Nhạc nềnWuxia

Độc Thủy Ngân Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Phập! Rầm!”


Mũi tên sắt thứ tư bịt thép nguội của Lý Quảng Đạt xé toạc màn sương muối dày đặc, bắn xuyên qua mái tranh rách rưới của căn thảo lư. Nó găm thẳng vào bề mặt chiếc đe sắt hắc thiết nặng ngàn cân với một lực đạo kinh hồn. Tiếng ngân vang “boong...” đục ngầu, đặc quánh chấn động khắp không gian nhỏ hẹp của căn nhà tranh, rồi truyền thẳng xuống địa tầng đá vôi ẩm ướt dưới lòng đất Tây Nhạc.


Sức mạnh của tiễn thế từ khoảng cách nửa dặm khiến những mảnh gỉ sắt đỏ vụn trên đe bắn tung tóe. Dưới hầm ngầm của lò rèn cũ rỉ sét, chấn động âm luật ngầm dội ngược xuống vách đá vôi ẩm ướt làm rụng nhiều mảng đá nhỏ.


Mộ Dung Khô nằm liệt trên phản gỗ mục nát, hai luồng kiếm quang vô hình trong mắt ông khẽ dao động rồi lịm tắt. Khớp bả vai phải cụt ngủn nhói lên từng cơn hoại tử đau buốt như bị kim châm lửa đốt. Cánh tay trái—đang trong ngày thứ hai của thời hạn ba ngày mất xúc giác nóng lạnh hoàn toàn sau châm cứu—lạnh ngắt như một thanh sắt nguội gác trên ngực. Ông không thể cảm nhận được hơi ấm từ lò than ngầm hay cái lạnh buốt của sương muối đang dột xuống từ kẽ đá sập, chỉ có những đường kinh mạch nứt vỡ bên trong đang âm thầm gào thét, dồn dập ho ra một ngụm máu đen nhạt nhòa.


“Đừng động đậy!”


Tống Từ Phong vội vàng đè chặt bả vai trái của Mộ Dung Khô. Gương mặt kiêu ngạo thường ngày của vị thần y ẩn dật nay hằn sâu sự nghiêm trọng dưới ánh lửa tù mù của hũ mỡ sói. Ông ta nhanh tay châm thêm hai cây huyền thiết châm dài hai tấc vào các tử huyệt quanh khớp vai của main để cầm máu và ổn định chân khí đang hỗn loạn. “Tiễn thế của gã mật thám đại nội đã khóa chặt đe sắt phía trên. Gã đang dùng âm luật để dò tìm khoang rỗng dưới lòng đất. Chỉ cần một tia chân khí của ông rò rỉ ra ngoài, gã sẽ bắn nát căn thảo lư này. Hãy bế khí!”


Mộ Dung Khô nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở đứt quãng theo Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư. Ông thu hồi hoàn toàn nhịp tim và hơi thở, ép cơ thể tàn phế vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối như một gốc cây khô héo bên đường.


Bên cạnh phản gỗ, lão thợ rèn Thạch Đầu đang ngồi tựa lưng vào vách đá, đôi bàn tay thô ráp bị bỏng hoại tử cháy đen kịt do đêm qua liều mạng giữ chốt xích nung đỏ đã được Tống Từ Phong băng bó bằng cao dán thảo dược đặc trị màu đen xám. Thạch Đầu nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt, khẽ thì thào bằng giọng khàn đặc: “Lão Khô... đừng vận khí nữa. Kinh mạch tay trái của huynh mỏng manh như sợi chỉ tre mục rồi. Nếu huynh cố sức truyền âm lần nữa, bả vai phải hoại tử sẽ nổ tung vĩnh viễn.”


Từ góc tối của hang ngầm, gã tiều phu A Sâm đỡ Lưu Đại Tráng ngồi dậy. Gương mặt thợ săn Đại Tráng xám xịt vì lạnh, bả vai trái bị thương rách nát sưng đỏ do mảnh đá vỡ nhọn hoắt găm sâu từ tiễn thế trước đó của Lý Quảng Đạt đang rỉ ra thứ mủ vàng tanh nồng. Đại Tráng thở dốc, bàn tay trái rỉ máu vẫn siết chặt nhánh Thảo dược biên thùy vừa hái được trên vách đá cao vạn trượng.


