Nhạc nềnWuxia

Chỉ Điểm Gió Bấc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong đại lao ngầm Trấn Biên Thùy đặc quánh như mực, lạnh buốt và nồng nặc mùi máu rỉ sét. Mộ Dung Khô ép sát tấm lưng còng vào hốc đá ẩm ướt, hơi thở hoàn toàn tịch diệt dưới sự vận hành của Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư. Cách đó không đầy ba trượng, dưới ánh đuốc đỏ rực lập lòe, Ưng Nhãn—thống lĩnh đại nội mật thám—đang thong thả bước đi. Tiếng ủng da của gã nện xuống nền đá ẩm phát ra những âm thanh khô khốc, đều đặn như tiếng gõ cửa của vô thường. Gã dừng lại trước một tiêu sư bị xích trên tường, thô bạo túm lấy cổ tay phải của y, tuốt ngược ống tay áo rách nát để lộ ra làn da dính đầy vết roi da sưng đỏ. Đôi mắt ti hí dưới lớp mặt nạ đồng rỉ sét của gã nheo lại, tìm kiếm một vết sẹo kiếm khí hình chữ thập.


Mộ Dung Khô nấp trong bóng tối, bàn tay trái nắm chặt cán Cây chổi tre rách. Cánh tay trái của lão lúc này hoàn toàn không có cảm giác nóng lạnh, lạnh ngắt như một thanh sắt nguội gác trên ngực sau Liệu pháp châm cứu nối mạch khốc liệt của Tống Từ Phong ngày hôm trước. Lão chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng câm lặng, nhưng gân cốt bên trong lại đang gồng lên nhè nhẹ, chịu đựng hỏa độc rỉ sét đang cuộn trào trong lồng ngực. Lão biết rõ, Ưng Nhãn đang lùng sục vết sẹo chữ thập—chữ ký kiếm lộ của phản đồ Thẩm Vô Kỵ—để xác nhận danh tính tàn dư Mộ Dung gia. Chỉ cần gã mật thám này tiến thêm vài bước nữa tới phòng biệt giam của Triệu Mãnh và Tiểu Cát, mọi bí mật sẽ hoàn toàn bại lộ.


Đột nhiên, một tiếng tù và sừng trâu trầm đục xé toạc bầu không khí ngột ngạt của ngục tối. Tiếng kèn báo hiệu từ phía sân trên của dinh thự tuần tra vọng xuống dồn dập, kéo theo tiếng xích sắt lách cách và tiếng quát tháo của lính thiết giáp.


“Triệu phó tướng có lệnh! Giờ lành đã đến, lập tức áp giải toàn bộ tù nhân Tiêu cục Vạn An ra ngoài thành! Triệu tập kỵ binh nhẹ của Tần đội trưởng chuẩn bị xuất phát!” Tiếng loa truyền tin của lính canh ngục vang vọng khắp các hành lang đá ẩm ướt.


Ưng Nhãn khựng lại. Gã buông cổ tay của người tiêu sư ra, khẽ hừ một tiếng lạnh lùng qua kẽ mặt nạ đồng rỉ sét. Gã xoay người, tà áo dạ hành y màu đen xám lướt nhẹ không tiếng động qua bậu cửa phòng giam, biến mất vào lối đi ngầm dẫn lên mặt đất. Gã biết Triệu Hoài Sơn đang dùng tính mạng của Triệu Mãnh và các tiêu sư làm mồi nhử để ép “bóng ma quét rác” lộ diện, và gã cần phải chiếm giữ vị trí quan sát tốt nhất ở vòng ngoài.


Mộ Dung Khô lẳng lặng rướn người, ho khan một tiếng cực nhỏ, một ngụm máu đen nhạt rỉ ra nơi khóe miệng thấm vào dải băng gạc đen quấn quanh bả vai phải cụt ngủn. Cơn đau nhức hoại tử ở khớp vai thắt chặt lồng ngực, nhưng ánh mắt lão vẫn tĩnh lặng như đá cổ Tây Nhạc. Lão biết mình không đủ thể lực để chiến đấu trực diện với cả tiểu đội thiết giáp và mật thám trong không gian chật hẹp của đại lao ngầm. Lão cần dẫn dụ chúng ra ngoài hoang dã sương mù, nơi tàn kiếm ý của chiến trường xưa có thể giúp lão cân bằng thế trận. Lão khập khiễng lùi sâu vào bóng tối, lách qua khe nứt vách tường đất nện sạt lở, thầm lặng bám theo đoàn xe áp giải rời khỏi Trấn Biên Thùy.


