Lửa Lò Rèn Ngầm
Cơn mưa bão mùa thu vẫn gầm rú ngoài kia, trút xuống đỉnh Tây Nhạc những luồng nước lạnh buốt như muốn cuốn trôi đi tất cả tàn tích của nghĩa địa kiếm cổ. Gió bấc rít qua các khe đá vôi, dội vào vách đất thảo lư dột nát của Mộ Dung Khô những tiếng u uất kéo dài.
Mộ Dung Khô lặng lẽ khạc ra một ngụm đờm lẫn máu nhạt dính bụi đá vôi xám xịt xuống góc phòng ẩm ướt. Lồng ngực lão thắt lại, từng cơn ho khan dồn dập kéo đến khiến bả vai phải cụt ngủn nhói lên đau đớn. Kinh mạch cánh tay trái—cánh tay lành lặn duy nhất còn lại—đang bỏng rát như có hàng vạn mũi kim châm nung đỏ đâm xuyên qua. Vết rách kinh mạch từ trận sạt lở ở Vực Thẳm Thiết Giáp hồi chiều vẫn chưa kịp khép miệng, máu tươi đã thấm đẫm dải băng gạc đen quấn quanh bả vai lão, bốc lên mùi thuốc nam nồng hắc hòa lẫn vị tanh của máu.
Lão khập khiễng bước đến bên phản gỗ, nơi Lão Tôn bộc đang nằm co rúm dưới tấm chăn mỏng rách nát. Gương mặt người bạn già xám xịt, hơi thở đứt quãng khò khè đầy mệt mỏi. Vết roi da bịt xích sắt của Trần Hạo chấp pháp quất rách vai áo hồi chiều đã bắt đầu sưng tấy, đỏ ửng dưới lớp cao dán thảo dược thô sơ. Mộ Dung Khô khẽ đưa bàn tay trái thô ráp vuốt nhẹ vạt áo rách của bạn, lòng nặng trĩu một lời hứa thầm lặng: Lão phải giữ cho ngọn lửa sưởi ấm căn thảo lư này không tắt, và phải bảo vệ bằng được những con người tàn phế, yếu thế tại nghĩa trang này.
Lão ngước mắt nhìn cây chổi tre rách gác bên bệ thờ đá cổ. Cán chổi gỗ mục bị xích sắt cứa rách vài đường sâu hoắm, để lộ ra những thớ tre già bên trong ngấm đầy bột sắt rỉ màu đen kịt dính máu kẽ móng tay của lão. Tiếng xích sắt rầm rập của trạm gác cố định do Tiêu Thiết thiết lập ngay phía trên Vực Thẳm Thiết Giáp thỉnh thoảng lại vọng xuống theo dòng nước mưa dột qua mái tranh. Sự giám sát nghiêm ngặt của quân tuần tra triều đình và sự nghi ngờ của Trần Hạo đang siết chặt quanh thảo lư như một gọng kìm thép.
"Trận nhãn cốt lõi Kiếm Trủng... không thể trì hoãn thêm nữa."
Mộ Dung Khô thầm nghĩ. Vụ sạt lở địa tầng chiều nay đã làm lung lay các chốt chịu lực ngầm dưới lòng đất Tây Nhạc. Nếu không sớm đúc chế các mấu chịu lực bằng huyền thiết để gia cố trận địa phòng thủ, cả nghĩa trang kiếm cổ này sẽ sụp đổ hoàn toàn trước sức tàn phá của quân tuần tra thiết giáp. Lão phải xuống lò rèn ngầm ngay trong đêm nay, bất chấp kinh mạch đang rách nát.
Mộ Dung Khô bước đến bên đe sắt khổng lồ nặng ngàn cân đặt ở góc thảo lư. Đây chính là trận nhãn ngụy trang, đồng thời là lối vào duy nhất dẫn xuống mật thất ngầm. Với bả vai phải tàn phế hoàn toàn, lão cúi rạp người, luồn cánh tay trái lành lặn xuống dưới bệ đe sắt. Lão không dùng lực cơ bắp thô bạo của phàm nhân, mà vận hành hơi thở tĩnh lặng theo Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư, cảm nhận "điểm mỏi" và trọng tâm chịu lực của khối sắt nặng nề.
"Két... két..."
Mộ Dung Khô khẽ nghiêng người, mượn thế đòn bẩy từ một thanh tre già giấu dưới sàn đất, dùng lực chấn dẻo dai của tay trái nhấc nhẹ một góc đe sắt khổng lồ sang bên. Một tiếng động trầm đục vang lên, để lộ ra nắp hầm mật đạo tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất. Lão lặng lẽ trượt người xuống hầm, chân trái khập khiễng đáp xuống bậc đá ẩm ướt, rồi dùng tay trái kéo đe sắt trở lại vị trí cũ để che mắt kẻ thù.
