Nhạc nềnWuxia

Lửa Thiêu Rừng Tre

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió bấc rít qua khe cửa liếp rách nát của căn thảo lư tựa như tiếng khóc câm lặng của vạn linh hồn tàn kiếm dưới lòng đất Tây Nhạc. Trên trần hầm gỗ dột nát, tiếng bước chân lén lút của Triệu Chưởng Sự vẫn đều đặn nện xuống, mỗi nhịp chân như một quả tạ nặng nề đè chặt lên lồng ngực đang phập phồng của Mộ Dung Khô.


Dưới mật thất lò rèn cũ rỉ sét sâu ba trượng dưới lòng đất, không khí ngột ngạt đến mức đông đặc. Mộ Dung Khô đứng bất động như một bức tượng đá vôi xám xịt. Cánh tay phải cụt ngủn của ông cột chặt vào hông, còn cánh tay trái lành lặn duy nhất đang run rẩy nhẹ. Lòng bàn tay trái ấy giờ đây đã bị hỏa độc của than đá biên thùy và huyền thiết nung đỏ tàn phá dữ dội, hóa thành một màu xám đen sừng hóa, loang lổ những vệt rỉ sét khô khốc. Ông không còn cảm nhận được cái lạnh buốt của dòng nước ngầm đang chảy dưới chân, cũng chẳng còn cảm giác nóng rát của tàn tro rụng xuống. Xúc giác nóng lạnh vĩnh viễn biến mất, đổi lại là một sự chai sạn lạnh lùng như sắt nguội.


Bên cạnh ông, lão thợ rèn Thạch Đầu cũng nín thở hoàn toàn, bàn tay thô ráp siết chặt lấy chiếc búa rèn, đôi mắt trái bị hỏng nhắm nghiền. Cả hai đang vận hành Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư, thu hồi toàn bộ nhịp tim và hơi thở, biến cơ thể thành hai gốc cây khô héo không một vệt chân khí.


Trên đỉnh đầu họ, Triệu Chưởng Sự khẽ dừng bước. Gã chấp sự ngoại môn của Thanh Vân phái nhíu mũi, hít hà luồng khói nhạt bốc lên từ khe đất nứt sát đe sắt khổng lồ nặng ngàn cân. Mùi than đá cháy ngầm hăng hắc vị lưu huỳnh hòa lẫn mùi rỉ sét nóng bỏng khiến lòng gã dâng lên một sự nghi ngờ tột độ. Gã vung thanh kiếm Thanh Vân nạm ngọc gõ nhẹ xuống mặt đất nện, lắng nghe tiếng vọng địa cơ.


"Coong... coong..."


Tiếng ngân trầm đục vang lên, nhưng nhờ mấu chịu lực huyền thiết lạnh vừa được Mộ Dung Khô đóng phong ấn nhiệt gia cố dưới lòng đất, địa tầng Tây Nhạc đã hấp thụ hoàn toàn lực chấn động. Nền đất thảo lư cứng cáp như đá tảng nguyên khối, không hề phát ra tiếng vang rỗng ruột của mật đạo ngầm.


"Lạ thật... Rõ ràng có mùi than rèn, sao đất lại đặc thế này?" Triệu Chưởng Sự lầm bầm chửi thề một tiếng. Gã đưa mắt nhìn quanh căn thảo lư rách nát, thấy đồ đạc nghèo nàn tiêu điều, chỉ có Lão Tôn bộc đang nằm co rúm ho húng hắng dưới tấm chăn rách góc tường. Nghĩ rằng lão già quét rác cụt tay chỉ lén đốt củi thông sưởi ấm cho bạn già, gã chấp sự hậm hực dắt kiếm vào bao, nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ rồi quay lưng bước ra ngoài cửa liếp.


"Sột soạt..."


Tiếng bước chân của gã nội gián xa dần rồi biến mất hẳn vào màn sương mù dày đặc của nghĩa trang. Lúc này, Mộ Dung Khô mới khẽ thở ra một hơi dài, lồng ngực đau thắt lại khiến ông ho khan vài tiếng, rỉ ra một ngụm máu nhạt dính bột đá vôi ẩm ướt. Ông dùng vạt áo vải thô xám tro lau vệt máu trên môi, ánh mắt vô thần bỗng rực lên một vệt kiếm quang xám lạnh.


