Trận Đồ Độc Khí
Hồng Sa nheo đôi mắt quyến rũ đầy sát ý, ngón tay mang găng sa khẽ xoay nhẹ ống sáo tre, chuẩn bị thổi đợt phấn hoa độc thứ hai trực diện.
Trong khoảng không câm lặng tuyệt đối của căn thảo lư dột nát, thế giới của Mộ Dung Khô lúc này chỉ còn là một màu xám xịt của sương muối và bóng tối đặc quánh. Độc khí hồng đào từ đợt thổi đầu tiên của nữ sát thủ đã ngấm vào phế quản, phong tỏa hoàn toàn màng nhĩ của lão. Tiếng gió bấc gầm rú bên ngoài, tiếng chuông đồng rỉ sét ngân u uất, hay cả tiếng móng ngựa dồn dập dưới chân núi—tất cả đều biến mất. Lão đã bị “mù thính giác” lâm thời. Nhưng một kiếm khách thực thụ không chiến đấu bằng tai, họ cảm nhận vạn vật bằng da thịt và xương cốt.
Bả vai phải cụt ngủn của Mộ Dung Khô nhói lên một cơn đau buốt xé lòng. Đoản kiếm mỏng của Hồng Sa vừa rồi đã chém rách dải băng gạc đen quấn vai, khơi lại vết thương cũ khiến dòng máu tươi đen nhạt loang lổ rỉ ra, thấm đẫm vạt áo vải thô xám tro. Đau đớn thấu xương tủy truyền thẳng vào lồng ngực, nhưng lão vẫn đứng bất động như một bia mộ đá cổ. Cánh tay trái—bàn tay lành lặn duy nhất đang nắm chặt nửa thân chổi tre gãy nát—hoàn toàn trống rỗng. Lão không cảm thấy cái lạnh buốt của sương muối bám trên thớ tre, cũng không cảm nhận được hơi ấm của vệt máu tươi dính trên cán gỗ. Đây là ngày thứ hai của thời hạn ba ngày sau khi lão chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch khốc liệt của Tống Từ Phong. Cánh tay trái mất xúc giác nóng lạnh hoàn toàn, mỏng manh như một sợi chỉ tre mục nát.
“Vút!”
Hồng Sa lướt tới. Dưới lớp mạng che mặt màu hồng đào nhạt, khóe môi ả cong lên một nụ cười tàn độc. ả không thổi sáo nữa, mà vung đoản kiếm mỏng dắt độc thủy ngân đâm thẳng vào huyệt đạo bả vai phải cụt ngủn của lão. Đường kiếm nhanh và hiểm ác, nhắm vào góc chết tầm nhìn của một phế nhân.
Mộ Dung Khô không nghe thấy tiếng gió kiếm rít, nhưng làn da cổ và gò má nhăn nheo của lão đột ngột cảm nhận được một luồng áp suất không khí nén lại dữ dội. Đó là luồng gió lạnh buốt sinh ra khi mũi kiếm gạt sương lao tới.
*Thính Phong Bộ* kích hoạt trong câm lặng.
Mộ Dung Khô khẽ nghiêng người khập khiễng sang bên trái nửa thước. Thân hình già nua lắc lư nhẹ nhàng như một chiếc lá tre khô rơi rụng trước mũi đao. Đoản kiếm mỏng của Hồng Sa đâm hụt, lướt sạt qua ngực áo lão. Không để đối thủ kịp thu chiêu, Hồng Sa xoay cổ tay, đoản kiếm mỏng chém ngang một đường tàn nhẫn nhắm thẳng vào cổ họng lão.
Trong thế nguy kịch, Mộ Dung Khô đưa tay trái lên thi triển *Chổi tre cản đao*. Nửa thân chổi tre dẻo dai bện chặt ngâm nước quặng sắt từ trước đón đỡ trực diện đường đoản kiếm.
“Coong!”
Lực phản chấn cực mạnh từ lưỡi thép nguội dội ngược vào cánh tay trái của lão. Mộ Dung Khô không cảm thấy đau đớn hay nóng rát do mất xúc giác, nhưng kinh mạch tay trái mỏng manh bên trong bỗng co thắt dữ dội, đau nhói lồng ngực khiến lão ho khan ra một ngụm máu đen nhạt. Thân chổi tre bị chém rách nát hoàn toàn cán gỗ, tước ra những sợi tre nhỏ găm vào lòng bàn tay sừng hóa của lão.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, từ góc tối âm u phía sau bệ thờ đá cổ, một luồng sát khí cương mãnh khác bất ngờ bùng phát. Triệu Chưởng Sự—gã nội gián phản đồ của Thanh Vân phái—lao ra như một con dơi đêm. Gã vung thanh kiếm Thanh Vân nạm ngọc chém lén một chiêu “Thanh Phong Thệ” thẳng vào lưng Mộ Dung Khô hòng lập công chuộc tội với Triệu Hoài Sơn.
“Chết đi, đồ quét rác cụt tay!” Triệu Chưởng Sự gầm lên trong lòng, ánh mắt đầy xảo trá.
Luồng gió kiếm của Triệu Chưởng Sự tạo ra một áp suất không khí nén mạnh từ phía sau lưng. Mộ Dung Khô lập tức nhận biết. Lão không thể đón đỡ hai hướng cùng lúc khi tay trái đã fragile và liệt nhẹ cơ thể. Lão quét nhẹ chổi tre sát đất, di chuyển chân trái làm trụ xoay nhẹ người theo *Bộ pháp quét lá rụng*, lùi thẳng ra ngoài bậu cửa liếp rách nát của thảo lư.
“Xoạt! Rầm!”