Tống Từ Phong bước đến, nhíu mày kiểm tra vết thương của Đại Tráng: “Mảnh đá vỡ găm quá sâu, bả vai đã bắt đầu hoại tử và co giật nhẹ. Đây là dấu hiệu của phong phong độc (uốn ván) do rỉ sét và đất bẩn ăn sâu vào xương thịt. Nếu không có nước sạch để rửa vết thương và sắc nhánh Thảo dược biên thùy này để cứu mạng Lão Khô, cả hai người bọn họ sẽ cùng mất mạng trong vòng mười hai canh giờ tới.”


“Nước sạch...” Thím Ba nghẹn ngào, nước mắt lã chã rơi xuống vạt áo vải thô dính đầy tro bếp. “Giếng nước cổ Tây Nhạc nằm ngay giữa bãi mộ cổ hoang tàn, nhưng Mã Tiến đã lập trạm gác cố định ngay trước cổng nghĩa trang. Làm sao chúng ta ra ngoài gánh nước được?”


“Tôi sẽ đi,” A Sâm kiên định siết chặt chiếc rìu sắt mòn vẹt chuôi gỗ sồi. “Khi hoàng hôn buông xuống, sương mù thung lũng sẽ dày đặc nhất, che khuất tầm nhìn của gã mật thám trên vách đá. Tôi sẽ lách qua các khe đá sập để ra giếng gánh nước.”


Mộ Dung Khô nằm yên lặng trong bóng tối, thính giác siêu phàm của ông lắng nghe tiếng gió rít qua khe đá ngầm. Ông biết rõ nghĩa trang lúc này đã mất đi hệ thống cảnh báo sớm. Ba con quạ đen Hắc Nha báo tin đã bị Lý Quảng Đạt bắn hạ hoàn toàn, rơi xuống vực sâu vạn trượng đêm qua. Con chó già Đại Hoàng cũng đã chết từ trước, không còn tiếng sủa cảnh báo bóng tối. Nghĩa trang Kiếm Trủng Tây Nhạc giờ đây hoàn toàn mù tịt trước bất kỳ cuộc thâm nhập bí mật nào từ bên ngoài.


***


Trong khi đó, tại doanh trại chỉ huy của quân tuần tra triều đình dưới chân núi Tây Nhạc, không khí ngột ngạt bao trùm dưới ánh nến leo lét.


Triệu Hoài Sơn đứng trước chiếc bàn chỉ huy bằng gỗ sồi đã bị chém nứt làm đôi. Thân hình mập lùn dầy dặn của gã phó tướng rung lên vì phẫn nộ, bộ giáp sắt nặng màu đen xám phát ra tiếng va chạm rầm rập khô khốc. Gã nhìn chằm chằm vào vết sẹo chữ thập trên tay phải của một tử thi mật thám vừa được khiêng về.


“Một lũ phế vật!” Triệu Hoài Sơn gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. “Kỵ binh nhẹ của Tần Phong bị đá đè nát giáp vai, Vương Mãnh chết cóng ở dốc Gió Bấc, ngay cả ngự lâm quân Lý Quảng Đạt cũng chỉ bắn hạ được mấy con quạ rách rưới! Cao nhân ẩn thế tại Kiếm Trủng vẫn chưa chịu lộ diện, mà mật chỉ của Lý tổng quản đã siết chặt thời hạn!”


Từ góc tối của lều chỉ huy, một bóng người gầy gò, khoác chiếc tà bào xám xịt bốc mùi hăng hắc của lưu huỳnh và rỉ đồng cổ chậm rãi bước ra. Bóng người ấy đi khập khiễng, gương mặt hốc hác, nhợt nhạt như một xác chết khô được bọc trong lớp da vàng vọt, đôi mắt sâu hoắm rực lên hai đốm lửa xanh lam lạnh lẽo. Đó chính là Khô Lâu Đạo Nhân, một tà giáo độc sư chuyên luyện độc từ kim loại cổ rỉ sét.


“Triệu tướng quân cần gì phải nổi giận,” Khô Lâu Đạo Nhân thều thào, giọng nói rít qua kẽ răng rụng nghe như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ xát vào nhau. “Nếu không thể dùng đại quân thiết giáp san phẳng Kiếm Trủng vì địa hình đá vôi hiểm trở, tại sao không bóp nghẹt nguồn sống duy nhất của chúng?”


