Nhạc nềnWuxia

Thử Thách Tiêu Đầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối dột xuống từ mái tranh rách nát của căn thảo lư, từng giọt, từng giọt lạnh buốt rơi thẳng xuống lòng đất nện ẩm ướt. Dưới hầm ngầm tối tăm của lò rèn cũ rỉ sét, Mộ Dung Khô nằm im lìm trên tấm phản gỗ mục. Thể xác của lão già sáu mươi lăm tuổi rệu rã như một cỗ xe gỗ mục nát sau những biến cố dồn dập. Khớp vai phải cụt ngủn nhói lên từng cơn đau buốt hoại tử, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi khô cứng bám chặt vào lớp dải băng gạc đen tẩm thuốc xoa bóp. Nhưng đáng sợ hơn cả là kinh mạch bả vai trái—con đường dẫn khí duy nhất còn lại—đang rách nứt sâu thêm một đoạn lớn sau lần bộc phát lực dũng mãnh để giã lá thông cứu Thím Ba khỏi độc thủy ngân ngầm của giếng nước cổ.


Mộ Dung Khô khẽ cử động những ngón tay trái. Lão đưa bàn tay trái sừng hóa đen kịt bám đầy bột rỉ sét chạm nhẹ vào một giọt sương muối đọng trên thành phản gỗ. Da thịt cảm nhận được áp lực đè nặng, nhưng hoàn toàn trống rỗng, không hề có một chút cảm giác lạnh buốt nào của băng tuyết. Lão lại khẽ đưa bàn tay ấy sát vào hũ mỡ sói đang cháy tù mù bên cạnh. Hơi nóng hầm hập bốc lên, những thớ da thịt sần sùi bắt đầu bốc khói trắng nhạt và có mùi khét nhẹ, nhưng thần kinh của lão vẫn câm lặng, không cảm thấy nóng rát. Đây là ngày thứ hai của thời hạn ba ngày sau khi chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch khốc liệt của Tống Từ Phong. Cánh tay trái mất xúc giác nóng lạnh hoàn toàn, mỏng manh như một sợi chỉ tre mục, sẵn sàng liệt vĩnh viễn nếu lão cưỡng ép vận dụng quá nửa phần công lực chân khí.


“Lão Khô, đừng cố sức nữa. Hãy vận hành hơi thở theo Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư để giữ cho tâm mạch không bị hỏa độc thiêu rụi.”


Tống Từ Phong từ trong bóng tối bước ra, tà bào đỏ loang lổ dính đầy bụi than đen kịt. Thần y ẩn dật khẽ thở dài, dùng ngón tay mang găng da thô bóp nhẹ khớp vai phải cụt ngủn của Mộ Dung Khô để kiểm tra vết thương hoại tử. Bên cạnh phản gỗ, Thím Ba đang nằm co rúm dưới tấm chăn vải thô vá víu. Gương mặt người phụ nữ góa bụa xám ngoét, đôi môi khô khốc nứt nẻ sau trận nôn mửa kịch liệt để tống sạch chất độc thủy ngân ra ngoài. Nhờ thứ nước cốt lá thông đắng ngắt mà Mộ Dung Khô giã nát đêm qua, tính mạng của bà đã tạm thời giữ được, nhưng cơ thể vẫn còn run rẩy yếu ớt, không thể ngồi dậy nấu cháo loãng.


Ở góc hầm tối bên kia, tiếng thở khò khè, đứt quãng của Lưu Đại Tráng vang lên nặng nề. Gã thợ săn trẻ tuổi đang nằm co giật nhẹ, bả vai trái bị thương rách nát do mảnh đá vỡ nhọn hoắt găm sâu đã bắt đầu sưng đỏ tấy, rỉ ra thứ mủ vàng tanh nồng mùi phong phong độc. Gã cần nước sạch để rửa vết thương và sắc Thảo dược biên thùy cứu mạng, nhưng Giếng nước cổ Tây Nhạc ngoài kia đã bị đầu độc hoàn toàn, sủi bọt xanh lam nhạt đầy tử khí. Mọi nguồn sống của nghĩa trang Kiếm Trủng lúc này như đang bị bóp nghẹt dưới bàn tay sắt của Mã Tiến—kẻ chỉ huy trạm gác biên cương đang phong tỏa nghiêm ngặt sườn núi.


