Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Niết bàn huyết vũ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão xối xả trút xuống Nghĩa trang kiếm rỉ, biến cả vùng đất hoang vu thành một đầm lầy đen ngòm, ngập ngụa nước bẩn và mùi sắt rỉ nồng nặc. Từng luồng gió lạnh buốt rít lên qua những khe đá sụt lún, cuốn theo sương mù oán khí xám đục gào thét như vạn quỷ khóc than.


Dưới đất bùn nhão nhoét, Lâm Dạ đang bị bàn chân thô bạo của gã chấp sự ngoại môn Trần Hùng dẫm chặt đầu xuống đất. Bùn tanh ngập tràn khóe môi, nước mưa lạnh buốt xối xả tạt vào lớp Mặt nạ bạc vô diện bám đầy bùn bẩn của anh. Da thịt toàn thân anh rách nát loang lổ, bả vai trái rách thịt rỉ máu đỏ tươi dữ dội do những nhát roi da Huyết Tiên khảm gai sắt của Trần Hùng quất trúng từ trước. Đặc biệt là lồng ngực gầy gò, nơi vết sẹo lột tiên cốt năm xưa đang rỉ ra từng giọt dịch đen nhạt ma tính, hòa lẫn vào bùn nước xám xịt.


"Thằng rác rưởi gác mộ!" Trần Hùng cười tàn nhẫn, vết sẹo đầy mụn thịt trên mặt gã co rúm lại dưới ánh chớp sáng lòa hất xuống từ tầng mây đen kịt. Gã dẫm mạnh chân hơn, khiến xương sọ của Lâm Dạ nghiến vào lớp sỏi đá bén nhọn dưới bùn phát ra tiếng kêu ghê rợn. "Ngươi tưởng ngươi câm lặng nhẫn nhịn thì đại ca sẽ không biết ngươi là kẻ phế bỏ Mã Lực sao? Nhìn xem, lá bùa truyền tin dán tên ta trong ngực áo ngươi đang rực sáng sát khí kìa! Khai ra mau, ngươi đã dùng ma thuật bẩn thỉu gì để bóp cổ gã? Và số Oán Linh Tinh Thạch chất lượng cao ngươi rèn trộm được đang giấu ở đâu?"


Nằm dưới bùn lầy, Lâm Dạ không hề kêu rên một tiếng. Thất Tình Tuyệt Diệt quyết vận hành trong thức hải đã hoàn toàn đóng băng mọi cảm xúc ấm áp thông thường của anh, biến tâm thần anh thành một mặt hồ đóng băng vĩnh cửu. Anh không cảm thấy nhục nhã, không cảm thấy sợ hãi phàm nhân, mà chỉ lạnh lùng tính toán. Thần thức nhạy cảm của anh đang âm thầm dò xét kinh mạch và khung xương sườn rách nát của chính mình.


Theo những gì ghi chép trong cuốn Sách da thú rách nát thấm đẫm máu của tộc tỷ Lâm Khởi Linh để lại, cấu trúc xương sườn của phàm nhân phế mạch có mười hai khúc xương nhạy cảm nhất. Khúc ma cốt thứ nhất rực sáng ánh bạc nhạt trước ngực anh đã hoàn thành đồng hóa, nhưng khúc xương sườn thứ hai ngay sát bên cạnh – vốn đã bị rạn nứt đau đớn dữ dội sau trận chiến với Hắc Sa và những nhát roi của Trần Hùng – chính là lock khóa then chốt cần phải đập nát hoàn toàn để kích hoạt niết bàn lần hai.


Trần Hùng có tu vi Luyện Khí Kỳ Tầng 8 mạnh mẽ, kiếm khí hộ thể dày đặc tỏa ra linh quang xám đậm của Hắc Thiết Tiên Pháp. Với một nhục thân phế mạch yếu ớt và đan điền rách nát vô pháp ngưng tụ linh khí chính thống tiên môn lúc này, Lâm Dạ biết mình tuyệt đối không thể phá vỡ phòng ngự của gã bằng những đòn tấn công vật lý thông thường. Anh cần một chất xúc tác cực hạn. Anh cần gã chấp sự này ra tay tàn khốc nhất.


"Không nói? Được, để ta xem xương cốt của ngươi cứng đến mức nào!" Trần Hùng mất kiên nhẫn gầm lên. Gã vung tay quất mạnh chiếc roi Huyết Tiên dính máu.


"Chát! Chát! Chát!"


Ba nhát roi tàn độc liên tiếp quất xuống lồng ngực rách nát của Lâm Dạ. Mỗi nhát roi giáng xuống đều mang theo linh lực bạo liệt, xé rách da thịt anh loang lổ, để lộ cả những khúc xương sườn gầy gò trắng hếu. Gai sắt siêu nhỏ trên roi cào nát thịt xương, nước muối ngấm vào tận tủy gây ra cơn đau buốt xé rách linh hồn. Lâm Dạ vẫn im lặng chịu đựng, anh cố ý điều chỉnh góc độ cơ thể dưới bùn nhão, hướng khúc xương sườn thứ hai đã rạn nứt đón nhận trực diện lực quất roi của Trần Hùng.


