Máu Đỏ Dốc Gió Bấc
Gió bấc rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của dốc núi Tây Nhạc, mang theo cái lạnh buốt xương của trận bão tuyết đầu mùa dồn dập đổ xuống. Giữa màn đêm trắng xóa mịt mù, một bóng người già nua lầm lũi bước đi, dáng vẻ khập khiễng nhưng vô cùng kiên định. Mộ Dung Khô siết chặt bàn tay trái lành lặn duy nhất vào cán cây chổi tre rách cán gỗ mục. Cánh tay phải cụt ngủn của ông được cột chặt vào hông bằng dải băng gạc đen, thỉnh thoảng lại nhói lên những cơn đau buốt thấu xương tủy do hỏa độc lò rèn bùng phát.
Bàn tay trái của ông—vốn đã bị sừng hóa đen kịt loang lổ vết bỏng lạnh rỉ sét vĩnh viễn—nay hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh thông thường. Ông chỉ có thể dựa vào lực siết cơ học của các ngón tay để cảm nhận độ nhám của cán chổi dính đầy bụi sắt rỉ. Mỗi bước chân khập khiễng của ông nện xuống nền tuyết lạnh đều để lại những vệt đất bùn đỏ nhạt dính máu. Cơn đau từ Giới Hạn Kinh Mạch Tàn co rút dữ dội dọc theo bả vai phải cụt ngủn, lan rộng ra lồng ngực khiến ông phải liên tục kìm hãm hơi thở, cố giữ cho nhịp tim không đập quá nhanh để tránh thổ huyết.
"Leng keng... leng keng..."
Giữa tiếng gió tuyết gầm rú, thính giác siêu phàm của Mộ Dung Khô bỗng nghe thấy một âm thanh mơ hồ, mỏng manh như tiếng vọng từ cõi âm ty. Đó là tiếng leng keng của chiếc chuông đồng nhỏ rỉ sét treo ở góc thảo lư—kỷ vật duy nhất còn sót lại của vong nhi Mộ Dung Tần mười năm trước. Tiếng chuông đồng nhỏ rỉ ấy vốn chỉ kêu mỗi khi gió bấc tràn về, nhưng đêm nay, âm thanh ấy như đang ngân vang trực tiếp trong tâm trí ông, hòa cùng nhịp thở đứt quãng của phế nhân. Tiếng chuông như một mỏ neo tinh thần, nhắc nhở ông về lời hứa thầm lặng mười năm trước: bảo vệ huyết mạch và những sinh linh yếu thế tại nghĩa trang này khỏi sự tàn bạo của hoàng quyền.
Nhưng đêm nay, lời hứa ấy đang bị đe dọa nghiêm trọng.
"Chát! Chát!"
Tiếng roi da quất xé gió rít lên chói tai từ phía sườn dốc Gió Bấc vọng lại, cắt đứt tiếng chuông đồng nhỏ trong tâm trí Mộ Dung Khô. Ông khựng lại, đôi tai to động đậy nhẹ nhàng để định vị hướng âm thanh. Giữa sương mù và khói lửa hỏa công chưa tắt hẳn từ phân đà ngoại vi bị đốt phá chiều nay, tiếng la hét tàn bạo của quân tuần tra vang lên đanh thép.
"Nói! Thằng nhóc ranh! Cao nhân quét rác ẩn mình ở đâu? Thanh kiếm gãy này là của ai?"
Đó là giọng nói của Vương Mãnh—đội trưởng tuần tra biên cương tàn bạo dưới trướng Triệu Hoài Sơn. Gã đại hán mặt đầy sẹo ngang dọc đang đứng sừng sững trên sườn dốc Gió Bấc hiểm trở. Dưới chân gã, Tiểu Đậu Tử—cậu bé tạp dịch 10 tuổi gầy gò đen nhẻm—đang bị trói chặt vào một gốc thông cổ thụ cháy xém nửa thân.
