Dấu vết bùn tanh
Đêm muộn, sau cơn bão lớn, mưa bắt đầu ngớt dần. Nghĩa trang kiếm rỉ chìm vào một thứ im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những lưỡi tàn kiếm rỉ sét xuống nền đất bùn nhão nhoét. Mùi sắt rỉ nồng nặc quyện với mùi máu tanh nồng của xác chết tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến lợm giọng. Sương mù oán khí xám đục từ lòng đất sâu không ngừng rò rỉ, lơ lửng như những bóng ma không hồn quanh quẩn bên túp lều cỏ đã đổ sập hoàn toàn của Lâm Dạ.
Lâm Dạ đứng lặng im trong bóng tối, bóng dáng gầy gò mặc áo vải thô xám rách nát của anh như hòa làm một với màn đêm nghĩa trang. Dưới lớp băng gạc quấn chặt trước ngực, khúc ma cốt thứ hai rực sáng ánh bạc nhạt đang khẽ rung động nhè nhẹ. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ quá trình tự hủy để niết bàn vừa diễn ra vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán, nhưng nhờ có Nghịch Mệnh Chân Khí tự phục hồi, da thịt bả vai trái bị roi da Huyết Tiên quất rách của anh đã bắt đầu đóng vảy xám đen, ngăn không cho máu tiếp tục rỉ ra.
Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải giống như một bức tường băng vĩnh cửu, khóa chặt mọi dao động cảm xúc ấm áp phàm nhân của anh. Ánh mắt Lâm Dạ lầm lì, hoang dại và lạnh tanh nhìn xuống đống bùn nhão dưới chân. Ở đó, xác của gã chấp sự ngoại môn Trần Hùng và hai tên tuần tra viên nằm co quắp, gương mặt vẫn còn vẹn nguyên vẻ kinh hoàng tột độ trước khi bị bóp nát yết hầu.
Anh biết rõ, việc tiêu diệt Trần Hùng chỉ là bước khởi đầu. Chưởng sự ngoại môn Tào Diêm – kẻ đứng sau sai khiến Trần Hùng và cũng là kẻ đang giam cầm muội muội Lâm Dao của anh – chắc chắn sẽ sớm phát hiện ra sự biến mất của gã tay sai đắc lực này. Hơn thế nữa, luồng ma khí rực bạc bộc phát khi anh đúc thành công khúc ma cốt thứ hai lúc nãy có thể đã đánh động đến la bàn thiên cơ của các chấp pháp giả trung giới. Anh không có thời gian để nghỉ ngơi. Anh phải dọn dẹp hiện trường này ngay lập tức.
Lâm Dạ cúi người, bàn tay trái ma hóa cứng như huyền thiết nắm chặt lấy cổ chân Trần Hùng, kéo lê cái xác nặng nề về phía khu vực sâu nhất của nghĩa trang, nơi chôn cất hàng vạn thanh tàn kiếm rỉ sét chồng chất lên nhau như những ngôi mộ không bia. Tiếng kéo xác sột soạt trên bùn nhão bị tiếng gió rít qua khe đá sụt lún nuốt chửng.
"Lâm... Lâm Dạ huynh..."
Một tiếng gọi run rẩy, nhỏ nhẹ vang lên từ phía sau một bụi gai độc. Lâm Dạ không quay đầu lại, nhưng thần thức nhạy cảm của anh đã nhận ra khí tức quen thuộc của Lục Phong – cậu thiếu niên tạp dịch gác mộ nhút nhát cùng phòng.
Lục Phong bước ra từ màn sương xám, gương mặt non nớt tái nhợt cắt không còn giọt máu, hai bả vai rụt lại vì sợ hãi khi nhìn thấy ba cái xác nằm dưới đất bùn. Cậu thiếu niên mím chặt môi, bàn tay gầy gò siết chặt thanh đoản kiếm rỉ sét nhặt được dưới kiếm mộ làm vật phòng thân, bước chân run rẩy nhưng vẫn kiên quyết tiến về phía Lâm Dạ.
"Huynh... huynh thực sự đã giết chết chấp sự Trần Hùng sao?" Giọng Lục Phong run lên bần bật, nhưng trong mắt không hề có sự phản bội hay tố giác, chỉ có sự kính sợ và lo lắng tột cùng.
Lâm Dạ chậm rãi quay người lại, ánh mắt xám xịt dưới lớp mặt nạ bạc bẩn thỉu nhìn thẳng vào Lục Phong, giọng nói khàn đặc không chút hơi ấm phàm nhân: "Nếu ngươi sợ, có thể rời đi ngay bây giờ. Ngày mai, Quy Nguyên Kiếm Tông sẽ không còn chỗ cho kẻ gác mộ này nữa."
Lục Phong nghe vậy, lập tức quỳ sụp xuống đất bùn nhão, dập đầu nói: "Lục Phong mạng này là do Lâm Dạ huynh cứu hằng ngày khỏi bọn tạp dịch phản đồ bắt nạt. Huynh đi đâu, đệ theo đó! Đệ không sợ chết, đệ chỉ sợ không giúp được gì cho huynh và Dao nhi muội muội!"
Sự trung thành của Lục Phong dưới áp lực cường quyền khiến bức tường băng trong thức hải của Lâm Dạ khẽ lay động một tia nhạt nhòa. Anh khẽ gật đầu, dứt khoát ra lệnh: "Đứng dậy. Muốn sống sót qua ngày mai, lập tức giúp ta ngụy tạo hiện trường giả."
