Vết Gãy Cổ Nhân
Sương muối đêm thu ở Tây Nhạc lạnh như những lưỡi dao mỏng, lách qua khe hở của cánh cửa liếp rách nát, mang theo mùi rỉ sắt nồng nặc từ nghĩa địa Kiếm Trủng tràn vào thảo lư.
Mộ Dung Khô ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ mục nát, tấm lưng còng tựa sát vào vách đất lạnh ẩm. Cánh tay phải cụt ngủn sát bả vai của lão thỉnh thoảng lại giật lên từng cơn đau nhức buốt nhói. Trận gió kiếm từ thanh Thanh Phong của Tần Lập hồi chiều tuy không chạm vào da thịt lão, nhưng luồng kiếm phong cương mãnh ấy đã chấn động mạnh vào khớp vai tàn phế mười năm qua của lão, khơi dậy cơn hoại tử âm ỉ dưới lớp xương tủy. Ở phía góc phòng, Lão Tôn bộc vẫn đang nằm co quắp trên đống rơm khô dột nát, tiếng thở khò khè đứt quãng đầy mệt mỏi sau trận đòn roi da của chấp pháp Thanh Vân phái.
“Cộc... cộc...”
Tiếng gỗ khô gõ nhẹ xuống nền đất ẩm ướt vang lên đều đặn từ phía ngoài cửa. Bóng người thấp đậm, khập khiễng của Quách Què lết cái chân cụt sát gối bước qua bậu cửa. Gương mặt lão đầy râu ngắn xơ xác, y phục vải thô dính đầy những vệt dầu mỡ đen kịt bốc mùi hăng hắc. Trên tay trái của Quách Què là một hũ gốm đất nung đen nhỏ và một bó cỏ tranh khô dầy dặn.
Không một lời nói, Quách Què lẳng lặng trèo lên chiếc ghế gỗ sứt sẹo, dùng tay trái thô ráp bện chặt bó cỏ tranh khô lên mảng mái nhà bị chém rách hồi chiều để che chắn cho sương muối khỏi lùa vào người Lão Tôn bộc. Làm xong, lão nhảy xuống bằng một chân còn lại, khập khiễng bước đến bên phản gỗ của Mộ Dung Khô, đặt hũ gốm xuống đất. Đó là dầu rỉ sét—thứ hỗn hợp dầu thô trộn lẫn mỡ sói hoang dã nung chảy mà Quách Què lén pha chế để lau chùi bảo quản các chuôi kiếm cổ.
“Lão Khô, bả vai của huynh... lại phát tác rồi sao?” Quách Què thầm thì, giọng nói khàn đặc như tiếng hai mảnh đá vôi cọ xát vào nhau trong lòng hang ngầm.
Mộ Dung Khô khẽ gật đầu, không đáp. Lão thò tay trái vào hốc ngầm dưới bệ thờ đá cũ kỹ, thong thả rút ra thanh kiếm gãy Thất Sát. Thanh kiếm chỉ còn lại nửa lưỡi rỉ sét loang lổ, chuôi kiếm bằng đồng đen xỉn màu, bám đầy bột sắt đỏ sẫm. Đây là di vật duy nhất của sư phụ quá cố, thứ mà hồi chiều Tần Lập đã điên cuồng lục lọi hòng cướp đoạt dâng nộp lập công.
Quách Què nhìn thấy thanh kiếm gãy, đôi mắt một mí hốc sâu bỗng co rút nhẹ. Lão ngồi bệt xuống đất, đón lấy thanh kiếm từ tay Mộ Dung Khô, mở nắp hũ dầu rỉ sét. Một mùi hôi nồng, tanh lợm của mỡ động vật và sắt rỉ lập tức bao trùm căn phòng nhỏ. Quách Què thấm dầu vào một miếng giẻ vải thô xám tro, bắt đầu lau nhẹ nhàng dọc theo thớ thép nguội của thanh Thất Sát.
“Xoạt... xoạt...”
Tiếng mài miết đều đặn, cẩn trọng vang lên trong không gian tĩnh mịch của đêm tối Tây Nhạc. Đây là Kỹ năng lau chùi kiếm cổ truyền đời của kiếm bộc nghĩa trang. Lau kiếm không chỉ để tẩy đi lớp rỉ sét ăn mòn, mà là để dùng hơi ấm bàn tay cảm nhận tàn kiếm ý bám tụ bên trong lõi thép, giữ cho linh khí của thanh kiếm không bị tiêu tán hoàn toàn dưới sương muối.
Quách Què lau rất chậm. Ngón tay của lão, tuy đã bị phế bỏ hoàn toàn chân khí Thanh Vân phái từ mười năm trước, nhưng nhờ xúc giác siêu phàm của một kẻ chuyên gõ sắt phân loại, lão có thể nhận biết tuổi thọ và điểm mỏi của kim loại chỉ qua một lần chạm nhẹ.
Khi miếng giẻ thô lướt đến điểm gãy rỉ sét đỏ đậm ở giữa lưỡi kiếm, ngón tay trỏ của Quách Què bỗng khựng lại. Lão nhíu mày, đưa sát thanh kiếm vào ngọn đèn dầu vọt đang lụi tàn trên bệ đá.
“Lão Khô... huynh nhìn chỗ này xem.”
Quách Què dùng móng tay cái dính đầy mỡ đen cạo mạnh vào lớp rỉ sét đỏ đậm bám dầy ở rìa vết gãy. Lớp rỉ sét bong ra từng mảng nhỏ rơi xuống đất, để lộ ra phần cốt thép nguội bên trong.