Y phục vải thô xám quá khổ của cậu bé đã bị xé rách nát loang lổ, để lộ những vệt roi da trâu bịt đầu sắt rỉ sét quất rách da thịt, máu tươi chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả khoảng tuyết trắng dưới chân. Đôi chân trần dính bùn đất của cậu bé co quắp lại vì lạnh và đau đớn cực hạn. Nhưng bất chấp những trận đòn tra tấn dã man của Vương Mãnh, hai bàn tay nhỏ bé, đông cứng của Tiểu Đậu Tử vẫn ôm chặt lấy thanh kiếm gãy Thất Sát vào lồng ngực gầy gò.
Thanh kiếm gãy Thất Sát—di vật rỉ sét của cựu sư phụ Mộ Dung gia mà cậu bé cố quay lại nhặt từ đống đổ nát của phân đà—giờ đây dính đầy vết máu đỏ tươi của cậu bé. Lưỡi kiếm rỉ sét loang lổ phản chiếu ánh lửa hỏa công đỏ rực từ phía thung lũng, phát ra tiếng ngân mỏi của kim loại nhè nhẹ như đang khóc thương cho người giữ kiếm nhỏ tuổi.
"Ta... ta không biết... Lão bộc quét rác chỉ là một người câm... không biết võ công..." Tiểu Đậu Tử thều thào, giọng nói yếu ớt nghẹn ngào vì máu tươi ứ đọng trong cổ họng, nhưng đôi mắt sáng ngời đầy hiếu thảo của cậu bé vẫn kiên định không chịu khuất phục.
"Không biết? Một lão già cụt tay câm điếc mà có thể dùng chổi tre bẻ gãy gậy sắt của Hắc Hổ, gạt ngã kỵ binh nhẹ của ta sao? Ngươi nghĩ ta là kẻ ngu xuẩn à?" Vương Mãnh gầm lên giận dữ. Gã vung chiếc roi da trâu bịt xích sắt quất mạnh một nhát chí mạng vào bả vai gầy yếu của Tiểu Đậu Tử.
"Chát!"
Tiếng da thịt rách nứt vang lên đau đớn. Tiểu Đậu Tử hét lên một tiếng đau đớn rồi lịm đi, đầu gục xuống bên gốc thông cổ, nhưng hai bàn tay vẫn không hề buông lỏng thanh kiếm gãy Thất Sát.
Mộ Dung Khô chứng kiến cảnh tượng ấy từ khoảng cách ba mươi trượng trên vách đá cao. Sát ý lạnh lùng, dồn nén suốt mười năm qua bỗng chốc dâng trào như sóng thần cuộn chảy dọc kinh mạch tàn phế của ông. Ông muốn lao xuống ngay lập tức để giải cứu đứa trẻ thân thiết nhất, đứa trẻ hàng ngày vẫn lén mang khoai lang nướng giấu dưới lớp lá tre rụng cho ông.
Nhưng địa hình Dốc Gió Bấc cực kỳ hiểm trở, con dốc dựng đứng trơn trượt đầy băng tuyết chỉ đủ một người qua. Với cơ thể tàn phế, chân đi khập khiễng và kinh mạch tay trái đang bị rách nứt sâu hoắm, Mộ Dung Khô không thể sử dụng khinh công đạp tuyết vô ngân để tiếp cận nhanh chóng. Khoảng cách ba mươi trượng lúc này tựa như ranh giới sinh tử vạn dặm.
"Phải nhanh hơn! Phải khơi thông kinh mạch chân!" Mộ Dung Khô thầm nghĩ, gương mặt tĩnh lặng như đá cổ hiện lên vẻ dằn vặt tột cùng.
Ông lùi lại một bước sát vách đá vôi, bàn tay trái sừng hóa run rẩy móc từ trong dải băng gạc đen ra hai cây kim tre tẩm thảo dược giảm đau biên thùy. Đây là biện pháp bảo mệnh y tế cuối cùng của ông. Ông vung tay, dùng ngón tay trái phóng mạnh kim tre cắm sâu vào tử huyệt chân trái bị tê liệt hòng cưỡng ép khơi thông dòng máu huyết tắc nghẽn để tăng tốc di chuyển.
"Phập! Phập!"
