Sụt Lở Hang Ngầm
Cơn mưa bão lớn kéo dài suốt ba ngày đêm không dứt, biến đỉnh núi Tây Nhạc thành một vùng trắng xóa, mịt mùng sương gió. Nước mưa từ trên đỉnh Hoa Sơn đổ xuống thác ghềnh, cuồn cuộn cuốn theo đất đỏ dốc núi và rác sắt rỉ sét từ bãi chiến trường cổ xưa, đổ thẳng xuống thung lũng. Tiếng sấm rền vang rách toạc màn mây đen kịt, hắt những vệt chớp sáng lạnh lẽo lên những tấm bia mộ đổ nát của Kiếm Trủng. Gió bão giật mạnh liên hồi, quật gãy những cành tre già rên rỉ u uất trong bóng đêm.
Trong căn thảo lư dột nát, Mộ Dung Khô ngồi yên lặng trên chiếc phản gỗ sứt sẹo. Lão vừa dùng cao dán thảo dược thô sơ đắp lên tấm lưng chằng chịt vết roi da của Lão Tôn bộc. Người bạn già của lão lúc này đã thiếp đi, thỉnh thoảng cơ thể vẫn khẽ co giật vì cơn sốt lạnh bám sâu vào phổi. Mộ Dung Khô nhìn bả vai trái của mình, nơi vết rách kinh mạch vừa bị dội ngược lực chấn từ roi xích sắt của Trần Hạo hồi chiều. Kẽ móng tay của lão vẫn còn vương lại những vệt máu đỏ tươi khô cứng, nhức nhối theo từng nhịp đập của tim. Lão thong thả quấn chặt dải băng gạc đen tẩm thuốc xung quanh bả vai phải tàn phế cụt ngủn để cố định khớp xương hoại tử, ngăn không cho hỏa độc lò rèn ăn lan ra lồng ngực.
Lão ngước mắt nhìn cây chổi tre rách gác bên bệ thờ đá cổ. Cán chổi gỗ mục bị xích sắt cứa rách vài đường sâu hoắm, để lộ ra những thớ tre già bên trong ngấm đầy bột sắt rỉ màu đen kịt. Đó là minh chứng cho mười năm lão âm thầm nung rèn huyền thiết lạnh dưới hầm ngầm. Nếu có kẻ am hiểu binh khí nhìn thấy những thớ tre ngấm rỉ sắt này, chúng sẽ ngay lập tức hoài nghi về một lò rèn mật pháp ẩn giấu ngay dưới lòng đất nghĩa trang.
"Ầm... rầm rầm!"
Một tiếng chấn động trầm đục, dữ dội từ phía Đông nghĩa trang vọng lại, át cả tiếng sấm sét của bão trời. Mặt đất dưới chân thảo lư khẽ rung chuyển, khiến chiếc chuông đồng nhỏ của vong nhi Mộ Dung Tần treo ở cửa gió khẽ leng keng réo rắt. Mộ Dung Khô lập tức mở mắt, đôi tai to khẽ động đậy. Thính giác siêu phàm của lão nhận diện được tiếng đất đá sạt lở quy mô lớn, kèm theo tiếng kim loại rác sắt va chạm loảng xoảng vang dội.
Đó là hướng của Vực Thẳm Thiết Giáp—hố rác kim loại cổ xưa chứa hàng vạn tấn phế liệu binh khí hỏng qua hàng trăm năm lịch sử. Cơn mưa lũ kéo dài ba ngày qua đã làm mềm hóa địa tầng đất đá vôi chênh vênh, gây ra một vụ sạt lở nghiêm trọng sườn dốc phía Đông.