***


Bên ngoài cổng thành đất nện của Trấn Biên Thùy, bão tuyết đã ngừng rơi nhưng sương mù dày đặc vẫn bao phủ khắp các sườn đồi hoang dã. Mặt đất phủ đầy một lớp tuyết mỏng dính bùn cát xám xịt. Đoàn xe áp giải gồm hai cỗ xe ngựa bọc gỗ thô, chở theo Triệu Mãnh, Tiểu Cát và mười tiêu sư bị xích chặt tay chân, đang chậm rãi lăn bánh trên con đường độc đạo dẫn lên sườn núi Tây Nhạc.


Đi đầu và hộ tống hai bên xe là tiểu đội kỵ binh nhẹ gồm mười lăm kỵ sĩ do Tần Phong chỉ huy. Tần Phong cưỡi trên một con ngựa chiến đen khổng lồ bọc giáp da nhẹ, tay cầm thanh trường thương sắt thẳng tắp sắc lẹm, ánh mắt tàn độc quét liên tục qua những bụi tre gai phủ đầy tuyết trắng hai bên vệ đường. Gã kiêu ngạo thúc ngựa đi sát cỗ xe tù, thỉnh thoảng lại vung roi da quất mạnh vào thùng xe để thúc giục phu xe đi nhanh hơn.


Mộ Dung Khô lầm lũi đi trong màn sương mù dày đặc cách đoàn xe khoảng ba mươi trượng. Bộ pháp khập khiễng của lão lướt đi nhẹ nhàng, cán chổi tre quét nhẹ sát đất nện để xóa sạch mọi dấu vết di chuyển trên tuyết. Nhờ thính giác siêu phàm của *Tàn Ý Sơ Manh*, lão nghe thấy tiếng xích sắt rầm rập của xe tù và tiếng thở hổn hển đầy đau đớn của Tiểu Cát đang bị sốt độc hoại tử bả vai trái.


Tại khúc ngoặt hiểm trở sát chân Dốc Gió Bấc, con đường hẹp lại chỉ đủ cho một cỗ xe đi qua, hai bên là những vách đá vôi dựng đứng bám đầy rêu rỉ sắt. Đây chính là địa điểm mai phục lý tưởng nhất mà Triệu Mãnh đã vẽ trong bức mật thư máu.


Đột nhiên, từ trong bụi tre gai phủ tuyết bên vệ đường, một bóng người gầy gò nhanh như cắt lao ra. Đó là A Bảo. Thiếu niên mười lăm tuổi mặc áo cộc tay xanh nhạt sờn rách, chân đi giày cỏ bện chặt, tay cầm một thanh đoản đao rỉ sét, liều mạng lao thẳng về phía cỗ xe tù đi đầu hòng chém đứt xích sắt giải cứu Triệu Mãnh.


“Có kẻ cướp tù! Bắn thương cho ta!” Tần Phong thét lớn.


Gã kỵ sĩ đi đầu lập tức thúc ngựa chiến lao lên, vung trường thương đâm thẳng vào ngực A Bảo.


A Bảo hoảng hốt, trong chớp mắt sinh tử, gã bị cái lạnh cắt da của gió tuyết và sát khí của ngựa chiến làm tê liệt hoàn toàn cơ thể, không thể né tránh.


Từ trong bóng sương mù dày đặc cách đó mười trượng, Mộ Dung Khô ra tay. Lão không dùng chân khí phát quang, cũng không lộ diện thân hình. Lão quét mạnh Cây chổi tre rách sát mặt đất, vận dụng *Quét đất truyền ý*. Một luồng kiếm ý vô hình, lạnh buốt nương theo cán chổi truyền qua thớ đất đá Tây Nhạc, tạo thành một vệt cát bụi xáo trộn lướt nhẹ dưới chân A Bảo.


A Bảo đang trong cơn tuyệt vọng, bỗng cảm nhận được một luồng lực ấm áp nhẹ nhàng đẩy dưới gót chân. Trí óc gã lập tức hiện lên bộ pháp di chuyển khập khiễng mà lão già quét rác thường dùng mỗi buổi chiều bên thềm đá cổ—*Bộ pháp quét lá rụng*. Gã bản năng bước chân chệch sang phải một thước, di chuyển chân trái làm trụ xoay nhẹ người theo đúng nhịp xoay của lá tre rơi.


“Vút!”


Mũi thương sắt bén ngót của gã kỵ sĩ đâm sạt qua hông áo vải thô của A Bảo, cắt đứt một mảng vải sờn rách rồi cắm ngập sâu vào thùng xe gỗ thô phát ra tiếng “phập” khô khốc. A Bảo thoát chết trong gang tấc, chỉ bị rách nhẹ da hông rỉ vài vệt máu tươi.