Triệu Hoài Sơn nheo đôi mắt ti hí đầy dã tâm nhìn gã độc sư: “Ý của ngươi là gì?”


Khô Lâu Đạo Nhân lướt bàn tay khẳng khiu như xương rồng khô lên chiếc hũ gốm nhỏ bọc vải thô đen dắt ngang thắt lưng. Gã khẽ mở nắp hũ, để lộ ra một thứ bột màu xám tro lấp lánh những tinh thể màu xanh lam nhạt, tỏa ra một mùi hăng hắc nồng nặc khiến ngọn nến trên bàn khẽ chao đảo rồi chuyển sang màu xanh lục.


“Đây là Độc rỉ sắt hoại tử,” Khô Lâu Đạo Nhân cười khùng khục trong cổ họng. “Ta đã luyện nó từ bột quặng thủy ngân cực độc trộn lẫn với rỉ đồng cổ xưa khai quật từ hầm mộ tà giáo. Chỉ cần đổ nửa hũ này xuống Giếng nước cổ Tây Nhạc—nguồn nước sinh hoạt duy nhất của lũ kiếm bộc già nua trên núi—mạch nước ngầm sẽ bị ô nhiễm hoàn toàn. Kẻ nào uống phải, chất độc sẽ ăn mòn tâm mạch, làm liệt cơ khớp chân tay, nôn ra máu đen mà chết trong vòng ba canh giờ. Ngay cả cao nhân quét rác kia, nếu không có nước sạch để tôi luyện sắt lạnh và sắc thuốc cứu mạng, cũng sẽ tự khắc dâng đầu tới nộp.”


Triệu Hoài Sơn cười tàn độc, ánh mắt đỏ gay đầy vết rỗ rực lên sát ý: “Tốt! Đêm nay bão tuyết vừa dứt, sương mù dày đặc nhất. Đàn quạ báo tin của nghĩa trang đã bị Lý Quảng Đạt bắn hạ hoàn toàn, con chó già gác cửa cũng đã chết. Ngươi hãy thâm nhập nghĩa trang ngay trong đêm, đầu độc giếng nước cổ cho ta. Ta muốn ngọn núi Tây Nhạc này trở thành một nghĩa địa không còn một sinh linh sống sót!”


***


Đêm tối buông xuống Tây Nhạc, lạnh buốt và im lặng đến rợn người.


Màn sương muối dày đặc từ thung lũng sương mù tự nhiên tràn lên, bao phủ toàn bộ những hàng mộ cổ rỉ sét của Kiếm Trủng. Những thanh kiếm gãy cắm ngược trên đất đá xám xịt đứng im lìm như những chứng tích câm lặng của một thời đại võ học suy tàn.


Không có tiếng quạ kêu. Không có tiếng chó sủa. Chỉ có tiếng gió bấc rít qua khe đá vách núi tạo nên những âm thanh u uất.


Khô Lâu Đạo Nhân lướt đi giữa bãi mộ cổ như một bóng ma xám. Bộ pháp của gã cực kỳ quái dị, gã di chuyển khập khiễng nhưng không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhất trên lớp lá thông rụng rỉ sét. Bàn tay khẳng khiu của gã ôm chặt chiếc hũ gốm chứa Độc rỉ sắt hoại tử, đôi mắt xanh lam quét qua màn sương mù để định vị Giếng nước cổ Tây Nhạc.


Giếng nước cổ nằm khuất sau bia mộ không chữ của tổ sư Mộ Dung Vô Cực. Đó là một lòng giếng sâu hoắm được xây bằng những phiến đá vôi rêu phong bám đầy bụi sắt đỏ rỉ sét. Dòng nước ngầm mát lạnh chảy qua mỏ quặng sâu dưới lòng đất chính là nguồn sống duy nhất duy trì sinh hoạt cho hàng chục kiếm bộc già nua tàn phế và những đứa trẻ mồ côi tại thảo lư.


Khô Lâu Đạo Nhân tiếp cận miệng giếng. Gã khẽ gạt bỏ lớp lá thông khô phủ trên nắp gỗ mục, cúi người nhìn xuống lòng giếng sâu thẳm đen ngòm. Mùi tanh nồng nặc của quặng sắt rỉ bốc lên hòa lẫn với hơi lạnh buốt giá.