Trong lúc không gian hầm ngầm đang chìm trong sự ngột ngạt của đói nghèo và bệnh tật, tiếng xích sắt rầm rập bất ngờ vang lên từ phía cửa ngầm dưới chân chiếc đe sắt khổng lồ nặng ngàn cân. Cánh cửa liếp dột nát phía trên thảo lư khẽ động, và bóng dáng gầy gò, đông cứng vì sương muối của A Bảo lướt nhanh xuống hầm ngầm. Gương mặt cậu thiếu niên mười lăm tuổi cắt không còn giọt máu, đôi bàn tay run rẩy dính đầy bùn đất đỏ sẫm giơ ra một cuộn giấy bản rách nát thấm đẫm vệt nước mưa.


“Lão Khô... Thạch thúc... Đại họa rồi!” A Bảo nghẹn ngào, giọng nói lạc đi vì sợ hãi và lạnh giá, “Tiêu cục Vạn An... bị niêm phong rồi! Triệu Mãnh tổng tiêu đầu đã bị Triệu Hoài Sơn bắt giam lỏng trong đại lao Trấn Biên Thùy dưới tội danh tiếp tế phi pháp cho phản nghịch nghĩa trang!”


Thạch Đầu ngồi tựa lưng vào lò rèn cũ rỉ sét, đôi bàn tay thô ráp bị bỏng hoại tử cháy đen kịt khẽ run lên bần bật. Lão thợ rèn hỏng một mắt trái nghiến răng kèn kẹt, giọng khàn đặc phẫn nộ: “Triệu Hoài Sơn... gã phó tướng bạo ngược kia cuối cùng đã ra tay với Tiêu cục Vạn An! Triệu Mãnh là người trọng nghĩa khí, bao năm qua âm thầm dùng xe tiêu bạt xanh để chở gạo muối tiếp tế cho nghĩa trang chúng ta, làm sao quan phủ có thể dễ dàng khép tội phản nghịch?”


“Không chỉ có vậy...” A Bảo quỳ sụp xuống bên phản gỗ của Mộ Dung Khô, nước mắt lã chã rơi xuống nền đất nện, “Quân tuần tra đã bắt giữ một kiếm bộc nhỏ tuổi của phân đà ngoại vi tên là Tiểu Cát khi đệ ấy đang lén lút tìm đường xuống núi nhặt sắt vụn. Giờ đây, chúng đang dùng đao phủ tàn bạo Độc Nhãn để tra tấn dã man đệ ấy ngay trước phòng giam của Triệu tổng tiêu đầu tại đại lao Trấn Biên Thùy, hòng ép khai ra vị trí thảo lư và lò rèn ngầm của cao nhân quét rác điều khiển kiếm trận!”


Mộ Dung Khô nằm yên trên phản, đôi mắt vô thần bỗng nheo lại, hai luồng kiếm quang tĩnh lặng lạnh buốt như tuyết mùa đông khẽ bùng lên sâu trong đồng tử. Lão không nói, nhưng lồng ngực phập phồng thở dốc dữ dội, một ngụm máu đen nhạt rỉ ra nơi khóe miệng thấm đẫm dải băng gạc đen quấn vai. Lời hứa thầm lặng giữ gìn tôn nghiêm của kiếm đạo giang hồ và bảo vệ những sinh linh yếu thế tại nghĩa trang đang bị chà đạp tàn bạo bởi hoàng quyền triều đình.


