Nhạc nềnWuxia

Tiếng Roi Đại Nội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm biên thùy buốt giá như hàng ngàn cây kim châm lạnh lẽo, không ngừng lọt qua những khe hở của mái tranh dột nát, dội thẳng xuống nền đất nện ẩm ướt của căn thảo lư. Mộ Dung Khô ngồi kiết già trên phản gỗ mục, tấm lưng còng khẽ rung nhẹ theo từng nhịp thở đứt quãng. Vai phải cụt ngủn của lão nhói lên từng cơn đau buốt hoại tử, rỉ ra thứ máu sẫm màu thấm đẫm dải băng gạc đen tẩm thuốc.


Lão từ từ mở mắt, nhìn xuống bàn tay trái của mình. Bàn tay độc nhất ấy đang đặt hờ trên đầu gối, sần sùi, sạm đen và loang lổ những vết bỏng rỉ sét của hầm ngầm rèn đúc. Lão thử bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay. Da thịt lún xuống, tạo thành một vệt trắng bệch, nhưng thần kinh của lão vẫn câm lặng hoàn toàn. Không có cảm giác đau đớn, không có hơi lạnh của sương muối, cũng chẳng có chút ấm áp nào từ hũ mỡ sói đang cháy tù mù bên cạnh. Đây là ngày thứ hai của thời hạn ba ngày sau khi lão chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch khốc liệt của Tống Từ Phong. Cánh tay trái của lão đã mất đi xúc giác nóng lạnh hoàn toàn, mỏng manh như một sợi chỉ tre mục nát, sẵn sàng liệt vĩnh viễn nếu lão cưỡng ép vận dụng quá nửa phần công lực chân khí.


“Lão Khô, ông thực sự muốn đi?”


Tống Từ Phong đứng bên bệ thờ đá cổ, tà bào đỏ loang lổ dính đầy bụi than đen kịt khẽ bay nhẹ trong gió bấc. Thần y ẩn dật khoanh tay trước ngực, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào bóng lưng già nua rệu rã của Mộ Dung Khô. “Mười dặm đường núi Tây Nhạc đầy tuyết phủ, dưới chân núi là trạm gác của Mã Tiến với hàng rào xích sắt gai bịt kín. Đại lao Trấn Biên Thùy lại là sào huyệt của Thiết Huyết Tiền Phong Quân. Với thể xác phế nhân này, ông chỉ cần đi được nửa đường là kinh mạch tay trái sẽ tự động đứt gãy, hộc máu mà chết trước khi kịp nhìn thấy song sắt ngục tối.”


Mộ Dung Khô không đáp. Lão dùng bàn tay trái không cảm giác khẽ vuốt dọc thớ gỗ mục của Cây chổi tre rách gác bên phản. Cán chổi bị xích sắt cứa rách vài đường sâu hoắm, để lộ thớ gỗ thấm đầy bột sắt rỉ màu đen kịt dính máu khô của Tiểu Đậu Tử. Hình ảnh đứa trẻ tạp dịch nhỏ tuổi bị Vương Mãnh sát hại dã man ở dốc Gió Bấc lại hiện về, đau đớn như một nhát kiếm đâm xuyên tâm mạch. Giờ đây, bức mật thư viết bằng máu khô của Triệu Mãnh lại nằm ngay trước mắt, báo tin Tiểu Cát—đứa trẻ mồ côi mười hai tuổi của phân đà ngoại vi—đang bị đao phủ Độc Nhãn nung kìm sắt kẹp nứt xương vai trái dã man.


Sự nhẫn nhục mười năm giả chết quét rác của lão không phải là sự hèn nhát, mà là để giữ gìn tôn nghiêm cuối cùng của vạn kiếm khách quá cố tại Kiếm Trủng. Nhưng khi những nghĩa sĩ trượng nghĩa như Triệu Mãnh bị xích xiềng, khi những đứa trẻ vô tội bị bẻ xương nắn khớp để ép lão lộ diện, sự ẩn nhẫn ấy đã chạm đến giới hạn cuối cùng. Lão không thể đứng nhìn đồng minh và hậu bối bị tàn sát chỉ để bảo toàn mạng sống tàn phế của mình.


