như vừa từ cõi chết trở về, lòng bàn tay rỉ máu tươi do siết chặt tàn kiếm gãy từ lúc nãy.
"Thu dọn tàn trận, xóa sạch dấu vết bùn nhão quanh bờ suối." Lâm Dạ ra lệnh lạnh lùng, giọng nói không chứa một tia cảm xúc phàm nhân. "Ta phải về lều cỏ. Lâm Dao... không ổn rồi."
Nói xong, Lâm Dạ dứt khoát quay người, bước chân nhanh nhẹn lướt qua những bụi gai độc để trở về túp lều cỏ rách nát vừa bị sụp đổ một nửa sau trận bão lớn.
Khi vén tấm màn che rách rưới bước vào góc tối của lều, trái tim vốn đã đóng băng của Lâm Dạ bỗng thắt lại một cơn đau buốt nhói. Dưới đống đổ nát của chiếc giường tre cũ kỹ, chiếc Quan tài gỗ sét đánh giấu kín đang khẽ rung lên bần bật. Từ bên trong khe nắp gỗ mục nát, những luồng khói màu đỏ lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, mang theo hơi nóng hừng hực của hỏa độc tội ấn.
Lâm Dạ vội vàng đẩy nắp quan tài ra. Muội muội Lâm Dao đang nằm co thắt kịch liệt bên trong. Thiếu nữ mười hai tuổi gầy gò yếu ớt, sắc mặt xanh xao giờ đây đỏ bừng lên như than hồng nung nấu. Những đường vân đỏ rực của độc tố tội ấn trên cổ con bé đang điên cuồng bành trướng, bò lan dọc theo tủy sống và kinh mạch phế thải yếu ớt, rỉ ra những giọt mồ hôi loãng pha lẫn máu nhạt.
"Anh... hai..." Lâm Dao run rẩy mở đôi mắt to tròn mệt mỏi đầy nước mắt, đôi môi nhỏ nhắn bị tự cắn rách nát rỉ máu đỏ tươi để ngăn không cho tiếng khóc thét đau đớn phát ra ngoài. "Dao nhi... nóng quá... ngực Dao nhi đau..."
"Dao nhi, đừng sợ. Có anh ở đây."
Lâm Dạ áp bàn tay trái quấn băng gạc đen lên trán em gái. Cơn sốt cao như muốn thiêu rụi bàn tay anh. Không chút do dự, Lâm Dạ vận hành Vạn Kiếp Bất Diệt Quyết, cố gắng dùng Nghịch Mệnh Chân Khí sinh ra từ tủy ma cốt của mình để truyền vào kinh mạch của Lâm Dao hằng mong tịnh hóa hỏa độc.
Nhưng ngay khi một tia chân khí màu xám bạc mỏng manh vừa chạm vào phế mạch yếu ớt của Lâm Dao, một tiếng nổ nhỏ vang lên trong cơ thể con bé. Lâm Dao co giật dữ dội hơn, phun ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm loang lổ.
"Ưm...!"
Lâm Dạ lập tức thu hồi chân khí, gương mặt dưới mặt nạ bạc biến đổi sắc mặt. Ma tính! Nghịch Mệnh Chân Khí sinh ra từ bộ ma cốt tự hủy niết bàn mang theo ma tính nguyên thủy quá hung bạo và tàn khốc, hoàn toàn không phù hợp với thể chất phế mạch bẩm sinh cực kỳ yếu ớt của Lâm Dao. Nếu anh cố chấp truyền thêm chân khí ma tính vào, đan điền yếu ớt của con bé sẽ bị nổ tung lập tức, nhục thân rữa nát xương thịt trong vòng ba nhịp thở.
"Khốn kiếp!"