Dưới hầm ngầm, không khí ngột ngạt và bốc lên mùi than đá biên thùy cháy dở nồng nặc. Lò rèn cũ rỉ sét hiện ra dưới ánh sáng đỏ rực, lập lòe của những bọc lửa than củi được che đậy kỹ lưỡng bằng những bao tải thô dầy dặn để không lộ khói ra ngoài.
Lão thợ rèn Thạch Đầu đã đứng đợi sẵn bên bệ lò rèn. Gương mặt lão sạm đen bụi than, bám đầy mồ hôi, đôi mắt trái bị hỏng do tia lửa lò rèn nheo lại khi thấy Mộ Dung Khô bước xuống với bả vai rỉ máu.
"Lão Khô! Huynh bị thương nặng thế này... sao còn xuống đây?" Thạch Đầu thầm thì, giọng nói trầm khàn lo lắng.
Mộ Dung Khô khẽ lắc đầu, không nói một lời. Lão chỉ tay vào khối Huyền thiết rỉ sét—quặng sắt đen cực nặng nhặt được sâu trong hang đá vôi ngầm chiều nay đang đặt cạnh đe rèn. Khối quặng đen nhám, sần sùi bám đầy rỉ sét đỏ sẫm, phát ra một luồng hàn khí lạnh buốt đặc trưng của kim loại cổ.
"Được rồi, ta hiểu rồi. Trận nhãn ngầm sườn dốc đang bị lung lay, chúng ta phải đúc gấp các mấu chịu lực để cố định địa cơ trước khi Tiêu Thiết phát hiện ra khói lò bốc lên." Thạch Đầu thở dài, vung chiếc búa rèn sắt nặng nề lên.
Cuộc rèn đúc mật pháp bắt đầu trong bóng tối ngột ngạt dưới lòng đất. Thạch Đầu gắp khối huyền thiết rỉ sét đặt vào lòng lò than đỏ rực. Lão dùng ống thụt hơi thổi nhẹ, giữ cho nhiệt lượng tăng dần nhưng không được phát ra tiếng động lớn. Than đá biên thùy cháy ngầm tỏa ra nhiệt lượng cực cao, nung chảy lớp rỉ sét đỏ bên ngoài, để lộ ra cốt sắt đen bóng rực lửa.
"Coong... coong... coong..."
Thạch Đầu bắt đầu quai búa. Lão đập búa nhịp nhàng, đều đặn theo đúng "âm luật kim loại mỏi" mà Mộ Dung Khô chỉ dạy. Mỗi nhát búa nện xuống đều được tính toán để tần số âm thanh bị triệt tiêu hoàn toàn bởi vách đá vôi ẩm ướt xung quanh, không thể truyền lên trạm gác của Tiêu Thiết phía trên đầu.
Tuy nhiên, huyền thiết cổ cực kỳ cứng cáp và khó uốn nắn. Thạch Đầu cố dùng chiếc kẹp sắt thông thường để giữ khối quặng nung đỏ, nhưng dưới nhiệt độ cực cao của than đá biên thùy, chiếc kẹp sắt thường bắt đầu mềm hóa, biến dạng rồi nứt gãy đôi vang lên một tiếng "rắc" giòn giã. Khối huyền thiết rực lửa rơi xuống đe rèn, có nguy cơ lăn xuống dòng nước ngầm lạnh buốt làm hỏng kết cấu thép.
Không một chút do dự, Mộ Dung Khô bước tới. Lão đưa bàn tay trái lành lặn của mình ra, trực tiếp nắm chặt lấy khối huyền thiết nung đỏ rực rỡ.
"Xèo xèo xèo..."
Một làn khói trắng bốc lên nghi ngút từ lòng bàn tay của lão, mang theo mùi da thịt bị cháy sém khét lẹt. Gương mặt Mộ Dung Khô co rút lại dữ dội vì cơn đau đớn tột cùng thấu vào tận xương tủy, nhưng lão không hề rên rỉ một tiếng. Lão vận hành Kiếm Cốt Thiết Chưởng—năng lực chịu nhiệt đặc dị được rèn luyện qua mười năm ngâm tay trong nước giếng quặng lạnh buốt rồi hơ nóng trên lò than. Da thịt lòng bàn tay trái của lão hóa thành một màu xám đen, cứng cáp như đá cổ, cưỡng ép giữ chặt khối huyền thiết nóng bỏng trên đe rèn để Thạch Đầu tiếp tục quai búa.
"Hỏa độc tích tụ dữ dội quá!" Thạch Đầu hét khẽ, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Luồng hỏa độc từ lò than và huyền thiết nung đỏ đang len lỏi qua da thịt tay trái của Mộ Dung Khô, xộc thẳng vào phế quản khiến lão nghẹt thở, ho khan dữ dội.
