Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tàn cốt gác mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ở Nghĩa trang kiếm rỉ chưa bao giờ tan. Nó có màu xám đục của tro tàn, đậm đặc và lạnh lẽo, mang theo mùi sắt rỉ nồng nặc trộn lẫn với mùi xác tử sĩ thối rữa từ sâu dưới lòng đất. Gió rít qua những khe nứt của vạn thanh tàn kiếm, tạo nên những tiếng hú dài tựa như tiếng khóc than của những vong hồn không thể siêu thoát.


Lâm Dạ quỳ một gối trên nền đất ẩm ướt, đôi bàn tay gầy gò bám đầy bùn đen và mạt sắt rỉ. Tay trái của anh quấn chặt những dải băng gạc xám xịt dính máu khô, đang ra sức ấn chiếc bay rèn sắt rỉ sét xuống lớp đất cứng. Mỗi một nhịp đào, lồng ngực anh lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Dưới lớp áo vải thô rách nát, một vết sẹo dài hoắm, sâu hoắm chạy dọc từ xương quai xanh xuống chấn thủy. Đó là dấu vết của đêm mưa ba năm trước, khi Quy Nguyên Kiếm Tông vây sát Lâm gia, và chính tay Kiếm Tôn Lăng Vô Song đã lột đi khúc Tiên Cốt Chí Tôn trong lồng ngực anh để cấy vào người con trai hắn – Lăng Thiên Cơ.


Anh không chết, nhưng đan điền hoàn toàn rách nát, kinh mạch đứt gãy, trở thành một phàm nhân phế mạch đúng nghĩa. Để sinh tồn và che giấu muội muội Lâm Dao, anh phải chấp nhận danh phận thấp kém nhất ngoại môn: phu gác mộ tại nghĩa trang phế thải này.


"Vù..."


Một luồng gió kiếm oán đột ngột quét qua. Quy tắc "Kiếm oán ăn mòn" của vùng đất chết này vô cùng tàn khốc. Đối với những tu sĩ có linh lực bảo hộ, oán khí chỉ là thứ gây phiền toái; nhưng đối với một phàm nhân phế mạch như Lâm Dạ, mỗi luồng oán khí tràn qua đều giống như hàng vạn cây kim rỉ sét đâm thẳng vào da thịt, cố gắng xé rách những đoạn kinh mạch vốn đã tàn phế của anh.


Lồng ngực Lâm Dạ đột ngột thắt lại. Vết sẹo cũ rỉ ra một chất dịch màu đen nhạt, lạnh ngắt. Cơn đau dữ dội khiến anh khuỵu xuống, hai tay chống chặt xuống bùn đất.


Không cam lòng chịu đựng sự tàn phá này, Lâm Dạ nghiến răng, cố gắng vận hành một tia linh khí mỏng manh còn sót lại trong các kẽ hở kinh mạch để chống đỡ. Anh muốn chứng minh rằng nhục thân của mình chưa hoàn toàn chết lặng. Nhưng ngay khi một tia linh lực yếu ớt vừa mới ngưng tụ, đan điền rách nát của anh lập tức rò rỉ dữ dội. Luồng linh khí chưa kịp định hình đã sụp đổ hoàn toàn, phản phệ ngược lại lục phủ ngũ tạng.


"Khục!"


Lâm Dạ run rẩy, phun ra một ngụm máu đen nhạt xuống vũng nước bùn trước mặt. Máu của anh không còn màu đỏ tươi của phàm nhân, mà mang theo sắc xám của kiếm oán ăn mòn. Thọ nguyên của anh đang bị mài mòn đi từng ngày dưới nghĩa trang này. Mỗi lần cố gắng ngưng tụ tiên lực chính thống, cái giá phải trả luôn là sự rạn nứt sâu hơn của linh hồn.


"Đã bảo rồi, đan điền rách thì đừng cố nạp khí. Quy Nguyên Tông tu tiên chính thống, còn ngươi bây giờ... chỉ là một cái xác biết đi gác mộ mà thôi."


Một giọng nói khàn khàn, lạnh nhạt vang lên từ trong sương mù xám đục.


"Cộc... cộc... cộc..."


Tiếng gậy trúc gõ đều đặn lên những tảng đá rỉ sét vang lên rờn rợn. Từ trong làn sương xám, một lão giả mù bước ra. Ông mặc chiếc áo tơi rách nát bám đầy rêu mốc, đôi mắt chỉ còn hai hốc tối đen sâu hoắm do bị khoét bỏ, gương mặt chằng chịt những vết sẹo chém sâu hoắm. Đó là Liễu Thanh Huyền, lão nhân mù gác kiếm mộ lập dị mà cả ngoại môn đều xa lánh.