Kiếm của Triệu Chưởng Sự chém hụt vào khoảng không, lực chém quá mạnh khiến mũi kiếm đập thẳng vào tảng đá vôi nứt gãy của bệ thờ cổ, phát ra tiếng ngân rung dữ dội rồi gãy đôi sát chuôi. Gã chấp sự phản đồ kinh hoàng nhìn thanh kiếm gãy trên tay, nhưng lòng tham và sát ý đã mờ mắt, gã vứt chuôi kiếm, rút đoản đao bên hông cùng Hồng Sa đuổi theo bóng người khập khiễng đang lướt đi trong sương mù.
Mộ Dung Khô lùi bước khập khiễng, dẫn dụ cả hai thâm nhập sâu vào *Bãi đá Thất Sát* phía sau nghĩa trang.
Dưới cơn bão tuyết vạn trượng đang bao phủ đỉnh núi Tây Nhạc, bãi đá Thất Sát hiện ra hoang dại và hiểm trở như một trận đồ tự nhiên khổng lồ. Những cột đá vôi xám xịt dựng đứng như những thanh kiếm gãy khổng lồ cắm ngược vào lòng đất, quanh năm bị gió bão mài mòn tạo thành những khe nứt chằng chịt. Gió bấc lồng lộng thổi qua các khe đá phát ra tiếng rít u uất, rùng rợn như tiếng ngân vang của vạn linh hồn kiếm khách quá cố.
“Hắn bị thương nặng rồi! Đuổi theo!” Hồng Sa truyền âm cho Triệu Chưởng Sự, đôi mắt ả rực lên sát ý khi thấy vệt máu đen nhạt của lão quét rác nhỏ giọt trên nền tuyết trắng.
Cả hai lao vào mê cung đá vôi, bám sát gót Mộ Dung Khô. Hồng Sa lướt đi không tiếng động, ả đưa ống sáo tre lên miệng, thổi mạnh một hơi. Làn khói độc màu hồng đào ngọt lịm, nồng nặc lại cuồn cuộn phun ra từ đầu sáo, theo lối hành lang đá hẹp bao vây lấy bóng dáng già nua phía trước. Khói độc thủy ngân hòa lẫn phấn hoa đào bốc lên nghi ngút, nhuộm hồng cả một khoảng sương mù lạnh buốt.
Mộ Dung Khô đứng yên giữa khúc ngoặt hẹp của bãi đá. Lão nhắm mắt, nín thở hoàn toàn theo khẩu quyết bế khí của Khô Diệp Thiền Sư để ngăn độc khí xâm nhập sâu hơn vào phế quản. Dù tai bị ù đặc, lão vẫn cảm nhận được luồng gió bấc đang giật mạnh từ phía bắc dội vào vách đá phía sau lưng.
Lão tính toán hướng gió và áp suất không khí cực kỳ chuẩn xác.
Mộ Dung Khô dùng tay trái quét mạnh cây chổi tre rách sát đất nện dính đầy tuyết mỏng. Lão di chuyển chân trái theo một vòng tròn hoàn hảo của *Bộ pháp quét lá rụng*, dùng đầu chổi gõ nhẹ một phát vào chốt đá chịu lực ngầm dưới chân một tảng đá vôi chênh vênh.
“Cạch!”
Tảng đá vôi khổng lồ khẽ dịch chuyển nửa thước, để lộ ra một khe thông gió tự nhiên sâu thẳm kết nối thẳng với thung lũng lộng gió phía sau núi. Ngay lập tức, luồng gió bấc lồng lộng với sức mạnh của bão tuyết vạn trượng ùa qua khe đá hẹp, tạo thành một luồng phản phong cực mạnh dội ngược trở lại.
“Vút... Ầm!”
Luồng gió bấc rít lên dữ dội, cuốn theo toàn bộ làn khói độc màu hồng đào ngọt lịm tạt ngược thẳng vào mặt Hồng Sa và Triệu Chưởng Sự đang lao tới.
“Cái gì?!”
Hồng Sa kinh hoàng thét lên một tiếng nghẹn ngào. ả không kịp bế khí, hít phải một lượng lớn phấn hoa độc hồng đào cực độc do chính mình thổi ra. Độc khí thủy ngân ăn mòn phế quản khiến nữ sát thủ lập tức ho xối xả, sắc mặt quyến rũ dưới lớp mạng che mặt biến thành màu xám ngoét, mắt rỉ máu tươi.
“Độc... độc của ta...”
Hồng Sa hoảng hốt tột độ, ả hiểu rõ độc tính Hồng Sa Độc Quyết nếu không có thuốc giải ngay lập tức sẽ làm thối rữa lục phủ ngũ tạng. Không dám chậm trễ nửa khắc, nữ sát thủ ôm lấy lồng ngực đang bốc hỏa, dùng chút khinh công tàn tạ nhảy vọt qua vách đá, hoảng loạn tháo chạy khỏi bãi đá Thất Sát, biến mất vào màn bão tuyết trắng xóa.
Triệu Chưởng Sự đi sau nên tránh được phần lớn khói độc, nhưng gã bị kẹt lại giữa trận đồ đá vôi rít gió đầy sát khí tàn dư. Gió bấc thổi qua các khe đá vỡ tạo ra tiếng ngân rung u uất của kiếm khí tàn khuyết, áp chế tinh thần khiến gã phản đồ Thanh Vân phái hoảng sợ, chân tay bủn rủn.
Gã nhìn quanh mê cung sương mù dày đặc, chỉ thấy những cột đá xám xịt như những bóng ma đang áp sát. Phía trước gã, bóng dáng già nua, khập khiễng của Mộ Dung Khô từ từ quay lại, tay trái cầm nửa thân chổi tre gãy nát, bả vai phải vẫn rỉ máu đen nhạt loang lổ dưới tuyết rơi đầy vai áo vải thô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!