"Triệu Chưởng Sự đã nghi ngờ... Phân đà ngoại vi sẽ gặp nguy hiểm," Mộ Dung Khô thầm nghĩ, giọng nói khàn đặc vọng lên trong lòng hầm tối.


Sự lo lắng của ông không hề thừa. Phân đà ngoại vi Tây Nhạc—nơi trú ngụ của những đứa trẻ mồ côi nghèo khổ, những tạp dịch gánh nước gầy gò như Tiểu Nha và Tiểu Đậu Tử—chính là hậu phương duy nhất tiếp tế củi khô và cháo loãng cho nghĩa trang Kiếm Trủng. Một khi quan binh triều đình muốn cô lập ngọn núi, phân đà này sẽ là mục tiêu tàn sát đầu tiên để răn đe dân chúng.


Chiều hôm sau, bầu trời Tây Nhạc chìm trong một màu xám xịt âm u. Gió bấc thổi giật mạnh, cuốn theo những bông tuyết đầu mùa rơi lả tả trên những rặng tre già bao quanh sườn núi. Mộ Dung Khô khập khiễng cầm cây chổi tre rách bước xuống dốc Gió Bấc. Cán chổi gỗ mục bị xích sắt cứa rách sâu hoắm lộ thớ tre ngấm đầy bột rỉ sét đen kịt, dính những vệt máu khô từ kẽ móng tay của ông.


Từ khoảng cách nửa dặm, thính giác siêu phàm của ông khẽ động đậy. Giữa tiếng gió rít gào qua khe đá, ông nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập nện xuống đất bùn, tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng và những tiếng la hét thất thanh của trẻ nhỏ.


"Có biến!"


Mộ Dung Khô biến sắc, ông lướt đi khập khiễng nhưng cực nhanh theo Bộ pháp quét lá rụng, thân ảnh già nua nhạt nhòa vào màn sương muối dày đặc.


Tại Phân đà ngoại vi Tây Nhạc, cảnh tượng hoang tàn và tàn khốc đang diễn ra. Đội trưởng tuần tra Vương Mãnh—gã đại hán mặt đầy sẹo ngang dọc dưới trướng Triệu Hoài Sơn—đang cưỡi trên con ngựa chiến đen khổng lồ. Gã vung chiếc roi da trâu bịt đầu sắt rỉ sét, ánh mắt tàn độc nhìn chằm chằm vào những căn nhà tranh nghèo khổ.


"Đốt sạch cho ta! Đứa nào lén tiếp tế than củi hay lương thực cho lũ phế vật nghĩa trang, giết không tha!" Vương Mãnh thét lớn, giọng nói khát máu xé toạc không gian sườn núi.


Hàng chục lính tuần tra mang giáp da nhẹ đồng loạt ném những cây đuốc tẩm dầu hỏa vào mái tranh khô của phân đà. Chỉ trong chớp mắt, lửa hỏa công bùng phát dữ dội, thiêu rụi toàn bộ các gian nhà lá. Khói đen kịt bốc lên ngùn ngụt, mù mịt cả một khoảng sườn núi, hòa cùng tiếng khóc thét xé lòng của những đứa trẻ mồ côi mộc mạc.


"Nước! Mau múc nước dập lửa!" Thím Ba nấu cháo loãng gào lên trong tuyệt vọng, gương mặt bám đầy tro bếp đen nhẻm. Bà liều mạng chạy đến bên Giếng nước cổ Tây Nhạc, quay ròng rọc kéo vội một gáo nước lớn định tạt vào đám cháy đang lan sát vườn thảo dược của Lão Tôn bộc.


