Nhạc nềnWuxia

Thảo Dược Đỉnh Cao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn hầm ngầm dưới đe sắt nặng ngàn cân chìm trong một sự tĩnh lặng lạnh lẽo và nghẹt thở. Hơi nóng từ lò rèn cũ rỉ sét đã tắt hẳn từ lâu, chỉ còn lại mùi xỉ than ẩm ướt trộn lẫn với mùi tanh nồng của máu tươi hoại tử. Trên chiếc phản gỗ mục nát, Mộ Dung Khô nằm bất động, gương mặt xám xịt như đá núi, hơi thở đứt quãng chỉ còn là những vệt khói nhạt nhòa tan vào sương lạnh. Hỏa độc rỉ sét tích tụ qua mười năm nung rèn huyền thiết, nay gặp lúc kinh mạch tay trái bị nứt vỡ hoàn toàn sau trận huyết chiến sườn dốc, đã như bầy sói đói tràn vào, ăn sâu vào tận xương tủy của vị đại tông sư tàn phế.


Bên cạnh phản gỗ, lão thợ rèn Thạch Đầu ngồi tựa lưng vào bệ đá, đôi bàn tay thô ráp vốn quen quai búa nay quấn chặt bằng những dải vải thô đẫm máu. Đôi bàn tay ấy đã bị bỏng hoại tử, cháy đen kịt và biến dạng hoàn toàn sau khi lão liều mạng giữ chặt chốt xích nung nóng để triệt tiêu tiếng ngân rỗng của đe sắt trước cuộc lục soát của Mã Tiến. Lão nhìn Mộ Dung Khô, đôi mắt hỏng một bên dại đi vì đau đớn và bất lực. Thím Ba quỳ bên cạnh, run rẩy vắt chiếc khăn thấm nước giếng quặng lạnh buốt đắp lên trán ông, nước mắt lã chã rơi xuống nền đất nện ẩm ướt.


“Không xong rồi...”


Tống Từ Phong bước ra từ bóng tối của góc hầm ngầm, tà bào đỏ loang lổ của ông ta dính đầy bụi than đen kịt. Thần y ẩn dật nâng cánh tay trái lạnh ngắt của Mộ Dung Khô lên, bấm mạnh vào ba tử huyệt quanh khớp vai nhưng cơ thể vị đại tông sư không hề có một phản ứng nhỏ nhất. Gương mặt kiêu ngạo thường ngày của Tống Từ Phong nay hằn sâu sự trầm trọng:


“Hàn châm của ta chỉ có thể khâu nối kinh mạch tạm thời. Trận chiến đêm qua đã vắt kiệt chút sinh khí cuối cùng của ông ấy. Hỏa độc rỉ sét đã biến thành kịch độc thủy ngân, ăn mòn tâm mạch. Nếu trong vòng mười hai canh giờ nữa không có Thảo dược biên thùy để chế thuốc dẫn, hỏa độc sẽ thiêu rụi phế quản, ông ấy sẽ hóa thành tro bụi ngay trên chiếc phản gỗ này.”


“Thảo dược biên thùy...” Thím Ba nghẹn ngào, “Loại cỏ dại cực đắng chỉ mọc trên những kẽ đá dựng đứng của vách núi phía sau ư? Nhưng sườn núi đã bị quân tuần tra của Mã Tiến phong tỏa toàn bộ rồi. Làm sao chúng ta lên đó được?”


Từ góc tối của hầm ngầm, hai bóng người bước ra. A Sâm, gã tiều phu lực lưỡng mang chiếc gùi tre lớn trên lưng, và Lưu Đại Tráng, người thợ săn cô độc khoác tấm da sói sờn cũ, vai đeo chiếc cung gỗ thô sần sùi. Gương mặt hai người dân nghèo biên thùy hằn lên sự cương nghị và lòng trung nghĩa câm lặng.


“Để chúng tôi đi,” A Sâm giọng khàn đặc nhưng kiên định, “Lão Khô quét rác đã cứu mạng cả nhà tôi khỏi bẫy đá sụt lở năm ngoái. Nghĩa khí giang hồ không cho phép chúng tôi đứng nhìn ông ấy chết.”


