Sát Thủ Độc Dược
Tiếng móng ngựa chiến nện dồn dập lên đá hộc của Dốc Gió Bấc bị nuốt chửng bởi tiếng gió bão gầm rú. S sương muối mặn đắng tràn ngập không khí, bám vào từng sợi tóc bạc xơ xác của Mộ Dung Khô khi lão khập khiễng đi sau cùng để đoạn hậu. Phía trước, lão tiêu đầu Triệu Mãnh đang nghiến răng cõng Tiểu Cát—người tiêu sư trẻ tuổi bị kẹp nứt xương vai trái—cùng với thiếu niên A Bảo đang chật vật chạy trốn. Tiếng kèn sừng trâu báo động từ Trấn Biên Thùy vẫn u uất vang vọng từ xa, nhưng sương mù dày đặc và những tảng đá vôi dựng đứng của bãi đá Thất Sát đã dựng lên một bức tường che chắn tự nhiên, tạm thời ngăn cách họ khỏi tầm mắt kỵ binh nhẹ của Tần Phong.
“Nhanh lên... vào thảo lư!”
Triệu Mãnh thở hồng hộc, bắp tay vạm vỡ dính đầy vệt máu khô từ trận huyết chiến cướp xe áp giải. Ông dìu Tiểu Cát lách qua cánh cửa liếp rách nát của căn thảo lư Mộ Dung Khô. A Bảo lao vào sau cùng, gương mặt thiếu niên cắt không còn giọt máu, hông áo vải thô rách nhẹ vẫn rỉ máu tươi do mũi thương của Tần Phong sượt qua. Căn thảo lư hoang tàn rách nát dưới bão tuyết chỉ có một tấm phản gỗ mục và chiếc đe hắc thiết nặng ngàn cân nằm im lìm trong góc tối.
Mộ Dung Khô bước vào sau cùng. Lão không nói một lời, khập khiễng bước đến trước chiếc đe sắt khổng lồ. Bàn tay trái sừng hóa đen kịt loang lổ vết bỏng rỉ sét của lão—bàn tay lành lặn duy nhất—bám chặt vào gờ thép rỉ. Lão vận chuyển hơi thở tĩnh lặng, cơ bắp cánh tay trái gồng lên, gân xanh nổi cộm như những rễ cây cổ thụ bám đá vách núi.
“Ầm...”
Chiếc đe sắt nặng ngàn cân bị nâng lên một cách câm lặng, để lộ ra lối vào tối tăm của hầm ngầm dẫn xuống lò rèn cũ rỉ sét dưới lòng đất. Triệu Mãnh kinh ngạc nhìn sức mạnh vô hình của lão quét rác cụt tay, nhưng không dám chậm trễ, vội vàng cõng Tiểu Cát lách người chui xuống dưới. A Bảo cũng nhanh chóng trượt theo lối mật đạo ngầm.
“Lão Khô, còn huynh?” Triệu Mãnh ngước lên hỏi, ánh mắt đầy lo âu.
Mộ Dung Khô không đáp, chỉ khẽ lắc đầu. Lão buông tay, chiếc đe sắt khổng lồ hạ xuống khít khao với nền đất nện, bít kín lối vào ngầm. Dưới hầm ngầm lúc này, thần y ẩn dật Tống Từ Phong đã đợi sẵn với bộ huyền thiết châm để cứu chữa cho các tiêu sư bị thương. Nhưng trên mặt đất, Mộ Dung Khô phải ở lại để đóng vai kẻ câm điếc quét rác, đánh lạc hướng mọi sự truy lùng của quân tuần tra và mật thám triều đình.
Lão khập khiễng bước đến phản gỗ mục, ngồi kiết già trong bóng tối đặc quánh. Cánh tay phải cụt ngủn sát bả vai của lão nhói lên từng cơn hoại tử đau buốt do luồng kiếm phong chấn động từ các trận chiến trước. Nhưng thứ đáng sợ hơn là cánh tay trái. Đây là ngày thứ hai của thời hạn ba ngày sau khi lão chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch khốc liệt của Tống Từ Phong. Toàn bộ cánh tay trái hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh. Lão nắm chặt cán cây chổi tre rách gác bên phản, nhưng lòng bàn tay không hề cảm nhận được cái lạnh buốt của sương muối bám trên thớ gỗ mục. Kinh mạch tay trái mỏng manh và dễ vỡ như một sợi chỉ tre mục nát, sẵn sàng bị liệt vĩnh viễn nếu lão cưỡng ép vận dụng quá nửa phần công lực chân khí.