Mộ Dung Khô lẳng lặng đứng dậy bằng chân trái khập khiễng. Lão giắt thanh kiếm gãy Thất Sát dính máu khô của Tiểu Đậu Tử vào thắt lưng, tay trái nắm chặt cây chổi tre rách. Lão nhìn Tống Từ Phong, khẽ gật đầu một cái—một cái gật đầu câm lặng nhưng kiên định như đá tảng Tây Nhạc.


“Được rồi, ta không cản ông nữa.” Tống Từ Phong thở dài, ném một lọ sứ nhỏ màu xám xuống phản gỗ. “Trong đó có ba viên sinh cơ hoàn dã ngoại, có thể giúp ông tạm thời áp chế cơn đau hoại tử ở bả vai phải trong vòng nửa canh giờ. Nhưng nhớ kỹ, một khi dược lực hết tác dụng, vết rách kinh mạch sẽ lan rộng ra lồng ngực. Nếu ông vận công quá nửa phần, trời đất cũng không cứu nổi ông.”


Mộ Dung Khô cúi xuống nhặt lọ sứ, lẳng lặng nuốt chửng một viên thuốc đắng ngắt, rồi khập khiễng bước ra khỏi cửa liếp dột nát. Bóng dáng già nua của lão nhanh chóng hòa vào màn sương mù dày đặc và cơn bão tuyết đang gầm rú dữ dội bên ngoài sườn núi Tây Nhạc.


***


Mười dặm đường núi từ Kiếm Trủng đến Trấn Biên Thùy là một hành trình đầy rẫy tử khí. Tuyết rơi dày đặc che khuất tầm nhìn, gió bấc thổi giật mạnh như muốn thổi bay tấm thân gầy gò của lão quét rác xuống vực sâu vạn trượng. Mộ Dung Khô di chuyển khập khiễng nhưng cực kỳ nhanh nhẹn, thân ảnh già nua lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá tre khô bị gió cuốn. Lão không sử dụng khinh công phát quang của Thanh Vân phái, mà vận dụng bộ pháp di chuyển khập khiễng bắt chước chuyển động của lá rơi—*Bộ pháp quét lá rụng*—để lướt qua những trạm gác ngầm của Mã Tiến mà không để lại bất kỳ dấu chân nào trên nền tuyết trắng.


Khi bóng đêm bao phủ hoàn toàn Trấn Biên Thùy, Mộ Dung Khô đã đứng trước cổng thành đất nện khổng lồ. Thị trấn biên cương này chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng xích sắt rầm rập của các toán lính tuần tra thiết giáp và ánh đuốc đỏ rực lập lòe trên các chòi canh gỗ. Lão quét rác lách người qua một khe nứt nhỏ trên bức tường đất nện bị sạt lở ở phía Tây thành, thầm lặng tiến về phía đại lao ngầm theo đúng sơ đồ địa hình mà Triệu Mãnh đã gửi trong bức mật thư máu.


Lối vào đại lao ngầm nằm khuất sau một dinh thự tuần tra bỏ hoang, được canh gác bởi bốn lính thiết giáp mang thuẫn sắt nặng. Mộ Dung Khô đứng yên trong góc tối của vách tường đất nện, vận hành *Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư*. Hơi thở của lão chậm lại, nhịp tim giảm dần cho đến khi hoàn toàn im bặt, cơ thể tàn phế của lão lạnh ngắt và câm lặng như một gốc cây khô héo bên đường. Lão nín thở tịnh tâm hoàn toàn, chờ đợi toán lính tuần tra đổi ca.


“Cạch... cạch...”


Tiếng giáp sắt va chạm khô khốc vang lên khi bốn lính gác di chuyển lệch hướng canh phòng trong chớp mắt. Chỉ cần một khắc đó, thân ảnh xám tro của Mộ Dung Khô đã lướt qua lối vào tối tăm, chui sâu xuống bậc thang đá ẩm ướt dẫn vào lòng đất Trấn Biên Thùy mà không gây ra một tiếng động nhỏ nhất.