Lâm Dạ chỉ tay về phía đống tàn kiếm rỉ sét: "Dùng bùn đất nghĩa trang trộn với mạt sắt rỉ xung quanh để lấp liếm những hố chôn xác này. Mạt sắt rỉ dưới kiếm mộ mang kiếm ý oán linh tự nhiên, có thể che giấu hoàn toàn mùi máu ma tính đen nhạt rỉ ra từ vết thương của ta. Sau đó, mang những mảnh vỡ ngọc bội giả của tán tu hoang dã mà Triệu què đưa cho ta hôm trước, lén ném rải rác ở biên giới ngoài cùng nghĩa trang."
Lục Phong lập tức hiểu ý. Cậu thiếu niên tuy nhút nhát nhưng di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn và không tiếng động trong đống kiếm rỉ. Cậu dùng đôi bàn tay gầy gò bới đất bùn trộn lẫn mạt sắt rỉ xám xịt phủ lên xác của ba kẻ vừa chết, rồi cẩn thận dựng lại những thanh tàn kiếm rỉ sét cắm xung quanh để tạo thành một kết giới oán khí tự nhiên che mắt.
Trong lúc Lục Phong dọn dẹp xác chết, Lâm Dạ quay trở lại đống đổ nát của túp lều cỏ. Anh quỳ xuống, dùng bàn tay ma hóa cạy những tấm tranh tre sập nát hằng đêm lên. Sâu dưới gầm giường tre dột nước mưa lạnh, chiếc Quan tài gỗ sét đánh vẫn nằm im lìm, nắp quan tài có khắc nghịch trận phong tỏa khí tức đóng chặt. Bên trong, muội muội Lâm Dao vẫn đang ngủ đông an toàn tuyệt đối, độc tố tội ấn đỏ rực trên cổ nàng tạm thời bị đóng băng phong tỏa bởi hàn khí tự nhiên của gỗ sét đánh kết hợp với Nghịch Mệnh Chân Khí mỏng manh.
Lâm Dạ khẽ vuốt ve nắp quan tài lạnh ngắt, trong lòng thầm hứa: "Dao nhi, đợi anh. Anh nhất định sẽ tìm được thuốc tịnh hóa chính tông để phá giải độc tố này cho em."
Đột nhiên, anh chú ý đến chiếc roi da ngâm nước muối Huyết Tiên của Trần Hùng đang giắt bên hông. Chiếc roi da huyền thiết này khảm đầy gai sắt siêu nhỏ dính máu khô, tỏa ra một luồng linh quang xám đậm của Hắc Thiết Tiên Pháp. Đây là pháp bảo chiến lợi phẩm cực kỳ giá trị, nhưng cũng là vật chứng trực tiếp có thể đẩy anh vào tử cảnh ngay lập tức nếu bị phát hiện.
Lục Phong vừa chạy trở lại lều cỏ sau khi rải xong ngọc bội giả ở biên giới, thấy chiếc roi Huyết Tiên rực sáng linh quang liền hoảng hốt gào khẽ: "Lâm Dạ huynh! Chiếc roi này... linh khí của nó quá mạnh, la bàn dò tìm của tuần tra đội chắc chắn sẽ phát hiện ra dao động linh lực này hằng đêm!"
Trong cơn hoảng loạn, Lục Phong vội vàng giật lấy chiếc roi da định ném vào đống củi khô mục nát gần đó để giấu. Nhưng vì quá run rẩy, cậu suýt chút nữa đã làm chiếc roi rơi thẳng xuống vũng nước bùn rò rỉ oán khí sát vách lều.
"Đừng động vào!" Lâm Dạ trầm giọng quát khẽ, tay trái nhanh như chớp vươn ra chụp lấy chiếc roi da ngay sát mặt nước bùn.
Nếu chiếc roi da ngâm nước muối chạm vào oán khí tự nhiên của nước suối lạnh Kiếm Khí Khê rò rỉ dưới lòng suối, nó sẽ kích hoạt sự phản phệ linh lực tàn khốc nổ tung dữ dội, thổi bay toàn bộ lớp ngụy trang nghĩa trang gác mộ hoang tàn này ngay lập tức.
Lâm Dạ lạnh lùng dùng tay ma hóa siết chặt chuôi roi, truyền một tia Nghịch Mệnh Chân Khí mỏng manh vào bên trong để cưỡng ép thu liễm hoàn toàn linh lực xám đậm của nó. Sau đó, anh cúi người đào một hố sâu ngay dưới nền đất bùn ẩm ướt của túp lều cỏ sụp đổ, chôn giấu kỹ chiếc roi Huyết Tiên sâu dưới ba thước đất cát, rồi phủ một lớp tro than lò rèn lên trên để triệt tiêu hoàn toàn mùi linh khí rò rỉ.
Chỉ vừa hoàn thành việc chôn giấu chiếc roi da Huyết Tiên, Lâm Dạ bỗng nhiên cảm nhận được một luồng uy áp tinh thần quen thuộc đang quét qua nghĩa trang gác mộ hoang tàn từ khoảng cách mười dặm hằng đêm.
Cùng lúc đó, Lục Phong – người vừa chạy ra ngoài rìa nghĩa trang để gác đêm – đột ngột chạy thục mạng trở về lều cỏ. Gương mặt cậu thiếu niên gác mộ xám xịt như tro tàn, đôi mắt tròn xoe tràn ngập nước mắt và sự kinh hoàng tột độ bám chặt lấy bả vai Lâm Dạ, run rẩy thở không ra hơi:
"Lâm... Lâm Dạ huynh! Không xong rồi! Chấp sự khảo hạch Triệu Vũ... gã đang dẫn đầu toàn bộ đội tuần tra ngoại môn rầm rộ tiến thẳng về phía lều cỏ của huynh với sát ý bừng bừng! Gã mang theo pháp cụ Định Linh Bàn tỏa linh quang vàng rực rỡ để dò tìm ma khí rò rỉ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!