Cơn đau buốt thấu xương tủy từ mũi kim tre dội ngược lên lồng ngực. Dòng máu ứ đen rỉ ra từ chân kim, nhưng khớp chân trái của ông bớt tê liệt, có thể cử động linh hoạt hơn. Tuy nhiên, cái giá phải trả là Giới Hạn Kinh Mạch Tàn bị kích hoạt mạnh mẽ, toàn thân ông run rẩy dữ dội, máu tươi rỉ ra từ lỗ chân lông bả vai phải cụt ngủn, nhuộm đỏ dải băng gạc đen quấn quanh người.
Mộ Dung Khô cắn chặt răng không phát ra tiếng động, khập khiễng lao xuống sườn dốc Gió Bấc hiểm trở. Bóng xám tro của ông lướt đi nhạt nhòa trong gió bão, cuốn theo những vệt lá tre khô rơi rụng.
Nhưng khoảng cách vẫn quá xa.
Trên sườn dốc, Vương Mãnh đã mất hết kiên nhẫn. Gã thấy Tiểu Đậu Tử đã ngất đi mà vẫn ôm chặt kiếm gãy, dã tâm tàn bạo bùng phát cực hạn. Gã biết cao nhân quét rác chắc chắn đang ẩn nấp gần đây và mang nặng nghĩa khí giang hồ, việc tra tấn tàn nhẫn này là thủ đoạn đê tiện duy nhất để ép ông phải bước ra ngoài phạm vi Kiếm Trủng Tây Nhạc.
"Lũ rác rưởi giang hồ các ngươi luôn coi trọng tôn nghiêm binh khí hơn mạng sống đúng không? Vậy ta sẽ tiễn ngươi đi cùng thanh kiếm gãy này!" Vương Mãnh cười tàn độc. Gã rút cặp song đao bén ngót dắt ngang lưng ra, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh lửa đỏ rực.
Gã vung đao, vận chuyển Cuồng Phong Sát Đao Thuật, luồng đao khí cương mãnh chém thẳng vào lồng ngực gầy yếu của Tiểu Đậu Tử đang bị trói chặt.
"Dừng tay!"
Mộ Dung Khô gào lên một tiếng câm lặng trong lòng. Ông đã lao tới khoảng cách mười lăm trượng, cán cây chổi tre rách trong tay trái quét mạnh sát mặt đất phủ đầy tuyết trắng, thi triển Quét đất truyền ý. Ông muốn dẫn động tàn kiếm ý ẩn sâu dưới lớp tuyết để bẻ gãy đao thế của Vương Mãnh.
Nhưng khoảng cách địa hình hiểm trở và sự suy kiệt của kinh mạch tàn phế đã cướp đi của ông những khoảnh khắc quyết định nhất. Luồng kiếm ý vô hình truyền đi dưới đất bị những tảng đá vôi lớn của Dốc Gió Bấc cản lại nửa nhịp.
"Phập!"
Lưỡi đao lạnh lùng của Vương Mãnh đâm xuyên qua lồng ngực gầy gò của Tiểu Đậu Tử, găm chặt cậu bé vào gốc thông cổ thụ cháy xém.
Máu tươi đỏ rực bắn tung tóe lên tuyết trắng, nhuộm đỏ hoàn toàn lưỡi kiếm gãy Thất Sát. Cậu bé trợn tròn mắt, cơ thể nhỏ bé co giật mạnh một cái rồi gục đầu xuống vĩnh viễn, trút hơi thở cuối cùng ngay trước mắt Mộ Dung Khô.
"Tiểu Đậu Tử..."
Thời gian như ngừng trôi giữa Dốc Gió Bấc. Cơn bão tuyết gầm rú xung quanh bỗng chốc trở nên câm lặng tuyệt đối trong tâm trí Mộ Dung Khô. Ông khựng lại cách gốc thông cổ mười bước chân. Bóng dáng già nua, rách rưới của người thủ hộ Kiếm Trủng đứng chết lặng giữa màn tuyết rơi đầy vai áo xám tro.
Vương Mãnh rút đao ra, máu tươi từ lưỡi đao nhỏ giọt xuống tuyết trắng. Gã nhìn thấy lão già quét rác cụt tay rách rưới xuất hiện, ánh mắt dã tâm lóe lên sự khinh bỉ tột độ.
"Hừ, cuối cùng ngươi cũng chịu thò mặt ra, lão già phế vật quét rác! Hóa ra cao nhân ẩn thế bẻ gãy gậy sắt của Hắc Hổ lại là một lão già cụt tay rách rưới thế này sao?" Vương Mãnh cười lạnh, vung song đao chỉ thẳng vào mặt Mộ Dung Khô.