Càng đi sâu xuống dưới, không khí càng trở nên ngột ngạt và lạnh buốt. Mùi máu khô tanh nồng hòa lẫn mùi mỡ sói nung chảy và mùi rỉ sét ăn mòn của gông xiềng xộc thẳng vào mũi. Mộ Dung Khô ép sát tấm lưng còng vào vách đá ẩm ướt của hành lang ngầm. Cánh tay trái mất xúc giác nóng lạnh của lão tì chặt vào mặt đá phủ đầy sương muối lạnh ngắt. Sự tê dại của da thịt lúc này lại trở thành một lợi thế chí mạng; lão không hề bị giật mình hay run rẩy bởi cái lạnh thấu xương của đá ngục, giúp lão giữ vững trạng thái bế khí ẩn mình hoàn hảo.


Tuy nhiên, khi tiến sát đến khúc ngoặt dẫn vào khu giam giữ chính, lồng ngực của Mộ Dung Khô bỗng thắt chặt lại. Cơn đau dữ dội từ vết rách kinh mạch tay trái bùng phát, khiến lão suýt chút nữa đã ho khan thành tiếng. Dược lực của viên sinh cơ hoàn bắt đầu suy giảm dưới áp lực của sương lạnh ngục tối. Lão cắn chặt môi, dùng tay trái tự bấm mạnh vào tử huyệt Phong Thị bên đùi để cưỡng ép kìm hãm cơn run rẩy của cơ thể.


Ngay lúc đó, tiếng bước chân đều đặn, nhẹ nhàng nhưng tràn ngập sát khí từ phía trước hành lang vọng lại.


“Xào xạc...”


Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề của lính thiết giáp tuần tra thông thường, mà là thân pháp khinh công cực kỳ cao siêu của sát thủ chuyên nghiệp. Mộ Dung Khô nhận ra ngay lập tức: đại lao này đã bị phong tỏa bởi lực lượng *Huyền Y Vệ Tiền Trạm*—đội mật thám ngự lâm tinh nhuệ nhất của triều đình Lý Liên Anh.


Lão quét rác lập tức nín thở tịnh tâm hoàn toàn, thu hẹp cơ thể sát vào một hốc đá tối tăm, bám chặt cán chổi tre rách vào ngực.


Từ góc tối hành lang, hai mật thám Huyền Y Vệ mặc dạ hành y màu đen xám, vai đeo cung sắt nặng rèn tinh xảo, thong thả đi ngang qua. Đôi mắt của chúng sắc lẹm dưới lớp mặt nạ đồng rỉ sét, quét liên tục qua các góc khuất hành lang.


“Có mùi gì lạ thế này?” Một mật thám đột ngột dừng bước ngay trước hốc đá của Mộ Dung Khô. Gã hít hà mùi không khí ẩm ướt, đôi mắt híp lại đầy nghi ngờ. “Mùi rỉ sét... và mùi dầu mỡ sói hăng hắc. Rất giống mùi dầu bảo dưỡng binh khí lậu của lũ kiếm bộc nghĩa trang.”


Mộ Dung Khô đứng bất động như một tượng đá cổ. Lồng ngực lão thắt chặt đau đớn tột cùng do phải nín thở bế khí liên tục nửa canh giờ, máu tươi đen nhạt bắt đầu rỉ ra nơi khóe miệng. Lão biết, nếu để gã mật thám tiến thêm một bước, hơi ấm cơ thể yếu ớt của lão sẽ làm lộ hoàn toàn vị trí ẩn nấp trước giác quan siêu phàm của đại nội mật thám.


Trong khoảnh khắc sinh tử sát nút, Mộ Dung Khô dùng bàn tay trái không cảm giác khẽ búng nhẹ ngón tay. Một hạt bụi thông khô dính bột lưu huỳnh hoang dã—thứ lão lén giấu trong túi áo thô trước khi xuống núi—bay vút ra ngoài sương mù, đập nhẹ vào chiếc giá đỡ đuốc bằng sắt rỉ cách đó ba trượng.


“Tách...”


Tiếng động cực nhỏ vang lên giữa ngục tối tĩnh mịch.