“Leng keng... leng keng...”
Tiếng gió bấc rít qua mảng mái tranh rách rưới của thảo lư, khiến chiếc chuông đồng nhỏ hoen rỉ của vong nhi Mộ Dung Tần treo ở cửa gió khẽ leng keng vang lên những tiếng ngân réo rắt, u uất. Tiếng chuông đồng rỉ sét ấy là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho linh hồn tàn phế của lão không bị cuốn vào bóng tối căm hờn diệt môn mười năm trước.
Mộ Dung Khô nhắm mắt, vận hành hơi thở theo Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư. Nhịp tim của lão chậm dần, chậm dần, cho đến khi hơi thở hoàn toàn tịch diệt, biến cơ thể lão thành một gốc cây khô héo hòa làm một với bóng tối của thảo lư dột nát.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng của đêm bão tuyết bỗng nhiên bị phá vỡ bởi một thứ mùi hương kỳ lạ.
Nó không phải là mùi tanh nồng của sương muối nhiễm rỉ sắt Tây Nhạc, cũng không phải mùi than đá biên thùy cháy dở bốc lên từ lò rèn ngầm. Đó là một mùi hương ngọt lịm, nồng nàn và quyến rũ như hương hoa đào nở rộ giữa mùa xuân ấm áp. Mùi hương ấy luồn lách qua những khe nứt của vách đất nện, len lỏi vào căn thảo lư dột nát.
Màng mũi nhạy cảm của Mộ Dung Khô khẽ giật giật. Khứu giác siêu phàm của lão lập tức nhận diện ra độc tính cực mạnh bám trong mùi hương ngọt ngào ấy—bột phấn hoa độc hồng đào, thứ tà độc chuyên dụng của nữ sát thủ Hồng Sa dưới trướng Triệu Hoài Sơn.
Lão muốn nín thở, nhưng đã quá muộn. Một lượng nhỏ độc khí đã lọt vào phế quản.
“U... u... u...”
Ngay lập tức, một tiếng ngân rung dữ dội vang lên trong màng nhĩ của Mộ Dung Khô. Tai của lão bỗng ù đặc, tiếng gió bấc gầm rú bên ngoài thảo lư biến mất hoàn toàn. Tiếng leng keng réo rắt của chiếc chuông đồng nhỏ rỉ sét cũng tắt lịm. Cả thế giới xung quanh lão chìm vào một khoảng không câm lặng tuyệt đối, chỉ còn lại tiếng rung u uất, điếc đặc trong đầu.
Tàn Ý Sơ Manh—thính giác siêu phàm giúp lão nghe tiếng gió nhận diện kẻ thù—đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi tà thuật Hồng Sa Độc Quyết. Lão đã bị “mù thính giác” lâm thời.
Trong thế giới câm lặng và tối tăm ấy, Mộ Dung Khô không hề hoảng loạn. Lão ngồi im trên phản gỗ, tay trái vẫn nắm hờ cán chổi tre gãy nát. Lão biết rõ, đối thủ đang áp sát.
Bên ngoài vách đất thảo lư, một bóng người mảnh mai vận y phục sa đỏ mỏng manh đang lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma. Hồng Sa đeo mạng che mặt màu hồng đào nhạt, đôi mắt quyến rũ nheo lại đầy đắc ý. Trên tay ả là chiếc sáo tre rỗng ruột chứa đầy bột phấn hoa độc. ả khẽ ghé môi thổi nhẹ vào ống sáo, làn khói hồng đào ngọt lịm tiếp tục cuồn cuộn tràn qua khe cửa liếp rách nát, bao phủ lấy bóng dáng già nua đang ngồi bất động trên phản gỗ.
Hồng Sa mỉm cười tàn nhẫn dưới lớp mạng che mặt. ả biết độc tính của hoa hồng đào một khi đã ngấm vào phổi sẽ làm tê liệt toàn bộ thính giác và thần kinh của đối thủ trong vòng ba nén hương. Kẻ ẩn thế vô danh có thể bẻ gãy đao sắt của Vương Mãnh, nhưng trước tà độc vô hình này, hắn chỉ là một con mồi câm điếc chờ chết.