Lâm Dạ không ngẩng đầu, anh dùng vạt áo rách lau đi vệt máu đen bên khóe môi, giọng khàn đặc: "Nếu không chống đỡ, sương mù đêm nay sẽ ăn mòn đến tận xương sườn của tôi."


Liễu Thanh Huyền dừng bước, cây gậy trúc xanh rỉ nước của ông gõ mạnh xuống một ngôi mộ không bia sát bên cạnh Lâm Dạ. Ông cười lạnh, giọng nói mang theo sự cay nghiệt nhưng ẩn chứa một nhãn giới đáng sợ:


"Ngươi dùng linh khí chính thống để chống lại kiếm oán, chẳng khác nào lấy nước lã dập lửa dầu. Kiếm tu chết đi, oán niệm của họ là thứ tàn bạo nhất thế gian này. Muốn sống sót dưới đáy kiếm mộ, ngươi phải học cách lắng nghe chúng, đồng hóa nhịp thở của mình với sự căm hận của tàn kiếm, chứ không phải dùng cái đan điền rách nát kia để đối kháng."


Nói rồi, Liễu Thanh Huyền vung gậy trúc, chỉ thẳng vào một đống đất đá hoang tàn phía trước:


"Đào chỗ đó đi. Ba thước dưới lòng đất có một thanh tàn kiếm của một kiếm tu Luyện Khí Tầng 9 tử trận hằng năm trước. Oán khí của nó sắp tiêu tán hết, nhưng tinh thạch ngưng tụ ở chuôi kiếm vẫn còn sạch sẽ."


Lâm Dạ im lặng nhìn lão giả mù một lúc, rồi không nói một lời, lầm lũi bò đến vị trí được chỉ điểm. Anh dùng chiếc bay rèn sắt rỉ sét ra sức đào bới. Lớp đất đá trộn lẫn với vụn sắt sắc nhọn cứa rách các đầu ngón tay anh, máu đỏ tươi rỉ ra ròng ròng, nhưng ánh mắt anh vẫn lì lợm hoang dại, không hề biến sắc.


Đúng ba thước dưới lòng đất, mũi bay sắt chạm phải một vật cứng lạnh ngắt. Lâm Dạ gạt bỏ lớp bùn đen, lộ ra một thanh tàn kiếm gãy làm đôi, rỉ sét loang lổ. Ngay tại chuôi kiếm, có một viên đá nhỏ cỡ ngón tay cái, tỏa ra ánh sáng xám bạc nhạt nhạt, lạnh lẽo.


Đó là Oán Linh Tinh Thạch.


Ngay khi tay Lâm Dạ chạm vào viên tinh thạch, một luồng kiếm oán hung bạo như một con rắn độc theo dọc cánh tay xông thẳng vào kinh mạch anh. Vết sẹo trước ngực Lâm Dạ đột ngột nóng rực lên.


Theo bản năng và những lời dạy ẩn ý trước đây của Liễu Thanh Huyền, Lâm Dạ không dùng linh lực để xua đuổi nó nữa. Anh nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở trở nên chậm rãi, nặng nề, mô phỏng theo nhịp rung động lạnh lẽo của thanh tàn kiếm dưới đất. Anh dùng ý chí kiên định để khóa chặt thần trí, nương theo oán niệm căm hận của thanh kiếm để xoa dịu những vết nứt của xương sườn cũ đang kêu gào đau đớn.


Luồng oán khí bạo liệt dần dần dịu đi, chảy xuôi theo kinh mạch tàn phế của anh rồi tụ lại quanh vết sẹo trước ngực, tạm thời áp chế cơn đau thấu xương tủy. Nhục thân tàn tạ của anh khẽ run lên, rồi dần ổn định trở lại.


Lâm Dạ mở mắt ra, cẩn thận cạy viên Oán Linh Tinh Thạch ra khỏi chuôi kiếm gãy rồi giấu vào trong ngực áo. Anh quay đầu lại, nhưng bóng dáng của lão nhân mù Liễu Thanh Huyền đã biến mất vào trong sương mù xám xịt từ lúc nào, chỉ còn lại tiếng gậy trúc "cộc... cộc..." xa dần.


