Gió Rít Qua Khe Đá
Sương mù mùa thu dày đặc như một tấm lụa xám tro khổng lồ, nuốt chửng những đỉnh mộ đá nhấp nhô của Kiếm Trủng Tây Nhạc. Tiếng gió bấc rít qua các khe đá vôi nghe u uất, lạnh buốt như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn kiếm khách đã nằm xuống dưới tầng đất rỉ sét này.
Mộ Dung Khô khập khiễng bước đi trên con đường mòn dẫn về thảo lư. Cánh tay phải cụt ngủn của lão rúc sâu trong ống tay áo xám vá víu, thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy do hỏa độc lò rèn tích tụ mười năm qua đang âm thầm gặm nhấm. Bàn tay trái thô ráp của lão nắm chặt cán cây chổi tre rách, những kẽ móng tay vẫn còn vương vệt máu đỏ tươi khô cứng—hậu quả của cú phản chấn cực mạnh từ thanh gậy sắt đặc của Hắc Hổ dưới chợ huyện sáng nay. Lão cúi đầu, để chiếc nón lá rách che khuất nửa gương mặt sạm đen đầy nếp nhăn sương gió, chậm rãi thở ra một luồng hơi trắng đục.
Dưới chân núi, ba bao than đá biên thùy đen bóng mà Thạch Đầu liều mạng mang tới đã được A Man lén lút vận chuyển bằng xe bò qua các lối mòn ngầm hoang vắng, giấu kỹ dưới mật thất lò rèn cũ rỉ sét sâu trong lòng đất thảo lư. Nguồn nhiên liệu nhiệt lượng cao này tạm thời được bảo toàn, nhưng cái giá phải trả là sự nghi ngờ của quân tuần tra và Hắc Hổ Bang đang dâng cao như triều cường. Mộ Dung Khô biết rõ, một khi vết gãy phẳng lỳ trên thanh gậy sắt đặc của Hắc Hổ bị thám tử triều đình phát hiện, chúng sẽ lập tức lần theo dấu vết kiếm ý rung chấn để tìm đến ngọn núi Tây Nhạc này.
“Xoạt... xoạt...”
Tiếng chổi tre quét lá khô vang lên đều đặn, cô độc phía sườn dốc phía Tây nghĩa trang. Lão Tôn bộc gầy gò, lưng còng sát đất, đang lầm lũi gom những chiếc lá thông khô rụng đầy trên các thềm đá cổ. Đôi chân của lão run rẩy dưới cái lạnh cắt da cắt thịt, chiếc đạo bào xám cũ rách nát vai phấp phới trong gió bấc. Lão Tôn bộc không hề biết rằng, mối nguy hiểm khủng khiếp đang lầm lùi tiến sát từ phía chính điện Thanh Vân phái.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề phá vỡ sự tĩnh lặng của nghĩa trang sương mù. Trần Hạo, đại đệ tử chấp pháp tàn nhẫn của Thanh Vân Kiếm Phái, dẫn theo bốn tên đệ tử nội môn đằng đằng sát khí tiến vào Kiếm Trủng. Trần Hạo có dáng người cao gầy, khuôn mặt dài như mặt ngựa đầy vẻ hách dịch, mặc đạo bào chấp pháp màu xám đậm thêu hình mây đen. Trên tay phải của hắn cầm chiếc roi da trâu bịt đầu xích sắt rỉ sét—thứ hình cụ chuyên dùng để trừng phạt các tạp dịch và kiếm bộc phạm lỗi nặng trong môn phái.
Sau lưng hắn, Tần Lập đi khập khiễng, cổ tay phải bị quấn băng gạc trắng xóa, gương mặt anh tuấn méo mó vì căm hận và nhục nhã. Hắn chỉ thẳng ngón tay trái về phía thảo lư của Mộ Dung Khô, rít lên qua kẽ răng:
“Chấp pháp sư huynh! Chính là căn thảo lư rách nát kia! Lão già quét rác cụt tay này đã dùng tà thuật ngầm hại đệ gãy tay, còn lão già họ Tôn kia thì lén lút tàng trữ kiếm gãy phế liệu của môn phái để mang xuống chợ huyện bán lậu!”