Lưu Đại Tráng siết chặt cây cung gỗ, đôi mắt sắc lẹm của gã thợ săn nhìn thẳng vào Tống Từ Phong: “Tôi biết lối đi tắt qua dốc Gió Bấc để tiếp cận vách đá phía sau mà không động đến rào chắn xích sắt của Mã Tiến. Nhưng nghe nói trên đỉnh vách đá Tây Nhạc dựng đứng cao vạn trượng kia, quân triều đình đã phái tay thiện xạ Lý Quảng Đạt lập chốt canh giữ gắt gao. Cây cung sắt nặng của hắn có thể bắn xuyên thấu giáp nặng từ khoảng cách nửa dặm.”


Tống Từ Phong im lặng hồi lâu, rồi từ trong túi bào lấy ra một chiếc hộp gỗ long não nhỏ, trao cho A Sâm: “Lý Quảng Đạt là ngự lâm quân cung thủ tinh nhuệ nhất dưới trướng Lý Liên Anh. Hắn nhẫn nại và lạnh lùng như đá vách núi. Các ngươi đi chuyến này là chín chết một sống. Nếu hái được cỏ quý, hãy giã nát vắt lấy nước cốt đổ thẳng vào miệng lão Khô. Đi đi, bão tuyết sắp tràn về rồi.”


...


Sương mù bình minh đặc quánh như sữa loãng bao phủ toàn bộ dãy núi Tây Nhạc. Gió bấc từ phương Bắc thổi giật mạnh qua những khe đá hẹp, mang theo những bông tuyết mỏng buốt giá găm thẳng vào da thịt.


Dưới chân Vách đá Tây Nhạc dựng đứng cao vạn trượng, sương mù cuồn cuộn chuyển dịch bất thường. Đây là vùng cấm địa hiểm trở nhất của ngọn núi, nơi những vách đá vôi xám xịt dựng đứng như những thanh kiếm khổng lồ đâm thẳng lên trời xanh. Đá ở đây quanh năm bị sương muối mài mòn, trơn trượt và sắc lẹm như lưỡi đao rỉ sét.


A Sâm và Lưu Đại Tráng bám chặt vào một khe đá hẹp, toàn thân run rẩy vì lạnh. Đôi bàn tay thô ráp của họ đã tê dại, rỉ máu đỏ tươi do phải bám vào những gờ đá vôi sắc nhọn không có dây bảo hiểm. Gió bấc thổi giật từng cơn như muốn hất văng hai thân hình nhỏ bé xuống vực sâu vạn trượng đầy sương mù phía dưới.


“Tráng... huynh có nhìn thấy gì không?” A Sâm ghé sát tai Lưu Đại Tráng, hét lớn để át tiếng gió rít.


Lưu Đại Tráng nhắm mắt, vận hành Thính Phong Bộ cơ bản để cảm nhận luồng gió rít và áp suất không khí đang biến động quanh vách đá. Gã mở mắt, chỉ tay lên một gờ đá chênh vênh cách đầu họ khoảng mười trượng:


“Nhìn kìa! Giữa kẽ đá vôi có vệt sáng màu xanh nhạt. Đó chính là Thảo dược biên thùy! Nhưng gió thổi mạnh quá, đá lại bám đầy sương muối trơn trượt, chỉ cần sẩy chân một tấc là tan xương nát thịt.”


Họ không biết rằng, ngay trên đỉnh vách đá cao vạn trượng, khuất sau màn sương mù dày đặc, một bóng người gầy gò cao lớn mặc giáp da nhẹ màu xám đang ngồi bất động như một bức tượng đá. Đó chính là Lý Quảng Đạt.


Tay thiện xạ ngự lâm quân đặt chiếc cung sắt nặng rèn tinh xảo trên đùi, đôi mắt một mí sắc lẹm như chim ưng nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc hướng xuống vách đá. Hắn đã ngồi ở đây suốt từ đêm qua, không hề động đậy một ngón tay, kiên nhẫn chờ đợi mồi ngon xuất hiện. Hắn biết rõ, sau trận đại bại của Trương Đột, cao nhân ẩn thế nghĩa trang chắc chắn sẽ bị trọng thương và cần đến loại thảo dược quý mọc trên vách đá này.


