Nhạc nềnWuxia

Tiễn Độc Vách Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng hầm ngầm đặc quánh như nhựa đường, chỉ có ánh lửa leo lét từ hũ mỡ sói đặt trong góc đá tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù. Mùi xỉ than ẩm ướt, mùi sắt rỉ tanh nồng hòa lẫn với mùi máu tươi hoại tử bốc lên nghẹt thở.


Trên chiếc phản gỗ mục nát, Mộ Dung Khô khẽ động đậy hàng mi bám đầy bụi than. Ý thức của ông chậm rãi kéo về từ cõi hôn mê sâu, mang theo cơn đau buốt thấu tận xương tủy từ bả vai phải cụt ngủn. Ông cố nâng cánh tay trái lên, nhưng toàn bộ bả vai trái lạnh ngắt như một khúc gỗ mục gác hờ trên ngực. Đó là ngày thứ hai của thời hạn ba ngày sau khi ông chịu đựng Liệu pháp châm cứu nối mạch khốc liệt của Tống Từ Phong. Cánh tay ấy giờ đây hoàn toàn mất đi xúc giác nóng lạnh, trống rỗng và tê dại đến đáng sợ.


“Đừng động đậy!”


Một bàn tay gầy guộc nhưng cứng cáp như gọng kìm ấn mạnh vào vai ông. Tống Từ Phong đứng trong bóng tối, tà bào đỏ loang lổ dính đầy bụi than khẽ phập phồng. Thần y ẩn dật đang tỉ mỉ dùng thanh tre dẹt phết thứ cao dán thảo dược đặc trị màu đen xám, bốc mùi đắng ngắt lên đôi bàn tay của Thạch Đầu.


Bên cạnh phản, lão thợ rèn Thạch Đầu ngồi tựa lưng vào vách đá ẩm ướt, hai hàm răng nghiến chặt đến mức khóe miệng rỉ ra vệt máu tươi. Đôi bàn tay thô ráp vốn quen quai búa nặng của lão giờ đây bị bỏng hoại tử, cháy đen kịt và loang lổ những vết phồng rộp do đêm qua đã liều mạng ôm chặt lấy chốt xích nung đỏ dưới hầm ngầm để che giấu tiếng ngân của đe sắt.


“Lão Khô... huynh tỉnh rồi à?” Thạch Đầu thều thào, giọng khàn đặc như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ xát vào nhau, “Đừng vận khí... kinh mạch tay trái của huynh mỏng manh như sợi chỉ tre mục rồi. Chỉ cần một tia chân khí đi chệch hướng, bả vai phải hoại tử sẽ nổ tung.”


Thím Ba run rẩy vắt chiếc khăn vải thô thấm nước giếng quặng sắt lạnh buốt đắp lên vầng trán nóng như lửa đốt của Mộ Dung Khô, nước mắt bà lã chã rơi xuống nền đất nện ẩm ướt: “Lão Khô, Mã Tiến đã rút quân tuần tra ra ngoài thảo lư, nhưng hắn lập trạm gác cố định ngay trước cổng nghĩa trang. Chúng ta bị vây chết rồi...”


Mộ Dung Khô không đáp. Ông nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở đứt quãng theo Khẩu quyết Khô Diệp Thiền Sư. Thính giác siêu phàm của vị đại tông sư ẩn thế bắt đầu kéo giãn ra, vượt qua lớp đất nện dày ba thước của nền thảo lư, vượt qua sườn dốc Gió Bấc hoang tàn, hướng thẳng về phía vách đá Tây Nhạc dựng đứng phía sau núi.


Trong tiếng gió bấc gào rú dữ dội găm thẳng vào khe đá, ông nghe thấy một âm thanh bất thường.


Đó là tiếng rít u uất, sắc lẹm của một tiễn thế bắn ra từ cây cung sắt nặng. Tiếng rít ấy mảnh đến mức phàm nhân không thể nghe thấy, nhưng đối với một người cả đời bầu bạn với tiếng ngân của kim loại như ông, đó là tiếng tử thần của thép ròng triều đình.


“Lưu Đại Tráng... A Sâm...”


Mộ Dung Khô thầm gọi trong tâm trí. Ông cảm nhận được nhịp tim dồn dập đầy hoảng loạn của hai người đồng minh nghèo khổ đang bị găm chặt trên gờ đá hẹp chênh vênh của vách núi. Vai trái của Lưu Đại Tráng đã bị đá nhọn găm sâu rách nát, máu tươi rỉ ra thấm đẫm tấm da sói sờn cũ, tay vẫn siết chặt nhánh Thảo dược biên thùy cứu mạng ông. Trên đỉnh vách đá vạn trượng, Lý Quảng Đạt—tay thiện xạ ngự lâm quân lạnh lùng như đá cổ—đang giương căng dây cung sắt nặng, nhắm thẳng mũi tên độc thứ ba xuống bả vai rỉ máu của Đại Tráng.