Trần Hạo dừng bước trước lối vào nghĩa trang, đôi mắt ti hí híp lại đầy tàn độc. Hắn vung nhẹ chiếc roi da bịt xích sắt xuống đất, tạo ra một tiếng “chát” đanh thép xé toạc màn sương lạnh.
“Lũ phế vật ăn hại!” Trần Hạo quát lớn, giọng nói lanh lảnh đầy hách dịch vang vọng khắp các bia mộ đá: “Môn phái nuôi dưỡng các ngươi để dọn dẹp nghĩa trang, vậy mà các ngươi dám cả gan trộm cắp kiếm cổ phế liệu, cấu kết với lũ côn đồ dưới chân núi để tàng trữ quốc cấm! Lão già họ Tôn kia, cút ra đây cho ta!”
Lão Tôn bộc giật mình hoảng hốt, chiếc chổi tre cũ sờn cán gỗ mục tuột khỏi bàn tay run rẩy, rơi xuống đống lá thông khô. Lão vội vàng quỳ sụp xuống nền đá rêu phong, đầu cúi sát đất, giọng nói run rẩy van xin:
“Chấp pháp sư huynh bớt giận! Lão bộc không hề trộm cắp kiếm cổ! Số kiếm gãy này là do lão bộc thu gom từ các ngôi mộ đổ nát để lau chùi bảo dưỡng theo luật cũ của môn phái, tuyệt đối không dám mang đi bán lậu!”
“Câm miệng!” Trần Hạo bước tới một bước, gương mặt dài vặn vẹo đầy tàn nhẫn: “Tần Lập sư đệ đã tận mắt chứng kiến ngươi ôm rương kiếm gãy lén lút đi ra sườn núi. Quy tắc của Thanh Vân phái nghiêm cấm tạp dịch chạm vào kiếm cổ dưới hình phạt chặt tay phải! Hôm nay, ta sẽ dùng Thanh Vân Thiết Luật Công để phế bỏ đôi tay trộm cắp của ngươi!”
Vừa dứt lời, Trần Hạo vung cánh tay phải lực lưỡng, chiếc roi da trâu bịt xích sắt nặng nề rít lên một tiếng u uất xé gió, quất thẳng xuống bả vai gầy gò của Lão Tôn bộc.
“Chát!”
Tiếng roi da quất mạnh vào da thịt vang lên khô khốc. Chiếc áo vải thô xám của Lão Tôn bộc rách toác, một vệt máu đỏ tươi loang lổ lập tức thấm đẫm vai áo. Lão bộc già đau đớn rên rỉ một tiếng thảm thiết, cả thân thể gầy gò bị lực đánh cực mạnh quật ngã xuống đất cát lạnh giá, chiếc chổi tre bên cạnh bị giẫm nát vụn cán gỗ.
“Sư huynh! Cứu mạng... Lão bộc thực sự bị oan!” Lão Tôn bộc cố gắng bò dậy bằng đôi tay run rẩy, hướng mắt về phía thảo lư nơi Mộ Dung Khô đang đứng yên lặng kêu cứu.
Nhưng Trần Hạo không hề có ý định dừng lại. Hắn cười gằn, bước tới giẫm mạnh ủng da lên lưng Lão Tôn bộc, khiến lão già ngực áp sát xuống nền đá lạnh, miệng hộc ra một ngụm máu nhạt. Hắn lại vung roi da trâu bịt xích sắt lên cao, lần này lực đánh cương mãnh hơn gấp bội, xích sắt rỉ sét trên đầu roi phát ra tiếng ngân răng rắc ghê rợn, hướng thẳng xuống gáy Lão Tôn bộc hòng phế bỏ hoàn toàn kinh mạch cột sống của lão vĩnh viễn.
Đường roi này nếu đánh trúng, lão già yếu ớt kia chắc chắn sẽ mất mạng tại chỗ.