“Khốn kiếp! Đồ phế vật!” Tần Phong nổi giận lôi đình. Gã thúc con hắc mã khổng lồ lao tới, vung thanh trường thương sắt quét ngang một đường cương mãnh nhắm thẳng vào cổ họng A Bảo.


Mộ Dung Khô biết A Bảo không thể né tránh được đòn quét thương thứ hai của một cao thủ nhị lưu đỉnh phong như Tần Phong. Lão lập tức vận dụng *Kiếm ngân định vị*. Bàn tay trái sừng hóa đen kịt của lão gõ mạnh cán chổi tre xuống một tảng đá cổ bám đầy rỉ sét bên vệ đường.


“Oong... oong... oong...”


Tiếng gõ chấn động ngầm truyền đi, kích hoạt tiếng ngân vang đanh thép, réo rắt của hàng chục chuôi kiếm gãy rỉ sét đang nằm chôn sâu dưới lớp tuyết dày dọc theo con đường chiến trường xưa. Âm thanh kim loại mỏi có tần số cực cao, u uất và sắc lẹm đột ngột bùng phát, xé toạc màn sương mù.


Màng nhĩ nhạy cảm của bầy ngựa chiến thảo nguyên bị luồng âm thanh kiếm ngân chấn động mạnh. Con hắc mã khổng lồ của Tần Phong hoảng sợ tột độ, hí lên một tiếng xé lòng rồi lồng lộn đứng bằng hai chân sau, hất văng đường thương quét ngang của Tần Phong chệch hướng lên trời xanh. Cả tiểu đội kỵ binh nhẹ phía sau hỗn loạn hoàn toàn, những con ngựa chiến liên tục giẫm đạp lên nhau, lùi bước trong hoảng loạn trước tiếng kiếm ngân u uất.


“Triệu tiêu đầu! Chém xích!” A Bảo nhân cơ hội ngựa chiến hỗn loạn, hét lớn rồi vung đoản đao rỉ sét chém mạnh vào chốt khóa gỗ của thùng xe tù.


Triệu Mãnh đang bị xích chặt trên xe, dù bả vai trái sưng tấy đau nhức do bị tra tấn, vẫn nghiến răng vận dụng hổ khiếu chân khí của *Hổ Khiếu Thiết Đao Quyết*. Ông dùng bắp tay vạm vỡ gồng mạnh, phối hợp với nhát chém của A Bảo để giật đứt sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh cổ chân.


“Rắc!”


Sợi xích sắt rỉ sét bị chấn gãy đôi. Triệu Mãnh thoát thân, nhanh chóng cướp lấy thanh đại đao bản rộng của một gã kỵ sĩ bị ngã ngựa, chém đứt gông xiềng giải cứu cho Tiểu Cát và các tiêu sư khác. Cuộc cướp tù diễn ra chớp nhoáng trong tiếng ngựa hí hỗn loạn và sương mù dày đặc.


“Đuổi theo! Đứa nào rút lui tao chém đầu!” Tần Phong điên cuồng quát tháo. Gã dùng lực chân ghìm chặt cương ngựa, ép con hắc mã đang hoảng sợ phải hạ chân xuống, vung trường thương sắt đâm văng chiếc xích sắt ngục tối mà Triệu Mãnh định dùng để xích bánh xe áp giải hòng trì hoãn truy binh.


Lực phản chấn từ mũi thương sắt cực mạnh khiến Triệu Mãnh bị chấn động nhẹ ở tay trái, rách da thịt rỉ máu tươi. A Bảo cũng bị thương nhẹ ở hông do va chạm với thùng xe gỗ.


“Rút lui! Chạy ngược lên hướng Dốc Gió Bấc!” Triệu Mãnh hét lớn, một tay ôm lấy Tiểu Cát đang hôn mê, tay kia vung đại đao cản hậu, dẫn dắt nhóm tiêu sư vừa được giải cứu chạy thục mạng về phía sườn núi hiểm trở.


Tần Phong phục hồi thế trận cực nhanh. Gã dẫn đầu mười kỵ sĩ còn lại, vung trường thương sắt rít lên xé gió, kỵ binh nhẹ gầm rầm đuổi sát phía sau lưng đoàn người trốn chạy. Sương mù và bão tuyết bắt đầu cuộn trào dữ dội hơn quanh sườn dốc Gió Bấc, báo hiệu một cuộc truy sát đẫm máu sắp sửa bùng nổ trên vách đá vôi dựng đứng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!