ả khẽ lướt nhẹ bậu cửa, không phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Đôi bàn chân đi hài sa mỏng của ả chạm xuống nền đất nện ẩm ướt nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng. Hồng Sa luồn tay vào nếp áo sa đỏ, rút ra một thanh đoản kiếm mỏng dính bằng thép nguội, lưỡi kiếm lấp lánh ánh sáng xanh lam lạnh buốt của độc thủy ngân.
ả áp sát từ phía bên phải của Mộ Dung Khô—phía bả vai cụt ngủn tàn phế, nơi lão hoàn toàn không có tầm nhìn và là điểm yếu chí mạng nhất của một phế nhân.
Mộ Dung Khô vẫn nhắm nghiền hai mắt. Tai lão không nghe thấy gì ngoài tiếng ù tai dữ dội. Lão thử vận dụng Dẫn khí truyền âm, tay trái khẽ truyền một luồng chân khí yếu ớt qua thân chổi tre xuống đất hòng kích thích tiếng ngân của những thanh kiếm gãy rỉ sét dưới lòng đất để định vị đối thủ qua phản âm. Nhưng tiếng ù đặc trong đầu quá lớn, lão hoàn toàn không thể nhận biết được bất kỳ tiếng ngân vang nào dội ngược lại.
Tactic định vị bằng âm thanh thất bại.
Hồng Sa đã tiến đến sát phản gỗ. Khoảng cách chỉ còn năm thước. ả vung đoản kiếm mỏng, đâm thẳng một đường nhanh như chớp nhắm vào huyệt đạo bả vai phải tàn phế của Mộ Dung Khô. Đường kiếm độc địa không tiếng động, xé toạc màn sương độc màu hồng đào lao tới.
Trong khoảnh khắc lưỡi kiếm chỉ còn cách da thịt một gang tay, Mộ Dung Khô động đậy.
Lão không nghe thấy tiếng kiếm rít, nhưng da mặt và những sợi lông tơ trên cổ lão đột ngột cảm nhận được một luồng áp suất không khí thay đổi dữ dội. Luồng gió lạnh buốt từ mũi kiếm đâm tới làm nén không khí, đè nặng lên làn da nhạy cảm của lão.
*Thính Phong Bộ* kết hợp *Phong thính né chiêu* bộc phát.
Mộ Dung Khô không lùi, lão khẽ nghiêng mình khập khiễng sang bên trái nửa thước, thân hình già nua lắc lư nhẹ nhàng như một chiếc lá tre khô rơi rụng trước mũi đao.
“Xoạt!”
Mũi đoản kiếm mỏng của Hồng Sa đâm sạt qua bả vai áo vải thô xám tro của lão. Lưỡi kiếm sắc lẹm cắt đứt dải băng gạc đen quấn quanh bả vai phải tàn phế cụt ngủn. Vết rách kinh mạch cũ nơi khớp vai bị chấn động bởi kiếm phong sắc bén, lập tức nứt rách thêm, rỉ ra những vệt máu tươi đen nhạt loang lổ thấm đẫm vai áo vải thô.
Hồng Sa kinh ngạc tột độ. ả không ngờ một kẻ đã bị mù thính giác hoàn toàn, lại bị tấn công từ góc chết bả vai cụt, vẫn có thể né tránh được sát chiêu chí mạng của mình trong gang tấc chỉ bằng cách cảm nhận gió kiếm.
“Khốn kiếp!”
Hồng Sa khẽ rít lên một tiếng lạnh lùng qua kẽ mạng che mặt. ả xoay cổ tay, thanh đoản kiếm mỏng dính quét ngang một đường tàn nhẫn nhắm thẳng vào cổ họng Mộ Dung Khô. Kiếm thế biến hóa khôn lường, nhanh và độc như một con rắn lục ẩn mình trong lá tre.
Mộ Dung Khô lùi bước khập khiễng, lưng lão đã chạm vào vách đất nện ẩm ướt của căn thảo lư dột nát. Lão đã bị dồn vào góc tối, không còn đường lui.
Hồng Sa áp sát cự ly gần, tay trái ả đưa ống sáo tre lên miệng, chuẩn bị thổi đợt phấn hoa độc hồng đào thứ hai trực diện tầm gần để triệt hạ hoàn toàn chút phản xạ xúc giác cuối cùng của lão già quét rác cụt tay.
Mũi đoản kiếm mỏng dính dắt độc thủy ngân lấp lánh ánh xanh lam lạnh buốt, lướt qua màn sương độc màu hồng đào ngọt lịm, nhắm thẳng vào bả vai phải tàn phế của Mộ Dung Khô đang đứng yên tựa vách đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!