Mộ Dung Khô đứng bên thềm cửa thảo lư dột nát, bàn tay trái nắm chặt cán cây chổi tre rách. Khớp vai phải cụt ngủn của lão nhói lên một cơn đau buốt thấu xương, nhắc nhở lão về lời hứa thầm lặng bảo vệ những người yếu thế tại nghĩa trang này. Sát ý lạnh lùng dâng trào trong lồng ngực lão già quét rác. Lão không thể đứng nhìn người bạn già đồng hành quét rác hàng ngày bị sát hại dã man ngay trước mắt mình.
Lão nhắm mắt lại trong một tích tắc ngắn ngủi. Thính giác siêu phàm của cảnh giới Thính Phong Bộ kích hoạt, cảm nhận chính xác luồng gió rít u uất sinh ra từ chiếc roi da bịt xích sắt đang lao xuống giữa không trung. Lão ngửi thấy mùi rỉ sét sắt và mỡ trâu bám trên roi da của Trần Hạo.
Mộ Dung Khô khập khiễng bước ra ngoài sương mù. Một bước đi tưởng chừng như lảo đảo, vụng về của một lão già tàn phế, nhưng dưới chân lão, Bộ pháp quét lá rụng chuyển dịch chính xác từng tấc đất rêu phong. Thân ảnh già nua của lão lướt đi nhẹ nhàng, lắc lư như một chiếc lá tre khô rơi rụng trước bão gió, lách qua luồng gió roi da trong gang tấc.
“Vút!”
Đường roi da bịt xích sắt của Trần Hạo chém sạt qua vai áo vải thô xám của Mộ Dung Khô, chỉ để lại một vệt gió lạnh buốt. Trần Hạo kinh ngạc khi thấy nhát roi chí mạng của mình bỗng dưng đánh hụt vào khoảng không sương mù.
Ngay lập tức, Mộ Dung Khô đưa cánh tay trái thô ráp vung cây chổi tre rách lên đón đỡ trực diện đường roi thứ hai của Trần Hạo. Cây chổi tre này đã được lão ngâm sâu dưới dòng nước giếng quặng sắt lạnh buốt suốt mười đêm đông, các cọng tre dẻo dai bện chặt vào nhau dầy dặn, cứng cáp như một tấm lá chắn bằng thép nguội.
“Rắc! Rắc!”
Chiếc roi da trâu bịt xích sắt của Trần Hạo quấn chặt lấy đầu cán cây chổi tre rách. Trần Hạo cười gằn, vận chuyển Thanh Vân Thiết Luật Công vào cánh tay phải, định dùng nội lực cương mãnh giật phăng cây chổi tre và bẻ gãy cánh tay trái của lão già quét rác.
“Đồ phế nhân nhặt rác! Cút đi cho ta!” Trần Hạo thét lớn, giật mạnh roi da.
Nhưng cán chổi tre trên tay Mộ Dung Khô không hề di chuyển nửa tấc. Mộ Dung Khô nín thở tịnh tâm, thu hồi hoàn toàn hơi thở và nhịp tim theo khẩu quyết của Khô Diệp Thiền Sư để không lộ ra một vệt chân khí Thanh Vân phái nào. Lão dùng chân trái khập khiễng làm trụ xoay nhẹ người, mượn phản lực tự nhiên từ mặt đất đá rêu truyền dẫn thẳng lên cán chổi tre.
Lực kéo cương mãnh của Trần Hạo va chạm với sự tĩnh lặng dẻo dai của thân chổi tre ngâm quặng, tạo ra một luồng phản chấn vật lý cực mạnh dội ngược lại theo đường roi da.
“Coong!”
Tiếng xích sắt rít lên đanh thép. Trần Hạo bỗng cảm thấy một luồng lực chấn động vô hình, dẻo dai như sóng nước dội ngược thẳng vào lòng bàn tay phải của mình. Nội lực cương mãnh của hắn bị hóa giải hoàn toàn, cả thân hình cao gầy bị lực phản chấn đẩy ngược về phía sau, lảo đảo lùi liên tiếp ba bước dài mới đứng vững được trên nền đất cát bẩn thỉu.
Lòng bàn tay phải của Trần Hạo tê dại hoàn toàn, chiếc roi da trâu bịt xích sắt suýt chút nữa tuột khỏi tầm tay run rẩy. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay dính bột sắt rỉ đỏ, rồi ngước mắt lên nhìn lão già quét rác khòm lưng đứng trước mặt.