Sâu dưới lòng đất ba thước, trong mật thất lò rèn cũ rỉ sét ngầm, Mộ Dung Khô vẫn ngồi kiết già trong tư thế thiền định vô tức. Cánh tay trái mất xúc giác nóng lạnh của ông gác hờ trên chiếc đe sắt hắc thiết nặng ngàn cân.


Đột nhiên, đôi tai to bất thường của vị đại tông sư khẽ động đậy.


Nhờ cảnh giới Tàn Ý Sơ Manh, ông có khả năng cảm nhận được những chấn động siêu vi của kim loại mỏi và dòng chảy ngầm của mạch nước quặng sắt chảy qua lò rèn ngầm dưới chân đe sắt. Mạch nước ngầm này kết nối trực tiếp với đáy của Giếng nước cổ Tây Nhạc phía trên.


Trong dòng nước ngầm lạnh buốt chảy qua khe đá vách lò rèn, Mộ Dung Khô bỗng ngửi thấy một mùi hương hăng hắc kỳ lạ. Đó không phải là mùi tanh thông thường của gỉ sắt cổ xưa, mà là một mùi độc thủy ngân hăng hắc, nồng nặc và lạnh buốt bốc lên từ kẽ đá ẩm ướt.


“Có kẻ đầu độc mạch nước ngầm...”


Một luồng chấn động dữ dội chạy dọc tâm trí Mộ Dung Khô. Sát ý vô hình lạnh buốt như tuyết mùa đông bùng lên trong đồng tử đục ngầu của ông. Ông biết rõ Thím Ba chuẩn bị ra giếng gánh nước để rửa vết thương rách nát bả vai cho Lưu Đại Tráng và sắc thuốc cứu mạng mình. Nếu dòng nước này bị ô nhiễm, toàn bộ những sinh mạng yếu thế dưới hầm ngầm sẽ bị tận diệt.


Mộ Dung Khô cố sức vận chuyển chân khí yếu ớt còn sót lại qua cánh tay trái sừng hóa đen kịt để nâng nửa thân Cây chổi tre rách gõ xuống mặt đe sắt báo động.


Nhưng ngay khi ông vừa nhấc ngón tay, một cơn đau buốt thấu tim từ bả vai phải hoại tử bùng phát dữ dội. Giới Hạn Kinh Mạch Tàn kích hoạt triệt để. Toàn bộ kinh mạch tay trái bị nứt vỡ hoàn toàn co rút lại, khóa chặt khớp bả vai khiến ông ngã quỵ xuống phản gỗ, cơ thể hoàn toàn tê liệt không thể cử động hay phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Khóe miệng ông rỉ ra dòng máu tươi đen kịt ngấm sâu vào thớ đe cổ.


Ông bất lực nằm trong bóng tối hầm ngầm, lắng nghe tiếng độc chất đang hòa tan phía trên đầu.


Trên miệng giếng cổ, Khô Lâu Đạo Nhân mở hũ gốm đen. Gã từ tốn đổ thứ bột màu xám tro lấp lánh Độc rỉ sắt hoại tử xuống lòng giếng.


“Xèo... xèo... xèo...”


Tiếng sủi bọt tanh nồng, ghê rợn vang lên từ lòng giếng sâu. Thứ bột độc thủy ngân trộn rỉ đồng cổ vừa chạm vào nước liền hòa tan nhanh chóng, biến dòng nước ngọt mát lạnh thành một thứ chất lỏng sủi bọt xanh lam nhạt, tỏa ra luồng hơi độc hoại tử kim loại ăn mòn những phiến đá vôi rêu phong quanh thành giếng.


Mùi độc thủy ngân hăng hắc bốc lên ngột ngạt dưới ánh trăng lạnh nhạt nhòa của đêm đông Tây Nhạc.


Khô Lâu Đạo Nhân đậy nắp gỗ mục lại, khẽ vuốt chòm râu dê thưa thớt, nở một nụ cười skeletal đầy tàn độc. Gã khập khiễng lướt nhanh vào màn sương mù dày đặc hướng về phía chân núi, thầm nghĩ đến cảnh tượng ngày mai khi toàn bộ nghĩa trang sẽ chìm trong tiếng khóc than và máu đen hoại tử.


Trên bầu trời đêm, làn khói xanh nhạt bốc lên từ lòng giếng cổ dưới ánh trăng lạnh, cuồn cuộn chuyển dịch bất thường theo gió bấc hướng thẳng về phía căn thảo lư dột nát của Mộ Dung Khô...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!