“Bức mật thư này... là do Nhị Cẩu mã phu lén hối lộ ngục tốt để gửi ra ngoài khi quân tuần tra áp giải xe tiêu bị tịch thu về trấn.” A Bảo vuốt phẳng cuộn giấy bản rách đặt lên ngực Mộ Dung Khô, “Triệu tổng tiêu đầu dù bị giam lỏng vẫn liều mạng dùng Tiền đồng triều đình để mua chuộc một vệ binh có lương tri tên là Lâm, lén ghi lại sơ đồ phòng ngự của đại lao Trấn Biên Thùy gửi lên núi cảnh báo cho lão.”


Tống Từ Phong cầm cuộn giấy bản lên, ghé sát vào ánh lửa hũ mỡ sói để đọc. Nét chữ viết vội bằng máu khô loang lổ, nghệch ngoạc nhưng đầy khí phách trượng nghĩa của lão tiêu đầu Triệu Mãnh:


*“Lão Khô! Triệu Hoài Sơn đã nhận được mật chỉ của Lý Liên Anh, quyết tâm san phẳng Kiếm Trủng để vét sạch huyền thiết đúc binh khí. Ta bị giam không tiếc mạng, nhưng Tiểu Cát mới mười hai tuổi, đang bị Độc Nhãn nung kìm sắt tra tấn dã man ngay trước mắt ta. Độc Nhãn là kẻ bạo ngược biến thái, gã đã dùng kìm nung đỏ kẹp nứt xương vai của đứa trẻ. Đừng xuống núi! Đây là cái bẫy của Triệu Hoài Sơn dọn sẵn để dụ huynh lộ diện. Hãy giữ vững trận nhãn Kiếm Trủng, bảo toàn huyết mạch cuối cùng của Mộ Dung gia!”*


Đọc đến đây, bàn tay của Tống Từ Phong khẽ run lên. Thần y ẩn dật nhìn về phía Mộ Dung Khô, giọng nói không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày mà nặng nề u uất: “Đại lao Trấn Biên Thùy nằm cách đây mười dặm, canh gác nghiêm ngặt bằng ba lớp lính thiết giáp vũ trang nặng. Với thể xác tàn phế, kinh mạch nứt vỡ hoàn toàn và bả vai đang hoại tử của ông lúc này, xuống núi cứu người khác nào tự sát? Chỉ cần vận một tia chân khí chệch hướng, ông sẽ chết trước khi kịp nhìn thấy cổng thành đất nện.”


Mộ Dung Khô vẫn im lặng câm nín. Lão dùng bàn tay trái không còn xúc giác nóng lạnh khẽ vuốt dọc cán Cây chổi tre rách gác bên phản gỗ. Cán gỗ mục bị xích sắt cứa rách vài đường sâu hoắm, để lộ thớ gỗ thấm đầy bột sắt rỉ màu đen kịt dính máu khô của Tiểu Đậu Tử. Hình ảnh đứa trẻ tạp dịch nhỏ tuổi bị Vương Mãnh sát hại dã man ở Dốc Gió Bấc lại hiện về trong tâm trí lão, đau đớn như một nhát kiếm đâm xuyên tâm mạch. Giờ đây, lại thêm một đứa trẻ mồ côi khác là Tiểu Cát đang phải chịu đựng kìm nung đỏ tra tấn dưới hầm ngục tối tăm.


Sự nhẫn nhục mười năm giả chết quét rác của Mộ Dung Khô không phải là sự hèn nhát, mà là sự bảo tồn tôn nghiêm cuối cùng của vạn kiếm khách quá cố. Nhưng khi những con người trung nghĩa như Triệu Mãnh bị xích xiềng, khi những đứa trẻ vô tội bị bẻ xương nắn khớp, sự ẩn nhẫn ấy đã chạm đến giới hạn cuối cùng. Lão không thể đứng nhìn đồng minh và hậu bối bị tàn sát để giữ mạng sống tàn phế của mình.