Mộ Dung Khô khập khiễng đứng dậy, tay trái cầm lấy cây chổi tre rách, thầm lặng bước ra ngoài màn mưa bão trắng trời. Lão lướt đi trong sương mù dày đặc dốc núi, Bộ pháp quét lá rụng chuyển dịch khéo léo giúp lão tránh được những vũng bùn lầy trơn trượt. Khi tiếp cận rìa Vực Thẳm Thiết Giáp, cảnh tượng trước mắt khiến trái tim già nua của lão thắt lại.
Một mảng vách đá vôi lớn phía Đông đã bị sạt lở hoàn toàn, đổ sập xuống vực sâu nhọn hoắt. Sự sụt lở đất đá này không chỉ làm lộ ra một hang động đá vôi ngầm chằng chi tịt dưới lòng đất Tây Nhạc, mà nguy hiểm hơn, nó đã bộc lộ một khe nứt địa tầng dẫn thẳng vào hệ thống mật đạo ngầm của Kiếm Trủng—nơi đặt lò rèn cũ rỉ sét và Trận nhãn cốt lõi của vạn kiếm trận.
Từ phía xa trong màn mưa, A Man—thanh niên câm khỏe mạnh giúp việc cho lão—đang điên cuồng dùng đôi đòn gánh tre già cố gắng đẩy một tảng đá vôi lớn nặng vài trăm cân hòng che lấp khe nứt vừa lộ ra. Nhưng sức lực phàm nhân của gã quá chậm chạp, bùn đất trơn trượt khiến gã liên tục bị ngã quỵ, hai bàn tay rớm máu đỏ tươi hòa vào nước mưa lạnh buốt.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Tiếng móng ngựa dậm rầm rập và tiếng ủng sắt nặng nề nện xuống đá phiến vang lên từ phía sườn dốc phía Tây. Mộ Dung Khô giật mình, vội vàng kéo A Man ẩn nấp vào sau tấm bia mộ đá cổ rêu phong của tổ sư Mộ Dung Vô Cực. Lão vận chuyển Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư, nín thở tịnh tâm hoàn toàn, khiến cơ thể tàn phế hòa làm một với bia đá xám xịt, không phát ra một vệt chân khí hay nhịp tim nào.
Từ trong màn sương mù dày đặc, một toán lính tuần tra thiết giáp xuất hiện. Dẫn đầu là Tiêu Thiết—đội trưởng thiết giáp tuần tra sườn núi. Hắn là một đại hán vạm vỡ như con gấu xám phương Bắc, mặc giáp thiết phiến nặng nề phát ra tiếng động rầm rập theo từng bước đi. Tay phải hắn cầm chiếc búa sắt khổng lồ nặng sáu mươi cân dính đầy vết rỉ sét và vụn đá mộ, ánh mắt hung tợn lùng sục khắp nơi.
"Đội trưởng! Phía trước có sạt lở lớn! Vách đá Vực Thẳm Thiết Giáp đã bị sập!" Một tên lính thiết giáp chạy đến báo cáo.
Tiêu Thiết vung búa sắt khổng lồ gạt phăng một cành tre gai cản đường, bước đến rìa vực sạt lở. Hắn cúi đầu nhìn vào hang đá vôi ngầm vừa lộ ra dưới lòng đất, cười gằn đầy tham lam:
"Tốt! Cơn mưa bão này đã giúp chúng ta tìm ra lối vào ngầm của ngọn núi hoang tàn này. Lũ kiếm bộc già nua chắc chắn đang che giấu sắt vụn cổ sâu trong các hang đá vôi này để tránh tịch thu. Mang búa lớn đến đây, gõ vách hang tìm lối ngầm dẫn vào sâu bên trong!"
Tiêu Thiết dẫn theo bốn tên lính mang giáp nặng tiến vào trong hang đá vôi ngầm. Tiếng ủng sắt nện rầm rập trên nền đá ẩm ướt phát ra những âm thanh vang vọng, nghẹt thở trong không gian chật hẹp dột nát nước mưa. Mộ Dung Khô ẩn mình sau bia mộ tổ sư bám vách đá quan sát ngầm, thính giác siêu phàm của lão nghe rõ từng hơi thở và nhịp gõ búa của kẻ thù.