Lâm Dạ đứng dậy, cất chiếc bay sắt rỉ vào hông, rồi lầm lũi đi về phía túp lều cỏ rách nát của mình dựng ở rìa nghĩa trang.


Bên trong lều cỏ, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt vô cùng. Trên chiếc giường tre xộc xệch quấn đầy chăn rách, một thiếu nữ nhỏ nhắn khoảng 12 tuổi đang nằm co quắp. Gương mặt con bé gầy gò, sắc mặt xanh xao do tích độc lâu ngày, mái tóc xơ xác xõa tung trên chiếc gối thô. Dưới làn da mỏng manh ở cổ và ngực của con bé, những đường vân màu đen nhạt quỷ dị đang khẽ động đậy như những con giun đất dưới bùn.


Đó là Lâm Dao, muội muội ruột thịt của anh. Con bé mang phế mạch bẩm sinh, lại bị Chưởng sự ngoại môn Tào Diêm hạ độc "Tội Ấn" tàn độc để ép buộc Lâm Dạ phải nộp đủ chỉ tiêu tinh thạch hằng ngày.


Lâm Dạ bước đến bên giường, ánh mắt lạnh lùng hoang dại thường ngày đột ngột mềm xuống, lộ ra một sự dịu dàng và lòng trắc ẩn thầm kín nhất. Anh ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng kéo tấm chăn rách đắp lên bả vai gầy guộc của em gái.


"Dao nhi..." Lâm Dạ khẽ gọi, giọng nói trầm thấp.


Lâm Dao khẽ động đậy, đôi mắt to tròn nhưng đượm vẻ u uất và sợ hãi bóng tối từ từ mở ra. Khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc của anh trai, sự sợ hãi trong mắt con bé lập tức tan biến, thay vào đó là một nụ cười yếu ớt đầy hiểu chuyện:


"Ca ca... anh về rồi. Dao nhi không sao, Dao nhi không đau chút nào hết... Anh đừng lo."


Nói rồi, con bé cố gắng tự cắn chặt đôi môi khô khốc đến rách da, thà chịu đựng chứ quyết không muốn phát ra tiếng khóc để anh trai phải bận lòng.


Lâm Dạ cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nỗi hận thấu xương tủy đối với Quy Nguyên Kiếm Tông và dòng họ Tào lại một lần nữa bùng cháy dữ dội trong lòng anh. Anh đưa tay sờ vào ngực áo, lấy ra hộp gỗ nhỏ rách nát giấu dưới giường để kiểm tra tài nguyên tích lũy.


Khi nắp hộp mở ra, tim Lâm Dạ đột ngột lạnh ngắt.


Bên trong hộp gỗ hoàn toàn trống rỗng. Viên Oán Linh Tinh Thạch cuối cùng dùng để đổi lấy thuốc tịnh hóa giảm đau cho Lâm Dao từ hắc thị đã cạn kiệt từ hai ngày trước. Viên tinh thạch anh vừa đào được hôm nay chỉ đủ để anh áp chế oán khí tự thân gác mộ hằng ngày, hoàn toàn không đủ để mua dược liệu tịnh hóa độc tố cho em gái.


Ngay lúc Lâm Dạ đang rơi vào sự bất lực tột cùng, Lâm Dao đột ngột trợn trừng mắt.


"A...! Ca ca... nóng... nóng quá...!"


Con bé hét lên một tiếng đau đớn dữ dội. Toàn bộ cơ thể nhỏ bé của Lâm Dao bỗng nhiên co thắt kịch liệt, uốn cong như một cánh cung trên giường tre. Những đường vân màu đen nhạt dưới làn da cổ đột ngột rực sáng lên một sắc đỏ lưu huỳnh quỷ dị, điên cuồng bành trướng và lan rộng lên gương mặt xanh xao của con bé.


Độc tố tội ấn bộc phát dữ dội!


Lâm Dao co giật liên tục, hơi thở trở nên dồn dập và yếu ớt, máu tươi đỏ sẫm bắt đầu rỉ ra từ khóe môi và mũi của con bé.


Lâm Dạ hoảng loạn ôm chặt lấy thân thể đang run rẩy của em gái, nhưng bàn tay anh chạm vào da thịt con bé nóng bỏng như than hồng. Anh không còn một viên Oán Linh Tinh Thạch nào để khống chế độc tố này nữa. Sự khủng hoảng tột cùng bùng nổ trong thức hải của phu gác mộ phế cốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!