Lão khẽ nhắm mắt, vận hành Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập. Chân khí yếu ớt còn sót lại bắt đầu luân chuyển chậm rãi dọc theo cánh tay trái mất xúc giác, khơi thông những huyệt đạo bị tắc nghẽn do hỏa hỏa độc ăn sâu. Cơn liệt tạm thời bắt đầu nới lỏng, bàn tay trái sừng hóa khẽ siết chặt cán chổi tre cứng như sắt nguội. Lão biết, lão phải xuống núi. Dù kinh mạch có vỡ nát vĩnh viễn, dù sinh mệnh liên kết có bị mài mòn hoàn toàn, lão cũng phải tự tay bẻ gãy gông xiềng của triều đình tại Trấn Biên Thùy.


***


Cách núi Tây Nhạc mười dặm hoang vu biên thùy, Trấn Biên Thùy chìm trong màn cát bụi xám xịt và gió bấc gầm rú dữ dội. Thị trấn đất nện này vốn là tiền đồn quân sự kiểm soát biên cương hoang dã phía Bắc, nay lại càng thêm ngột ngạt dưới sự hiện diện của hàng trăm lính tuần tra mang giáp sắt nặng màu đen xám của Thiết Huyết Tiền Phong Quân.


Sâu dưới lòng đất Trấn Biên Thùy, hầm ngầm đại lao ẩm ướt nồng nặc mùi máu khô, mùi mỡ động vật nung chảy và mùi rỉ sét tanh nồng của gông xiềng cổ xưa. Ánh sáng vàng vọt, tù mù hắt ra từ những ngọn đèn dầu treo trên vách đá ẩm rêu phong, phản chiếu lên những vệt máu loang lổ bám đầy trên các dụng cụ tra tấn bằng sắt rỉ.


Ở trung tâm phòng giam ngầm, Tiểu Cát—cậu bé kiếm bộc mười hai tuổi gầy gò đen nhẻm—bị xích chặt hai tay vào một cột đá lớn dựng đứng. Chiếc áo vải thô xám quá khổ vá víu nhiều mảnh của cậu đã bị xé rách nát vai, để lộ lồng ngực gầy yếu hằn sâu những vết roi da bịt xích sắt đỏ rực máu tươi. Cậu bé run rẩy vì lạnh và đau đớn, hai hàm răng cắn chặt vào môi đến mức rỉ máu, đôi mắt sáng ngời đầy căm hờn nhìn chằm chằm vào kẻ đứng trước mặt.


Đó là Độc Nhãn—đao phủ tàn bạo của quân tuần tra triều đình. Gã đại hán vạm vỡ chột mắt trái đeo băng da đen bẩn thỉu, mặc chiếc tạp dề da thú dính bết những vệt máu khô loang lổ đen kịt. Bàn tay thô ráp của gã đang cầm một chiếc kìm sắt nung đỏ rực rực lửa hỏa hỏa từ lò than đá biên thùy đặt bên cạnh. Tiếng than cháy nổ “lách tách... lách tách...” hòa cùng tiếng xích sắt va chạm nghe rùng rợn đến gai người.


“Nói! Lão già quét rác cụt tay ở thảo lư nghĩa trang tên là gì? Lò rèn ngầm đúc chốt sắt chịu lực giấu ở đâu dưới lòng đất?”


Giọng nói của Độc Nhãn khàn đặc, tàn độc vang vọng khắp hầm ngầm ẩm ướt. Gã vung chiếc kìm sắt nung đỏ rực sát vào gương mặt gầy gò của Tiểu Cát, hơi nóng hừng hực tỏa ra làm cháy xém vài sợi tóc tơ dính đầy bụi than trên trán cậu bé.


Tiểu Cát cắn răng im lặng, nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu tươi thẳng vào chiếc tạp dề da thú của Độc Nhãn. Cậu nhớ đến những buổi chiều thu sương mù lạnh buốt tại nghĩa trang Kiếm Trủng, khi cậu lén mang khoai lang nướng cho lão quét rác già nua cụt tay, ông đã dùng bàn tay trái thô ráp xoa đầu cậu đầy hiền từ, và âm thầm dùng chổi tre quét sạch những mảnh gai tre nhọn hoắt trên đường dốc để chân cậu không bị đâm rách. Sự tử tế câm lặng của lão quét rác là ngọn đèn ấm áp duy nhất trong cuộc đời mồ côi đầy bóc lột của cậu. Cậu thề chết cũng không khai.