Mộ Dung Khô cắn chặt môi đến bật máu, dùng ngón tay trái còn lại vắt nước cốt lá thông khô Tây Nhạc từ hũ gốm đen đặt bên cạnh, thoa nhanh lên da tay để trung hòa độc tính nóng bỏng. Đồng thời, lão chỉ dẫn Thạch Đầu áp dụng Mật pháp luyện sắt lạnh—tôi luyện khối huyền thiết trong dòng nước ngầm lạnh buốt chảy qua hang đá vôi ngầm dưới lòng đất.
"Xèo... oanh!"
Khối huyền thiết nung đỏ được nhúng thẳng vào dòng nước ngầm lạnh buốt. Làn khói nước mịt mù bốc lên, che khuất tầm nhìn của cả hai. Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn giữa lửa lò rèn và nước ngầm đá vôi tạo ra các vết nứt siêu vi giòn vật lý trên bề mặt khối sắt, nhưng bên trong lõi thép lại đạt được độ dẻo dai, chịu lực cực hạn trước sức công thành.
Thạch Đầu nhanh chóng gắp mấu chịu lực vừa tôi luyện xong đặt lên đe. Mộ Dung Khô cầm lấy chiếc Ấn đồng nung đỏ—công cụ rèn trận gia truyền của dòng họ Mộ Dung—nung đỏ rực trên lửa than, rồi đóng mạnh phong ấn nhiệt lên các khớp nối chịu lực của mấu huyền thiết.
"Bộp!"
Một vệt sáng đỏ rực hình ấn dấu gia tộc hiện lên trên thớ thép đen bóng, khóa chặt dòng năng lượng liên kết của trận nhãn ngầm. Mấu chịu lực đã hoàn thành, sẵn sàng để gia cố Trận nhãn cốt lõi Kiếm Trủng.
Nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt. Bàn tay trái của Mộ Dung Khô lúc này đã bị bỏng sừng hóa đen kịt, loang lổ những vết rỉ sét màu đỏ sẫm không thể phục hồi. Xúc giác ở các đầu ngón tay của lão hoàn toàn bị mất đi vĩnh viễn, cánh tay trái run rẩy không còn chút sức lực nào.
Đúng lúc đó, thính giác siêu phàm của Mộ Dung Khô khẽ động đậy. Lão nghe thấy một tiếng động lạ từ phía trên trần hầm—ngay sát nền đất của căn thảo lư.
"Sột soạt... sột soạt..."
Đó là tiếng bước chân cực kỳ nhẹ nhàng, lén lút lướt qua lớp lá tre khô rụng ngoài thềm cửa thảo lư dột nát. Kẻ thù đang đến sát.
Triệu Chưởng Sự—gã chấp sự ngoại môn phản đồ của Thanh Vân Kiếm Phái—đang rình mò bên ngoài. Hắn được Trần Hạo chấp pháp phái đến để mật theo dõi thảo lư của lão quét rác cụt tay, hòng tìm kiếm cốt hắc thiết lạnh bên trong cán chổi tre rách.
Triệu Chưởng Sự khẽ nhăn mũi, hít hà một luồng khí lạnh trong sương mù. Hắn ngửi thấy một mùi hương cực kỳ bất thường bốc lên qua các khe đất nứt của thảo lư. Đó không phải là mùi lá thông khô đốt sưởi ấm thông thường, mà là mùi than đá biên thùy cháy ngầm bốc mùi lưu huỳnh hăng hắc, hòa lẫn vị tanh nồng của rỉ sắt nóng bỏng.
"Có khói lò rèn ngầm! Lũ phế vật quét rác chắc chắn đang lén lút rèn sắt dưới lòng đất!" Triệu Chưởng Sự nghĩ thầm, ánh mắt xảo trá lóe lên tia sáng tàn độc. Hắn khẽ rút thanh kiếm Thanh Vân nạm ngọc ra khỏi vỏ, bước chân khập khiễng tiến sát về phía cánh cửa liếp dột nát của thảo lư, chuẩn bị đẩy cửa đột kích lùng sục mật đạo ngầm.
Dưới hầm lò rèn ngầm, Mộ Dung Khô biến sắc. Lão lập tức ra hiệu cho Thạch Đầu dừng búa. Cả hai nhanh chóng dùng tro bếp ướt phủ lên lò than để dập tắt hoàn toàn ánh lửa đỏ rực, rồi vận hành Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư, nín thở tịnh tâm tuyệt đối trong bóng tối ngột ngạt.
Bên ngoài cửa thảo lư, bóng đen của Triệu Chưởng Sự đổ dài qua khe cửa liếp rách nát, áp sát tai vào vách đất lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!