“Sột soạt...”


Một tiếng động cực kỳ khẽ khàng từ vách đá phía dưới truyền lên theo chiều gió rít. Tiếng động ấy nhỏ hơn cả tiếng một chiếc lá thông rơi, nhưng không thể qua được thính giác siêu phàm của tay thiện xạ triều đình.


Khóe miệng Lý Quảng Đạt giật giật tạo thành một nụ cười lạnh lùng. Hắn từ tốn đứng dậy, bàn tay mang găng da thô ráp nhấc cây cung sắt nặng lên. Hắn rút từ ống tên đuôi lông ưng một mũi tên sắt thẳng tắp, mũi tên bịt thép nguội sắc lẹm phát ra ánh sáng xanh lạnh buốt dưới bão tuyết.


Dưới vách đá trơn trượt, Lưu Đại Tráng đang chật vật leo lên. Gã quyết định dùng chiếc dây thừng bện bằng vỏ cây thông khô—kỷ vật đi rừng duy nhất còn sót lại—để đu người qua một khoảng vách đá nhẵn nhụi không có gờ bám, hòng tiếp cận nhanh nhánh thảo dược xanh nhạt.


“A Sâm, giữ chặt đầu dây bên kia dưới hốc đá!” Lưu Đại Tráng hét lớn, rồi lấy đà đu người ra khoảng không vạn trượng.


Thân hình gã thợ săn lơ lửng giữa trời tuyết, gió bấc thổi giật mạnh khiến chiếc dây thừng đung đưa dữ dội. Chỉ cần một nhịp đu nữa, tay trái gã sẽ chạm tới nhánh cỏ quý.


“Vút!”


Một tiếng rít sắc lẹm, mỏng manh nhưng đầy uy lực đột ngột xé toạc màn sương mù từ đỉnh vách đá dội thẳng xuống. Đó không phải là tiếng gió rít tự nhiên, mà là tiễn thế của cây cung sắt nặng bắn ra từ khoảng cách nửa dặm.


“Tráng! Tránh ra!” A Sâm từ hốc đá phía dưới phát hiện vệt sáng mũi tên lao xuống như một luồng sấm sét xám, hét lên trong tuyệt vọng.


Nhưng Lưu Đại Tráng đang lơ lửng giữa khoảng không, không có điểm tựa để né tránh.


“Phập!”


Mũi tên sắt bắn trúng chiếc dây thừng bện bằng vỏ thông khô dầy dặn. Sức mạnh đáng sợ của cây cung sắt nặng lập tức chém đứt lìa chiếc dây thừng làm đôi ngọt lịm. Lưu Đại Tráng mất đà rơi tự do xuống vực sâu.


Trong khoảnh khắc sinh tử, gã thợ săn vận dụng phản xạ sinh tồn của Thính Phong Bộ, cảm nhận luồng gió rít ngược từ dưới vực dội lên. Gã vung tay trái bám chặt vào một gờ đá vôi nhô ra chênh vênh cách đó ba thước.


“Rắc!”


Khớp vai trái của Lưu Đại Tráng phát ra tiếng kêu khô khốc do phải chịu lực kéo đột ngột của cả cơ thể. Gã cắn chặt răng, mồ hôi lạnh hòa lẫn máu tươi từ móng tay chảy ròng ròng trên vách đá lạnh buốt. Chiếc dây thừng duy nhất đã bị đứt lìa, rơi mất vào vực sâu vạn trượng không đáy.


Trên đỉnh vách đá, Lý Quảng Đạt nhíu mày nhẹ. Hắn không ngờ một gã thợ săn tầm thường lại có thể né tránh được tiễn thế chí mạng của mình nhờ thân pháp né chiêu nhạy bén. Hắn thong thả rút mũi tên sắt thứ hai, lắp vào dây cung sắt nặng, nhắm thẳng vào gờ đá hẹp nơi Lưu Đại Tráng đang bám hờ.