Lâm Dạ siết chặt nắm tay trái ma hóa đến mức các khớp xương kêu răng rắc rợn người. Anh thấu hiểu nỗi bất lực tột cùng khi sở hữu man lực vạn cân nhưng lại vô pháp cứu mạng người thân duy nhất của mình khỏi độc tố tội ấn tàn hại. Để duy trì hơi thở dưỡng sinh bảo vệ tim phổi cho em gái hằng đêm, Lâm Dạ buộc phải cắn răng bẻ gãy một phần ý chí, tiêu hao đến ba mươi phần trăm sinh mệnh lực ma tính tự thân, truyền một luồng hơi ấm dưỡng sinh mỏng nhẹ bao bọc lấy trái tim đang suy kiệt của Lâm Dao.
Cơn co thắt của Lâm Dao tạm thời giảm bớt, hơi thở của con bé dần ổn định nhưng gương mặt vẫn xanh xao như người chết, độc tố tội ấn chỉ bị phong bế tạm thời trong vòng vài canh giờ.
"Phải tìm y sư ngoại môn Tần Hoài Sơn..." Lâm Dạ lẩm bẩm dứt khoát.
Anh biết, lão y sư nghèo tốt bụng gác cổng ngoại môn là người duy nhất mang lòng trắc ẩn với phàm nhân phế mạch, sở hữu châm cứu đồng cổ có thể tạm thời áp chế độc tố mà không làm tổn hại đến kinh mạch của Lâm Dao.
Lâm Dạ dứt khoát cõng Lâm Dao lên bả vai gầy gò, dùng băng gạc đen quấn chặt con bé vào lưng mình để giữ ấm. Anh giắt chiếc bay rèn sắt rỉ sét dính máu khô vào hông, phủ chiếc áo choàng vải thô xám che kín lồng ngực đang rỉ máu đen nhạt ma tính, rồi lao nhanh ra khỏi nghĩa trang gác mộ hoang tàn trong đêm tối mịt mùng.
Sương mù xám đục bao phủ hẻm núi sâu dẫn lên chân núi ngoại môn. Lâm Dạ di chuyển như một bóng ma vô hình dưới lòng đất ẩm ướt, sử dụng Thần Thức Quan Sát Địa Mạch để hoàn toàn hòa tan hơi ấm cơ thể vào đất cát xung quanh, tránh né các đợt quét thần thức tuần tra hằng đêm của Khương Độc trên bầu trời bằng linh điêu khổng lồ.
Sau nửa canh giờ di chuyển cực hạn dưới áp lực tinh thần đè nặng, Lâm Dạ đã tiếp cận được ngôi nhà gỗ tồi tàn giặt đến bạc màu của Tần Hoài Sơn nằm hẻo lánh sát cổng sau ngoại môn.
"Cộc... cộc... cộc..."
Lâm Dạ gõ mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát.
Cửa mở ra. Lão y sư Tần Hoài Sơn bước ra, râu tóc bạc phơ như rễ tre, gương mặt nhân hậu đầy nếp nhăn thời gian hiện rõ vẻ mệt mỏi dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Khi nhìn thấy thiếu niên gác mộ mặc áo vải thô xám rách nát đang cõng một đứa trẻ thoi thóp trên lưng, đôi mắt mờ đục của lão y sư khẽ co rút lại.
"Lâm Dạ? Đêm muộn thế này... vào mau!" Tần Hoài Sơn vội vàng né người sang một bên, lôi kéo Lâm Dạ vào trong phòng thuốc nhỏ hẹp tỏa mùi thảo dược tịnh hóa nồng nặc.
Lâm Dạ nhẹ nhàng đặt Lâm Dao nằm lên chiếc giường gỗ phủ vải xám thô. Lúc này, những đường vân đỏ rực của độc tố tội ấn trên cổ Lâm Dao lại bắt đầu bùng phát, bò lan dọc theo bả vai nhỏ bé.
"Lão y sư, cứu mạng Dao nhi..." Giọng Lâm Dạ khàn đặc, đầy vẻ dứt khoát nhưng ẩn giấu nỗi đau đớn sâu thẳm.
Tần Hoài Sơn không nói lời thừa thãi, lão vội vàng tiến lại gần, ngón tay thô ráp đầy vết chai sần nhẹ nhàng đặt lên cổ tay của Lâm Dao để bắt mạch. Vừa chạm vào da thịt nóng bỏng của con bé, sắc mặt lão y sư lập tức đại biến, tay run rẩy nhẹ.