"Rầm! Rầm!"
Tiêu Thiết dùng búa sắt khổng lồ gõ mạnh vào vách đá vôi ngầm để tìm kiếm khoang rỗng. Mỗi cú đập lực lượng cực lớn của hắn làm rung chuyển các thớ đá vôi ẩm ướt, nước ngầm bám đầy rỉ sét kim loại cổ chảy ra róc rách.
Đột nhiên, Tiêu Thiết dừng bước trước một khe nứt hẹp sâu trong hang. Hắn đưa bàn tay hộ pháp quẹt nhẹ vào dòng nước chảy ra từ khe đá, đưa lên mũi ngửi rồi reo lên đầy xảo trá:
"Có mùi than đá biên thùy cháy dở và vệt rỉ sắt đỏ tươi! Dòng nước này chảy ra từ một lò rèn ngầm hoạt động gần đây! Lũ phế vật quét rác chắc chắn đang lén lút rèn đúc binh khí lậu dưới đáy hang này! Đập vỡ vách đá này cho ta!"
Mộ Dung Khô nấp trong bóng tối vách đá, trái tim già nua khẽ thắt lại. Vệt nước rỉ sắt đỏ chảy ra chính là nước làm nguội từ lò rèn cũ rỉ sét của lão rò rỉ qua địa tầng ngấm nước mưa bão. Nếu Tiêu Thiết đập vỡ vách đá này, lối vào mật thất lò rèn ngầm và Trận nhãn cốt lõi Kiếm Trủng sẽ hoàn toàn bị phơi bày trước quân triều đình.
Lão không thể dùng võ lực trực tiếp giết chết Tiêu Thiết lúc này, bởi việc bộc phát chân khí mạnh mẽ sẽ ngay lập tức làm rách nát hoàn toàn kinh mạch tay trái đang bị chấn thương, đồng thời thu hút đại quân Thiết Huyết đóng quân dưới chân núi tràn lên tàn sát toàn bộ nghĩa trang.
Lão phải dùng mưu trí địa hình.
Mộ Dung Khô tập trung nhãn lực nhạy bén, nhìn thấu cấu trúc địa tầng vòm hang đá vôi ngầm phía trên đầu Tiêu Thiết. Nhờ Bản đồ ngầm dưới đe sắt được ghi khắc chìm trong ký ức và kiến thức Cách đặt bẫy đá chịu lực của nhạc phụ Liễu Vô Song truyền lại, lão phát hiện ra một vết nứt siêu vi chịu lực chính của vòm hang đá vôi đang bị ngấm nước mưa bão nặng nề.
Đó là "điểm mỏi" địa cơ chịu lực của toàn bộ vòm hang phía Đông. Chỉ cần một lực chấn động nhẹ, chính xác vào điểm mỏi này, cả mảng vách đá chịu lực phía trên sẽ sụt lở tự nhiên đè bẹp lối vào ngầm mà không để lộ một vết chân khí nào.
Mộ Dung Khô khập khiễng lách qua các khe đá hẹp ẩm ướt, tiếp cận vị trí phía trên vòm hang sạt lở. Lão đưa tay trái tàn phế bám chặt vào một gờ đá vôi trơn trượt, tay trái cầm nửa thân cây chổi tre rách nát cán gỗ mục dính bột sắt rỉ.
Lão vận chuyển chút chân khí yếu ớt còn sót lại truyền vào cán chổi tre khô. Lão nhắm mắt lắng nghe nhịp gõ búa sắt rầm rập của Tiêu Thiết phía dưới để định vị chính xác tần số rung chấn địa tầng.
"Cộc!"
Mộ Dung Khô dùng đầu cán chổi tre gõ mạnh một phát chuẩn xác vào khe nứt chịu lực chính của tảng đá vôi lớn phía trên vòm hang.