Nhưng Mộ Dung Khô không hề nhìn gã. Ông khập khiễng bước từng bước chậm rãi, nặng nề đến bên gốc thông cổ thụ. Quân tuần tra xung quanh giương cung sắt nặng nhắm thẳng vào ông, nhưng sát khí lạnh buốt tỏa ra từ bóng dáng già nua ấy khiến không một tên lính nào dám buông dây cung.
Mộ Dung Khô quỳ một chân xuống nền tuyết lạnh dính đầy máu đỏ. Ông dùng bàn tay trái sừng hóa đen kịt, run rẩy gỡ sợi dây thừng trói Tiểu Đậu Tử ra. Ông nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể gầy gò, lạnh ngắt của đứa trẻ vào lòng, che chở cậu bé dưới tấm áo vải thô xám tro vá víu nhiều mảnh.
Thanh kiếm gãy Thất Sát từ tay Tiểu Đậu Tử rơi rụng xuống đất, chuôi kiếm bằng đồng đen khắc ngầm kiếm lộ vô chiêu nay dính bết máu khô của đứa trẻ vô tội.
Mộ Dung Khô ôm xác Tiểu Đậu Tử dưới gốc thông cổ thụ. Ông không thể khóc thành tiếng, cổ họng tàn phế chỉ phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào, trầm đục câm lặng. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt hằn sâu những nếp nhăn sương gió, chưa kịp rơi xuống đất đã đông cứng thành những hạt sương muối lạnh ngắt trên má.
Mười năm nhẫn nhục chịu đựng sự khinh miệt của kẻ qua đường, mười năm giả chết sống sót để giữ gìn sự yên bình cho vong linh những người đồng môn đã khuất tại Kiếm Trủng Tây Nhạc... tất cả sự ẩn nhẫn ấy giờ đây đã vỡ vụn hoàn toàn cùng với mạng sống của Tiểu Đậu Tử.
"Leng keng... leng keng..."
Tiếng chuông đồng nhỏ rỉ sét của vong nhi Mộ Dung Tần lại ngân vang dồn dập trong tâm trí ông, hòa cùng tiếng khóc câm lặng của người thủ hộ cuối cùng. Nỗi đau mất đi thê tử và nhi tử mười năm trước dội ngược về, hòa quyện vào cái chết oan uổng của Tiểu Đậu Tử tạo thành một ngọn lửa thù hận lạnh buốt, hủy diệt.
Mộ Dung Khô đặt xác Tiểu Đậu Tử nằm yên bình dưới gốc thông cổ thụ, phủ một lớp tuyết trắng mỏng lên thân thể cậu bé như một tấm chăn tiễn đưa. Ông thong thả đứng dậy bằng chân trái khập khiễng, tay trái siết chặt lấy cán cây chổi tre rách nát cháy xém gấu.
Khi ông quay người lại đối mặt với Vương Mãnh và quân tuần tra, toàn bộ bầu không khí xung quanh Dốc Gió Bấc bỗng chốc đông đặc lại. Sát ý lạnh lùng, vô biên bộc phát từ cơ thể tàn phế của ông khiến những bông tuyết đang rơi giữa không trung bỗng khựng lại, tự động xoay vòng quanh thân ảnh xám tro.
Đôi mắt vô thần, đục ngầu sương gió của Mộ Dung Khô bỗng rực sáng hai luồng kiếm quang vô hình tột độ, sắc lẹm và lạnh buốt như huyền thiết lạnh sâu trong lòng đất Tây Nhạc.
Lòng trung nghĩa câm lặng và tôn nghiêm kiếm đạo đã bị chà đạp. Lời thề ẩn nhẫn mười năm chính thức phá vỡ.
Mộ Dung Khô đặt xác Tiểu Đậu Tử dưới gốc thông cổ, tay trái siết chặt cây chổi tre rách, ánh mắt rực sáng kiếm quang vô hình tột độ nhìn thẳng vào Vương Mãnh, báo hiệu một cuộc tàn sát báo thù đẫm máu sắp bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!