"Rắc!"


Một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên từ sâu trong lồng ngực Lâm Dạ. Khúc xương sườn cũ rách nát thứ hai đã nứt toác ra một đường rãnh sâu, nhưng vẫn chưa hoàn toàn gãy vụn.


"Vẫn chưa đủ..." Lâm Dạ thầm nghĩ trong lòng, đôi mắt xám xịt dưới lớp mặt nạ bạc vẫn lạnh lùng vô cảm nhìn chằm chằm vào đôi giày da thú của Trần Hùng. Anh cần một đòn chí mạng đâm xuyên tim phổi để kích hoạt trạng thái tự hủy niết bàn.


Trần Hùng thấy Lâm Dạ vẫn lầm lì không hé răng, cơn giận dữ tột độ bùng phát. Gã chấp sự thô bạo dứt khoát rút thanh phong kiếm sắc bén giắt bên hông ra. Lưỡi kiếm rực sáng linh quang màu xanh nhạt của phong hệ kiếm khí rít lên sắc bén trong mưa bão hằng đêm.


"Thằng rác rưởi gác mộ! Đại ca đã mất kiên nhẫn rồi. Để xem khi thanh kiếm này đâm xuyên lồng ngực ngươi, ghim ngươi xuống đất bùn nghĩa trang gác mộ hoang tàn này, ngươi có còn câm lặng được nữa hay không!"


Trần Hùng cười tàn nhẫn, vung kiếm đâm thẳng xuống lồng ngực rách nát của Lâm Dạ.


Lâm Dạ không hề né tránh. Ngược lại, anh dùng chút lực lượng man lực vạn cân sơ bộ của cánh tay trái ma hóa khẽ dịch chuyển ngực áo vải thô xám bết máu sang một bên, căn chỉnh chính xác vị trí khúc xương sườn thứ hai đã rạn nứt đón nhận mũi kiếm.


"Phốc!"


Thanh phong kiếm bén nhọn đâm xuyên qua lồng ngực rách nát của Lâm Dạ, ghim chặt anh xuống đất bùn nhão nhoét đầy nước mưa bẩn thỉu của nghĩa trang. Mũi kiếm xuyên qua da thịt, đập nát hoàn toàn khúc xương sườn cũ rách nát thứ hai gãy vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ dưới tiếng kêu "rắc rắc" giòn giã.


Máu tươi đỏ sẫm hòa lẫn dịch đen nhạt ma tính phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả vũng nước mưa xung quanh. Tim phổi của Lâm Dạ hoàn toàn ngừng đập, nhịp thở biến mất, ý thức anh rơi vào bóng tối vô tận của cái chết lâm sàng.


"Ha ha ha! Chết rồi sao? Đúng là đồ phế mạch rác rưởi yếu ớt!" Trần Hùng dẫm chân lên chuôi kiếm, cười lớn đầy tự phụ. Hai tên tuần tra viên phía sau cũng cười rộ lên hoang dại, cho rằng trận chiến đã kết thúc một cách dễ dàng.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc Lâm Dạ ngừng thở hoàn toàn, ngưỡng cửa Niết Bàn phục sinh của thể chất Vạn Kiếp Bất Diệt Cốt chính thức được kích hoạt.


Bên trong lồng ngực rách nát của anh, Vạn Kiếp Bất Diệt Quyết tự động bùng phát vận hành dữ dội. Khúc xương sườn thứ hai vừa bị đập nát gãy vụn không hề rữa nát tiêu biến, mà những mảnh vụn xương cốt ma tính rực sáng ánh bạc nhạt bắt đầu điên cuồng hút ngược lấy oán khí kiếm oán gào thét dữ dội dưới lòng đất nghĩa trang gác mộ.


"Ầm!"


Một chấn động khổng lồ bộc phát từ sâu trong lòng suối lạnh Kiếm Khí Khê rò rỉ địa mạch. Trận mưa bão gào thét ngoài kia bỗng nhiên ngưng đọng lại trong một nhịp thở, rồi đột ngột xoay tròn tạo thành một cơn bão huyết vũ – cơn mưa máu đỏ tươi hòa lẫn sương mù oán khí màu xám bạc bao phủ toàn bộ nghĩa trang gác mộ hoang tàn.


"Rắc rắc! Rắc rắc!"


Tiếng xương cốt tái tạo vang lên giòn giã rợn người dưới đất bùn. Khung xương sườn thứ hai của Lâm Dạ rực sáng ánh bạc ma tính chói lọi xuyên qua lớp da thịt rách nát quấn băng gạc rỉ máu đen. Ma tính tủy xương điên cuồng sản sinh ra Nghịch Mệnh Chân Khí xối xả chạy dọc kinh mạch phế thải, tịnh hóa hoàn toàn hỏa độc của roi da và phục hồi nhục thân với tốc độ kinh hoàng vượt qua mọi quy luật tự nhiên của giới tu tiên hạ giới.