“Rầm!”


Độc Nhãn nổi giận lôi đình, vung bàn tay hộ pháp tát mạnh vào gương mặt nhỏ bé của Tiểu Cát, khiến cậu bé hộc máu tươi ngã chúi đầu vào cột đá chịu lực. Gã cười tàn nhẫn, áp chiếc kìm sắt nung đỏ rực trực diện vào bả vai trái gầy gò của cậu bé.


“Xèo... xèo...”


Tiếng da thịt bị nung cháy rít lên ghê rợn, khói trắng bốc lên mang theo mùi khét nồng nặc của hỏa độc thủy ngân ăn mòn. Tiểu Cát trợn trừng mắt đau đớn tột cùng, lồng ngực thắt chặt lại nhưng cậu vẫn kiên cường cắn chặt răng không thèm rên rỉ một tiếng, chỉ có những giọt nước mắt sinh học tự động trào ra nơi khóe mắt đỏ ngầu.


“Đồ súc sinh bạo ngược! Các ngươi cậy thế hoàng quyền triều đình để tàn sát một đứa trẻ không tấc sắt sao? Có giỏi thì bước vào đây dùng đại đao Khai Sơn chém đầu Triệu Mãnh này!”


Tiếng gầm rú phẫn nộ xé toạc đại lao ngầm. Cách cột đá tra tấn ba trượng, sau song sắt dày nửa thước của phòng giam biệt giam, lão tiêu đầu Triệu Mãnh đang điên cuồng giật mạnh xích sắt quấn quanh cổ tay vạm vỡ. Đại hán khoác áo giáp da hổ rách nát vai, râu cằm xồm xoàm hung tợn trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu căm hận nhìn Độc Nhãn. Từng thớ cơ bắp cuồn cuộn của vị nhất lưu cao thủ căng cứng đến mức nứt nẻ da thịt rỉ máu, nhưng gông xiềng bằng thép nguội triều đình quấn chặt bệ đá giam giữ khiến ông không thể bứt phá bạo lực.


Độc Nhãn từ từ rút chiếc kìm sắt nguội dần ra khỏi vai Tiểu Cát, quay đầu nhìn Triệu Mãnh bằng nửa con mắt ti hí đầy khinh bỉ. Gã lững thững bước đến trước song sắt đại lao, vung chiếc kìm sắt gõ mạnh vào cột sắt phát ra tiếng ngân “coong... coong...” đặc quánh.


“Triệu Mãnh, ông là tổng tiêu đầu của Tiêu cục Vạn An, danh tiếng lừng lẫy vùng biên thùy, sao lại ngu muội bán mạng vì một lũ kiếm bộc rách rưới ở Kiếm Trủng?” Độc Nhãn cười lạnh, đưa bàn tay dính đầy tro than thọc sâu vào túi áo của Triệu Mãnh, giật phắt ra một túi vải thô nặng trịch, “Hóa ra ông dùng Tiền đồng triều đình lậu này để mua chuộc lính canh ngục lén gửi tin mật lên núi sao? To gan lớn mật!”


Độc Nhãn vung tay ném mạnh túi tiền đồng xuống nền đất nện ẩm ướt. Túi vải thô rách toạc, hàng trăm đồng xu đồng rỉ sét loang lổ vết máu khô rơi vãi tung tóe khắp các khe đá ẩm rêu phong. Gã dùng chiếc ủng sắt nặng nề giẫm nát một đồng xu đồng pha kẽm rẻ tiền, nghiền nát nó vào đất bùn đầy bụi than đen kịt.


“Các ngươi dùng tiền lậu triều đình để tiếp tế phản nghịch, tội danh này đủ để tru di tam tộc toàn bộ tiêu sư của Tiêu cục Vạn An!” Độc Nhãn hất hàm đầy đắc ý.