Mộ Dung Khô vẫn đứng yên lặng giữa màn sương mù dày đặc, tay trái ôm chặt cây chổi tre rách nát cán gỗ bị xích sắt cứa rách vài đường sâu hoắm. Da tay trái của lão bị rách nhẹ, rỉ ra vài vệt máu đỏ tươi nhỏ xuống lớp lá thông khô dưới chân. Gương mặt lão vẫn câm lặng, vô thần dưới chiếc nón lá rách, không hề bộc lộ một chút chân khí hay sát ý nào ra bên ngoài.
“Ngươi... ngươi không phải là một tạp dịch thông thường!” Trần Hạo kinh ngạc thốt lên, giọng nói kiêu ngạo bỗng run rẩy nhẹ. Hắn nhìn vết rách trên cán chổi tre của main, rồi lại nhìn bộ pháp di chuyển khập khiễng nhưng né tránh hoàn hảo đường roi của lão già quét rác: “Bộ pháp vừa rồi... và lực phản chấn dẻo dai kia... Ngươi rốt cuộc là kẻ nào ẩn thế ở đây?”
Tần Lập đứng phía sau cũng hoảng hốt lùi lại một bước, cổ tay phải bị gãy gập của hắn lại nhói lên một cơn đau buốt khi chứng kiến cảnh chấp pháp sư huynh bị đẩy lùi.
Mộ Dung Khô không đáp, lão chỉ cúi đầu, khập khiễng lùi lại một bước bên cạnh Lão Tôn bộc đang rên rỉ, tay trái lại cầm chổi quét nhẹ nhàng những chiếc lá thông khô rụng trên thềm đá cổ, đóng vai một lão già câm điếc quét rác thấp hèn vô hại.
Trần Hạo hít một hơi lạnh, ánh mắt đầy nghi kỵ và sợ hãi nhìn bóng dáng khòm lưng của Mộ Dung Khô. Hắn biết mình vừa chạm trán một cao thủ sở hữu thân pháp né chiêu cực kỳ cao siêu, nếu tiếp tục chiến đấu trực diện lúc này khi chưa rõ lai lịch đối thủ thì rất dễ chịu thiệt thòi.
“Hừ! Lão già cụt tay, ngươi đợi đấy!” Trần Hạo cố giữ vẻ hách dịch ngoài mặt để che giấu sự sợ hãi trong lòng, vung roi da trâu bịt xích sắt chỉ thẳng vào mặt main: “Quy tắc của Thanh Vân phái không dung thứ cho kẻ phản nghịch! Hôm nay ta tạm thời tha cho các ngươi, nhưng việc tàng trữ kiếm cổ phế liệu lậu này ta sẽ báo cáo lên Triệu tướng quân để quan phủ xử lý!”
Hắn quay sang bốn tên đệ tử nội môn, ra lệnh với giọng run rẩy:
“Rút lui! Chúng ta về chính điện báo cáo với Chưởng môn nhân!”
Đoàn người chấp pháp của Thanh Vân phái vội vàng thu hồi binh khí, đi khập khiễng tháo chạy khỏi nghĩa trang sương mù dày đặc. Tần Lập ôm lấy cánh tay gãy rống lên vài tiếng căm hờn vô vọng trước khi biến mất vào lối mòn dốc núi tối tăm.
Mộ Dung Khô đứng lặng giữa bãi mộ cổ rêu phong, khẽ ho khan vài tiếng trầm khàn. Lão cúi xuống dìu Lão Tôn bộc dậy, dùng tay trái lau nhẹ vệt máu khô trên vai người bạn già. Lão biết rõ, Trần Hạo rút lui không phải vì bỏ qua thù hận, mà là để lập mưu bẫy lão tàn độc hơn ở tập sau.
Sương mù nghĩa trang cuồn cuộn chuyển dịch dữ dội, che khuất bóng dáng cô độc của người thủ hộ Kiếm Trủng vô danh dưới cơn bão bùng phát sắp tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!