Nhưng khi gáo nước vừa được kéo lên, Thím Ba bỗng khựng lại, đôi mắt trợn tròn vì kinh hoàng. Nước giếng không còn trong vắt như mọi khi, mà đã hóa thành một màu đỏ sẫm như máu loãng, bốc lên một mùi tanh nồng nặc, hôi thối của quặng thủy ngân trộn lẫn rỉ đồng cổ xưa. Đó chính là Độc rỉ sắt hoại tử do Khô Lâu Đạo Nhân lén rải xuống giếng đêm qua.


"Nước... nước nhiễm độc rồi! Không dùng được!" Thím Ba khóc không thành tiếng, gáo nước độc đổ tràn xuống đất bùn, ăn mòn những cọng cỏ xanh sủi bọt xám ngoét.


Lửa cháy càng lúc càng dữ dội, gió bấc thổi mạnh khiến tàn lửa bay rào rào, bén vào kho chứa củi tre phòng thủ. Toàn bộ vườn thảo dược trị phong thấp nứt mạch—nguồn dược liệu duy nhất bảo vệ khớp xương cho Lão Tôn bộc và Mộ Dung Khô—bị móng ngựa chiến của kỵ binh tuần tra giẫm nát tơi tả trước khi bị ngọn lửa thiêu rụi thành tro tàn.


Tiểu Nha—cô bé mồ côi 8 tuổi gầy gò—đang ôm chặt chiếc hộp gỗ đựng kim khâu rỉ sét, khóc nấc lên giữa vòng vây lửa đỏ. Phía trước cô bé, kỵ binh tuần tra của Vương Mãnh đã dàn hàng ngang bọc thép, chặn đứng lối thoát duy nhất dẫn ra rừng tre phía sau.


"Một lũ rác rưởi giang hồ! Chết đi!" Một tên lính kỵ binh cười tàn bạo, giương chiếc cung gỗ bắn một mũi tên lửa thẳng về phía Tiểu Nha.


Mũi tên lửa xé gió lao đi vun vút, mang theo sát ý đỏ rực nhắm thẳng vào lồng ngực gầy yếu của đứa trẻ.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng xám tro đột ngột lướt ra từ trong làn khói đen dày đặc. Mộ Dung Khô xuất hiện. Cánh tay trái sừng hóa đen kịt của ông vung mạnh nửa thân cây chổi tre rách lên sát đất.


"Vù..."


Một luồng kiếm ý vô hình, tĩnh lặng tuyệt đối bộc phát từ cán chổi quét đất. Ông thi triển Tĩnh Lặng Kiếm Vực (Sơ Kỳ). Trong bán kính ba trượng quanh người Mộ Dung Khô, mọi âm thanh rít gào của gió lửa bỗng chốc biến mất hoàn toàn. Không gian như đông cứng lại thành một khối sương mù xám tĩnh mịch.


Mũi tên lửa đang lao nhanh như chớp bỗng khựng lại giữa không trung khi bước vào phạm vi kiếm vực. Động năng của tiễn thế bị triệt tiêu hoàn toàn, ngọn lửa hỏa công tắt ngấm, mũi tên sắt rơi rụng vô hại xuống lớp lá tre rụng rỉ sét dưới đất.


"Cái gì?!" Tên lính kỵ binh kinh hãi trợn mắt, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Mộ Dung Khô đã khập khiễng lướt tới theo Bộ pháp quét lá rụng.


Ông chuyển động lắc lư, nhẹ nhàng như một chiếc lá tre khô xoay tròn trong gió bấc, né tránh hoàn hảo hai đường chém đao cận chiến của quân tuần tra. Cán chổi tre rách trong tay trái ông gạt nhẹ sát mặt đất đầy lá mục, truyền một luồng chân khí vô hình chấn mạnh dưới lòng đất đá.


"Rắc!"


Lớp đất bùn nứt ra, tàn kiếm ý ẩn sâu dưới đất dội ngược lên bẻ gãy đôi móng sắt của hai con ngựa chiến. Hai con ngựa chiến lồng lên ngã nhào, hất văng hai tên lính tuần tra xuống đất bùn, tạo ra một khoảng trống nhỏ trong đội hình bao vây của Vương Mãnh.