Lúc này, Lưu Đại Tráng chỉ còn cách nhánh Thảo dược biên thùy đúng ba thước. Nhánh cỏ xanh nhạt bám đầy sương muối đang đung đưa trước mắt gã như một tia hy vọng cuối cùng để cứu mạng Mộ Dung Khô.


“Không thể bỏ cuộc...” Lưu Đại Tráng thì thầm, đôi mắt đỏ ngầu vì lạnh và đau đớn. Gã rướn người, bàn tay trái rỉ máu vươn thẳng về phía nhánh thảo dược quý.


“Vút!”


Mũi tên sắt thứ hai của Lý Quảng Đạt lại xé gió lao xuống, đường bay tàn độc nhắm thẳng vào bả vai trái của gã thợ săn.


A Sâm đứng ở hốc đá phía dưới, ở một góc nhìn lệch sương mù, gã phát hiện vệt sáng của mũi tên sắt đang xé toạc màn sương lao xuống. Khoảng cách quá xa, gã không thể dùng tay không để cứu bạn.


Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, gã tiều phu gầm lên một tiếng như dã thú, vung chiếc rìu sắt đốn củi mòn vẹt chuôi gỗ sồi gạt mạnh vào vách đá vôi sát bên cạnh.


“Keng! Xèo xèo!”


Lưỡi rìu sắt va chạm cực mạnh với đá vôi cổ tạo ra một tia lửa đỏ rực rực sáng giữa màn sương mù xám xịt, kèm theo một tiếng động kim khí thanh thoát vang vọng khắp vách đá.


Lưu Đại Tráng đang rướn người hái thuốc, thính giác gã nhờ Thính Phong Bộ rèn luyện bỗng bắt được tia lửa cảnh báo và tiếng động chấn động của rìu sắt. Gã lập tức hiểu ý bạn, không thèm nhìn lên, chủ động buông lỏng hai tay, để cơ thể rơi tự do ba thước xuống phía dưới.


“Vút! Phập!”


Mũi tên sắt nguội sát lẹm sượt qua đỉnh đầu Lưu Đại Tráng trong gang tấc, cắm sâu vào vách đá vôi dày nửa thước ngay vị trí gã vừa bám tay. Lực bắn đáng sợ khiến thân mũi tên bằng thép ròng ngân rung bần bật phát ra tiếng rít u uất.


“Ầm!”


Tác động của mũi tên sắt nặng làm vỡ vụn một mảng đá vôi lớn xung quanh. Những mảnh đá vỡ nhọn hoắt như mảnh đao rỉ bắn ra xối xả, găm thẳng vào bả vai trái và lưng của Lưu Đại Tráng.


“Hự!”


Lưu Đại Tráng rên rỉ đau đớn, thân hình gã rơi xuống gờ đá hẹp phía dưới, hai tay cố sức bám chặt vào một khe nứt nhỏ để không bị rơi xuống vực sâu. Máu tươi đỏ thẫm lập tức thấm đẫm tấm da sói xám sờn cũ, rỉ ra từ bả vai trái bị đá găm trúng.


Nhánh Thảo dược biên thùy xanh nhạt đã nằm gọn trong lòng bàn tay trái rỉ máu của gã, bị siết chặt đến mức nước cốt đắng ngắt thấm vào vết thương đau buốt thấu tim.


Nhưng họ không còn đường lui. Chiếc dây thừng đã mất, Lưu Đại Tráng bị thương nặng rách vai, găm chặt tại gờ đá hẹp bán kính chưa đầy hai gang tay, phía dưới là vực sâu vạn trượng, phía trên là tầm bắn tử thần của tay thiện xạ triều đình.


Trên đỉnh vách đá cao, Lý Quảng Đạt thong thả rút mũi tên sắt thứ ba từ ống tên đuôi lông ưng. Hắn giương cung sắt nặng, mũi tên nhọn hoắt chĩa thẳng xuống gờ đá hẹp nơi hai người đang ẩn nấp không lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!