Dưới ánh sáng vàng vọt, mờ ảo của ngọn đèn dầu, vết gãy của thanh Thất Sát hiện ra phẳng lỳ, cong nhẹ một đường hoàn hảo như vầng trăng khuyết. Vết cắt ngọt lịm đến mức dường như không hề chịu bất kỳ một lực chấn động răng cưa nào từ việc va chạm binh khí thông thường.
Mộ Dung Khô khẽ dịch chuyển thân mình, ghé sát gương mặt già nua đầy nếp nhăn vào lưỡi kiếm gãy. Lão kích hoạt Tàn Ý Sơ Manh, nhắm mắt lắng nghe tiếng ngân rít nhẹ vô hình phát ra từ lõi thép nguội. Khi nhãn lực tập trung cực hạn, Mỏi Kim Loại Nhãn của lão nhìn thấu những vết nứt siêu vi ẩn sâu dưới thớ thép rỉ sét.
Đó không phải là vết gãy do va chạm vật lý cương mãnh giữa hai thanh kiếm giang hồ. Đó là vết chém của một loại binh khí mỏng dính, cực kỳ sắc bén, được gia trì bởi một luồng chân khí âm nhu, lạnh buốt đến thấu xương—loại chân khí có tần số rung động cực cao chuyên dùng để phá hủy kết cấu kim loại của đối thủ.
“Vết chém hình bán nguyệt...” Giọng nói của Mộ Dung Khô run lên nhè nhẹ, phá vỡ sự im lặng câm lặng mười năm qua của lão.
“Phải, cực kỳ phẳng, không có một vết xước răng cưa nào ở rìa thép.” Quách Què thì thào, đôi mắt rực lên tia sáng lạnh lùng: “Năm xưa sư phụ của huynh là nhất lưu đỉnh phong, thanh Thất Sát này được rèn bằng huyền thiết ròng Tây Nhạc, cứng cáp vô song. Trên đời này, ngoại trừ binh khí chế tạo bằng thép nguội đặc chế của triều đình, không có loại kiếm giang hồ nào có thể chém gãy nó một cách ngọt lịm như thế này.”
Ký ức đẫm máu mười năm trước bỗng chớp mắt tràn về trong tâm trí Mộ Dung Khô như một cơn bão tuyết cuồng bạo.
Đêm đó, trang viện Mộ Dung gia bốc cháy ngút trời dưới ngọn lửa hỏa công tàn bạo của quân tuần tra triều đình. Sư phụ của lão, tóc râu bạc trắng dính đầy máu tươi, tay cầm thanh Thất Sát đứng chắn trước điện thờ đá cổ để bảo vệ lối vào ngầm. Một bóng đen gầy gò lướt tới nhanh như một bóng ma sương mù, trên tay hắn là một thanh kiếm mỏng dính phát ra ánh sáng xanh lam nhạt lạnh buốt. Một tiếng “keng” thanh thoát vang lên xé toạc đêm tối, thanh Thất Sát gãy đôi, sư phụ gục xuống dưới vũng máu đen.
Bóng đen đeo mặt nạ đồng vẽ hình chim ưng ấy... chính là đại nội mật thám dưới trướng thái giám tổng quản Lý Liên Anh.
“Ưng Nhãn...” Mộ Dung Khô lẩm bẩm, bàn tay trái của lão siết chặt lấy cán cây chổi tre rách bên cạnh đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc. Vết rách kinh mạch tay trái bị chấn động nhẹ hồi chiều bỗng co thắt dữ dội, khiến lão đau đớn lồng ngực, phải ôm chặt lấy vai phải cụt ngủn để kìm hãm cơn thổ huyết đang dâng lên cổ họng.
“Lão Khô! Huynh bình tĩnh lại!” Quách Què vội vàng đưa tay giữ chặt bả vai trái của Mộ Dung Khô, truyền một luồng nội lực ấm áp thô sơ để giúp lão điều hòa hơi thở.
Mộ Dung Khô nhắm mắt, nhẩm thầm khẩu quyết điều hòa hơi thở tĩnh lặng của Khô Diệp Thiền Sư quá cố. Hơi thở của lão dần bình ổn trở lại, sắc mặt xám xịt bớt đi phần tái nhợt, nhưng thù hận dồn nén mười năm qua trong lòng lão đã hóa thành một luồng sát ý lạnh buốt, bám chặt vào từng thớ thịt tàn phế.
Lớp rỉ sét bên ngoài vết gãy của thanh Thất Sát sau khi bị dầu rỉ sét bóc tách hoàn toàn, tàn kiếm ý ẩn giấu mười năm qua bên trong lõi thép bỗng dưng thức tỉnh nhẹ. Lưỡi kiếm gãy phát ra một tiếng ngân rít nhẹ “oong... oong...” kéo dài, âm thanh u uất, oán hận vang vọng khắp căn thảo lư dột nát, lọt qua khe cửa liếp truyền ra ngoài sương mù dày đặc.
“Quạ... Quạ... Quạ...”
Ngay lập tức, ba tiếng kêu khàn đặc, đanh thép của đàn quạ đen Hắc Nha vang lên dồn dập từ cành hòe già ngoài nghĩa trang Kiếm Trủng.
Quách Què giật nảy mình, lập tức giấu thanh kiếm gãy Thất Sát xuống dưới phản gỗ. Mộ Dung Khô đứng bật dậy bằng chân trái khập khiễng, tay trái cầm chặt cây chổi tre rách, hướng đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng ra ngoài cửa liếp dột nát, nơi sương mù đang cuồn cuộn chuyển dịch bất thường. Sát khí đang đến gần sườn dốc Gió Bấc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!