Khoảng cách nửa dặm. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Một mũi tên độc thủy ngân xé gió lao xuống, mang theo sát ý tàn độc của hoàng quyền.


Không thể đứng nhìn họ chết vì mình.


Mộ Dung Khô đột ngột mở mắt. Hai luồng kiếm quang vô hình rực sáng giữa bóng tối của hầm ngầm. Ông gạt tay Thím Ba ra, gồng mình ngồi dậy. Khớp xương toàn thân phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc.


“Lão Khô! Huynh điên rồi sao?” Tống Từ Phong thét lên, định lao vào châm kim khóa huyệt của ông, nhưng một luồng kiếm ý tĩnh lặng tuyệt đối bộc phát từ cơ thể rệu rã của Mộ Dung Khô đã nhẹ nhàng đẩy lui vị thần y ba bước.


Mộ Dung Khô khập khiễng bước đến bên đe sắt nặng ngàn cân. Cánh tay trái của ông hoàn toàn không có xúc giác nóng lạnh, nhưng ông vẫn có thể cảm nhận được thớ thép rỉ sét nứt nẻ dưới lòng bàn tay trái sừng hóa đen kịt. Vệt máu khô của ông đêm qua vẫn ngấm sâu vào thớ đe cổ chưa kịp tẩy rửa sạch.


Ông hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực thắt chặt lại đau đớn. Ông nâng nửa thân Cây chổi tre rách gãy nát—vật bảo mệnh duy nhất còn sót lại—gõ nhẹ một nhịp xuống mặt đe sắt.


“Coong...”


Tiếng ngân trầm đục vang lên dưới hầm ngầm, nhưng thay vì truyền ra ngoài không khí, Mộ Dung Khô đã cưỡng ép vận dụng Dẫn khí truyền âm, dẫn luồng chấn động âm luật ngầm xuyên qua địa tầng đá vôi chằng chịt dưới lòng đất Tây Nhạc, hướng thẳng lên vách đá dựng đứng phía sau núi.


Trên gờ đá hẹp chênh vênh sườn vách đá Tây Nhạc, Lưu Đại Tráng và A Sâm đang nín thở chờ chết. Gió bấc thổi giật mạnh khiến tuyết mỏng bám đầy trên mi mắt họ. Trên đỉnh đầu, tiếng dây cung sắt nặng của Lý Quảng Đạt rít lên một tiếng “Vút” kinh hoàng. Mũi tên độc thứ ba xé toạc màn sương muối lao thẳng xuống bả vai rỉ máu của Lưu Đại Tráng.


Đúng lúc đó, ngay sát bên cạnh gờ đá hẹp, thanh kiếm gãy “Thính Phong” rỉ sét cắm sâu dưới lớp lá thông khô từ trăm năm trước bỗng nhiên ngân vang lên một tiếng “Oong...” nhè nhẹ nhưng vô cùng thanh thoát.


Tiếng ngân vang lên đúng vào tần số biến động của luồng gió rít sườn dốc, tạo ra một áp suất không khí dội ngược kỳ diệu.


“Né sang trái nửa thước!”


Một giọng nói già nua trầm ấm, câm lặng nhưng vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lưu Đại Tráng thông qua tiếng ngân của kiếm cổ.


Lưu Đại Tráng không kịp suy nghĩ, bản năng của một thợ săn sử dụng Thính Phong Bộ cơ bản lập tức trỗi dậy. Gã nghiêng người khập khiễng chệch sang trái nửa thước, áp sát tấm lưng rỉ máu vào vách đá vôi xám xịt.


“Phập! Rầm!”


Mũi tên độc bịt thép nguội cắm sạt qua bả vai áo da sói của Đại Tráng, găm sâu vào kẽ đá vôi nửa thước ngay vị trí gã vừa đứng. Lực bắn kinh hoàng chấn vỡ một mảng đá lớn, khói bụi đá vôi xám xịt bùng lên mù mịt.


Trên đỉnh vách đá, Lý Quảng Đạt nheo đôi mắt một mí sắc lẹm. Hắn không tin vào mắt mình. Hai mũi tên trước gã thợ săn né được đã là kỳ tích, nhưng mũi tên thứ ba này hắn bắn đón đầu cực kỳ chuẩn xác, vậy mà đối thủ vẫn có thể né tránh hoàn hảo trong chớp mắt như thể đã biết trước đường bay của tên.


“Có kẻ chỉ điểm...” Lý Quảng Đạt lẩm bẩm, giọng lạnh lùng như băng vách núi.


Hắn không lập tức bắn mũi tên thứ tư. Hắn hạ cây cung sắt nặng xuống, nghiêng tai lắng nghe sương mù. Nhờ Thần Tiễn Truy Phong Quyết, hắn nhận ra tiếng ngân nhẹ nhàng của thanh kiếm gãy “Thính Phong” dưới vách đá không phải là ngẫu nhiên. Tiếng ngân ấy rung lên theo một nhịp điệu cực kỳ tinh vi, dẫn dắt luồng gió bấc để báo hiệu điểm rơi của tiễn thế.