"Tội ấn độc tố bộc phát sâu vào tủy sống! Khốn kiếp, bọn chúng lại tăng liều lượng thử thuốc dã man đến thế này sao?" Tần Hoài Sơn gầm lên một tiếng tức giận, rồi vội vàng xoay người lấy ra chiếc hộp gỗ cũ kỹ bên hông giường.
Mở hộp gỗ, lão y sư rút ra ba cây châm cứu bằng đồng cổ rỉ sét nhẹ – Tịnh Tâm Châm. Đây là pháp bảo y đạo duy nhất của lão, có tác dụng làm dịu cơn đau bạo thể và phong bế độc tố tội ấn cho phàm nhân.
"Lâm Dạ, giữ chặt bả vai của con bé! Ta phải dùng châm cứu để phong tỏa ba huyệt đạo chí mạng ở tủy sống, tuyệt đối không được để con bé cử động!" Tần Hoài Sơn trầm giọng ra lệnh.
Lâm Dạ tiến lại gần, dùng hai bàn tay giữ chặt lấy bả vai của Lâm Dao. Lòng bàn tay trái quấn băng gạc đen của anh khẽ truyền ra một luồng Nghịch Mệnh Chân Khí cực kỳ mỏng nhẹ, được chắt lọc kỹ lưỡng để không mang theo sát ý ma cốt, chỉ thuần túy hỗ trợ bảo vệ tim phổi và tịnh hóa một phần hỏa độc từ bên trong cơ thể Lâm Dao.
"Vút! Vút! Vút!"
Tần Hoài Sơn vung tay dứt khoát, ba cây Tịnh Tâm Châm bằng đồng cổ đâm chính xác vào ba huyệt đạo chí mạng dọc theo cột sống của Lâm Dao.
Ngay khi châm cứu cắm ngập sâu một tấc, những luồng linh quang đồng cổ mờ nhạt tỏa ra từ thân châm, bắt đầu đóng băng và áp chế cơn bộc phát hung bạo của độc tố tội ấn lưu huỳnh đỏ rực. Lâm Dao khẽ rên rỉ một tiếng, cơ thể co thắt kịch liệt bỗng nhiên mềm nhũn ra, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy vạt áo vải thô xám của Lâm Dạ dần dần nới lỏng.
Hơi thở của thiếu nữ dần trở nên ổn định, nhịp tim yếu ớt bắt đầu đập đều đặn trở lại dưới sự bảo hộ âm thầm của chân khí dưỡng sinh của Lâm Dạ. Tuy nhiên, gương mặt con bé vẫn xanh xao, nứt nẻ rỉ máu nhạt loang lổ.
"Phù..." Tần Hoài Sơn lau mồ hôi trên trán, hơi thở dồn dập đầy mệt mỏi. Lão y sư lắc đầu thở dài nhìn Lâm Dạ: "Tạm thời cứu được mạng con bé qua cơn nguy kịch này. Nhưng độc tố tội ấn cực mạnh này đã ăn sâu vào tủy xương phế mạch, Tịnh Tâm Châm của ta chỉ có thể phong bế nó tạm thời trong vòng bảy ngày."
"Bảy ngày?" Đôi mắt Lâm Dạ dưới chiếc mặt nạ bạc vô diện híp lại lạnh lùng.
"Đúng vậy, sau bảy ngày, độc tố sẽ triệt để bùng phát dữ dội gấp mười lần, lúc đó dù có thần tiên hạ phàm cũng vô phương cứu chữa." Tần Hoài Sơn bước lại gần tủ thuốc rách nát, lôi ra một túi vải nhỏ chứa năm viên đan dược màu xám tro méo mó phế phẩm – Tịnh Hóa Đan Phế Phẩm. Lão đặt túi thuốc vào tay Lâm Dạ: "Đây là những viên đan dược bị loại bỏ chứa nhiều tạp chất hỏa độc từ đan phòng của Tào Diêm thải ra hằng ngày. Ta lén gom góp chưng cất lại, dược lực tịnh hóa rất mỏng nhưng có thể giúp con bé kéo dài hơi tàn trong vòng bảy ngày tới."
