Nghịch trận giấu ma
Sương mù xám đục của Nghĩa trang kiếm rỉ cuộn trào như những dải lụa tang liệm, quấn chặt lấy đống đổ nát của túp lều cỏ vừa sụp đổ. Mùi sắt rỉ nồng nặc quyện với mùi đất ẩm sau cơn bão lớn tạo nên một thứ chướng khí lạnh thấu xương, ăn mòn vào từng thớ thịt của phàm nhân phế mạch. Lâm Dạ đứng lặng im trong bóng tối, chiếc Mặt nạ bạc vô diện che khuất hoàn toàn gương mặt lầm lì của anh. Dưới lớp băng gạc quấn chặt trước ngực, khúc ma cốt thứ hai vừa đúc thành công đang khẽ rung lên nhè nhẹ, tỏa ra luồng ma tính rực sáng ánh bạc nhạt dưới làn da rách nát đã đóng vảy xám đen nhờ Nghịch Mệnh Chân Khí tự phục hồi sơ bộ.
Bên cạnh anh, Lục Phong đang run rẩy bần bật, đôi bàn tay gầy gò bám chặt lấy bả vai Lâm Dạ, hơi thở dồn dập đến mức khóe môi rỉ ra một vệt máu nhạt do áp lực tinh thần quá lớn. Tiếng bước chân rầm rộ từ phía lối vào nghĩa trang gác mộ hoang tàn mỗi lúc một gần, kéo theo đó là những luồng ánh sáng vàng kim nhạt nhạt của đèn lồng tuần tra xé toạc màn sương đêm.
"Lâm Dạ huynh... gã... gã mang theo Định Linh Bàn..." Lục Phong nói thầm qua kẽ răng, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi. "Trần Hùng chấp sự vừa biến mất, Triệu Vũ chắc chắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta..."
Lâm Dạ không trả lời. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải giống như một tấm gương băng vĩnh cửu, đóng băng hoàn toàn mọi dao động hoảng sợ phàm nhân. Anh khẽ nghiêng đầu, thần thức nhạy cảm của anh lướt qua khoảng sân bùn nhão, cảm nhận rõ ràng luồng uy áp Luyện Khí Tầng 6 đang càn quét tới. Triệu Vũ – tên khảo hạch giả bủn xỉn và tham lam của Kiếm Mộ Chấp Sự Hội – đang dẫn theo mười tên vệ binh tuần tra ngoại môn tiến vào.
"Thái Huyền Tử tiền bối từng dạy, trận pháp nghịch chuyển không phải để đối kháng, mà là để đồng hóa." Một dòng suy nghĩ lạnh lùng lướt qua tâm trí Lâm Dạ. Anh biết rõ, chiếc roi da ngâm nước muối Huyết Tiên của Trần Hùng đang được chôn sâu ba thước ngay dưới nền đất ẩm ướt sát chân anh. Đó là một quả bom nổ chậm linh lực. Nếu Định Linh Bàn của Triệu Vũ quét trúng luồng linh lực xám đậm của chiếc roi, mọi chuyện sẽ bại lộ.
"Lục Phong, cúi đầu xuống, giả vờ run rẩy thu dọn đống tàn kiếm rỉ sét." Lâm Dạ trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn đặc không chút hơi ấm. "Mọi việc còn lại, để ta lo."
Lục Phong nuốt nước bọt, vội vàng buông bả vai Lâm Dạ, quỳ sụp xuống vũng bùn nhão, đôi bàn tay run rẩy vơ lấy những mảnh tàn kiếm gãy rỉ sét xung quanh, giả vờ như một tên tạp dịch nhút nhát đang dọn dẹp đống hoang tàn sau cơn bão. Lâm Dạ cũng chậm rãi cúi người, bàn tay trái ma hóa cứng như huyền thiết nắm lấy chiếc bay rèn sắt rỉ sét, lầm lũi đào bới đất đá.
"Ầm!"
Cánh cổng gỗ nát của nghĩa trang bị một luồng linh lực thô bạo đá văng, vỡ vụn thành nhiều mảnh. Triệu Vũ bước vào. Gã chấp sự gầy guộc mặc đạo bào xám đậm viền chỉ đỏ, chòm râu dê dài lưa thưa dưới cằm khẽ rung lên theo từng nhịp thở đầy sát khí. Trên tay phải của gã, một chiếc la bàn bằng đồng cổ khảm ngọc tủy – Định Linh Bàn – đang tỏa ra những luồng linh quang vàng rực rỡ, xoay tròn liên tục để dò tìm mọi dao động linh lực bất thường.
"Lâm Dạ!" Giọng Triệu Vũ lảnh lót và chói tai vang lên giữa nghĩa trang cô tịch. "Chấp sự Trần Hùng mất tích đột ngột trong đêm mưa bão. Có kẻ báo cáo nhìn thấy gã đi về phía nghĩa trang gác mộ của ngươi. Khai mau, gã đang ở đâu?"
Lâm Dạ không ngẩng đầu, chỉ chậm rãi đứng dậy, khom lưng cúi đầu nhẫn nhục hằng ngày, giọng nói khàn khàn giả câm giả điếc: "Báo cáo Triệu chấp sự... phế mạch phàm nhân như tiểu nhân hằng đêm chỉ biết gác mộ dọn kiếm rỉ... Không hề nhìn thấy Trần chấp sự ghé qua..."
"Láo xược!" Triệu Vũ gầm lên, vung tay phóng ra một luồng uy áp Luyện Khí Tầng 6 đè nặng xuống lồng ngực Lâm Dạ. Luồng khí chưởng vô hình khiến bùn nhão dưới chân Lâm Dạ lún xuống một tấc.