Mộ Dung Khô nhanh như chớp cúi xuống, cánh tay trái lành lặn ôm chặt lấy Tiểu Nha đang run rẩy vào lòng, che chắn cô bé dưới tấm áo choàng xám rách nát. Ông nín thở tịnh tâm hoàn toàn, mượn làn khói đen mù mịt từ đám cháy phân đà để che khuất tầm nhìn của lính canh, khập khiễng lướt nhanh qua khe hở kỵ binh nhẹ.


"Có kẻ cứu người! Bắn tên! Bắn chết lão già cụt tay đó cho ta!" Vương Mãnh từ xa phát hiện bóng xám lướt đi, gầm lên giận dữ.


Hàng loạt mũi tên lửa từ phía sau bắn đuổi theo xối xả xé rách màn khói đen. Nhưng Mộ Dung Khô không hề ngoảnh đầu. Thính giác siêu phàm của ông nghe tiếng gió rít và tiếng ngựa hí để định vị chính xác khoảng trống đội hình, lách mình qua những bụi tre gai hiểm trở của dốc núi Tây Nhạc.


Ông dẫn dắt Thím Ba và nhóm tạp dịch nhỏ chạy sâu vào rừng tre rậm rạp sương mù dốc phía sau, hướng thẳng về phía Miếu hoang Sơn Thần—nơi lánh nạn dã chiến an toàn tạm thời khuất tầm mắt tuần tra của quan phủ.


Sau nửa canh giờ trốn chạy nghẹt thở, cả nhóm đã tiếp cận được ngôi miếu đổ nát nằm khuất sau những rặng tre già. Ngôi miếu thờ Sơn Thần hoang tàn, mái ngói vỡ nát phủ đầy tuyết trắng, nhưng tạm thời là nơi trú ngụ an toàn cho những con người nghèo khổ vừa thoát khỏi miệng cọp.


Mộ Dung Khô đặt Tiểu Nha xuống nền đất lạnh, bả vai phải cụt ngủn của ông run rẩy dữ dội, lồng ngực thắt lại đau đớn do tiêu hao quá nhiều chân khí để duy trì Tĩnh Lặng Kiếm Vực cứu người. Ông ho khan rỉ máu đen nhạt bám đầy bụi than lò rèn.


Thím Ba ôm chặt lấy Tiểu Nha khóc nức nở, nhóm tạp dịch nhỏ tuổi mồ côi cũng run rẩy nép sát vào bệ thờ đá cổ Sơn Thần sứt sẹo.


Mộ Dung Khô lặng lẽ dùng bàn tay trái sừng hóa đen kịt vuốt tóc Tiểu Nha, rồi đảo mắt kiểm tra số lượng người vừa cứu được.


Một... hai... ba... bốn...


Sắc mặt Mộ Dung Khô bỗng chốc cứng đờ. Đôi mắt vô thần của ông co rút lại dữ dội khi nhận ra một sự thiếu hụt kinh hoàng.


"Tiểu Đậu Tử... Đâu rồi?" Thím Ba bỗng ngẩng đầu lên, giọng nói run rẩy đầy lo sợ hỏi lớn.


Tiểu Nha khóc nấc lên, chỉ tay về phía sườn dốc Gió Bấc đỏ rực lửa cháy phía xa: "Lúc nãy... lúc chạy trốn... anh Tiểu Đậu Tử phát hiện cây kiếm gãy Thất Sát của ông nội quét rác bị rơi mất ở thềm đất... Anh ấy nói phải quay lại nhặt kiếm... rồi không thấy chạy ra nữa..."


Lời nói của đứa trẻ như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào lòng Mộ Dung Khô.


Phía xa ngoài kia, sườn dốc Gió Bấc vẫn đang bùng cháy dữ dội dưới bão tuyết. Bóng dáng tàn độc của Vương Mãnh cùng đội kỵ binh tuần tra bọc thép đang áp sát sườn dốc hiểm trở, chặn đứng mọi lối thoát của đứa trẻ tạp dịch nhỏ tuổi mồ côi tội nghiệp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!