Lâm Dạ siết chặt túi thuốc trong lòng bàn tay ma hóa, giọng nói khàn đặc đầy vẻ sòng s phẳng nặng nề: "Lão y sư, ơn cứu mạng này, Lâm Dạ thề sẽ đền đáp sòng s phẳng bằng cả sinh mạng."
"Ta cứu con bé không phải để cầu đền đáp." Tần Hoài Sơn xua tay đầy từ tâm, nhưng gương mặt lão bỗng nhiên xám xịt lại, đôi mắt mờ đục tràn ngập sự sợ hãi và căm phẫn tột cùng. Lão y sư ghé sát tai Lâm Dạ, giọng nói run rẩy tiết lộ một bí mật kinh hoàng:
"Lâm Dạ... ngươi phải cẩn thận. Ta vừa nghe ngóng được tin tức rò rỉ từ đan phòng ngoại môn... Chưởng sự Tào Diêm đang ngầm ra lệnh cho đám tay sai bắt giữ một lượng lớn nữ dược nô câm từ khắp các linh điền ngoại vi mang về giam giữ dưới hầm ngầm đan các..."
"Bọn chúng bắt giữ họ để làm gì?"
"Hiến tế củi sống!" Giọng Tần Hoài Sơn run rẩy dữ dội, "Tào Diêm đang điên cuồng chế luyện một loại độc đan thọ nguyên cực kỳ tàn bạo để dâng hiến cho nội môn. Loại đan dược này cần rút cạn tiềm năng sinh mệnh và huyết nhục của phàm nhân phế mạch làm dược dẫn nung nấu lò luyện đan Xích Diễm. Dao nhi... thể chất phế mạch bẩm sinh của con bé chính là lò nuôi độc đan hoàn mỹ nhất mà bọn chúng đang ráo riết tìm kiếm hằng ngày hằng đêm!"
Khúc ma cốt thứ hai trước ngực Lâm Dạ đột ngột bùng phát một luồng oán khí lạnh ngắt dữ dội, khiến không khí trong phòng thuốc nhỏ hẹp lập tức giảm xuống độ lạnh thấu xương. Đôi mắt dưới chiếc mặt nạ bạc vô diện của anh rực sáng ánh bạc ma tính nhạt, lạnh lùng tột cùng gác mộ.
Bí mật về Thọ Nguyên Đan ngoại môn và âm mưu tàn bạo của Tào Diêm đã phơi bày hoàn toàn trước mắt Lâm Dạ.
Anh biết rõ, hạn chót bảy ngày phong bế tội ấn của Lâm Dao không chỉ là cuộc chạy đua với tử thần, mà còn là mồi lửa bắt buộc anh phải dấn thân vào vùng đất chết nguy hiểm nhất ngoại môn: thâm nhập Ngoại môn đan các của Tào gia để tự tay đòi lại giải dược và đập tan toàn bộ thế lực bóc lột phàm nhân tàn bạo này.
Lâm Dạ nhẹ nhàng bế Lâm Dao đang ngủ mê mệt lên lưng, quấn chặt gạc đen quấn chặt bả vai bảo vệ em gái dứt khoát. Anh bước lại gần cửa gỗ mục nát, ngoảnh đầu nhìn lão y sư Tần Hoài Sơn lần cuối dưới ánh đèn dầu mờ ảo:
"Bảy ngày tới... đan phòng ngoại môn sẽ không còn lò luyện đan Xích Diễm rỉ máu nào tồn tại nữa."
Nói xong, Lâm Dạ dứt khoát mở cửa gỗ bước thẳng vào sương mù xám đục lạnh lẽo gác mộ hằng đêm, biến mất hoàn toàn vào bóng tối mịt mùng của hẻm núi sâu hoang tàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!