“Triều đình lạm phát đúc tiền đồng pha kẽm rẻ tiền, bóc lột từng hạt gạo muối của dân nghèo biên trấn, ép các lò rèn giang hồ phải đóng cửa tịch thu sắt thép! Tiêu cục Vạn An ta nhận tiền giữ chữ tín, vận chuyển lương thực thô cứu người đói rét thì có gì là phản nghịch?” Triệu Mãnh thét lớn, nước bọt lẫn máu tươi phun thẳng qua song sắt, “Các ngươi đầu độc giếng nước, sát hại trẻ nhỏ mồ côi, đó mới là tội ác trời đất không dung!”


Từ trong bóng tối ẩm ướt của hành lang đá dẫn vào đại lao, một tiếng bước chân nặng nề, rầm rập vang lên đều đặn. Triệu Hoài Sơn thong thả bước ra từ góc khuất, thân hình mập lùn dầy dặn khoác lớp giáp sắt nặng màu đen xám phát ra tiếng động rầm rập khô khốc dưới ánh đèn dầu tù mù. Gương mặt đỏ gay đầy vết rỗ của gã phó tướng tuần tra biên cương nheo lại đầy dã tâm, đôi mắt ti hí sắc lẹm khóa chặt bả vai rỉ mủ của Tiểu Cát và Triệu Mãnh đang bị giam cầm.


“Triệu tổng tiêu đầu, bớt lời vô ích đi.” Triệu Hoài Sơn lạnh lùng lên tiếng, bàn tay mập mạp siết chặt lấy chuôi thanh đại đao Khai Sơn nặng bốn mươi cân đeo bên hông, “Mật chỉ của Lý Liên Anh thái giám tổng quản đã ban xuống: tận thu binh khí giang hồ Tây Nhạc, tiêu diệt toàn bộ mầm mống phản nghịch tàn dư Mộ Dung gia. Ta cho ông một cơ hội cuối cùng để bảo toàn mạng sống cho toàn bộ tiêu sư của Tiêu cục Vạn An.”


Gã phó tướng bạo ngược quay đầu nhìn Độc Nhãn, ra lệnh bằng giọng nói buốt giá như sương muối Tây Nhạc: “Độc Nhãn! Truyền lệnh của ta ra ngoài cổng thành Trấn Biên Thùy ngay lập tức! Niêm phong toàn bộ đoàn xe hàng bạt xanh của Tiêu cục Vạn An, bắt giam toàn bộ tiêu sư áp tải tại dinh thự tuần tra.”


Triệu Hoài Sơn bước sát vào song sắt đại lao, ánh mắt tàn độc nhìn thẳng vào Triệu Mãnh đang run rẩy căm hận:


“Nếu trong vòng ba ngày nữa, kẻ quét rác cụt tay vô danh tại thảo lư nghĩa trang Kiếm Trủng không tự trói mình bằng xích sắt đến đây đầu thú, ta sẽ ra lệnh cho Độc Nhãn hành quyết thị chúng toàn bộ tiêu sư của Tiêu cục Vạn An ngay tại cổng thành đất nện, bêu đầu dưới bão tuyết sườn núi để răn đe toàn bộ võ lâm Trung Nguyên!”


Tiếng cười tàn ác của Độc Nhãn lại vang lên dội ngược vào các vách đá vôi ẩm ướt của hầm ngục ngầm. Tiếng cười ấy xé toạc màn sương mù lạnh buốt, mang theo sát ý tột cùng treo lơ lửng trên sinh mạng của hàng chục nghĩa sĩ giang hồ trượng nghĩa.


Cái bẫy ba ngày đã giăng sẵn tại Trấn Biên Thùy, bóp nghẹt mọi đường lui của người thủ hộ tàn phế. Sương đêm lạnh giá dột xuống lòng ngục tối ẩm ướt, báo hiệu một cuộc quyết chiến sinh tử đẫm máu sắp sửa bùng nổ giữa kiếm ý vô chiêu tĩnh lặng và hoàng quyền triều đình tàn bạo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!