Nếu là một phàm nhân thông thường, luồng uy áp này đã đủ để làm gãy xương sườn nứt nẻ lồng ngực. Nhưng Lâm Dạ vẫn đứng vững, anh âm thầm vận hành Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh dưới lòng bàn chân, mượn oán khí tự nhiên của đất nghĩa trang để triệt tiêu hoàn toàn lực lượng đè nén mà không để lộ một tia dao động ma tính nào.
"Định Linh Bàn, khai mở!" Triệu Vũ không kiên nhẫn, gã gõ mạnh vào mặt ngọc của la bàn. Luồng linh quang vàng rực rỡ lập tức quét ra diện rộng, bao phủ toàn bộ khu vực túp lều cỏ sụp đổ.
Lâm Dạ khẽ nhắm mắt dưới chiếc mặt nạ bạc. Thần thức nhạy cảm của anh lập tức kết nối với Trận bàn Nghịch Thiên Phong Tỏa tự khắc bằng máu oán linh dưới nền đất linh điền sát bên. Anh âm thầm truyền một tia Nghịch Mệnh Chân Khí mỏng manh vào lõi trận nhãn đá xám. Trận bàn nghịch chuyển kích hoạt không tiếng động, tạo ra một màng phong tỏa vô hình dập tắt và cô lập hoàn toàn thiên địa linh khí trong phạm vi mười trượng xung quanh nền lều cỏ.
Kim chỉ nam bằng ngọc của Định Linh Bàn đang xoay nhanh bỗng nhiên khựng lại, bắt đầu dao động hỗn loạn, liên tục chỉ hướng lệch lạc.
Triệu Vũ nhíu mày nhìn la bàn, vẻ mặt đầy hoài nghi: "Hửm? Oán khí nghĩa trang đêm nay sao lại hỗn loạn thế này? Cả linh khí địa mạch cũng bị nhiễu loạn..."
"Triệu chấp sự, nhìn kìa!" Một tên vệ binh tuần tra bỗng nhiên chỉ tay vào góc lều cỏ đổ sập, nơi nền đất ẩm ướt vẫn còn hơi nhô lên do vết đào bới chôn giấu chiếc roi da Huyết Tiên.
Tim Lục Phong như nhảy ra khỏi lồng ngực, cậu thiếu niên ngừng thở hoàn toàn, hai tay siết chặt mảnh tàn kiếm gãy đến mức lòng bàn tay rỉ máu đỏ tươi. Lâm Dạ vẫn lạnh lùng, ngón tay trái ma hóa khẽ gảy nhẹ một viên Oán Linh Tinh Thạch vụn giấu trong ngực áo, truyền một luồng oán khí kiếm oán mỏng manh xuống lòng suối lạnh Kiếm Khí Khê chảy ngay sát cạnh.
"Vút!"
Tên vệ binh tuần tra tiến lại gần, vung giáo sắt đâm mạnh xuống nền đất ẩm ướt sát vị trí giấu chiếc roi da Huyết Tiên. Mũi giáo sắt cắm ngập sâu hai thước, chỉ cách tay cầm của chiếc roi da đúng nửa tấc.
Lâm Dạ lập tức sử dụng Thần Thức Quan Sát Địa Mạch để hòa tan hoàn toàn dao động linh hồn của chiếc roi da vào sương mù oán khí tự nhiên xung quanh, biến nó thành một vật vô tri không chứa một tia linh lực nào.
"Không có gì cả, chỉ là đất bùn sụt lún do mưa bão." Tên vệ binh rút giáo lên, lắc đầu báo cáo.
Triệu Vũ hừ lạnh một tiếng, gã không tin một phế mạch như Lâm Dạ có thể giấu được Trần Hùng. Gã cầm Định Linh Bàn bước chậm rãi quanh nghĩa trang, tiến thẳng về phía bờ suối Kiếm Khí Khê.
Lâm Dạ khẽ liếc nhìn Lục Phong, ra hiệu cho cậu chuẩn bị sẵn sàng kích hoạt mảnh ngọc bội giả của tán tu hoang dã ở biên giới nghĩa trang nếu tình thế chuyển biến xấu nhất. Anh định dùng kiếm ý gác mộ để chém đứt la bàn của Triệu Vũ từ xa, nhưng tàn hồn Thái Huyền Tử trong thức hải khẽ truyền niệm cảnh báo: "Nhẫn nhịn! Ra tay lúc này sẽ kích hoạt la bàn thiên cơ của Chấp Pháp Điện, ma cốt của ngươi sẽ bị lộ diện trước đại thế gia thượng giới!"
Lâm Dạ siết chặt chuôi chiếc bay sắt rỉ giắt bên hông, chấp nhận chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy khi ma tính từ khúc ma cốt thứ hai cắn trả dữ dội khiến cánh tay trái quấn băng gạc bị co rút đau đớn dưới lớp áo vải thô.
Triệu Vũ dừng lại ngay bên bờ suối Kiếm Khí Khê. Dòng nước suối lạnh lẽo chảy qua đống tàn kiếm rỉ sét bỗng nhiên sủi lên những bọt khí màu đỏ nhạt quỷ dị, mang theo một mùi sắt rỉ pha lẫn mùi máu tanh mỏng manh rò rỉ từ xác chết của Trần Hùng đang giấu sâu dưới đống kiếm rỉ phủ bùn đất.
Triệu Vũ dừng lại bên bờ suối Kiếm Khí Khê, nhíu mày nhìn dòng nước sủi bọt đỏ nhạt, tay đặt lên chuôi kiếm chuẩn bị ra lệnh đào bới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!