Cú gõ không phát ra tiếng động lớn, không có ánh sáng phát quang của chân khí võ học hoa mỹ, chỉ có một luồng lực rung chấn vật lý dẻo dai truyền sâu vào thớ đá vôi đang mỏi mệt vì ngấm nước mưa.
"Rắc... rắc... rắc..."
Một chuỗi tiếng nứt gãy nhỏ nhưng dồn dập vang lên từ đỉnh vòm hang. Tiêu Thiết đang vung búa sắt định đập vách đá rò rỉ nước rỉ sắt bỗng giật mình dừng lại, ngẩng đầu nhìn lên trần hang đang rơi rụng những mảng đá vôi nhỏ.
"Không ổn! Hang bị sập! Rút lui mau!" Tiêu Thiết hoảng hốt hét lớn.
Nhưng đã quá muộn.
"Ầm... ầm... rầm!"
Cả mảng vách đá vôi khổng lồ chịu lực phía trên sụp xuống như một thác đá đổ, kéo theo hàng vạn tấn đất đá bùn lầy sạt lở từ Vực Thẳm Thiết Giáp dội thẳng xuống lối vào ngầm của hang đá vôi. Tiếng đổ vỡ kinh hoàng xé toạc đêm bão bùng, bụi đá vôi xám xịt bốc lên mù mịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Toán lính thiết giáp của Tiêu Thiết bị đất đá sạt lở chặn đứng hoàn toàn lối đi ngầm mới phát hiện. Hai tên lính đi sau cùng bị đá vỡ bắn trúng giáp chân phải rên rỉ đau đớn, Tiêu Thiết phải vung búa sắt khổng lồ gạt phăng những tảng đá vỡ lao tới để tự vệ bảo toàn mạng sống.
Vụ sập hang tự nhiên đã bịt kín hoàn toàn khe nứt rò rỉ nước rỉ sắt đỏ của lò rèn ngầm, chôn sâu lối vào mật thất dưới hàng trăm tấn đá tảng kiên cố, ngăn chặn hoàn toàn sự phát hiện của lính tuần tra triều đình.
Mộ Dung Khô lùi lại một bước sâu vào bóng tối vách đá, lồng ngực lão thắt chặt lại đau đớn dữ dội, lão khẽ ho khan ra một ngụm máu nhạt dính bột đá xám. Kinh mạch cánh tay trái của lão bị rách sâu thêm một đoạn nhỏ do cưỡng ép truyền lực chấn qua chổi tre gõ đá chịu lực. Lối thoát hiểm ngầm của thảo lư từ nay cũng bị thu hẹp đáng kể, khiến việc di tản sau này trở nên vô cùng khó khăn.
Tiêu Thiết đứng ngoài cửa hang sạt lở, nhìn đống đất đá khổng lồ bịt kín lối đi mà tức giận lôi đình. Hắn vung búa sắt đập mạnh vào tảng đá vỡ trước mặt phát ra tiếng ngân chói tai dội ngược sườn dốc:
"Mẹ kiếp! Vụ sạt lở tự nhiên này đã phá hỏng manh mối lò rèn ngầm! Nhưng mùi than đá biên thùy và nước rỉ sắt đỏ tươi kia không thể giả được. Cao nhân ẩn thế chắc chắn đang lén lút chế tạo binh khí lậu ngay phía dưới nghĩa trang này!"
Hắn quay sang ra lệnh cho toán lính tuần tra thiết giáp đang bị thương bằng giọng tàn độc:
"Rút quân ra ngoài! Lập tức thiết lập một trạm gác cố định nghiêm ngặt ngay phía trên Vực Thẳm Thiết Giáp này! Cấm tất cả mọi người qua lại khu vực sạt lở, nếu phát hiện kẻ nào lén lút thu gom sắt vụn cổ hay dọn dẹp đá sạt lở, giết không tha!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!