“Ai đó?”


Hai mật thám Huyền Y Vệ lập tức xoay người, giương căng cung sắt nặng hướng về phía giá đuốc phát ra tiếng động, thong thả tiến lên kiểm tra.


Mộ Dung Khô tận dụng chớp mắt hỗn loạn đó, lướt nhẹ thân hình khập khiễng qua góc khuất hành lang bên kia, thâm nhập sâu hơn vào khu giam giữ ngầm mà không để lại một vệt chân khí nào.


Lão lách qua những song sắt hoen rỉ, men theo bóng tối của các xà gồ gỗ mục nát trên trần ngục, tiếp cận sát khu vực trung tâm của đại lao ngầm Trấn Biên Thùy.


Dưới ánh đuốc đỏ rực của phòng giam biệt giam lớn, cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt lão quét rác già nua.


Triệu Mãnh—lão tiêu đầu cương trực của Tiêu cục Vạn An—đang bị xích chặt hai tay bằng những sợi xích sắt dày nửa tấc quấn quanh một bệ đá lớn. Cơ thể vạm vỡ của ông rệu rã mệt mỏi, bả vai trái sưng tấy rỉ máu tươi loang lổ dưới lớp giáp da hổ rách nát vai. Phía dưới đất nện ẩm ướt, hàng trăm đồng xu đồng rỉ sét dính máu khô bị giẫm nát nằm rơi vãi tung tóe khắp nơi.


Ngay bên cạnh bệ đá, cậu bé kiếm bộc nhỏ tuổi Tiểu Cát đang nằm co rúm, bất tỉnh nhân sự trên vũng máu đen. Bả vai trái gầy gò của đứa trẻ bị kẹp nứt xương vai hoàn toàn bởi chiếc kìm sắt nung đỏ của Độc Nhãn, da thịt cháy xém đen kịt vẫn còn bốc khói nhạt hôi thối mùi hỏa độc thủy ngân.


Đao phủ Độc Nhãn đang đứng bên lò than đá nung đỏ, tay vẫn cầm chiếc kìm sắt rỉ sét loang lổ vết máu khô, cười tàn nhẫn nhìn Triệu Mãnh đang run rẩy căm hận sau song sắt biệt giam.


Thế nhưng, điều khiến Mộ Dung Khô lạnh toát cả sống lưng không phải là sự bạo ngược của Độc Nhãn, mà là bóng dáng của một nam tử trung niên gầy gò mặc dạ hành y màu đen xám đang đứng sừng sững ở góc tối phòng giam.


Kẻ đó đeo chiếc mặt nạ đồng rỉ sét vẽ hình chim ưng sắc bén—chính là *Ưng Nhãn*, thống lĩnh tối cao của lực lượng mật thám đại nội dưới quyền Lý Liên Anh.


Ưng Nhãn đang thong thả bước đến trước một tù nhân giang hồ bị xích trên tường ngục. Gã dùng bàn tay mang găng da thô bạo nắm lấy cổ tay phải của tù nhân, tuốt ngược ống tay áo lên để kiểm tra tỉ mỉ dưới ánh lửa đuốc đỏ rực.


Mộ Dung Khô nấp sâu sau góc tối hành lang đá, nín thở quan sát hành động kỳ lạ của Ưng Nhãn. Đôi mắt đục ngầu của lão quét rác khẽ co rụt lại khi nhận ra Ưng Nhãn không hề tra hỏi về vị trí lò rèn ngầm, mà đang đích thân dùng ngón tay thô ráp miết mạnh lên cổ tay phải của từng tù nhân, tìm kiếm một vết sẹo kiếm khí hình chữ thập đặc trưng.


Đó là vết sẹo kiếm lộ vô hình do phản đồ Thẩm Vô Kỵ để lại mười năm trước trên cơ thể những người sống sót của gia tộc Mộ Dung. Ưng Nhãn đang ráo riết truy tìm vết sẹo chữ ký này để xác định xem kẻ thủ hộ Kiếm Trủng có thực sự là truyền nhân duy nhất còn sống sót của Mộ Dung gia hay không.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!