Khúc ma cốt thứ hai của Vạn Kiếp Cốt sơ cấp (1-6 khúc cốt) đã được rèn đúc thành công hoàn mỹ trong đêm bão!


Lâm Dạ đột ngột mở mắt. Đôi mắt anh rực sáng ánh bạc lạnh lùng không một chút cảm xúc phàm nhân. Anh vung cánh tay trái ma hóa cứng như huyền thiết, kẹp chặt lấy lưỡi phong kiếm của Trần Hùng đang ghim trên ngực mình.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dữ dội. Trước sự kinh hoàng tột độ của Trần Hùng, Lâm Dạ dùng man lực vạn cân của cánh tay ma hóa bẻ gãy vụn lưỡi kiếm bén nhọn của tu sĩ Luyện Khí Tầng 8 thành hàng vạn mảnh nhỏ một cách dễ dàng bằng tay không.


"Cái... cái gì?! Ngươi không chết?!" Trần Hùng hoảng loạn gào lên, vết sẹo trên mặt co giật kịch liệt. Gã cố gắng vận hành linh lực để thối lui lùi lại, nhưng đã quá muộn.


Lâm Dạ bật dậy từ vũng bùn máu như một ác quỷ bước ra từ địa ngục nghĩa trang gác mộ hoang tàn. Anh vận hành Kiếm Ý Gác Mộ sơ cảnh, phóng ra một luồng oán khí khóa hồn vô hình đóng băng thần thức của Trần Hùng trong ba nhịp thở.


Trần Hùng bị tê liệt hoàn toàn, đôi mắt mở trừng trừng đầy kinh sợ nhìn Lâm Dạ áp sát cận chiến cực gần. Lâm Dạ vung tay trái ma hóa, bóp chặt lấy yết hầu của gã chấp sự tàn bạo dứt khoát.


"Rắc!"


Một tiếng bẻ gãy giòn giã vang lên dứt khoát không một chút do dự thánh mẫu. Lâm Dạ bóp nát hoàn toàn yết hầu của Trần Hùng, kết liễu mạng sống của gã chấp sự ngoại môn tàn bạo ngay tại chỗ dưới cơn mưa bão xối xả hằng đêm.


Hai tên tuần tra viên tinh nhuệ chứng kiến đại ca chết thảm chỉ trong một nhịp thở, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ kinh hoàng. Chúng hoảng loạn định vung thanh phong kiếm chém bùa truyền tin dán tên Trần Hùng hòng phát tín hiệu cầu cứu báo động kết giới tông môn.


"Muốn chạy?" Lâm Dạ lạnh lùng thầm nghĩ. Anh vung chiếc bay rèn sắt rỉ sét dính đầy máu ma tính rít lên xèo xèo dưới bùn lầy, phóng ra đòn Kiếm Ý Nhất Kích vô hình chém đứt đôi bùa truyền tin và đâm xuyên tim tên tuần tra viên thứ nhất dứt khoát.


Tên tuần tra viên thứ hai chưa kịp quay đầu đã bị Lâm Dạ dùng nửa thanh phong kiếm gãy đâm xuyên qua cổ họng, ngã quỵ xuống bùn nhão rỉ máu đỏ tươi loang lổ không đối chứng.


Lâm Dạ đứng lặng im trong cơn mưa bão đang dần ngớt, máu ma tính đen nhạt rỉ ra từ lồng ngực rực sáng ánh bạc dần được Nghịch Mệnh Chân Khí tịnh hóa lành lặn hoàn toàn. Anh cúi xuống, tước đoạt chiếc roi da ngâm nước muối Huyết Tiên từ bàn tay lạnh ngắt của Trần Hùng dứt khoát giắt vào hông bên cạnh chiếc bay sắt rỉ, rồi nhanh chóng dọn dẹp hiện trường giấu xác chúng dưới đống tàn kiếm rỉ sét sâu trong nghĩa trang gác mộ hoang tàn để bịt đầu mối.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc Lâm Dạ vừa dọn dẹp xong hiện trường giả, một tia sáng màu vàng kim nhạt cực kỳ sắc bén bỗng nhiên xuyên qua tầng mây đen kịt của cơn bão đang tan, hất xuống một quầng sáng mỏng quét qua nghĩa trang gác mộ hoang tàn hằng đêm.


Từ sâu trong hư không vĩ mô của bầu trời hạ giới, một chiếc la bàn thiên cơ bằng đồng cổ khổng lồ của một chấp pháp giả trung giới đang âm thầm xoay tròn rực sáng ma quang xám bạc nhạt nhạt định vị, khóa chặt hướng đi vào vết rách ma tính rực bạc vừa bộc phát trên lồng ngực của Lâm Dạ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!