Hắn ngước mắt nhìn lên màn sương mù dày đặc bao quanh thung lũng. Giữa những đám mây sương xám xịt, ba con Hắc Nha (quạ đen) báo tin của Mộ Dung Khô đang bay lượn vòng tròn, phát ra những tiếng kêu “Oa! Oa!” u uất.


Lý Quảng Đạt lập tức hiểu ra chân tướng. Ba con quạ đen kia chính là tai mắt định vị hướng gió, và kẻ điều khiển tiếng kiếm ngân dưới hầm ngầm đang mượn tiếng kêu của chúng để định vị tầm bắn của hắn.


“Đồ súc sinh vô tri.”


Lý Quảng Đạt lạnh lùng cười nhẹ. Hắn xoay người, hướng mũi cung sắt nặng thẳng lên bầu trời sương mù. Hắn không nhắm bắn hai tiều phu nữa, mà khóa chặt mục tiêu vào ba bóng đen đang chao lượn giữa trời tuyết.


Dưới hầm ngầm lò rèn, Mộ Dung Khô cảm nhận được sát ý chuyển dịch đột ngột của Lý Quảng Đạt qua tiếng ngân rung dồn dập của kiếm gãy. Lồng ngực ông co thắt dữ dội, một ngụm máu tươi đen kịt trào ra khóe miệng, nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô xám tro vá víu. Kinh mạch tay trái bị nứt vỡ hoàn toàn của ông đang gào thét đau đớn, dòng máu nóng bỏng như lửa đốt chạy dọc khớp vai hoại tử.


“Không được bắn...” Mộ Dung Khô thầm nghĩ, bàn tay trái sừng hóa đen kịt cố sức gõ mạnh nhịp thứ hai xuống đe sắt để cảnh báo đàn quạ đen.


Nhưng đã quá muộn.


“Vút! Vút! Vút!”


Ba tiếng dây cung sắt nặng rít lên liên tiếp xé toạc màn sương muối lạnh buốt. Ba mũi tên đuôi lông ưng tinh xảo bắn ra nhanh như chớp, xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc của thung lũng.


“Oa...!”


Một tiếng kêu xé lòng của con Hắc Nha dẫn đàn đột ngột tắt lịm. Mũi tên sắt nặng xuyên thẳng qua lồng ngực nhỏ bé của nó, mang theo một vệt máu đen phun ra giữa trời tuyết trắng xóa. Thân hình con quạ đen rụng rơi thẳng xuống vực sâu vạn trượng không đáy.


Ngay sau đó là hai tiếng rơi trầm đục khác. Ba con quạ đen báo tin—hệ thống cảnh báo sớm di động duy nhất của nghĩa trang Kiếm Trủng Tây Nhạc—đã bị bắn hạ hoàn toàn, không sót một con nào.


Dưới hầm ngầm, Mộ Dung Khô đổ gục người xuống mặt đe sắt khổng lồ, ho xối xả ra những ngụm máu đen nhạt dính bụi than. Tiếng ngân của kiếm gãy “Thính Phong” trên vách núi đột ngột tắt lịm. Mối liên kết tinh thần giữa ông và vách đá bị cắt đứt hoàn toàn bởi tiễn thế tàn độc của Lý Quảng Đạt.


Tống Từ Phong lao đến, nhanh tay châm ba cây huyền thiết châm dài hai tấc vào các tử huyệt quanh vai trái của main để cầm máu khẩn cấp: “Ta đã bảo ông không được vận khí! Ba con quạ chết rồi, tai mắt nghĩa trang đã mù hoàn toàn. Giờ ông tính sao?”


Trên đỉnh vách đá Tây Nhạc, Lý Quảng Đạt từ tốn thu cung sắt nặng lại. Hắn nhìn ba vệt máu đen loang lổ trên tuyết trắng nơi đàn quạ vừa rơi xuống, khóe miệng giật giật tạo thành một nụ cười lạnh lùng, tàn độc.


Hắn không nhìn xuống gờ đá hẹp nữa. Hắn biết hai gã tiều phu kia không còn dây thừng, bị thương nặng và bị cô lập giữa vách đá dựng đứng, cái chết chỉ là vấn đề thời gian.


Hắn xoay người, đôi mắt một mí sắc lẹm hướng thẳng về phía căn thảo lư rách nát của Mộ Dung Khô đang nằm khuất sau những hàng mộ cổ rỉ sét dưới chân núi. Hắn đã xác định được nguồn gốc của luồng chấn động âm luật ngầm dẫn dắt tiếng kiếm ngân vừa rồi chính là phát ra từ hướng căn nhà tranh dột nát ấy.


Lý Quảng Đạt chậm rãi lắp mũi tên sắt thứ tư bịt thép nguội vào dây cung sắt nặng, mũi cung chĩa thẳng về phía thảo lư nghĩa trang Tây Nhạc trong sương mù bão tuyết...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!